Sau khi buổi báo cáo kết thúc, nhận thấy lãnh đạo không còn dặn dò gì thêm, Cố Diểu thu dọn sổ bút chuẩn bị ra về.
Vừa ra đến cửa, cô bị Mạnh Trường Quân gọi lại: “Tiểu Cố về bằng gì thế?”
“Tôi đi tàu điện ngầm.” Cô quay người đáp lời.
Mạnh Trường Quân sắp xếp lại tài liệu, rồi chỉ tay xuống phía dưới: “Hôm nay vất vả cho cô phải chạy qua đây một chuyến, để tôi chở cô ra trạm tàu điện ngầm gần đây nhé.”
Cố Diểu đang định từ chối thì điện thoại của đối phương đổ chuông.
Sau nửa phút nghe máy, Mạnh Trường Quân tắt màn hình rồi nhìn cô mỉm cười cáo lỗi: “Tôi có việc đột xuất phải quay lại đơn vị ngay.”
Ý là không thể đưa cô đi được nữa.
Cố Diểu vội vàng đáp: “Dạ không sao đâu, từ đây ra đó cũng gần, tôi đi bộ một lát là tới thôi.”
Lúc này còn mười phút nữa mới đến giờ tan tầm.
Thời gian dư dả nên cô ghé qua nhà vệ sinh tầng sáu, đồng thời nhắn tin trả lời chị họ, bảo rằng mình đang ở tòa thị chính nên có lẽ sẽ đến muộn một chút.
Văn Tĩnh: [Không gấp, chị cũng đang bận chút việc nên sẽ đến trễ.]
[Em muốn ăn gì, để chị đặt món trước cho?]
[Chị cứ gọi đại đi, những món em kiêng ăn chị đều biết rồi mà.]
[OK nhé.]
Gửi xong dòng tin cuối cùng, Cố Diểu cất điện thoại bước ra ngoài. Ngay khi vừa bước vào hành lang, cô trông thấy hai bóng người đang đi tới từ phía đối diện.
Là lãnh đạo và Thư ký Từ.
Bước chân cô chợt khựng lại, trong đầu nảy ra ý nghĩ: Liệu bây giờ mình âm thầm lui lại thì có còn kịp không…
Thế nhưng, Từ Mặc rất tinh mắt. Anh ta hỏi: “Tiểu Cố vẫn chưa về sao?”
Đi cùng với câu hỏi thăm ấy là một ánh nhìn khác mà cô không thể nào phớt lờ. Cái nhìn tĩnh lặng không gợn sóng của người nắm giữ quyền uy, trông thì có vẻ bình thản nhưng mỗi khi chiếu lên người cô đều mang theo một sức nặng khiến người ta phải nín thở.
Cố Diểu đã từng phân tích nguyên nhân.
Có lẽ là do chuyện thao tác hệ thống lần trước nên Bí thư Chu có định kiến với cô. Suy cho cùng, chẳng có vị lãnh đạo nào lại thích một cấp dưới không biết điều.
Nhưng cô không hối hận.
Nếu được chọn lại một lần nữa, Cố Diểu vẫn sẽ làm như vậy. Ít nhất cô cũng thấy xứng đáng với bản thân và không hổ thẹn với những gì bố đã dạy bảo.
Cách đó vài mét, Chu Chính Lương vẫn không dừng bước.
Ngay cả khi lướt qua nhau, cô gái nhỏ lễ phép chào hỏi hai người, anh cũng chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không lưu lại quá lâu mà đi thẳng xuống cầu thang.
So với vẻ lạnh nhạt của lãnh đạo, Thư ký Từ có phần thân thiện hơn rất nhiều.
Vốn là người khéo léo và giỏi quan sát, anh ta đương nhiên hiểu được sức nặng của ba phút ngắn ngủi mà Bí thư Chu ở riêng cùng cô nhân viên trẻ trong văn phòng chiều nay.
Thật sự quá hiếm hoi.
Lúc đó anh ta vô cùng ngỡ ngàng. Một người nghiêm cẩn như Bí thư Chu, từ khi nhậm chức đến nay chưa bao giờ để cảm xúc cá nhân xen lẫn vào công việc. Vậy mà vào một ngày bình thường thế này, anh đã phá lệ.
Trực giác mách bảo anh ta rằng, cô gái nhỏ này là người có phúc, tương lai sau này chắc chắn sẽ rất rộng mở.
Cầu thang bộ yên tĩnh lạ thường.
Cố Diểu rất mực giữ kẽ, cô duy trì khoảng cách chậm hơn hai bước chân ở phía sau. Thỉnh thoảng cô khẽ ngước mắt nhìn lên, nhưng lần nào cũng vậy, đập vào mắt luôn là tấm lưng rộng và vững chãi của người đàn ông.
Phải sau vài lần như thế, cô mới chợt nhận ra áp lực ấy rốt cuộc đến từ đâu.
Chính là chiều cao.
Dù cô cao một mét sáu mươi hai, lại còn đang đứng trên bậc thang mà vẫn thấp hơn anh một khoảng. Theo ước tính, đối phương ít nhất cũng phải cao từ một mét tám mươi lăm trở lên.
Thật vô lý hết sức.
Người ở thời đại đó ăn gì mà có thể phát triển vượt trội đến vậy? Điều này cũng chứng tỏ gia cảnh của lãnh đạo chắc chắn rất khá giả.
Chu Chính Lương hiển nhiên không thể ngờ rằng, ở tuổi ba mươi lăm, anh đã bị cô gái nhỏ này xếp vào hàng ngũ trung niên một cách đầy cảm tính.
Cũng chính vì sự lơ là về tuổi tác của mình ngay từ đầu mà sau này anh đã phải nếm trải không ít khó khăn. Bí thư Chu vốn có tiền đồ xán lạn trên quan lộ, ấy thế mà trong chuyện tình cảm lại phải nếm trải không ít đắng cay.
Trong lúc đồng chí Tiểu Cố mải mê suy ngẫm, tầm mắt dán chặt vào lối đi dưới chân, hoàn toàn không nhận ra khoảng cách giữa hai người đang thu hẹp lại từng chút một.
Chính vì vậy, khi tiếng rung quen thuộc của điện thoại vang lên, cô theo phản xạ lấy máy từ trong túi xách ra và rồi vô tình làm rơi thẻ phòng khách sạn. Cô định nhanh tay chụp lấy nhưng kết quả là đâm sầm ngay vào lồng ngực của lãnh đạo.
Chu Chính Lương: “…”
Không gian như ngưng đọng, cô gái nhỏ cứng đờ cả người. Từ Mặc đứng bên cạnh đang nói dở câu chuyện cũng lập tức im bặt.
Cũng may, khoảnh khắc đó không kéo dài quá lâu.
Cảm nhận được hơi ấm trong lòng, Chu Chính Lương nén lại cảm giác xao động thoáng qua, đưa tay đỡ cô đứng vững.
“Không tập trung đi đứng cho hẳn hoi mà mải suy nghĩ gì đấy?”
Khi nói câu này, anh cố gắng hạ thấp tông giọng vì không muốn để một sự cố ngoài ý muốn khiến cô sợ tới mức né tránh mình từ xa.
Điện thoại vẫn đang rung, nhưng lúc này Cố Diểu chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm nữa. Cô đỏ mặt, ánh mắt nhìn xuống sàn nhà một cách vô định, lắp bắp giải thích: “Tôi… tôi xin lỗi Bí thư Chu, vừa rồi, vừa rồi có điện thoại gọi đến, nên tôi…”
“Cô không cố ý nên không cần phải xin lỗi đâu.”
Chu Chính Lương nhìn lướt qua màn hình điện thoại trong tay cô, tên người gọi hiển thị là Trình Mục.
“Điện thoại của bạn trai, sao không nghe?” Anh thản nhiên hỏi.
Cố Diểu sực tỉnh, thuận tay ngắt cuộc gọi. Đùa gì vậy, mới giây trước vừa gặp phải tình huống xấu hổ muốn độn thổ, giây sau lấy đâu ra dũng khí mà nói chuyện tâm tình với bạn trai ngay trước mặt lãnh đạo?
Giữa bầu không khí tĩnh lặng ấy, cô trân trối nhìn người đàn ông cúi người nhặt chiếc thẻ phòng rơi trên bậc thang lên.
Khách sạn Hyatt Thịnh Đình.
Đây là khách sạn bảy sao đầu tiên của thành phố, quy mô vô cùng hoành tráng.
Thong thả đưa chiếc thẻ ra, Chu Chính Lương không để lộ cảm xúc mà lên tiếng nhắc nhở: “Một cô gái như cô, trước khi định đến phòng suite của khách sạn, liệu có nên cân nhắc cho thật kỹ hay không?”
Cố Diểu rõ ràng đã khựng lại một chút khi nghe thấy hai chữ “phòng suite”.
Sáng nay khi nhận thẻ, cô chưa kịp phân biệt kỹ càng. Do thiếu kinh nghiệm xã hội, cô chẳng thể nhận ra sự khác nhau giữa thẻ hội viên dành cho phòng tiệc và thẻ phòng cao cấp.
Vậy phản ứng vừa rồi của lãnh đạo là đang lầm tưởng cô có đời sống cá nhân hỗn loạn sao?
Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, Cố Diểu cứng giọng đáp: “Cảm ơn Bí thư Chu đã quan tâm. Ngày mai là sinh nhật bạn tôi, địa điểm tụ tập được ấn định tại khách sạn, điều đó hoàn toàn hợp tình hợp lý, tôi không có lý do gì để vắng mặt cả.”
Nghe xong, thần sắc Chu Chính Lương trở nên trầm mặc khó đoán. Anh nhìn sâu vào mắt cô một lượt rồi không nói gì thêm, xoay người tiếp tục bước xuống lầu.
Thư ký Từ ở bên cạnh lại nghĩ đồng chí Tiểu Cố này quá ngây thơ. Bạn trai đón sinh nhật mà đặt hẳn phòng suite, rõ ràng không đơn thuần là một buổi tiệc tùng. Cậu hai của tập đoàn Hằng Viễn vốn đầy rẫy tai tiếng, thói phong lưu đa tình của cậu ta ngay cả những người trong giới chính trị cũng từng nghe qua.
Cô gái này bình thường khá thông minh, vậy mà sao trong chuyện chọn người yêu lại mù quáng đến thế.
Thật đáng tiếc, đúng là hoa nhài cắm bãi phân trâu.
Mười phút sau.
Chiếc Audi đen từ từ lăn bánh rời khỏi bãi đỗ.
Trong xe thoáng mát và yên tĩnh, Từ Mặc ở ghế trước đang rà soát lại danh sách nhân sự đi theo đoàn khảo sát cấp huyện lần này. Từ cấp chính ban trở lên có tổng cộng bốn người. Thế nhưng tính đến thời điểm hiện tại, phía huyện Đường vẫn còn trống một suất.
Vì đây là huyện thành trọng điểm trong chuyến khảo sát, Từ Mặc đắn đo mãi vẫn không quyết được. Sau một hồi cân nhắc, anh ta đành phải quay đầu xin ý kiến của lãnh đạo.
Anh ta có linh cảm, nhân sự cuối cùng này sẽ do đích thân Bí thư Chu ấn định.
Ở ghế sau, tiếng lật giấy đã dừng lại ở một trang nào đó suốt năm phút đồng hồ mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì thêm.
Thứ Chu Chính Lương đang cầm trên tay là tài liệu tổng hợp tình hình kinh tế những năm gần đây của huyện Đường. Từ các biểu đồ xu hướng có thể thấy, người chịu trách nhiệm trích xuất thông tin và xây dựng mô hình dữ liệu không chỉ có tư duy sắc bén, mà còn am hiểu về cấu trúc kinh tế của huyện Đường một cách phi thường.
Anh bình thản ra chỉ thị: “Đi kiểm tra xem bản báo cáo này là do ai làm.”
Từ Mặc không khỏi ngạc nhiên. Ý của Bí thư Chu là muốn xác định chính xác danh tính cá nhân sao?
Việc này có chút khó khăn.
Thông thường, việc phân tích vĩ mô phức tạp này đòi hỏi người thực hiện phải tinh thông cả về công nghệ thông tin lẫn kinh tế học, chỉ dựa vào một người thì gần như không thể hoàn thành.
Nhưng lãnh đạo đã đưa ra chỉ thị thì ắt hẳn phải có lý do của mình, Từ Mặc lập tức nhận lệnh.
