Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất Ngôn

Chương 64: If 05



If 05

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

“Ba mẹ em đều thấy anh trên tivi rồi đấy.”

Lương Tụng Niên hôn đến mệt lử, nằm trên ghế, đầu gối lên đùi Lương Huấn Nghiêu, để anh từng chút một v**t v* mái tóc mình.

“Đánh giá thế nào?”

“Nói anh rất đẹp trai,” Lương Tụng Niên ngẩng đầu cười với anh, nhưng nhanh chóng lại thoáng buồn, “Lại nói chúng ta không phải người cùng một thế giới.”

“Em nói với ba mẹ rồi à?”

“Chưa ạ, chỉ là nói đùa nhắc đến một chút thôi.”

Lòng bàn tay Lương Huấn Nghiêu áp lên má Lương Tụng Niên, đầu ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n cằm cậu, rồi trượt đến yết hầu, một lúc lâu sau mới hỏi: “Niên Niên, lúc em ra ngoài có nói với ba mẹ không?”

“Không có, em trốn ra đấy.” Lương Tụng Niên nói đầy chột dạ, rồi lại nhìn thẳng vào Lương Huấn Nghiêu, tự dưng nổi cáu, “Hôn thì cũng hôn rồi, giờ anh mới hỏi cái này, có phải là hơi kiểu được hời còn khoe mẽ không hả?”

Lương Huấn Nghiêu cười khẽ: “Anh không có ý đó.”

Lương Tụng Niên “hừ” một tiếng, khoanh tay lại.

“Giờ em có muốn nói với ba mẹ không? Nếu muốn, chúng ta cùng nhau giải quyết, anh sẽ không để em phải gánh chịu những áp lực này một mình đâu.”

“Giờ em chưa muốn, họ chắc chắn sẽ giận lắm.”

Lương Huấn Nghiêu tỏ vẻ thấu hiểu.

“Mặc dù anh rất giàu, cũng là người tốt, không phải kẻ lừa đảo, nhưng mà…” Lương Tụng Niên khựng lại, “Dù sao cũng đều là đàn ông.”

“Ừm.”

“Đợi đến lúc thích hợp, anh sẽ ở bên em chứ?”

“Tất nhiên rồi.”

“Lúc đó chúng ta vẫn còn ở bên nhau chứ?”

Lương Huấn Nghiêu đỡ lấy lưng và khoeo chân Lương Tụng Niên, hơi dùng sức một cái đã bế cậu lên đùi, Lương Tụng Niên cao lớn là thế nhưng cuộn tròn trong lòng anh trông lại thật nhỏ bé.

Lương Huấn Nghiêu vẻ mặt nghiêm túc, nói với cậu: “Niên Niên, vì khoảng cách tuổi tác của chúng ta, anh không dám dễ dàng hứa hẹn điều gì, không chỉ vì tuổi tác, mà còn vì em vẫn là sinh viên, chưa bước vào xã hội, chưa tiếp xúc với quá nhiều người, anh rất lo lắng một số lời nói và hành động của mình sẽ ảnh hưởng đến tam quan của em. Cho nên anh nghĩ, anh nên thận trọng hơn đối với đoạn tình cảm này của chúng ta, nhưng đồng thời, anh cũng lo lắng sự quá thận trọng sẽ khiến em nghi ngờ chân tâm của anh.”

“Chân tâm của anh là gì?”

“Anh chưa từng thích một người đến nhường này.”

Lương Tụng Niên ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm cổ anh cười khúc khích.

“Không nói từ mãi mãi hay cả đời không có nghĩa là anh không mong đợi,” Lương Huấn Nghiêu nhấc mặt Lương Tụng Niên ra khỏi lòng mình, nhìn thẳng vào mắt cậu, “Niên Niên, anh là nghiêm túc, anh hy vọng có thể cùng em đi tiếp, đi thật xa, đây là lời hứa của anh.”

Mắt Lương Tụng Niên bỗng nóng lên, sức công phá của những lời này khiến cậu nhất thời ngẩn ngơ, không biết đáp lại thế nào. Hai con người chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, lại đang có một cuộc tình ngây ngô, đến cả lời yêu thương cũng nói một cách cẩn trọng, suy trước tính sau.

Nhưng Lương Tụng Niên cảm động quá, cậu nghĩ, dù sau này cậu không ở bên Lương Huấn Nghiêu nữa, có lẽ cũng chẳng gặp được ai khiến cậu kinh ngạc và rung động hơn anh, cậu nhẹ nhàng hôn lên môi Lương Huấn Nghiêu. Dùng một nụ hôn chủ động để làm câu trả lời.

Em biết rồi, em đồng ý.

Đó chính là câu trả lời của cậu.

Cuối cùng cũng quấn quýt đủ rồi, Lương Huấn Nghiêu rốt cuộc cũng chịu để Lương Tụng Niên xuống xe. Lương Huấn Nghiêu giúp cậu thắt lại dây chun quần thể thao, chỉnh lại gấu áo cho cậu, rồi nói: “Anh có mua một ít quà cáp.”

Lương Tụng Niên vội vàng xua tay: “Đừng đừng.”

“Sợ em đột nhiên mang về nhà ba mẹ sẽ nghi ngờ, nên anh đã tháo hết hộp bao bì ra rồi, mỗi loại lấy ra vài thứ, em cứ bảo là mẹ của bạn học cho, thế có được không?”

Lương Tụng Niên ngẩn người.

“Ở trong cốp xe ấy, em xem đi, nếu thấy nhiều quá thì lại bỏ ra bớt vài thứ.”

Lương Tụng Niên lại thấy không nỡ rời đi, cậu nằm vật lại ghế, giọng mềm nhũn: “Ôm thêm lát nữa đi.”

Gặp được người như Lương Huấn Nghiêu vào thời niên thiếu, động lòng là chuyện không thể tránh khỏi.

“Muộn quá rồi, về sẽ làm ồn ba mẹ em đấy.”

“Em sẽ bảo là…” Mắt Lương Tụng Niên đảo một vòng, “Bảo là em tự nhiên muốn uống coca.”

Vừa hay trong tủ lạnh mini của Lương Huấn Nghiêu có một chai coca, cậu lấy ra để phòng hờ lúc cần thiết, Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, khen cậu “thông minh quá”.

Lần này thực sự phải chia tay rồi, Lương Tụng Niên đẩy cửa bước xuống xe, Lương Huấn Nghiêu cũng đi xuống theo cậu, vừa định mở cốp xe thì khóe mắt thoáng thấy một bóng người đi ra từ lối vào tối om, Lương Tụng Niên vừa định quay người ôm lấy eo Lương Huấn Nghiêu thì cũng nhìn thấy người đó, rồi lập tức cứng đờ tại chỗ.

“…Anh trai.”

Sắc mặt Lương Huấn Nghiêu không đổi, đứng yên nhìn người nọ.

“Tụng Niên, qua đây.” Đường Thành đi đến chỗ không xa trước mặt họ, giọng nói bình thản nhưng khó giấu nổi cơn giận.

Lương Tụng Niên quay lại nhìn Lương Huấn Nghiêu một cái, rồi lạch bạch đi tới bên cạnh Đường Thành, nhỏ giọng nói: “Anh nghe em giải thích, anh… đây là bạn em…”

“Bạn gì?” Đường Thành lạnh lùng hỏi.

Lương Tụng Niên không biết trả lời thế nào, bạn bè gì mà ở trong xe gần một tiếng đồng hồ. Bạn bè gì mà đi xe sang, đỗ dưới lầu nhà người ta lúc mười một giờ đêm, lúc bước ra tay còn nắm chặt vào nhau.

Cơn hỏa khí của Đường Thành bùng lên phừng phừng, Lương Tụng Niên trong mắt anh vẫn là một đứa trẻ chưa lớn, nói yêu đương đã làm anh kinh ngạc lắm rồi, kết quả đối tượng lại còn là một người đàn ông, hèn gì hễ nhắc đến chuyện xem ảnh là cứ ấp a ấp úng giấu giếm, Đường Thành không ngờ nuôi cậu em trai mà cũng có nguy cơ “cải trắng nhà mình bị heo ủi” như thế này.

“Xin chào, tôi là—” Lương Huấn Nghiêu bước tới.

Còn chưa nói xong đã bị Đường Thành giận dữ ngắt lời: “Anh không biết nó vẫn còn là sinh viên à? Nó mới năm ba thôi.”

Ánh sáng ban đêm mờ ảo, dù Lương Huấn Nghiêu không mặc vest nhưng cũng có thể thấy anh tuyệt đối không phải sinh viên, cũng chẳng phải mới đôi mươi. Đúng là dụ dỗ thiếu niên vô tri mà! Đường Thành vừa định túm lấy cổ áo Lương Huấn Nghiêu, vừa lại gần bỗng nhìn rõ mặt anh, “…Anh không phải là…”

Đường Thành không quan tâm tin tức lắm, không có nhiều ấn tượng với mặt Lương Huấn Nghiêu, nhưng khổ nỗi tối nay lúc phát tin tức, Lương Tụng Niên đã buột miệng nhắc đến một câu khiến anh ghi nhớ sâu sắc, quả nhiên, không có lửa làm sao có khói.

“Lương… con trai Lương Hiếu Sinh? Tập đoàn Thế Tế?”

Anh còn chưa hỏi rõ, Lương Tụng Niên đã chạy lại, chắn trước người Lương Huấn Nghiêu, vẻ mặt như sợ anh mình bắt nạt Lương Huấn Nghiêu vậy: “Anh, anh đừng hỏi nữa, về nhà đi em sẽ kể hết cho anh mà!”

Cậu cứ ra sức đẩy Lương Huấn Nghiêu lùi lại, rồi lại đưa tay đẩy Đường Thành, cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người, đúng là khuỷu tay hướng ra ngoài!

Đường Thành tức nổ đom đóm mắt, bị người ta ăn sạch sành sanh rồi còn giúp người ta đếm tiền, nhưng mà… Đường Thành nghĩ lại, đây là con trai Lương Hiếu Sinh cơ mà, còn cần phải đếm tiền sao? Thứ gì mà người ta chẳng có?

“Hai người quen nhau bao lâu rồi?”

Lương Huấn Nghiêu lên tiếng trước: “Hơn một tháng.”

Trả lời xong, anh nắm lấy cánh tay Lương Tụng Niên, dời cậu sang một bên, rồi chủ động đưa tay về phía Đường Thành, nói: “Xin chào, tôi là Lương Huấn Nghiêu, Tụng Niên vẫn luôn nói anh trai em ấy đối xử với em ấy rất tốt.”

“Đừng có giở trò đó ra,” Đường Thành quay mặt đi, “Dù sao tôi cũng không chấp nhận được.”

Sắc mặt Lương Huấn Nghiêu không đổi, tỏ vẻ thấu hiểu: “Đúng là cần có thời gian, cậu là anh trai của Tụng Niên, không thể không cảm thấy khó xử, nhưng xin cậu hãy tin rằng, tôi tuyệt đối không phải hạng người đùa giỡn tình cảm.”

Lương Tụng Niên ở bên cạnh nói giúp: “Đúng đúng, anh ấy tốt với em lắm, chúng em ở bên nhau rất vui vẻ, không làm chuyện gì quá giới hạn, cũng không ảnh hưởng đến học tập.”

Lương Tụng Niên nói những lời này vô cùng hùng hồn, chẳng chút chột dạ.

Đúng là như vậy, đoạn tình cảm này mang lại cho cậu những phản hồi vốn dĩ rất tích cực và chủ động. Có lẽ vì thân phận của Lương Huấn Nghiêu mang hào quang sẵn có, hoặc hình tượng của anh rất chính trực, nhìn kiểu gì cũng không thấy được tà tâm, Đường Thành sau khi suy tính vẫn quyết định tạm thời bỏ qua. Sắp Tết rồi, anh cũng không muốn làm cả nhà không vui. Hơn nữa, hai con người cách biệt một trời một vực như vậy, đợi cảm giác mới lạ qua đi thì còn ở bên nhau được bao lâu?

“Về nhà.” Anh nhíu mày ra lệnh cho Lương Tụng Niên.

Lương Tụng Niên cũng biết không thể bướng bỉnh thêm, lập tức nói “vâng”, nhưng vừa bước lên một bước lại không nhịn được quay lại ôm lấy Lương Huấn Nghiêu, Lương Huấn Nghiêu dùng tay xoa nhẹ gáy cậu một cái.

“Ngoan.”

“Lần sau bao giờ anh lại đến?”

“Anh phải đi công tác, đợi anh một tuần nhé, được không?”

“Vâng.” Lương Tụng Niên buồn bã nói.

“Lương Tụng Niên!” Giọng Đường Thành đã rất mất kiên nhẫn.

Lương Tụng Niên đành buông tay ra.

Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, lại hỏi cậu: “Đồ đã mua có mang theo không?”

“Mang chứ, anh vất vả đến đây một chuyến mà.” Lương Huấn Nghiêu bèn đưa những thứ đã chuẩn bị sẵn vào tay Lương Tụng Niên: “Về đi, ngủ sớm nhé.”

Lương Tụng Niên quay người đi về hướng Đường Thành, Đường Thành nói: “Đừng mang đồ về nhà, chúng ta không cần.”

Lương Tụng Niên hai tay xách đồ, lí nhí: “Thực phẩm chức năng cho ba mẹ mà, có phải cho anh đâu.”

“Của hắn cho thì em cứ coi như báu vật ấy nhỉ.”

“Anh ấy cho thì chắc chắn là báu vật rồi,” Lương Tụng Niên cố sức bưng hộp quà thêu tinh xảo lên, “Nhìn qua là biết rất quý giá rồi đúng không?”

“Mang về nhà thì giải thích thế nào với ba mẹ?”

“Thì bảo là… bạn học cho.”

Đường Thành quét mã QR dưới đáy bao bì, tra giá: “Bạn học nào cho em cái hộp bào ngư với nhân sâm hơn năm mươi nghìn tệ hả?”

Lương Tụng Niên suýt nữa đứng không vững: “Chỉ có mấy hộp thế này thôi mà sao đắt thế? Có phải anh nhìn nhầm không?”

Đường Thành đưa điện thoại đến trước mặt cậu.

“Vậy thì bảo là anh mua, dùng thẻ phúc lợi của công ty anh mua, hỏi đến thì anh cứ bảo không đắt, mấy trăm tệ một hộp thôi.”

Đường Thành cứ hễ nhớ đến cái vẻ quấn quýt của Lương Tụng Niên trước mặt người đàn ông đó là lại tức nổ mắt: “Anh mới không thèm giúp em.”

“Anh trai,..”

“Giờ mới nhớ ra gọi anh à, không phải em đã có một anh khác ở bên ngoài rồi sao?”

Lương Tụng Niên cười hì một tiếng: “Anh ghen đấy à?”

“Hai người quen nhau thế nào?”

“Anh ấy đến khoa em diễn giảng, em vừa hay ngồi đối diện anh ấy, thế là… thế là…” Móc nối với nhau, mặc dù Lương Tụng Niên không muốn dùng từ này, nhưng sự thật đúng là như vậy, yêu từ cái nhìn đầu tiên, một ánh mắt định vạn năm, cứ như thể đã yêu nhau ở một thế giới song song khác vậy.

“Dù sao thì,” cậu khựng lại, nhấn mạnh giọng điệu, “Giờ em rất thích anh ấy, rất thích.”

Đường Thành không đáp lời.

Lúc quay về, vận khí không tốt, vừa vào cửa đã đụng ngay cha Đường đang dậy đi vệ sinh, cha Đường hỏi sao hai anh em lại ra ngoài. Lương Tụng Niên ấp úng, Đường Thành nói dối thay cậu: “Hàng Tết công ty phát gửi đến bưu cục rồi, con với Lương Tụng Niên tiện thể ra ngoài đi dạo rồi lấy luôn.”

“Ồ ồ, hàng Tết gì thế?”

“Một ít thực phẩm bồi bổ, mai ba mẹ xem nhé.” Cha Đường không nghi ngờ gì, Lương Tụng Niên thở phào nhẹ nhõm.

Về đến phòng ngủ, cậu nhắn tin cho Lương Huấn Nghiêu: [Sợ chết em rồi! Sợ đến mức hồn vía lên mây luôn.]

Lương Huấn Nghiêu chắc là đang lái xe, mãi lâu sau mới trả lời: [Thể hiện rất tốt.]

Lương Tụng Niên: [Anh có thấy căng thẳng không?]

Lương Huấn Nghiêu: [Căng thẳng chứ, còn căng thẳng hơn cả lúc ra mắt sản phẩm mới.]

Lương Tụng Niên cười không dứt, một lúc sau mới trả lời: [Anh cũng thể hiện rất tốt.]

Lương Huấn Nghiêu: [Trong xe hay ngoài xe?]

Lương Tụng Niên ngẩn người một lát mới phản ứng lại, rốt cuộc tại sao cậu lại thấy Lương Huấn Nghiêu mang gương mặt chính nhân quân tử thì nhất định sẽ có phẩm hạnh của chính nhân quân tử nhỉ? Rõ ràng sâu thẳm bên trong là một tên lưu manh lớn. Cậu sờ mông một cái, cảm giác tay từ nửa tiếng trước dường như vẫn còn… Cậu tự quấn mình vào trong chăn.

Chia tay một tuần, Lương Tụng Niên mắc bệnh tương tư. Bình thường ở nhà cậu ngủ một mạch đến khi tự tỉnh, dậy xem anime, xem đấu bóng bàn với cha, hoặc xem phim truyền hình với mẹ, thời gian một ngày cứ thế trôi qua. Nhưng vì cứ mong ngóng Lương Huấn Nghiêu, thời gian bỗng trở nên chậm chạp.

Lương Tụng Niên: [Anh đang làm gì đấy?]

Lương Huấn Nghiêu: [Vừa họp xong, giờ đang đi tham quan nhà máy của đối tác.]

Lương Tụng Niên: [Nhà máy gì ạ?]

Lương Huấn Nghiêu: [Ảnh]

Lương Huấn Nghiêu: [Nhôm, thép không gỉ, dùng cho máy móc của anh, có phải nhàm chán hơn nhiều so với em tưởng tượng không?]

Lương Tụng Niên: [Không đâu, công việc vốn dĩ là nhàm chán mà, nhưng đây là sự nghiệp anh yêu thích, nên em đang xem bức ảnh này với tâm thế nghiên cứu nghiêm túc giống như anh vậy, không được coi thường em đâu đấy!]

Lương Huấn Nghiêu: [Em là đáng yêu nhất.]

Lương Tụng Niên: [Hừ, anh chính là coi thường em, sau này em cũng sẽ có sự nghiệp của riêng mình, làm còn lớn hơn cả anh nữa cơ!]

Lương Huấn Nghiêu: [Anh rất mong đợi, đến lúc đó có thể cho anh góp vốn không? Hoặc cho anh ứng tuyển làm thư ký của Tiểu Lương Tổng chẳng hạn.]

Lương Tụng Niên: [Anh lo mà đi làm đi! Đi làm còn làm việc riêng, em sẽ mách cấp dưới của anh cho xem.]

Lương Huấn Nghiêu: [Hung dữ quá đi.]

Lương Tụng Niên: [Thực ra đây mới là con người thật của em, trước đây đều là em giả vờ thôi.]

Lương Tụng Niên cười hì hì trả lời xong, vừa quay đầu lại thấy Đường Thành đang khoanh tay trước ngực tựa vào tủ quần áo, vẻ mặt đầy bất lực nhìn cậu.

“Sao thế anh?”

“Hạng công tử nhà giàu như hắn, câu mấy đứa nhóc ngây thơ như mày là điêu luyện nhất đấy.”

Lương Tụng Niên bĩu môi: “Dù có thế thì em cũng đâu có lỗ.”

Đường Thành mang vẻ mặt hết thuốc chữa, thở dài đi mất.

Lương Tụng Niên thầm nghĩ: Vốn dĩ là thế mà.

Quay đầu lại thấy tin nhắn trả lời mới nhất của Lương Huấn Nghiêu: [Dáng vẻ nào cũng đáng yêu hết.]

Lương Huấn Nghiêu cất điện thoại, dưới sự chỉ dẫn của đối tác đi vào nhà máy, tham quan xong lại nhận được điện thoại của Kỳ Thiệu Thành. Kỳ Thiệu Thành vẫn luôn bận rộn với mảng kinh doanh mới của công ty, hai năm rồi chưa về đảo Trăn, vừa về đã bắt đầu bày tiệc rượu.

Lương Huấn Nghiêu tự nhiên là không rảnh, cũng chẳng mấy hứng thú với mấy cái tiệc tùng của Kỳ Thiệu Thành: “Đợi bận xong, mình sẽ đón gió cho cậu sau.”

“Được thôi,” Kỳ Thiệu Thành đi thẳng vào vấn đề, “Nghe nói cậu yêu rồi, lại còn là với một sinh viên đại học.”

“Đúng.” Lương Huấn Nghiêu không giấu giếm.

“Chuyện lạ đời đầu tiên đấy, lúc mới nghe xong tôi còn tưởng bọn họ nói đùa cơ.”

“Chẳng có gì lạ cả, không phải cậu cũng đang yêu sao?”

Kỳ Thiệu Thành cười nói: “Đúng vậy, nhưng tôi không chơi trò vong niên luyến đâu.”

Lương Huấn Nghiêu chẳng buồn để ý đến hắn.

Kỳ Thiệu Thành tiếp tục: “Thứ hai là vẫn chưa yêu đâu, đang trong quá trình theo đuổi thôi, cậu ấy là nghiên cứu viên mới đến công ty anh trai tôi, học vấn cao, đẹp người đẹp nết, tôi vừa nhìn đã xiêu lòng rồi.”

“Theo đuổi theo cách của cậu là sao?”

“Lần này tôi chẳng dùng chiêu trò gì cả, chỉ đơn giản là theo đuổi, bên cạnh, xuất hiện thường xuyên, ân cần chăm sóc, tôi là nghiêm túc đấy.”

Lương Huấn Nghiêu cười khẽ.

“Cậu không tin à?”

Lương Huấn Nghiêu nói: “Tin chứ, chúc cậu may mắn.”

Kỳ Thiệu Thành: “Cảm ơn, cũng chúc cậu và bé con nhà cậu sớm ngày thành đôi, nhưng mà… ba mẹ người ta thật sự sẽ không dùng chổi đuổi cậu ra khỏi nhà đấy chứ?”

Lương Huấn Nghiêu cúp điện thoại.

Một tuần sau, anh lại đến dưới lầu nhà Lương Tụng Niên, vừa đỗ xe xong, đang định gọi điện cho Lương Tụng Niên.

“Cộc cộc”, cửa sổ xe bị ai đó gõ vang.

Quay đầu lại thấy Lương Tụng Niên đang đứng bên ngoài cửa sổ xe, mặc bộ đồ ngủ kẻ sọc xanh lá, tóc tai bù xù, trông giống một đứa trẻ hơn hẳn lúc ở trường. Lương Huấn Nghiêu mở khóa cửa xe, Lương Tụng Niên vội vàng ngồi vào ghế phụ: “Tèn tén ten! Đây là món hoa quả dầm em chuẩn bị cả buổi chiều đấy, bên trong còn có thạch việt quất tự tay em làm nữa!”

Cậu ghé sát lại, hai tay bưng một hộp giữ nhiệt, cười rạng rỡ với Lương Huấn Nghiêu, trong không khí thoang thoảng mùi hương trái cây. Lương Huấn Nghiêu liền nghiêng người tới hôn cậu một cái.

“Làm gì thế.” Lương Tụng Niên nhỏ nhẹ trách móc, mở hộp ra, múc một thìa đưa đến tận miệng Lương Huấn Nghiêu.

Lương Huấn Nghiêu nghiêm túc nếm thử, nói: “Ngon lắm.”

“Thạch này em làm mất hơn hai tiếng, thử đi thử lại mấy lần liền,” Lương Tụng Niên cười nói, “Anh không thích ăn ngọt nên em không cho quá nhiều đường đâu.”

“Cảm ơn em, Niên Niên vất vả rồi.”

Lương Tụng Niên nói: “Lần nào anh đến cũng mang theo cả đống đồ, em lại chẳng có món gì giá trị trả lại cho anh, thay vì sưng mặt lên cho giống béo, mua mấy món hàng hiệu mà em chẳng hiểu gì, chi bằng gửi gắm chân tâm của em. Em dự định từ mai bắt đầu học nấu ăn, lần tới anh đến em sẽ cho anh một bất ngờ lớn hơn.”

Cậu nói xong, Lương Huấn Nghiêu không mỉm cười dịu dàng như dự đoán mà nhìn chằm chằm vào cậu, cứ như trên mặt cậu có dính thứ gì vậy.

Cậu sờ mặt hỏi: “Sao thế anh?”

“Niên Niên, sau này gặp nhau đừng mặc bộ này nữa.”

Lương Tụng Niên cúi đầu nhìn mình: “Sao thế? Em sợ bị ba mẹ phát hiện nên mới cố tình mặc đồ ngủ xuống đây, bộ đồ ngủ của em xấu lắm hả?”

“Không xấu, là quá đáng yêu,” Lương Huấn Nghiêu đưa tay chạm nhẹ vào hình thêu gấu trúc nhỏ ở gấu áo ngủ, “Cứ như thể… chúng ta chênh nhau không chỉ mười tuổi vậy.”

Lương Tụng Niên bật cười thành tiếng.

Lương Huấn Nghiêu thực sự rất để ý đến tuổi tác, cực kỳ để ý.

Cậu nhìn chằm chằm Lương Huấn Nghiêu, rồi đặt hộp giữ nhiệt sang một bên, cúi người khom lưng vượt qua bệ điều khiển một cách thuần thục, ngồi d*ng ch*n thẳng lên đùi Lương Huấn Nghiêu, cả người ép chặt giữa lồng ngực Lương Huấn Nghiêu và vô lăng, khăng khít không kẽ hở.

Lương Tụng Niên cúi đầu nhìn thẳng vào mắt anh, đầu ngón tay lướt qua bên cổ Lương Huấn Nghiêu: “Vậy anh có muốn không?”

“Muốn cái gì?”

“Muốn em của tuổi hai mươi mốt này.”

Hết If 05

 

 
Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...