Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất Ngôn

Chương 65: If 06



If 06

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Có rất nhiều chuyện, nếu không yêu đương thì sẽ chẳng thể nào biết được.

Ví dụ như Lương Tụng Niên phát hiện mình cực kỳ thích hôn Lương Huấn Nghiêu, trước đây cậu còn cảm thấy Lương Huấn Nghiêu chủ động hơn, nhưng giờ đây khi cậu đang th* d*c dồn dập, hai bên má cũng mỏi nhừ, vậy mà hễ Lương Huấn Nghiêu vừa cúi đầu, người chu mỏ đón lấy nụ hôn lại chính là cậu.

Mặc dù Lương Huấn Nghiêu cũng chìm đắm trong đó, nhưng anh tỉnh táo hơn cậu một chút. Thỉnh thoảng có tiếng gió thổi cỏ lay, Lương Huấn Nghiêu đều ngước mắt nhìn xem.

“Anh căng thẳng quá rồi đó.” Cậu không nhịn được mà trêu chọc.

Lương Huấn Nghiêu khiêm tốn nhận lời trêu chọc, nhưng tay thì không hề rảnh rỗi, anh bóp một cái lên phần mông căng tròn của Lương Tụng Niên, hơi dùng sức, cậu nhóc liền vội vàng rúc sâu vào lòng anh.

“Anh thật kỳ lạ, em chưa bao giờ có hứng thú với mông của người cùng giới cả,” Lương Tụng Niên ngẩng đầu nhìn anh, khựng lại một chút rồi bổ sung, “Khác giới cũng không.”

Lương Huấn Nghiêu cười khẽ.

Mắt Lương Tụng Niên đảo một vòng, bỗng nhiên khảo vấn: “Nếu có một chàng trai có mông cong hơn cả em… anh sẽ tính sao?”

Lương Huấn Nghiêu không mắc bẫy cậu: “Thì liên quan gì đến anh?”

“Nếu người ta cũng thích anh thì sao?”

“Thì đã sao nào?”

“Đừng có hỏi ngược lại em!”

“Sẽ không đâu.” Lương Huấn Nghiêu thành thật nói: “Niên Niên, nếu anh là hạng người thấy một người yêu một người như em nói, anh đã không độc thân đến tận bây giờ.”

“Cũng đúng.” Lương Tụng Niên lại vui vẻ trở lại.

Hai người đã chuyển sang hàng ghế sau, vì Lương Tụng Niên cứ như một chú tiểu hồ ly vừa mới vào đời, lúc thì nằm trong lòng Lương Huấn Nghiêu, lúc thì bò từ bên trái sang bên phải của anh, không có lấy một giây phút nào hoàn toàn yên tĩnh. Lương Huấn Nghiêu suốt quá trình đều ngồi vững như bàn thạch, tất nhiên, anh cũng chỉ có thể làm thế.

“Anh đang nghĩ gì thế?” Lương Tụng Niên gối lên đùi anh hỏi.

“Không nghĩ gì cả,” anh nhẹ nhàng v**t v* mái tóc Lương Tụng Niên, dịu dàng nói: “Đêm nay trăng đẹp quá.”

Lương Tụng Niên lăn một vòng, rõ ràng bên phía mình không gian rất rộng rãi nhưng cậu cứ thích vượt núi băng đèo bò vào không gian hẹp giữa Lương Huấn Nghiêu và cửa xe, bám vào cửa sổ xe nhìn lên bầu trời xanh phía trên tòa nhà cũ.

“Chẳng phải trăng tròn, chỉ có một ngôi sao thôi, cũng chẳng tính là đẹp lắm—” Một chữ “đâu” còn chưa thốt ra khỏi miệng, gò má đã bị Lương Huấn Nghiêu hôn một cái.

Cậu đờ người.

Lương Huấn Nghiêu nói: “Rất đẹp.”

Lương Tụng Niên muộn màng đỏ mặt.

Cuối cùng cũng đến lúc phải chia xa, Lương Tụng Niên giây trước còn cười hớn hở, lúc sắp xuống xe thật lại bắt đầu mắt rưng rưng lệ, vòng lấy cổ Lương Huấn Nghiêu, sụt sùi nói không nỡ. Lương Huấn Nghiêu đã đến thời điểm bận rộn nhất trong năm, các loại báo cáo tổng kết thanh toán sổ sách, lại còn phải tổ chức tiệc tất niên, anh nói lần sau gặp lại phải là sau Tết rồi.

Bầu trời của Lương Tụng Niên sụp đổ ngay tức khắc, nhưng cậu cũng không thể không hiểu chuyện. Điều kiện để làm một người bạn trai ưu tú chính là dành cho đối phương sự bầu bạn, tin tưởng, ủng hộ, chứ không phải là quấy rầy và đeo bám.

Lương Huấn Nghiêu cụng mũi vào mũi cậu: “Sẽ nhớ anh chứ?” Lương Tụng Niên gật đầu lia lịa.

“Tối nào cũng gọi điện thoại cho anh nhé, có được không?”

Nào ngờ Lương Tụng Niên tự mình tăng giá, sụt sịt nói: “Không được, phải gọi video cơ.”

Lương Huấn Nghiêu bật cười thành tiếng, thầm nghĩ: Hèn gì anh trai Lương Tụng Niên lại giận dữ đến thế, đứa em trai đáng yêu nhường này bị người ta lừa đi mất, ai mà bình tĩnh cho nổi?

“Được.” Lương Huấn Nghiêu hứa với cậu, Lương Tụng Niên lại nhào vào lòng anh.

Quấn quýt trong xe gần ba tiếng đồng hồ, Lương Tụng Niên về đến nhà đã gần mười hai giờ, ba mẹ đều đã ngủ, nhưng đèn phòng Đường Thành vẫn còn sáng, nghe thấy tiếng cửa “cạch” một cái, Đường Thành lập tức lạnh mặt bước ra, đánh giá Lương Tụng Niên từ trên xuống dưới với mái tóc rối bù và bộ đồ ngủ nhăn nhúm. Lương Tụng Niên đứng yên tại chỗ, chột dạ không dám nhúc nhích bước chân.

“Qua đây.” Đường Thành đi vào phòng ngủ của Lương Tụng Niên, sau khi Lương Tụng Niên vào theo, anh khép cửa lại, hạ thấp giọng hỏi: “Hai người… hai người…”

Anh có chút khó mở lời, do dự một lát mới nói: “Hai người có làm biện pháp an toàn không?”

Lương Tụng Niên nhất thời không hiểu.

“Hắn… hắn có dùng bao cao su không?”

Lương Tụng Niên giật nảy mình, vội vàng nói: “Anh, anh đang nói gì thế hả? Chúng em không có làm chuyện đó.”

Lần này đến lượt Đường Thành sững sờ: “Thế hai người ở trong xe cả tối làm cái gì?”

“Thì nói chuyện thôi, em mang đồ ăn ngon cho anh ấy, còn… còn hôn nữa, không làm chuyện khác.”

Lương Tụng Niên tự mình giấu đi chuỗi hành vi ác độc của Lương Huấn Nghiêu đối với cái mông của mình.

Đường Thành không tin: “Thật không?”

Lương Tụng Niên giơ ba ngón tay lên: “Em thề.”

“Lạ thật đấy, ngần ấy tuổi đầu rồi mà còn bày đặt thuần khiết, là có ý gì?” Đường Thành lẩm bẩm một mình rồi bỏ đi.

Lương Tụng Niên kéo anh lại, nghiêm túc đính chính: “Ba mươi mốt tuổi thì sao chứ? Chẳng già tí nào, anh ấy vừa cao vừa đẹp trai dáng người cực phẩm, anh không được bảo anh ấy ngần ấy tuổi đầu!”

Đường Thành chê cậu là kẻ não yêu đương, lại hận rèn sắt không thành thép, tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Những ngày Lương Huấn Nghiêu không đến, Lương Tụng Niên khôi phục lại sự bình lặng, cứ cách hai ngày lại cùng bạn học cũ ra ngoài ăn bữa cơm, nếu ở nhà thì mỗi ngày xuống lầu phụ mẹ dọn hàng, tính sổ sách.

“Niên Niên nhà mình đầu óc giỏi thật đấy, tính sổ còn nhanh hơn cả máy tính,” Phùng Du mỉm cười nhìn cậu, “Sau này con muốn làm gì?”

“Con muốn… mở một công ty đầu tư.”

“Ôi chao,” Phùng Du giật mình, “Mục tiêu lớn thế cơ à, thế thì ba mẹ không nuôi nổi con rồi.”

“Tự con sẽ cố gắng mà, không cần ba mẹ nuôi đâu, con đi làm tích góp tiền trước, góp đủ tiền rồi mới mở công ty.”

“Cái đồ ngốc này, giờ đi làm việc gì mà góp được tiền mở công ty chứ?”

Lương Tụng Niên nghẹn lời.

Kết quả là bà dì bán đồ rang bên cạnh ghé vào góp chuyện: “Dì nghe nói, thằng Tiểu Vỹ nhà đối diện làm quản lý bộ phận ở tập đoàn Thế Tế, một tháng kiếm được chừng này đấy.” Bà dì ra dấu số “mười”.

“Thế chẳng phải một năm được 1.200.000 tệ sao?” Phùng Du kinh ngạc.

“Nghe nói họ phát mười ba tháng lương, mà tiền thưởng phúc lợi cuối năm còn một đống nữa, chị không thấy nó đi làm mấy năm đã đổi xe sang Mercedes rồi đấy à?”

Phùng Du tặc lưỡi xuýt xoa, “Ghê thật ghê thật, Lương Tụng Niên, con có bạn học nào sau khi tốt nghiệp vào tập đoàn Thế Tế làm không? Con đi hỏi thử xem có đúng là tốt như thế không. Nếu đúng thế thì tốt nghiệp xong con có thể đến đó ứng tuyển xem sao.”

Lương Tụng Niên đờ người ra.

“Đúng rồi, bạn gái nhỏ của con có dự định gì cho tương lai không? Cô bé muốn đi làm hay muốn tiếp tục đi học?”

“Anh ấy…”

Phùng Du đùa: “Nếu hai đứa cùng vào tập đoàn Thế Tế thì hoàn hảo rồi.”

Lương Tụng Niên kéo kéo khóe miệng, “Anh ấy không thích Thế Tế.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…” Bởi vì anh ấy không muốn kế thừa gia sản hàng tỷ tệ, Lương Tụng Niên không thể nói dối kiểu phải đắp vá hết lần này đến lần khác như thế được, chỉ đành né tránh không nhắc đến.

Nhưng Phùng Du lại nhận ra vẻ khác lạ từ gương mặt cứng đờ của cậu.

Mấy tháng nay, Lương Tụng Niên thay đổi rất rõ rệt, hay cười hơn, cũng tự tin hơn. Cứ hay nhốt mình trong phòng gọi điện thoại, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại cười ngớ ngẩn. Bảo là yêu rồi, nhưng một chút chi tiết cũng không chịu nói cho cha mẹ biết, thực ra năm ba rồi yêu đương cũng là bình thường, Phùng Du không hiểu nổi tại sao con trai út lại cứ phải giấu giếm chuyện này.

Đến tối, Lương Tụng Niên lại chui tọt vào phòng ngủ, gần mười một giờ rưỡi, lời mời gọi video của Lương Huấn Nghiêu cuối cùng cũng gọi tới. Vừa kết nối, Lương Tụng Niên đã ngáp một cái thật dài.

“Em sắp ngủ gật rồi đây này!” Đầu tiên là làm nũng một cái.

Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, áy náy nói: “Ban ngày bận quá, tiệc tất niên vừa kết thúc, anh còn uống một chút rượu nữa, Niên Niên tha lỗi cho anh nhé.”

“Anh uống rượu ạ?” Đây là chuyện mới lạ đối với Lương Tụng Niên.

Lương Huấn Nghiêu trông có vẻ như vừa mới về đến nhà, một tay cầm điện thoại trò chuyện với cậu, một tay bật đèn cởi áo khoác. Lương Tụng Niên nghe thấy tiếng sột soạt, là Lương Huấn Nghiêu đang tháo cà vạt. Không hiểu sao, trong đầu cậu bỗng hiện lên câu nói của Đường Thành — Hai người có làm biện pháp an toàn không?

“Đang nghĩ gì thế?” Giọng Lương Huấn Nghiêu mang theo ý cười.

“Tại sao tự nhiên lại hỏi em?”

“Bởi vì lúc này em thường sẽ không im lặng như vậy đâu.”

Bị chọc trúng tâm tư nhỏ, Lương Tụng Niên cũng không đỏ mặt, nằm sấp trong chăn, nhỏ giọng hỏi: “Đây là nhà anh à?”

Lương Huấn Nghiêu bèn cầm điện thoại dẫn cậu đi dạo một vòng.

“Rộng quá đi, anh ở một mình không thấy cô đơn hả? Vệ sinh thì dọn dẹp kiểu gì? Cảm giác lau nhà phải mất cả tiếng đồng hồ ấy.”

Lương Huấn Nghiêu đi đến phòng thay đồ, tháo đồng hồ cất vào tủ, “Có dì bảo mẫu theo giờ đến dọn dẹp, ở một mình đúng là hơi cô đơn, Niên Niên bao giờ mới qua đây ở với anh?”

Lương Tụng Niên đoán trước anh sẽ nói như vậy.

“Tại sao lại có hai phòng khách?” Lương Tụng Niên bỗng nhiên phát hiện ra vấn đề, bật dậy ngay.

Lương Huấn Nghiêu bất lực cười, “Kiểu nhà này vốn là ba phòng ngủ mà.”

Anh lần lượt đi đến hai phòng khách còn lại, bật đèn cho Lương Tụng Niên xem căn phòng trống không, đến ga giường còn chưa trải, “Hoàn toàn không có ai ở cả, Niên Niên, sao em có thể nghi ngờ anh chứ?”

“Vậy đến lúc đó em qua ngủ lại… có được ở không?”

Lương Huấn Nghiêu cười một tiếng, “Không được.”

“Tại sao?”

“Mấy hôm trước anh mới mua bộ đồ giường mới, cả đồ ngủ nữa, cho em đấy, đã giặt sấy sạch sẽ cất vào tủ rồi.”

Lương Tụng Niên cười hì hì, “Ui, Lương Huấn Nghiêu, em còn tưởng trong đầu anh không có mấy chuyện này cơ đấy.”

“Trong đầu Niên Niên có không?”

Lương Tụng Niên lại bị anh phản công một vố, chỉ ấm ức một giây rồi nói một cách chẳng hề dè dặt: “Có chứ, nhiều lắm luôn!”

“Anh cũng có.”

Lương Tụng Niên bỗng nhiên thu lại nụ cười, hai chân vô thức khép chặt lại, rõ ràng Lương Huấn Nghiêu ở bên kia màn hình, nhưng cậu lại cảm thấy như bàn tay của anh đã thò vào trong chăn, từ bắp chân cậu từ từ đi lên, nắm lấy khoeo chân cậu, rồi trượt đến mặt trong đùi.

Trong khoảnh khắc cậu thất thần, Lương Huấn Nghiêu chăm chú nhìn cậu trong màn hình điện thoại, mày thưa mắt rõ, sống mũi cao thanh tú, cánh môi hơi ửng hồng. Ánh đèn vàng nhạt bao phủ lấy cậu, dát lên gương mặt sạch sẽ một lớp màu ấm áp mờ ảo.

Cả hai không hẹn mà cùng im lặng.

Không khí lưu chuyển, sự mập mờ tăng nhiệt.

Lương Tụng Niên cảm thấy sau khi gặp Lương Huấn Nghiêu, chỉ trong một đêm, cậu đã hiểu hết những gì nên hiểu và không nên hiểu. Hóa ra hai người đàn ông có thể thế này, thế kia… Cậu còn tưởng hôn hôn ôm ôm đã là giới hạn rồi chứ.

“Anh cố ý.” Cậu bỗng nhiên tức giận.

Lương Huấn Nghiêu tựa người vào tủ rượu, phía sau truyền đến tiếng va chạm lanh lảnh nhẹ nhàng của thủy tinh, mỉm cười nói: “Anh cố ý cái gì?”

“Cố ý nói những lời này dụ dỗ em, mà lại không cho em chạm vào anh.”

Lương Huấn Nghiêu lấy từ tủ lạnh ra một chai nước chanh, uống nửa cốc, vừa để giải rượu vừa để hạ hỏa, giọng hơi khàn nói: “Sẽ sớm gặp lại thôi, Niên Niên, kiên nhẫn thêm một chút nữa.

**

Lương Tụng Niên buồn bực nghĩ, còn hơn nửa tháng nữa kia mà, còn hai ngày nữa là đến Tết.

Đường Thành được nghỉ rồi, cha mẹ cũng kết thúc công việc của một năm, ở nhà dọn dẹp vệ sinh, mua sắm đồ Tết. Lương Tụng Niên lăn qua lộn lại trên giường, bỗng nảy ra một ý nghĩ, tại sao cậu không thể đi tìm Lương Huấn Nghiêu chứ? Đảo Trăn tổng cộng cũng chỉ lớn ngần này. Giờ cậu bắt xe đến công ty Việt Hưởng của Lương Huấn Nghiêu, ở lại một tiếng, vẫn có thể kịp về trước mười một giờ đêm.

Nghĩ vậy, cậu liền bật dậy khỏi giường như cá gặp nước. Thay quần áo, đeo cặp sách, mang theo chiếc điện thoại đã sạc đầy pin, đi ra ngoài nói với Phùng Du là đi tìm bạn học chơi. Phùng Du không nghi ngờ gì liền đồng ý, dặn cậu về sớm một chút.

Lương Tụng Niên định đi một nửa quãng đường bằng taxi rồi một nửa bằng tàu điện ngầm, như vậy là tiết kiệm thời gian và tiền bạc nhất. Ngồi lên taxi chưa đầy một tiếng đồng hồ, trời đã tối sầm lại, cậu gọi điện cho Lương Huấn Nghiêu, muốn hỏi xem anh có ở công ty không.

Lương Huấn Nghiêu nói không có.

Lương Tụng Niên ngẩn người, “Vậy giờ anh đang ở đâu?”

Lương Huấn Nghiêu nói: “Dưới lầu nhà em, xuống đi.”

Anh cười một tiếng, “Chẳng phải nói nhớ anh đến mức không ngủ được sao?”

Lương Tụng Niên tối sầm mặt mũi, vội vàng bảo tài xế quay đầu xe. Một tiếng sau cậu mới về đến nhà, vừa xuống xe đã chạy bộ quãng đường nhỏ lao về phía xe của Lương Huấn Nghiêu.

Lương Huấn Nghiêu chắc là nhìn thấy bóng dáng cậu từ gương chiếu hậu rồi, lập tức mở cửa xe bước xuống, dang rộng hai tay đón lấy cậu đang lao nhanh tới. “bộp” một cái, lao thẳng vào lòng anh.

Ôm chặt lấy.

Lương Huấn Nghiêu nhẹ nhàng m*n tr*n phần gáy đẫm mồ hôi của cậu, nói: “Vất vả cho em rồi, Niên Niên.”

“Em định cho anh một bất ngờ mà!” Lương Tụng Niên nhỏ giọng nói.

“Anh đã nhận được bất ngờ rồi, anh rất vui.”

“Anh cũng muốn cho em một bất ngờ phải không?”

“Phải.”

Lương Tụng Niên ngẩng đầu lên, không đợi Lương Huấn Nghiêu cúi đầu nhìn mình, cậu đã vội vã kiễng chân, chu môi hôn mạnh một cái lên môi anh, không nhịn được cười: “Em cũng rất vui!”

Lương Huấn Nghiêu ôm cậu chặt hơn.

“Đêm nay đừng đi, em muốn ở bên cạnh anh.” Lương Tụng Niên vùi mặt vào vai anh, lấy hết can đảm nói.

Lương Huấn Nghiêu không trả lời.

Lương Tụng Niên mãi không đợi được câu trả lời, lại cảm thấy cánh tay Lương Huấn Nghiêu cứng đờ trong chốc lát, đang từ từ thu lại từ hông cậu, cậu nhíu mày, giận dỗi nói: “Anh làm sao thế?”

Thì thấy ánh mắt Lương Huấn Nghiêu nhìn thẳng ra phía sau cậu. Cậu nhìn theo hướng nhìn của anh.

Thấy cha mẹ mình, còn có Đường Thành đang cố gắng dùng cơ thể che chắn cho bọn họ nhưng không thành công.

Xong đời, lần này là thực sự không đi được rồi.

Hết If 06

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...