Vậy mà hắn cũng thật thà, chạy lại hỏi han: "Cảm giác thế nào?
Đau lắm không?
Có cần đi bệnh viện không?" Trần Miên Miên chẳng buồn đôi co nữa, chỉ hỏi thẳng: "Vụ lương thực, anh có cần nữa không?" Triệu Lăng Thành đi về phía cửa sổ, kéo khóa áo khoác, chống nạnh nhìn ra ngoài. Lương thực hay con gái?
Đúng là một bài toán khó. Nhưng may thay, có người đã đến giải vây cho hắn. Cánh cửa phòng bị đá văng ra cái "rầm".
Những chuyên gia như Triệu Lăng Thành khi ra ngoài luôn mang theo súng vì thực sự có những kẻ đặc vụ luôn muốn ám sát họ.
Chỉ trong chớp mắt, hắn đã rút súng bên hông nhắm thẳng ra cửa.
Trần Miên Miên giật mình ngã ngửa trên giường.
Người bước vào là Nghiêm Lão tổng, trên tay bưng một cái khay. Thấy họng súng đen ngòm, ông mới sực tỉnh: "Chết tiệt, tôi quên mất không gõ cửa." Ông làm lãnh đạo quen rồi, đi đâu cũng đẩy cửa xông vào, suýt chút nữa là bị ăn kẹo đồng. Trong thời kỳ chuẩn bị chiến tranh, nếu người của lực lượng bảo mật bắn người có lý do chính đáng, quân đội sẽ không truy cứu. Triệu Lăng Thành rất ghét kiểu người tùy tiện như vậy nhưng cũng đành nhịn: "Không sao ạ." Trần Miên Miên ngửi thấy mùi thơm nức, cười hỏi: "Oa, có cơm trắng sao ạ?" Xuyên không tới đây gần một tháng, cô sắp quên mất mùi vị của cơm rồi.
Xưởng thép có đất canh tác riêng, cải chíp và củ cải đỏ đã bắt đầu cho thu hoạch, ngoài ra còn có khoai tây hầm cải thảo và mấy bát cơm trắng thơm phức. Nghiêm lão tổng đặt khay xuống: "Một vị lãnh đạo cũ của tôi từ miền Nam chuyển công tác tới đây tặng tôi đấy." Trần Miên Miên chẳng thèm khách sáo, bưng bát ăn ngay, không quên hỏi: "Lãnh đạo của chú chuyển công tác đến nông trường nào thế ạ?" Nghiêm Lão tổng thở dài: "Vấn đề của ông ấy khá nghiêm trọng, đang ở nông trường lao động cải tạo Hồng Kỳ." Rồi ông lại cười: "Thôi, chuyện của ông ấy cứ để ông ấy tự cải tạo, chúng ta cứ ăn đã, không nhắc đến chuyện buồn nữa." Phải ăn ngũ cốc thô suốt thời gian dài mới thấy hạt gạo tẻ trân quý đến nhường nào. Ở hiện đại, Trần Miên Miên có thể nhịn tinh bột để giảm cân, nhưng ở đây, hạt cơm trắng thực sự ngọt thơm vô cùng. Dù thức ăn có đạm bạc, chỉ cần bát cơm trắng là đã đủ thấy ngon miệng rồi.
Bà bầu đang tuổi ăn tuổi lớn, loáng cái bát cơm của cô đã sạch bách. Triệu Lăng Thành vẫn còn hơn nửa bát, thấy cô nhìn đắm đuối, hắn bèn sớt sang cho cô một nửa.
Nhưng cơm không bao giờ là miễn phí, nhất là trong cái thời đại "làm việc đến chết mới thôi" này. Vừa ăn xong, Nghiêm lão tổng đã nhiệt tình lôi kéo Triệu Lăng Thành đi giải quyết công việc.
