Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 17: Uống nhầm thuốc rồi.



Lúc Tô Khốn từ chỗ dì Trương trở về, không biết làm sao mà trời bỗng nhiên âm u hẳn. Những đám mây xám đậm dày đặc đè nặng phủ kín chân trời, từng lớp từng lớp chất chồng lên nhau, rất nhanh đã lan về phía này. Chẳng bao lâu, cả bầu trời đều tối sầm, một tiếng sấm trầm đục phát ra từ những cụm mây đen dày đặc. Âm thanh trầm thấp từ xa dần kéo đến gần, rồi bất thình lình nổ “đoàng” ngay trên đỉnh đầu, làm cả xe người giật nảy, lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Càng mưa trời càng oi, sau này nắng lên thì biết làm sao đây…” Tô Khốn nghe thấy có một giọng nói nhẹ bẫng phía sau mình than thở một câu.

Giọng này… nghe cứ… hơi quen tai?

Còn chưa kịp quay đầu nhìn, xe đã dừng ở một trạm khác. Đà phanh còn chưa dứt thì cậu đã thấy một bà lão nhỏ nhắn phía sau đang lật đật bước nhanh đến cửa xe. Bà lão mặc một chiếc quần ống rộng bằng vải rũ, hơi dài, ống quần trùm qua mũi giày. Mỗi khi bà bước đi, ống quần lại đung đưa theo từng nhịp bước.

Tô Khốn nhìn chằm chằm vào gáy bà lão, cố nhớ xem mình đã nghe thấy giọng nói này ở đâu, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra…

Đến khi bà lão nhỏ nhắn ấy nhanh nhảu xuống xe, bà ngẩng đầu nhìn trời, rồi dường như chẳng hề lo lắng trời sắp mưa, lững thững đi về phía khu phố kế bên. Ngay cạnh bà là những người vội vã đi nhanh vì quên mang ô, sợ lát nữa mưa sẽ rơi xuống. Hình bóng nhỏ thó gầy gò của bà trông thật lạc lõng, nhưng cũng không đến mức quá nổi bật.

Tô Khốn chớp mắt, chỉ thấy bóng dáng bà lão càng đi càng xa, càng lúc càng mờ nhạt. Cuối cùng cậu thu hồi ánh mắt, vừa quay đầu lại nhìn bầu trời u ám ngoài cửa sổ thì sực nhớ — chẳng phải bà lão này chính là người mà hôm đó cậu gặp trong con hẻm sao?!

Chuyện đó rõ ràng đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng cậu. Tô Khốn từng nghi ngờ bà lão đó không phải người hoặc là người có vấn đề thần kinh. Ai đời đang đêm đang hôm lại kéo người ta lại hỏi có khát không, sau đó để lại một câu “nhìn nhầm” rồi chạy mất dạng như thế. Nhưng giờ đây bà ấy còn có thể ra ngoài giữa ban ngày ban mặt, lại còn đi xe buýt đàng hoàng, chắc là người thật rồi nhỉ… Tuy nhiên hành vi của bà vẫn cứ quai quái thế nào ấy, có lẽ đúng là đầu óc không được bình thường cho lắm.

Chuyện này giống như một đoạn nhạc đệm, khi xe khởi động tiếp tục chạy, Tô Khốn đã ném hình ảnh bà lão từng làm cậu sợ hãi ra sau đầu, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào thời tiết.

Cậu vốn không có thói quen mang theo ô ra ngoài, mà mùa này hễ mưa là mưa như trút nước. Tô Khốn âm thầm cầu nguyện: Hoặc là mưa xuống ngay bây giờ, khi cậu về đến nhà chắc sẽ tạnh, hoặc là đợi đến lúc cậu về tới nhà rồi hẵng mưa.

Mây đen chồng chất dày đặc từng đợt theo lời cầu nguyện của cậu, sắc trời dần trở nên tối đen, rõ ràng mới hơn bốn giờ chiều, nhưng nhìn trời cứ như bảy tám giờ tối. Sấm rền từng hồi dồn dập, thỉnh thoảng lại có tia chớp lóe qua làm người ta giật thót tim. Vậy mà mãi vẫn không có giọt mưa nào rơi xuống.

Đến khi xe buýt dừng lại ở trạm Quan Dương Tân Thành, Tô Khốn vừa bước xuống xe định chạy về nhà thì cơn mưa trút xuống, to như thác đổ.

Không đếm được là lần thứ bao nhiêu gặp phải tình cảnh này, Tô- xui tận mạng -Khốn muốn khóc không ra nước mắt: “……” Mẹ nó, lần nào cũng như thế, dám đổi trò khác không?!

Dù có cắm đầu chạy như bay, dùng đến tốc độ nước rút năm mươi mét thời còn đi học mà phi một mạch về nhà, thì lúc chân bước đến cửa cả người Tô Khốn đã ướt sũng như chuột lột, từ đầu đến chân từ trong ra ngoài đến cả cái q**n l*t cũng không thoát nạn.

“Con ma nước này chui từ đâu ra vậy?” Cảnh Tử Mặc về nhà trước một bước, tay đang ôm nửa quả dưa hấu, còn cầm thêm một cái muỗng đứng ở phòng khách, thấy Tô Khốn thì “chậc chậc” hai tiếng: “Lần nào mày cũng thảm đến mức này mới được hả?”

Tô Khốn thấy Cảnh Tử Mặc không ủ rũ như lúc thường, vừa cởi giày vừa hỏi: “Bố mày cuối cùng cũng nghĩ thông mà cho mày vào nhà rồi sao?”

Tâm trạng của Cảnh Tử Mặc khá tốt, cậu xúc một miếng dưa hấu, gật đầu, rồi dùng muỗng chỉ vào bếp: “Nửa quả còn lại đã cắt thành miếng cho mày rồi! Để dưới bếp đó, dọn dẹp xong thì vô ăn.”

“Ừm.” Tô Khốn đáp một tiếng, cũng chẳng buồn nói thêm gì nữa, vội vã ra ban công lấy khăn tắm, rồi chạy vào nhà vệ sinh.

Cuối cùng cũng dọn dẹp xong bộ dạng quỷ nước, Tô Khốn lúc này chỉ mặc mỗi cái quần boxer, ôm chậu dưa hấu đã cắt miếng vào phòng mình.

Cậu vốn mang thái độ “ở phòng mình thì mặc hay không mặc cũng chẳng sao”, cứ thế ngồi xổm lên ghế trước bàn máy tính, vừa mở máy tính vừa cầm miếng dưa lên gặm. Trên người ngoài cái quần mỏng manh kia ra thì không còn thứ gì khác. Cái kiểu ăn dưa hấu của Tô Khốn cũng rất chi hào sảng, căn bản là cắm đầu vào miếng dưa mà “hự hự” ngoạm một mạch, ăn xong mặt mũi cũng đầy nước dưa.

Cảnh Tử Mặc thường chê Tô Khốn ăn như súc vật, Tô Khốn sẽ phản biện rằng Cảnh Tử Mặc quá điệu đà ẻo lả.

Tô Khốn vừa ngốn dưa như súc vật vừa chờ máy tính khởi động, lúc này mới nhận ra tư thế ăn của mình hơi mất hình tượng, bèn giơ tay kéo kín rèm cửa sổ lại. Mưa gần tạnh, mây đen bắt đầu có dấu hiệu tản đi. Bầu trời đang dần sáng bị tấm rèm cửa sổ ngăn bên ngoài, ánh sáng không thể lọt vào phòng, cả căn phòng trở nên âm u.

Cỗ quan tài yên ắng cả ngày khẽ vang lên một tiếng “cạch” nhỏ, nắp quan tài từ từ trượt ra, Cố Diễm mặt mày không cảm xúc lơ lửng khỏi quan tài. Y dường như đã quen với việc lúc nào cũng cau mày, đôi mắt đen sâu thẳm u tối nhìn chằm chằm vào Tô Khốn.

Tô Khốn đang gặm dưa khí thế thì khựng lại, rồi cứng ngắt như robot “rắc rắc” quay đầu nhìn về phía sau lưng. Cả ngày chạy ngoài đường cộng thêm bị một trận mưa xối xả lên đầu, cậu suýt chút nữa đã quên là căn phòng ngủ này bây giờ không chỉ của riêng cậu… À, đúng rồi, còn một người… Không, không phải người… Tô Khốn đối mặt với Cố Diễm đang ở trạng thái tiểu quỷ vài giây, khoé miệng đầy nước dưa co giật rồi ngoác ra như cái chậu máu, vẫy tay chào cứng ngắc: “Hi…hi——”

Nước dưa theo động tác vung tay của cậu vẩy ra ngoài, vẽ thành một đường cong nhỏ giữa không trung, xuyên qua gương mặt và thân thể trong suốt của Cố Diễm, rơi “tách” một tiếng xuống sàn.

Tô Khốn xấu hổ rụt tay lại.

Cố Diễm nhìn cái mặt đầy nước dưa của Tô Khốn, trên má phải của Tô Khốn còn dính một hạt dưa màu đen, nét mặt Cố Diễm càng đơ hơn: “……”

Nếu nói lúc che đi đôi mắt, Tô Khốn có thể giống hôn quân đến mười phần, lúc bình thường thì tầm bảy phần, nhưng với cái mặt đầy nước dưa như bây giờ thì… Đúng là khác xa một trời một vực.

Vậy nên khí chất thật sự là một thứ vô cùng quan trọng. Nhưng lúc này Tô Khốn nên cảm thấy may mắn vì cậu hoàn toàn không có.

Ý nghĩ đầu tiên trong đầu Cố Diễm khi nhìn vào gương mặt kia không còn là “hôn quân” nữa, mà là: Tên này ăn uống kiểu gì mới thành ra bộ dạng này vậy?!

Điều đó khiến y nhớ lại một chuyện xưa, rất xưa rồi…

Năm đó trong phủ tướng quân từng có một con mèo. Cố Diễm đánh thắng một trận lớn, tiên đế tại vị vô cùng khen ngợi, ban cho y một kỳ nghỉ dài, cho phép y về phủ nghỉ ngơi một thời gian, lúc này có một con mèo nhỏ không biết từ đâu chạy đến phủ tướng quân.

Cố đại tướng quân lần đầu tiên nhìn thấy mèo nhỏ đã cảm thấy những vệt lông đen trên thân nó rất đẹp, phần lông trắng mềm mại và ấm áp dưới bụng cũng khiến người thích thú. Mèo con nhỏ xíu, khi nó cuộn mình có thể nằm vừa vặn trong lòng bàn tay y, dáng vẻ ngốc nghếch vô cùng đáng yêu, thế là Cố Diễm sai người mang cho nó ít đồ ăn.

Nết ăn của mèo con giống hệt cái tên đang ở trước mắt y bây giờ. Mèo nhỏ cắm đầu vào cái bát, hự hự mấy cái, ăn xong mới chịu ngẩng đầu lên.

Cố Diễm cũng không thật sự nuôi con mèo đó. Mỗi lần ăn xong, mèo nhỏ lại chồm lên làm nũng với y một lúc, rồi nhảy lên tường viện, tung tăng rời đi, đến giờ ăn hôm sau thì lượn lờ quay lại. Cứ thế ngày này qua ngày khác, chưa từng gián đoạn, cho đến khi Cố Diễm khoác chiến giáp rời phủ, đi biền biệt mấy năm. Lúc y trở về, mèo nhỏ đã không còn nữa.

Tô Khốn bị tiểu quỷ trước mặt nhìn chằm chằm đến lạnh toát, ngồi đần ngay ra đó. Cậu không biết tiểu quỷ đang nghĩ gì, đôi mắt đen như mực không buồn chớp, trông sâu thẳm đến mức rợn người. Tô Khốn phát hiện tiểu quỷ kia hình như lúc nào cũng cau mày, chưa từng thư thả. Không biết là lúc còn sống đã vậy, hay vì chết thảm mang đầy oán khí mới thành ra như thế…

Nhưng… Mẹ nó! Anh cứ căng mặt cau mày nhìn chằm chằm vào tôi thì tôi chết sớm mất, đại ca à—— Anh có thể tự ý thức được bản thân là quỷ không?! Riêng sự tồn tại của anh đã đủ dọa chết người rồi, không cần phải nhìn người ta như thế đâu!

Tô Khốn gào thét trong lòng, đang định há miệng giải bày thì hành động tiếp theo của tiểu quỷ khiến cậu hoàn toàn đơ người…

Tiểu quỷ im lặng nhìn Tô Khốn một lúc lâu, sau đó đột nhiên đưa tay ra, chạm vào má cậu một cái. Mặc dù nó có thể xuyên tường xuyên cửa không gặp trở ngại gì, nhưng khi xuyên qua người Tô Khốn, cậu vẫn có chút cảm giác dù không rõ ràng lắm. Tô Khốn ngồi yên như pho tượng nhìn bàn tay của tiểu quỷ vươn đến mặt mình, tròng mắt gần như muốn lọt ra ngoài, sau đó liền cảm thấy má phải bị một thứ gì đó mát lạnh nhẹ nhàng chạm vào.

“Bộp” một tiếng, hạt dưa hấu rơi xuống, nằm dưới chân cậu.

Tô Khốn: “………….”

Tô Khốn gần như vẫn giữ nguyên tư thế ngồi xổm mà “rầm” một tiếng ngã ngang khỏi ghế, rồi lăn lê bò toài chạy ra khỏi phòng, vẻ mặt như vừa chứng kiến sao chổi đâm vào Trái Đất, vừa chỉ vào đầu mình vừa gào với Cảnh Tử Mặc: “Nhanh—— Tìm cái gậy đập tao một phát! Tao thấy tao ngáo rồi!! Chắc chắn là uống nhầm thuốc nên bị ảo giác, cầu đánh tỉnh!”

Cảnh Tử Mặc dùng ánh mắt như đang chiêm ngưỡng kẻ tâm thần, đánh giá Tô Khốn một lượt từ đầu tới chân, sau đó đứng dậy lục trong tủ đồ lặt vặt: “Mày thích búa tạ hay gậy sắt?”

Tô Khốn: “…”

Cố đại tướng quân bị bỏ lại trong phòng: “…”

Y giữ nguyên khuôn mặt đờ đẫn, thu tay về, âm thầm tự nhủ: Ừm… Vừa rồi chắc là bị thứ bẩn thỉu nhập vào người rồi.

Cố đại tướng quân hoàn toàn quên mất việc bản thân không còn là người, căn bản chẳng thứ gì nhập nổi.

Y mặt không cảm xúc quay người, lặng lẽ bay lơ lửng về bên chiếc quan tài, rồi trèo vào trong, đậy kín nắp lại: Bây giờ ta là người cần được yên tĩnh một mình… À không, là một con quỷ cần được yên tĩnh.

[Edit by TeiDii]
______________
.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...