Đồng chí Tô Khốn bị dọa đến ngu người, hồn vẫn chưa về lại, ngây ngốc nhìn Cảnh Tử Mặc lôi ra từ chiếc tủ đựng đầy đồ lặt vặt nào là búa tạ, gậy sắt, găng tay đấm bốc và một cái… “máy massage”(*)
(*): Ờm… Là cái loại có nhiều chế độ rung ấy=))
“Khoan đã! Có thứ kỳ lạ lẫn vào trong đó rồi!!”
Món đồ kỳ diệu mang tên “máy massage” làm Tô Khốn bừng tỉnh. Miệng cậu há lớn đủ để nhét một quả trứng gà, vẻ mặt thoáng chốc còn đần hơn khi nãy run rẩy nhìn Cảnh Tử Mặc, cánh tay yếu ớt trỏ vào vật màu đen kia, giọng nói cũng trở nên run run: “Mày vậy mà lại lén giấu thứ đồ này á?! Còn để trong tủ đựng đồ lặt vặt, mất vệ sinh lắm!”
Cảnh Tử Mặc: “…”
Cậu cũng rất muốn biết tại sao trong tủ lại có món này?! Với cả tên kia có phải lại bắt nhầm trọng điểm rồi không…
Thực tế chứng minh, dùng độc trị độc quả là phương pháp hữu hiệu nhất. Sau khi bị dọa liên tiếp hai lần, Tô Khốn chợt nhớ ra đống dụng cụ và đồ linh tinh trong tủ đều là do chủ nhà để lại. Ý nghĩ đó lập tức kéo cậu trở về trạng thái bình tĩnh.
Cậu vỗ vỗ vai Cảnh Tử Mặc – người vừa bị mình hiểu lầm, nói: “Tao đi nấu cơm tối đây.” Dứt lời liền chạy biến vào bếp, mất công bị đánh tàn phế.
Nhiệt độ tại thành phố Lê luôn ở mức cao, thời tiết oi bức khiến cả căn nhà như cái lồng hấp. Trong cái “lồng hấp” này, ngoài chỗ ban công bị nắng rọi suốt ngày ra, thì nóng nhất chính là phòng bếp. Mấy hôm trước nóng đến nỗi người ta không buồn động đậy, chẳng thiết ăn uống nữa, mỗi lần Tô Khốn vào bếp y rằng sắp bị hấp chín. Vì thế bữa tối của họ dạo này cũng thường đơn giản hết mức có thể.
Cảnh Tử Mặc về nhà sớm hơn, tiện tay ninh một nồi cháo. Mùi cháo gạo rang thơm lừng lan toả khắp căn bếp, cơn mưa bên ngoài cũng nhỏ hạt dần, áng chừng chốc nữa sẽ tạnh. Tô Khốn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy không còn mưa liền mở hé cửa. Làn gió ẩm mát từ cơn mưa lập tức ùa vào, khiến căn bếp đang nóng hầm hập trở nên dễ chịu hẳn, kéo theo tâm trạng của người trong bếp cũng tốt lên nhiều.
Tô Khốn lấy một quả bí ngô nhỏ từ trong tủ ra, bắt đầu bận rộn. Tuy bình thường ăn cháo hay kèm dưa muối, rau ngâm, nhưng nếu dư dả thời gian và tâm trạng tốt, cậu sẽ làm thêm vài món ăn nhẹ, mỗi ngày mỗi món, hiếm khi trùng lặp. Dù là ngọt hay mặn, ăn cùng cháo thơm dẻo đều ngon không tả xiết.
Thao tác của cậu rất thuần thục, từ bào sợi, ướp muối, vắt nước, thêm bột mì, trộn gia vị, đều gọn gàng đâu ra đấy. Mọi thứ được căn chỉnh thời gian chính xác. Đến khi Cảnh Tử Mặc bưng cốc nước vào bếp “vô tình” liếc thử một cái, thì Tô Khốn đã bắt đầu chiên bánh.
Những miếng bánh bí ngô được chiên lên từ từ chuyển màu, viền bánh giòn rụm, vàng ươm quyến rũ, hương thơm lập tức lan tỏa khắp gian bếp.
Cảnh Tử Mặc rất hài lòng, bắt đầu bày bát với lấy đũa, chuẩn bị ăn cơm.
Ai ngờ Tô Khốn sau khi bày xong đĩa bánh bí ngô vừa mới ra lò lên bàn, lại chẳng chịu ngồi xuống ăn cùng mà ném lại một câu: “Ăn trước đi.” Rồi quay lưng bước nhanh vào phòng ngủ của mình, bỏ lại Cảnh Tử Mặc ngơ ngác tại chỗ, ăn cũng không được, đợi cũng chẳng xong.
Ngay lúc Cảnh Tử Mặc đang cố tỏ ra kiêu kỳ, ra vẻ “ta đây không thèm” mà nhìn chằm chằm đĩa bánh bí ngô chiên vàng ươm giòn rụm trên bàn ăn, thì Tô Khốn lại đang đứng trước tủ đầu giường trong phòng ngủ, căng thẳng đối mặt với cỗ quan tài màu nâu sẫm.
Lúc ở trong bếp chiên bánh, cậu không kiềm được mà cứ mãi hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra. Trong đầu cậu lặp đi lặp lại từng động tác của tiểu quỷ, nghĩ thế nào cũng chỉ rút ra được kết luận duy nhất: Nó thật sự đang giúp cậu gỡ hạt dưa dính trên mặt xuống.
Chuyện này… quá không hợp lý rồi!
Rõ ràng lần trước gặp, tiểu quỷ kia mắt đỏ như máu, nhìn đăm đăm vào cổ cậu như muốn mài dao chờ giết, ánh mắt và biểu cảm đó chắc chắn là đang tính làm sao để giết cậu nhanh gọn nhưng tàn nhẫn nhất có thể.
Vậy mà chỉ sau một đêm, lại quay ngoắt trăm tám mươi độ? Nếu không phải ký ức bị bóp cổ gần chết vẫn còn in nguyên, Tô Khốn sẽ cho rằng đây là mối quan hệ đang đi theo hướng “tương thân tương ái” mất rồi.
Nhưng dù sao đi nữa, trong mắt Tô Khốn, hành động vừa rồi của tiểu quỷ cũng giống như một kiểu chủ động làm lành. Mà với tính cách của Tô Khốn, là kiểu người “hễ có chút ánh sáng là chói lóa tới trời”, cơ hội mong manh nhất cũng phải bám lấy – đương nhiên, cậu phải “hồi đáp ân tình” với tiểu quỷ kia, tốt nhất là nhân cơ hội này xóa sạch thù hận trong lòng nó, để nó từ bỏ ý định giết cậu. Nếu có thể khiến nó chủ động bê cái quan tài rách của mình rời khỏi đây thì càng tốt. Từ nay cậu khỏi sợ bị doạ tới doạ lui nữa.
Vì lẽ đó nên sau khi làm xong bữa tối, như bị ma xui quỷ khiến, Tô Khốn lại đứng trước chiếc quan tài, định bụng mở chiến dịch “mỗi ngày một lời yêu thương” để cảm hóa linh hồn u oán kia.
Cậu muốn gọi tiểu quỷ ra ngoài, nhưng vừa mở miệng mới chợt nhớ bản thân còn chẳng biết tên tuổi con quỷ kia, biết gọi thế nào đây?!
Tô Khốn giật giật khóe miệng, do dự một lúc, cuối cùng đành dùng cách cổ điển: Gõ cửa.
Cậu gõ đến lần thứ ba, nắp quan tài lặng lẽ trượt ra một nửa, tiểu quỷ thò đầu ra khỏi quan tài, mặt không cảm xúc nhìn cậu.
Thân thể nó trong suốt mờ ảo, đường nét mơ hồ, sắc thái nhạt nhòa, chỉ có đôi mắt đen kịt kia là rõ ràng đến kỳ lạ, Tô Khốn thậm chí còn thấy được bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đó.
“Ờm…”
Tô Khốn nhận ra đây là lần đầu tiên mình chủ động nói chuyện với một con quỷ mà không hề hoảng loạn, thế nên cậu có hơi hồi hộp…
Cậu ho nhẹ một cái, định mở lời: “Anh có cần tôi cúng hoặc đốt thứ gì cho anh không?”
Kết quả ra khỏi miệng lại thành: “Anh đói chưa? Muốn ăn chút gì không?”
Quỷ nhỏ mặt đơ: “……”
Tô Khốn vội vàng chữa cháy: “Ý tôi là… bình thường anh ăn gì?” Mẹ nó!! Sao càng nói càng thấy không ổn vậy?!
Đôi mắt đen của tiểu quỷ dán chặt lên người Tô Khốn: “Ăn… gì?”
“Ôi—— Thôi dừng lại đi!” Bị nhìn chằm chằm tới lạnh buốt sống lưng, lông tóc muốn dựng ngược, Tô Khốn lập tức giơ tay làm động tác ngừng: “Cái… cái đó… tự dưng tôi không muốn biết nữa…”
Quỷ nhỏ: “……”
Tô Khốn: “……”
“Tôi… tôi sai rồi! Coi như tôi chưa từng vào đây nha. Anh… Anh nãy giờ đang ngủ đúng không? Vậy anh ngủ tiếp đi, ngủ đi nha hahahahahaha……”
Vừa nói vừa cười khan, mặt mày méo xệch như đưa đám, Tô Khốn vọt thẳng ra khỏi phòng ngủ nhanh như bị lửa đốt mông, không dám ngoái đầu.
Dù nhảy loi choi ra ngoài, Tô Khốn vẫn không quên tắt đèn phòng ngủ. Mãi đến khi cái bóng dáng như bị động kinh của cậu khuất hẳn ở cửa, quẹo vào nhà bếp, Cố Diễm vẫn giữ nguyên tư thế thò đầu ra khỏi quan tài, mơ màng nhìn chỗ Tô Khốn vừa đứng lúc nãy.
Hình như… Y lại dọa người ta chạy mất rồi!
Sở dĩ dùng chữ “lại”, là bởi vì trước khi gặp Tô Khốn, lúc Cố đại tướng quân còn sống, người bị y dọa chạy phải nói là nhiều không đếm xuể. Mà nguyên nhân thì bắt nguồn từ một thói quen không rõ nên gọi là tốt hay xấu của y; Cố Diễm có thói quen nhìn thẳng vào mắt người khác khi đối phương nói chuyện với y. Một phần là để thể hiện y đang chăm chú lắng nghe, phần còn lại là căn cứ vào ánh mắt đó để biết được lời nói của đối phương là thật hay giả, có bao nhiêu phần đáng tin.
Vấn đề phát sinh ở chỗ Cố Diễm sở hữu một gương mặt đầy tính áp bức.
Y có đôi lông mày kiếm sắc nét, đuôi mắt xếch nhẹ, ánh nhìn lạnh lẽo và nghiêm nghị. Đã vậy, bình thường y rất hiếm khi để lộ biểu cảm, càng khiến người ta cảm thấy khó gần. Đôi mắt u tối như mắt sói luôn khơi gợi cho người khác cảm giác sâu không thấy đáy, không thể thăm dò được y đang nghĩ gì. Ngày trước khi dẫn binh đánh trận, các phó tướng, thuộc hạ bị Cố Diễm nhìn chằm chằm vào một lúc, thường sẽ vô thức ưỡn ngực hóp bụng, thần kinh căng thẳng, tự vấn bản thân: Chết cha, có phải ta lại làm sai cái gì rồi không?!
Những kẻ có ý đồ xấu khi đối diện với ánh mắt ấy thường sẽ chột dạ, lòng như lửa đốt, không biết mình đã bị y nhìn thấu bao nhiêu. Những người có tâm lý yếu hơn một chút, ví dụ như đồng chí Tô Khốn đang ấp ủ âm mưu muốn Cố đại tướng quân tự giác bưng quan tài rời khỏi đây, thì khỏi phải nói – trực tiếp bỏ chạy trối chết.
Nhưng thực tế, Cố Diễm nào có nghĩ gì phức tạp đến thế. Y chỉ là bị câu hỏi vừa rồi của Tô Khốn làm cho ngớ người, nhất thời không biết phải trả lời thế nào mà thôi…
Bởi vì đối với Cố Diễm, y chỉ nhớ bản thân bị mất ý thức một khoảng thời gian trong nỗi đau lăng trì xẻo thịt, khi có thể tỉnh lại, đã bị đưa đến thế giới xa lạ này. Cố Diễm còn chưa kịp chấp nhận và thích nghi thì phát hiện mình giờ đã trở thành một luồng hồn phách. Y căn bản không biết hồn phách rốt cuộc nên sống như thế nào, không có người để hỏi, cũng không có đối tượng để tham khảo.
Trừ mục đích tìm tên hôn quân ngu xuẩn kia báo thù rửa hận, Cố Diễm thậm chí còn không tìm thấy bất kỳ lý do nào khác để y tiếp tục tồn tại trên thế gian, cũng chẳng rõ tại sao y không được vào luân hồi.
Ngoài cỗ quan tài này ra, mối liên hệ duy nhất giữa y và trần thế hiện giờ… Chính là Tô Khốn. Không chỉ vì gương mặt cậu quá giống tên hôn quân đó, mà còn vì khí tức ấm áp lạ thường phát ra từ người cậu…
Nghĩ đến đây, Cố Diễm bỗng giật mình nhớ ra — lúc Tô Khốn mới về nhà, y chui ra khỏi quan tài vốn là có chuyện muốn nói, nhưng lại bị cái mồm há to ngoác cùng hạt dưa dính mặt kia làm cho phân tâm, thế là quên sạch.
Nhưng bây giờ… Y lại nhớ ra rồi.
[Edit by TeiDii]
____________
