Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 60: Gần như đoạt xá.



Tối đó khi Cố Diễm về, Tô Khốn kể sơ qua cho anh về tin tức này.

Nghe đến những biểu hiện bất thường của Triệu Thiên Khải và nguyên nhân cái chết cuối cùng, Cố Diễm nhíu mày, anh suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh chỉ tiếp xúc với những sự việc này một hai tháng, chưa tích lũy đủ kinh nghiệm, không dám đưa ra kết luận, nhưng những phản ứng của Triệu Thiên Khải có chút giống với ‘đoạt xá’ mà Đại sư đã nhắc đến.”

“Đoạt xá?” Tô Khốn dường như đang tiêu hóa thông tin, đưa tay tự bóp cổ mình, trợn trắng mắt hỏi: “Ý là quỷ nhập vào người phải không?”

Cố Diễm: “…” Sao người này nói chuyện lúc nào cũng như diễn tuồng vậy?

Anh im lặng mấy giây rồi gật đầu xác nhận: “Đại khái là thế.” Nói xong vẫn không quên đưa tay gỡ hai cái vuốt đang bám trên cổ của Tô Khốn ra, còn vỗ nhẹ lên trán cậu, ra hiệu đừng có trợn mắt nữa, trợn nhiều hỏng não bây giờ.

Tô Khốn cười “hì hì” hai tiếng, xấu hổ rụt tay về rồi đảo mắt vài vòng cho đỡ mỏi.

Ban đầu Cố Diễm có chút ngạc nhiên khi biết tuổi của Tô Khốn. Bởi anh phát hiện thực ra mình cũng chỉ lớn hơn Tô Khốn vài tuổi thôi, nhưng trong quá trình chung sống hằng ngày, thỉnh thoảng anh lại có ảo giác như mình đang nuôi một đứa con, khiến một số hành động vô thức mang theo cảm giác bề trên với trẻ nhỏ.

Tuy nhiên Tô Khốn rõ ràng không bài xích kiểu quan hệ này, ngược lại cậu còn thích nghi rất nhanh, thậm chí còn có vẻ khá thích thú. Mỗi lần Cố Diễm dùng ánh mắt bất đắc dĩ pha chút nuông chiều để nhìn cậu, Tô Khốn luôn có cảm giác mình được cưng chiều.

Mà thực tế cũng có khác gì đâu, Cố Diễm đúng là chiều cậu đủ đường.

“Nếu là quỷ đoạt xá, thì chỗ công ty Unic có phải không còn an toàn nữa không?” Tô Khốn quay sang hỏi Cố Diễm.

Nếu là bệnh hay lý do gì khác dẫn đến đột tử thì còn giới hạn ở một mình Triệu Thiên Khải, nhưng nếu là bị quỷ đoạt xá thì lại không có mục tiêu rõ ràng. Thế thì chẳng phải tất cả những nhân viên ở Unic, thậm chí cả khu vực gần đó đều có thể gặp nguy hiểm sao?

“Khó nói.” Cố Diễm lắc đầu: “Vấn đề này phải hỏi đại sư mới được, ông ấy hiểu rõ hơn nhiều.”

“Ừm, không biết đại sư có thấy mẩu tin này chưa.”

Cố Diễm thường hay kể kha khá chuyện ở đội đặc biệt cho Tô Khốn nghe, nên cậu cũng hiểu được phần nào cách hoạt động của đội này. Mọi người được phân công nhiệm vụ tương đối rõ ràng, hiếm khi cùng nhau ra tay, nói nôm na như kiểu bệnh gì thì bốc thuốc nấy. Cụ bà và đồng chí Mặc Bảo vốn là yêu, nên những vụ việc liên quan đến yêu quái thường do hai người đó phụ trách. Còn đại sư thì năng lực khống chế yêu kém hơn, nhưng lại chuyên xử lý những chuyện liên quan đến quỷ thần.

Mỗi khi cùng lúc có việc xảy ra ở nhiều nơi, họ thường chia nhau hành động. Chỉ khi ai cũng rảnh rỗi, gặp phải vụ rắc rối khó nhằn liên quan đến yêu ma quỷ quái, họ mới cùng nhau xuất động. Và trong những lần đó, cụ bà cùng đồng chí Mặc Bảo thường cân nhắc đến việc đại sư mang thân xác phàm nhân, dễ gặp nguy hiểm, nên tám chín phần sẽ xung phong gánh việc nặng, xông pha lên trước, để lại những phần việc an toàn hơn cho đại sư. Dù vậy, cũng có vài lần chính hai người bọn họ lại rơi vào tình thế nguy hiểm, phải nhờ đại sư ra tay cứu viện.

Từ sau khi Cố Diễm nhập đội, vị đại sư vốn luôn bận bịu đến mức chẳng còn mạng để mà dâng kia cuối cùng cũng được giảm bớt không ít gánh nặng. Dùng quỷ trị quỷ, nhiều khi còn hiệu quả hơn cả đạo pháp, trận pháp hay phù chú. Có Cố Diễm hỗ trợ, cụ bà và đồng chí Mặc Bảo cũng không cần suốt ngày tranh giành công việc với đại sư nữa.

“Nhưng…” Tô Khốn nghĩ ngợi một chút rồi lại nói: “Chuyện này đại sư không biết cũng không lạ. Thành phố H lớn như thế, ‘đội đặc biệt’ bên phía đó chắc cũng có nhiều người. Nếu thật sự là bị đoạt xá, thì các đồng chí ở thành phố H chắc chắn sẽ phát hiện ra dấu hiệu gì đó, bọn họ hẳn sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.”

Cố Diễm đang nắn nắn bàn tay Tô Khốn, nghe vậy liền đáp: “Em nghĩ sai rồi, thành viên của đội đặc biệt không được phân theo diện tích khu vực hay độ phồn hoa của thành phố đâu.”

“Hả? Vậy là phân theo cái gì?”

“Là phân theo nguyên quán của từng người. Nguyên quán ở đây khác với địa chỉ sinh sống trong thời này.” Cố Diễm tự chỉ vào ngực mình, giải thích: “Chẳng hạn như anh, trước kia quê nhà của anh ở phủ Ứng Thiên, nhưng đó giờ không được tính là nguyên quán của anh nữa. Sau khi trở thành hồn phách, nơi đầu tiên anh xuất hiện trong thế giới này chính là căn phòng ngủ của em, cho nên nguyên quán hiện tại của anh là thành phố Lê. Nguyên thân của cụ bà là một cây long não từ ngàn năm trước đã được gieo trồng trong khu rừng ngoại ô phía tây của thành phố Lê, cũng từ đó mà hóa hình; Bức họa biết đi kia được vẽ vào hơn trăm năm trước, dưới rừng hoa đào ở chân núi Chung Thúy tại phía nam, sau đó vẫn luôn được treo trong một gian phòng của đạo quán Hoài Ẩn trên núi, quanh năm thọ hưởng hương khói, tốn gần trăm năm mới ra khỏi tranh được; Chủ nhà của em hơn nghìn năm trước cũng là một con hồ ly sống trong núi Chung Thúy, sau khi tu thành hình người mới rời núi; Còn đại sư, vốn là đệ tử đạo gia của đạo quán Hoài Ẩn. Vậy nên, nguyên quán của bọn họ đều là thành phố Lê.”

Tô Khốn trợn to mắt, đờ ra một lúc rồi nói: “Đều ở núi Chung Thúy sao?! Trước giờ em cứ tưởng cái gọi là “phúc địa linh sơn” đó chỉ là mấy chiêu quảng cáo lố hút khách du lịch thôi, ai dè là thật luôn.”

“Có thể tạm xem là phúc địa. Nhưng theo lời bọn họ thì đã không còn sánh được với mấy trăm, mấy nghìn năm trước nữa.” Cố Diễm giải thích: “Cho nên những người như đại sư, tu hành bao lâu cũng chỉ nhỉnh hơn người thường một chút về đạo thuật và tuổi thọ thôi, các mặt khác thì vẫn không khác gì người phàm, lâu rồi chưa có ai thật sự đắc đạo cả.”

“Nếu đúng như anh nói, thì hẳn là người có nguyên quán ở thành phố H chắc chẳng có mấy ai?” Dù sao thành phố H cũng là một trong những đô thị phát triển bậc nhất cả nước, tốc độ phát triển vượt xa thành phố Lê, vậy thì ở đó làm gì còn có nơi gọi là “phúc địa linh sơn” nữa.

Cố Diễm gật đầu: “Cụ bà từng nói, từ khi bà ấy biết đến thành phố H, nơi đó đã luôn là một chốn phồn vinh. Ồn ào náo nhiệt quá thì những chỗ yên tĩnh để tu luyện tự nhiên cũng ít đi, nên những người có nguyên quán ở thành phố H ít đến mức đếm trên đầu ngón tay, cũng không có ai thật sự lợi hại.”

Tô Khốn bất giác nhớ đến vùng thị trấn mà hồi trước Cố Diễm từng đến đó đánh  quái, khoé miệng giật giật: “…Đừng nói rằng ở đó cũng toàn là thỏ tinh, bị dọa cái là chạy mất dép đấy nhé?”

“Nghe nói còn có cả chuột tinh nữa.”

Tô Khốn: “……” Nghe cũng không khá hơn thỏ là mấy ha!

Cậu nghĩ ngợi một lúc, rồi hỏi tiếp: “Cái nguyên quán đó không thể thay đổi được sao? Không thể điều chuyển nhân sự qua thành phố H được sao?”

“Nguyên quán đương nhiên không thể tùy tiện thay đổi. Nó không chỉ đại diện cho thân phận và địa vực, mà còn là nơi tu luyện không ngừng của bản thân. So với thành phố H, thành phố Lê tuy nhỏ nhưng cuộc sống an nhàn, bình dị, vùng ngoại ô núi non sông nước hữu tình, đúng là một phúc địa để tu luyện. Chẳng ai lại muốn từ bỏ nơi quen thuộc để đến chỗ khác ở cả.”

“Cũng đúng.” Tô Khốn nghĩ ngợi một lúc rồi cũng hiểu ra: “Nói vậy thì, nếu thành phố H xảy ra chuyện, lại phải điều người từ các thành phố lân cận tới sao?”

“Ừ, nhưng vì ở đó nhà cửa san sát, dân số lại đông, dương khí dồi dào, cho nên chuyện tà thần ma quái rất hiếm xảy ra.”

Tô Khốn “ừm” một tiếng dài, tỏ vẻ đã hiểu.

Tạm thời cậu gác chuyện này sang một bên, đi vào nhà vệ sinh tắm rửa. Sau đó theo thói quen mặc mỗi cái quần boxer, ngồi chồm hỗm trên ghế, vừa lau tóc vừa lên mạng xem thêm tin tức mới nhất về Triệu Thiên Khải.

Tuy Cố Diễm cũng không chắc là Triệu Thiên Khải có bị đoạt xá thật hay không, nhưng Tô Khốn nghĩ ngợi một lúc, vẫn đăng nhập QQ, bấm vào avatar đang sáng của Cảnh Tử Mặc.

Tô Khốn: “Có đó không? Nói mày nghe cái này.”

Cảnh Tử Mặc cũng đang online nên trả lời rất nhanh: “phun.”

Tô Khốn: “phun cái đầu mày! Nói chuyện nghiêm túc nè, tao vừa đọc tin tức về vụ có nhân viên bên công ty Unic đột tử, cái chết đó có vẻ không bình thường. Tao hỏi Cố Diễm, anh ấy nói tình huống của Triệu Thiên Khải hơi giống như bị đoạt xá.”

Cảnh Tử Mặc: “Không thể nào? Mày chắc chưa?”

Tô Khốn: “Chính vì không chắc nên mới nhắc mày biết một tiếng thôi. Nếu chắc chắn thì có khi đại sư với Cố Diễm đã lên đường đến thành phố H rồi.”

Cảnh Tử Mặc: “Bị đoạt xá rồi sẽ đột tử hả?”

Cố Diễm ngồi bên cạnh thấy câu này thì khẽ nghiêng đầu, giải thích bên tai Tô Khốn: “Hồn phách nhập vào người sống để đoạt xá và thân thể chủ hồn không phù hợp, sẽ xảy ra bài xích, khiến chủ hồn đó không có nơi ổn định trú ngụ, đành phải từ bỏ thể xác. Nhưng thể xác đó sau khi bị âm hồn chiếm giữ sẽ nhiễm phải sát khí và tử khí, đến khi chủ hồn quay lại cũng bị bài xích, cuối cùng có thể sẽ dẫn đến tình trạng như của Triệu Thiên Khải.”

Tô Khốn lập tức gõ lại lời Cố Diễm vừa nói, gửi cho Cảnh Tử Mặc, rồi bổ sung thêm một câu: “Nếu thật sự là đoạt xá, oan hồn đó có khi không cam lòng lại đi thử trên người khác, lúc đó sẽ thành tấn công không mục tiêu, bọn mày ở đó có khi ai cũng vào tầm ngắm hết. Cho nên dạo này nhớ cẩn thận chút.”

Phía Cảnh Tử Mặc im lặng vài giây, rồi nhắn lại: “Chuyện này thì tui phải cẩn thận kiểu gì… =_=”

Tô Khốn bị nghẹn họng: “Ờm.. cũng đúng, bên kia là ma, bên đây là người. Bên kia trong tối, bên đây ngoài sáng, lại còn vô hình vô ảnh, biết đâu mà đề phòng…”

Cậu vừa ngồi trước máy tính vừa lắc lư thân người, vừa gặm móng tay cái lẩm bẩm.

Cố Diễm nhìn cậu một lúc, bèn đưa tay gạt móng tay sắp bị gặm cụt của cậu ra, lên tiếng nhắc nhở: “Mang theo một số vật trừ tà có khi sẽ hữu ích.”

“Đúng rồi!!” Tô Khốn vỗ đùi cái đét, sau đó lạch cạch gõ phím, gửi ngay cho Cảnh Tử Mặc: “Hay mày mang theo ít máu chó mực hay nước tiểu đồng tử đi? Hoặc là để móng lừa đen trong ba lô cũng được.”

Ai ngờ câu này gửi đi, bên kia mãi chẳng thấy hồi âm.

Tô Khốn còn tưởng cậu ta đi rửa mặt chuẩn bị ngủ rồi, hoặc đang vùi đầu làm thêm giờ. Nhưng lát sau, âm báo tin nhắn “ting ting ting” lại vang lên.

Cảnh Tử Mặc: “Vừa nãy lão sếp kỳ quặc chỗ tao đi ngang qua sau lưng lúc tao lấy khăn giấy, thấy được tin nhắn, lão chợt hỏi tao vài câu…”

Tô Khốn: “Ồ…”

Vài giây sau, khóe mắt Tô Khốn liếc thấy đồng hồ dưới góc phải màn hình – 22:34.

Cậu đờ người một lúc, rồi mới giật mình, nhắn vội: “Khuya lơ khuya lắc rồi sao lão ta vẫn đang ở trong phòng mày? Tin này hơi khủng rồi đó nha!!!”

[Edit by TeiDii]
________________
.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...