Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 61: Đại sư gọi đến.



Cảnh Tử Mặc bên kia ngập ngừng một chút rồi trả lời: “Tao thấy cái đầu mày mới khủng ấy!”

Tô Khốn: “Không! chuyện tao đang liên tưởng rất hợp lý.”

Cảnh Tử Mặc: “Hôm nay công ty bên này khá loạn, người nhà của Triệu Thiên Khải kéo đến còn dẫn theo mấy kẻ trông như lưu manh để làm màu, ngay cả trưởng bộ phận cũng thấy khó mà xoay xở. Hơn nữa, Triệu Thiên Khải trước giờ không có tiền sử bệnh tật, lại còn khá trẻ, nên cái chết bất ngờ này hơi kỳ lạ, cảnh sát cũng đã vào cuộc. Một số phóng viên báo chí cũng mò tới. Nực cười nhất là vì Unic trực thuộc Hoa Thiên Giải Trí, tuy là công ty chính quy, nhưng một nửa chân cũng coi như dính vào giới giải trí, xảy ra chuyện là cả đám paparazzi cũng ùa tới. Vậy nên từ nhân viên tới lãnh đạo hôm nay ai nấy đều bị hành lên bờ xuống ruộng…”

Tô Khốn ngồi xổm trên ghế, mắt dán vào màn hình, vừa nghe Cảnh Tử Mặc lảm nhảm một tràng, vừa vô thức đưa ngón tay lên miệng.

“Chát––” một tiếng vỗ vang lên, Tô Khốn lặng lẽ quay đầu nhìn Cố đại tướng quân mới tát nhẹ vào tay mình, cậu cãi cùn: “Em chỉ thấy ngứa miệng, muốn gãi tí thôi, không phải muốn cắn móng tay.”

Cố Diễm mặt lạnh nhìn cậu hồi lâu, chậm rãi hỏi: “Thật không?”

Tô Khốn gật đầu cái rụp: “Thật!”

“Giờ còn ngứa không?” Cố Diễm lại hỏi.

Tô Khốn nghĩ nghĩ, cảm thấy đã chối thì phải cắn răng chối đến cùng, liền gật đầu thật mạnh: “Còn! tại anh đập tay em nên em chưa gãi được.”

Cố Diễm ra vẻ nghiêm túc gật gù “ừm” một tiếng, không đợi Tô Khốn kịp phản ứng, liền cúi người xuống nhẹ nhàng cắn lên khoé môi cậu một cái, sau đó còn tỉ mỉ l**m nhẹ một vòng.

Tô Khốn: “…” Má nó, giờ mới ngứa thật này!

Cố đại tướng quân mặt lạnh âm thầm tự thỏa mãn xong, lại cắn thêm một cái nữa rồi ngồi thẳng dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra, làm như vừa rồi kẻ cắn người hoàn toàn không phải mình, còn dùng giọng điệu của phụ huynh dạy dỗ con cái hỏi: “Còn cắn móng tay nữa không?”

Tô Khốn tuy mặt đỏ đến tận mang tai, nhưng trong lòng lại sướng không chịu nổi, nghiêm túc đáp: “Cắn! Phúc lợi thế này dại gì không cắn.”

Cố Diễm: “…” Rất tốt, giáo dục hoàn toàn thất bại. Với cái loại mặt dày, não thiếu dây như tên này, “cắn môi” không dùng được.

Tô Khốn bưng mặt đang nóng ran như bị hấp chín, người còn đang bay giữa mấy bong bóng hồng hồng, quay lại đối diện màn hình máy tính.

Trên đó, Cảnh Tử Mặc vừa gửi tới câu cuối cùng: “…. Tóm lại, việc lão sếp kỳ quặc kia ngủ lại nhà tao tối nay là do nhiều nguyên nhân, vô cùng phức tạp, không thể giải thích trong một câu, nên làm ơn hãy khâu cái não đang mở toác của mày lại dùm, cảm ơn!”

Tô Khốn, đầu óc vẫn còn choáng váng vì bị hôn, trả lời: “Dù phức tạp cỡ nào thì tao cũng chỉ có bốn chữ để khuyên mày.”

Cảnh Tử Mặc: “Nói.”

Tô Khốn: “Tự cầu phúc đi.”

Cảnh Tử Mặc: “…”

Tô Khốn: “Thêm vài chữ nữa: Chúc mày thoát kiếp trai tân.”

Cảnh Tử Mặc: “… Biến đi! Anh kia chắc chắn đang ngồi cạnh nhìn đúng không?! Mau lôi cái tên chết tiệt này đi cho tôi!”

Gửi xong câu này, Cảnh Tử Mặc liền lập tức offline, avatar xám ngắt yên ắng trên màn hình thể hiện rõ tâm tình muốn giơ ngón giữa với Tô Khốn.

Mà “anh kia” đang ở cạnh nhân tiện cũng kéo luôn Tô Khốn đang ngồi xổm trên ghế lên giường.

“Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”, từ sự cố ngoài ý muốn lần trước, Tô Khốn và Cố Diễm vẫn luôn kiềm chế không làm gì quá giới hạn, tránh trường hợp đang lúc cao trào lại bị mấy chuyện kỳ cục cắt ngang, âu cũng vì trạng thái hiện tại của Cố Diễm chưa ổn định. Tuy đã có thể duy trì hình dáng trưởng thành trong thời gian lâu hơn trước, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ bất ngờ “thu nhỏ” lại thành búp bê mặt đơ.

Thực ra, với mức độ nỗ lực của Cố Diễm trong một tháng qua, số mảnh tàn hồn hấp thu cũng kha khá, nhưng vẫn chưa đủ. Anh từng hỏi cụ bà và đồng chí Mặc Bảo, cả hai đều là yêu quái trăm năm mới tu thành hình, nên câu trả lời gần như tương tự nhau: “Cậu biết phương pháp tu luyện, quá trình chắc chắn sẽ nhanh hơn bọn tôi ngày xưa, đại khái thì cũng phải vài năm đến mười mấy năm gì đó.”

Nghe đến khoảng thời gian vài năm đến mười mấy năm, Cố Diễm chỉ thấy đau đầu: “Không thể nhanh hơn được chút sao? Lúc nghe các người nói phương pháp, tôi cứ tưởng chỉ cần vài tháng là xong.”

Hai yêu quái sống mấy trăm tuổi ngơ ngác: “Vài năm đã nhanh lắm rồi, nháy mắt cái là trôi qua thôi. Cậu thế này đã tính là nhanh vượt bậc rồi, so ra còn nhanh hơn người ta tu hành cả trăm năm, còn muốn nhanh đến đâu nữa? Trừ khi cậu nuốt luôn một con yêu quái lâu năm, hấp thu toàn bộ tu vi và sức mạnh của người ta vào mình mới nhanh vượt cấp được…”

Hai người vừa dứt lời đã thấy Cố Diễm im lặng nhìn chằm chặp vào bọn họ, không nói một lời.

“Đợi đã!”  Cụ bà cây long não nuốt nước bọt: “Bọn ta không cùng loại với cậu, có nuốt cũng chẳng bổ béo gì đâu, cậu mau thu lại ánh mắt đó đi, rợn hết cả da gà. Bà đây tuổi cao rồi, không chịu nổi doạ dẫm đâu!”

Mặc Bảo cũng ho nhẹ một tiếng: “Tại hạ chỉ là một tờ giấy tuyên mỏng manh, nuốt vào tổ dính răng.”

Cố Diễm giật giật khóe miệng: “Tôi chỉ đang nghĩ xem còn cách nào khác thôi, hai người nghĩ nhiều rồi.”

Hai yêu quái: “…” Đúng là không chơi nổi với loại mặt liệt này!

Cố Diễm cũng muốn tìm đại sư hỏi thử, nhưng mấy hôm nay vị đó mất tăm mất tích, nghe nói là bị triệu hồi về đạo quán Hoài Ẩn, không rõ là có chuyện khẩn cấp gì.

Trong nhóm người của đội đặc biệt này, trừ chủ nhà và Cố Diễm là có chỗ ở cố định, mỗi ngày đều về nhà, ba người còn lại đều là dân “rày đây mai đó”. Đại sư và đồng chí Mặc Bảo tuy có phòng ở đạo quán Hoài Ẩn, nhưng có cũng như không, vì số lần họ về đó mỗi năm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn cụ bà thì càng quái gở, từ sáng đến tối hiếm khi thấy mệt, nếu thực sự cạn sức thì tìm đại một cánh rừng hay đỉnh núi nào đó, hóa về nguyên hình rồi hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, đúng kiểu sống “lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường”.

May mà nhóm người này sống trong thời hiện đại cũng đã lâu, hoàn toàn quen thuộc và thích ứng với nhịp sống thời nay, ai nấy đều có điện thoại di động, còn cẩn thận đăng ký hẳn gói toàn cầu, để tiện cho việc chạy đông chạy tây vẫn giữ liên lạc.

Tất nhiên, Cố Diễm vẫn là ngoại lệ duy nhất…

Vị này chính là đại diện tiêu biểu cho thế hệ sát thủ điện tử thế hệ mới, điện thoại rơi vào tay y không ai biết sẽ xảy ra biến dị kỳ quái gì, nhẹ thì chết máy, hoạ may mà ra phản ứng vật lý hay hóa học gì đó gây nổ thì gây to rồi.

Vì vậy, toàn bộ số điện thoại của những người trong đội đặc biệt đều được lưu trên điện thoại của Tô Khốn. Mặc dù Cố Diễm và Tô Khốn không phải lúc nào cũng dính lấy nhau, gọi cho Tô Khốn để tìm Cố Diễm tuy không thể lúc nào cũng gặp, nhưng có một kênh liên lạc vẫn tiện hơn nhiều.

Chỉ có điều tuy đã trao đổi thông tin liên lạc, nhưng Tô Khốn hầu như chưa bao giờ nhận được cuộc gọi nào từ nhóm người nọ. Bởi vì mỗi lần anh Cố mặt liệt rong ruổi trong thành phố Lê, thường sẽ tình cờ gặp cụ bà cây long não cũng đang đi lang thang, rồi bà sẽ gọi cho đồng chí Mặc Bảo nhâm nhi trà chiều ở đâu đó, rồi hai yêu một quỷ liền xúm lại lang thang cùng nhau. Thỉnh thoảng còn kéo theo đại sư đang rảnh rỗi hoặc chủ nhà hiếm khi hết lười. Cứ như vậy, hợp tác bất chợt, tụ họp linh tinh, hoàn toàn không cần thiết phải tốn tiền điện thoại gọi cho Tô Khốn.

Vì thế ngay khi Tô Khốn vừa bị Cố Diễm kéo lên giường, định nằm đắp chăn tám chuyện một lúc, thì bất ngờ lại nhận được cuộc gọi từ đại sư, cậu theo phản xạ liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, muốn kiểm tra xem trăng có mọc lệch hướng không.

“A lô? Tiểu Tô à, giờ này chắc mặt liệt kia đang ở cùng cậu phải không? Bảo hắn nghe điện thoại đi.” Giọng đại sư vang lên trong máy, nghe thì rất nghiêm túc, nhưng nội dung lại khiến Tô Khốn nhíu mày: Gì mà “giờ này chắc chắn đang ở bên cạnh” hả? Đại sư, ngài biết nhiều quá rồi đấy nhé, chẳng phải ngài là đạo sĩ chính tông tu hành nghiêm chỉnh hay sao?!

Tuy trong lòng âm thầm phàn nàn, nhưng ngoài miệng Tô Khốn vẫn rất lễ phép, dù sao cậu cũng thuộc tuýt người luôn giữ vững truyền thống tốt đẹp “kính già yêu trẻ”, cậu liếc nhìn Cố Diễm, rồi nói với đại sư: “Anh ấy không cầm được điện thoại, tôi mở loa ngoài nhé? Nếu không tiện cho người khác nghe thì tôi sẽ ra phòng bên cạnh.”

“Thôi! Tránh gì mà tránh, có phải bí mật quốc gia đâu, cậu cứ bật loa ngoài đi.”

Tô Khốn dạ một tiếng, rồi bật loa ngoài, đặt điện thoại giữa hai người: “Bật rồi đó, Đại sư nói đi.”

“Ờm, là thế này. Hôm nay có thấy tin tức vụ nhân viên công ty nào đó đột tử không?” Đại sư hỏi.

“Ừm.” Cố Diễm nhàn nhạt đáp: “Có nghe, chuyện gì? Bên đó muốn chúng ta ra tay sao?”

“Đại khái là thế. Nhưng…” Đại sư ngập ngừng rồi nói tiếp: “Lần này không phải lệnh điều động chính thức, mà là do một người tên Hạng Qua, là quản lý cấp cao của công ty kia, vừa gọi điện nhờ lão phu giúp đỡ. Không phải cấp trên điều động.”

“Ủa? Đại sư quen với cấp cao của Unic luôn sao?” Tô Khốn nghe xong cảm thấy mối liên hệ này khá vi diệu.

Đại sư khẽ ho một tiếng rồi nói: “Ờ thì… trước đây từng có một lần làm việc với người ta. Nhưng lần đó không phải chuyện gì xảy ra trong công ty, mà là việc riêng của nhà Hạng Qua. Cậu ta còn trẻ, chắc chỉ vừa ngoài ba mươi, tính cách khá cứng rắn. Trước đó thì hoàn toàn không tin vào mấy chuyện thần quỷ gì cả. Lúc nhà có chuyện, là một người bạn của cậu ta chẳng biết từ đâu moi được số của lão phu, gọi lão đến xem thử. Nhưng phải công nhận rằng Hạng Qua là người khá tốt, dù không tin cũng không tỏ thái độ, vẫn rất lịch sự, nếu không phải bạn cậu ta gọi báo trước, lão phu còn chẳng nhận ra là cậu ta không tin mấy chuyện này.

Sau khi lão phu giúp giải quyết xong chuyện nhà, mỗi năm Hạng Qua đều gửi một khoản tiền hương khói không nhỏ đến đạo quán Hoài Ẩn. Hây da–– nói hơi xa rồi. Tóm lại là vừa nãy Hạng Qua gọi cho lão phu, nói cái chết của nhân viên đó có điểm không bình thường, nếu thực sự có liên quan đến ma quỷ, e là sẽ liên lụy đến nhiều người hơn. Vậy nên muốn nhờ lão phu giúp một tay, qua xem thử.”

Tô Khốn nghe vậy, ngửa mặt suy nghĩ: Nghe tả qua sao thấy người này giống với lão sếp kỳ quặc mà Cảnh Tử Mặc hay nhắc đến nhỉ? Hắn cũng là sếp trẻ nhất của Unic? Ngoài ba mươi tuổi đã là quá trẻ rồi, chứ còn trẻ hơn nữa chắc chỉ có loại thái tử đảng của Hoa Thiên Giải Trí thôi ấy nhỉ.

Cố Diễm hơi khó hiểu: “Hắn nhờ ông đến xem, sao lại gọi cho tôi? Vẫn đang bận sao?”

“Đúng rồi.” Đại sư đáp: “Lần trước sư phụ lão phu cử hai người đi tìm Thanh Nguyên… À, là tên sư đệ nghiệt súc của ta đấy. Nhưng ngay cả cái bóng cũng không tìm được. Sư phụ nổi trận lôi đình, lôi cả bọn ta đi tìm cùng luôn. Thật lòng mà nói, nếu hai mươi năm trước nó chưa hẳn có ý xấu thì lần này tái xuất, đúng là hỗn láo đến cùng cực. Cứ để nó ở ngoài chỉ tổ rước họa, nên phải tìm ra càng sớm càng tốt.

Nhưng dù sao cũng là đồng môn, do cùng một sư phụ dạy ra, ai mạnh ai yếu thế nào đều rõ ràng, nên muốn đối phó nhau cũng không dễ. Chỉ riêng việc tìm người thôi đã rối tung rối mù. Mấy ngày nay bọn ta đã lật tung cả thành phố Lê với mấy thành phố lân cận rồi, ấy mà vẫn chẳng thấy tăm hơi nó đâu.”

“Cho nên ông muốn tôi thay ông đến công ty kia?” Cố Diễm hỏi.

“Ừ, trước mắt cậu giúp lão phu đến đó xem thử đi. Lão phu lật xong thành phố M rồi cũng phải đi đến thành phố H, sớm thôi sẽ đến gặp cậu. Nếu đụng phải chuyện gì khó nhằn, cứ báo cho ta, ta sẽ đến ngay. Còn nếu chuyện không quá nghiêm trọng, cậu tự quyết luôn đi.”

[Edit by TeiDii]
________________
.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...