Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 63: Quả Nhiên Kỳ Lạ.



Mọi người không nán lại dùng bữa quá lâu, dù sao thì chuyện liên quan đến mạng người vẫn đang chờ giải quyết, ăn no rồi là phải bắt tay vào việc ngay. Không thể chỉ mải lo chuyện tiếp khách mà làm lỡ chuyện chính được. Liên quan đến lợi ích của công ty và sự an toàn của nhân viên, Hạng Qua buộc phải cân nhắc cả đôi bên, vừa không chậm trễ việc tiếp đãi khách, vừa sớm đưa họ về xử lý chuyện nhân viên đột tử.

Cố Diễm và Tô Khốn ngồi xe Hạng Qua, vừa rời nhà hàng liền chạy thẳng đến công ty Unic. Ký túc xá nhân viên nơi Cảnh Tử Mặc ở chỉ cách trụ sở chính của Unic một con phố, nằm trong một khuôn viên có sáu tòa nhà, màu sắc và phong cách thiết kế đều đồng bộ với tòa trụ sở. Trước cổng có chốt bảo vệ và phòng gửi nhận đồ, cơ sở vật chất chẳng khác gì một khu dân cư chính quy, chỉ là quy mô nhỏ hơn rất nhiều.

Có điều đây là khu K – khu trung tâm thương mại sầm uất nhất của thành phố H, nơi đất chật người đông, tấc đất tấc vàng. Vậy mà công ty còn có thể bố trí cả một khu nhà ở cho nhân viên, lại còn miễn phí tiền ở, đúng là tiêu chuẩn nhà giàu.

Nhưng theo lời Cảnh Tử Mặc, không phải nhân viên nào cũng được ở ký túc xá. Muốn ở phải đạt đủ điều kiện nhất định, có thể là về thâm niên, cấp bậc, học vấn hay chuyên môn..v..v.. Hoặc giả như Cảnh Tử Mặc chính là nhờ vào gương mặt– Khụ, là nhờ vào trình độ học vấn và năng lực chuyên môn vững vàng.

Thực chất buổi phỏng vấn hôm đó của Cảnh Tử Mặc không hề tệ như cậu nghĩ. Tuy bình thường nhìn có vẻ không mấy đáng tin, nhưng một khi đã liên quan đến công việc, cậu cứ như biến thành người khác, rất nghiêm túc và chỉn chu.

Hạng Qua cùng các lãnh đạo cấp cao hôm đó quyết định thông báo và tổ chức vòng phỏng vấn cuối ngay trong ngày, chính là để kiểm tra khả năng ứng biến của những ứng viên đã vượt qua hai vòng phỏng vấn chính thức. Bắt người ta vào phỏng vấn mà gần như không cho chuẩn bị trước, thường sẽ dễ dàng bộc lộ rõ nét tính cách và khả năng xử lý tình huống.

Có thể nói, nếu lấy tiêu chuẩn phỏng vấn bình thường mà đánh giá, thì hầu như chẳng ai đạt yêu cầu, nhưng nếu dùng tiêu chí “phi chính thống” để đánh giá, thì phần lớn biểu hiện của Cảnh Tử Mặc lại cực kỳ được lòng các sếp lớn.

Thêm nữa, trường đại học mà Cảnh Tử Mặc theo học trước đây là một trong những trường hàng đầu thành phố H. Ngôi trường này không chỉ nổi tiếng trong thành phố mà còn thuộc top đầu cả nước. Với lý lịch học vấn cứng cộng với hai năm kinh nghiệm làm việc trước đó, nổi bật trong đám ứng viên là điều tất nhiên.

Gần như ai có đầu óc đều đoán trước được kết quả Cảnh Tử Mặc sẽ trúng tuyển, trừ chính bản thân cậu.

Còn chuyện xu hướng tình cảm trước đây ảnh hưởng đến cậu ta thì… Không bàn đến việc chẳng cần nêu rõ trong hồ sơ xin việc, ngay cả khi “lão sếp kỳ quặc” kia biết rồi, hẳn cũng chẳng ghét bỏ, khéo khi lão còn mừng hết biết ấy chứ!

Tuy hôm nay đúng vào thứ Bảy, nhưng trong ký túc xá nhân viên lại không có nhiều người.

Một phần là vì dạo này Unic đang chuẩn bị cho đợt ra mắt lô sản phẩm mới, đồng thời còn sắp xếp một nghệ sĩ mới nổi của Hoa Thiên tổ chức ký tặng ở các cửa hàng chi nhánh trong tháng tới, nên nhân viên ở các bộ phận liên quan vẫn đang tăng ca cuối tuần.

Phần lớn còn lại là vì các nhân viên sống ở đây đều đến từ các tỉnh thành lân cận, thậm chí có không ít người là dân bản địa tại thành phố H. Ngày thường họ ở ký túc cho tiện đi về, đến cuối tuần thì lại về nhà nghỉ ngơi.

Cũng nhờ thời điểm này, trong ký túc xá không quá đông nên Cố Diễm chỉ đi được một đoạn đã ngửi thấy một mùi khí tức mơ hồ quái lạ.

“Có ai ngửi thấy mùi gì không?” Cố Diễm dừng bước, khẽ nhíu mày.

Khi ở trạng thái tiểu quỷ, trạng thái của Cố Diễm hoàn toàn ở dạng hồn thể, không cảm nhận được mùi của thế giới người sống. Nên nếu lúc đó ngửi thấy mùi vị quen thuộc, anh chắc chắn sẽ nhận ra ngay là khí tức của những thứ không sạch sẽ. Nhưng hiện tại anh đã có thực thể, đang ở trạng thái nửa người nửa quỷ, nên quá mẫn cảm với mùi vị của thế giới người sống, ngược lại rất khó phân biệt xem những mùi lạ ngửi thấy là do thứ gì gây ra.

“Mùi?” Tô Khốn ngẩng mặt, mũi phập phồng, quay một vòng tại chỗ, cố hít sâu mấy hơi, rồi gật gù nói: “Mùi thịt kho tàu.”

Cố Diễm, Hạng Qua: “…”

Cảnh Tử Mặc suýt nữa đá cho tên này một cú đặng nó bớt xàm, nhưng nhác thấy Cố Diễm cao to đứng kế bên, cậu đành nhẫn nhịn cái chân đang ngứa ngáy.

“Không ai ngửi thấy gì à?!” Tô Khốn lại hít hít mũi.

Cảnh Tử Mặc giật giật khóe miệng: “Đem mày bỏ vô nồi hầm lên là ngửi thấy ngay.”

Tô Khốn: “…”

Cùng lúc đó, trong phòng gửi đồ cách họ không xa, ông bác bảo vệ đang uống trà sau bữa trưa, vừa âm thầm thu dọn hộp cơm trên bàn vừa nghĩ bụng: Rõ ràng tôi đậy nắp kỹ rồi, ngồi đây còn chẳng ngửi thấy mùi gì, mũi thằng nhóc kia thính như mũi chó vậy.”

Bị Tô Khốn đâm ngang một câu, Cố Diễm cũng nhận ra được cái mùi khó ngửi kia chỉ có một mình anh ngửi thấy được.

Điều này cho thấy, mùi đó không phải bị những thứ bình thường xung quanh gây nhiễu, cũng không nằm trong phạm vi cảm nhận của người bình thường, thậm chí ngay cả Tô Khốn, người có thể chất hơi bất thường, cũng không ngửi thấy. Như vậy khả năng cao đó là khí tức do linh thể hoặc vật thể tà quái nào đó phát ra.

Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc đầu óc có hơi khác người, nhưng Hạng Qua không như thế. Anh rõ ràng hiểu được ẩn ý trong câu hỏi của Cố Diễm, liền hỏi ngay: “Anh ngửi thấy mùi gì lạ à? Từ hướng nào?”

Mùi kia thật sự rất nhạt, Cố Diễm cau mày suy đoán một lát rồi bước một bước về phía tây nam.

Hạng Qua thấy vậy thì sắc mặt lập tức thay đổi, nói: “Quả nhiên là có gì đó kỳ lạ.” Rồi chỉ về phía tòa nhà đúng ngay trước hướng bước của Cố Diễm: “Nhân viên tên Triệu Thiên Khải ở trong tòa nhà này.”

“Còn xa không? Mùi nhạt quá, chắc khoảng cách cũng không gần.” Cố Diễm vẫn hơi do dự, vì nhất thời chưa thể nói rõ cụ thể mùi kỳ lạ kia là gì.

Hạng Qua đáp: “Tầng cao nhất.”

Tô Khốn ngẩng đầu nhìn lên tầng trên cùng của tòa nhà cách đó hơn mười mét, gật gù: “Quả là khá xa. Vậy tức thị cái chết của Triệu Thiên Khải đúng thật có liên quan đến chuyện linh dị thần quái sao?”

“Lên xem thử đi. Hôm qua cảnh sát đã đến thu thập chứng cứ rồi, phòng của cậu ta hiện đang khóa. Tôi gọi cho bên quản lý tòa nhà nhờ họ mang chìa khóa tới.” Vừa nói Hạng Qua vừa rút điện thoại ra gọi, đồng thời dẫn đầu bước về phía tòa nhà. Cố Diễm, Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc lập tức theo sau.

Cho đến khi bước vào trong tòa nhà, lông mày Cố Diễm vẫn không hề giãn ra.

Lúc đang chờ thang máy, Tô Khốn dùng khuỷu tay nhẹ huých huých vào người anh, ghé lại hỏi nhỏ: “Sao anh cứ nhăn mặt thế? Không phải là hướng này à?”

Cố Diễm khẽ lắc đầu: “Càng đến gần chỗ này, mùi càng nồng. Trong tòa nhà rõ ràng nặng mùi hơn bên ngoài, đúng là ở đây rồi.”

“Thế sao nhìn anh căng thẳng thế?”

“Chỉ là… Anh cảm thấy có gì đó không ổn…” Cố Diễm hạ giọng, chất giọng trầm xuống thấy rõ: “Thôi kệ, cứ lên đó xem trước đã.”

Tốc độ thang máy trong tòa nhà này khá nhanh, bốn người chỉ lát sau đã lên đến tầng cao nhất.

Cảnh Tử Mặc quay sang Tô Khốn nói: “Tao kể với mày rồi đấy, tầng này có năm phòng. Tao ở phòng ngoài cùng phía đông, cạnh phòng tao là căn đang bỏ trống, chưa có ai vào. Phòng giữa là của Triệu Thiên Khải, bên cạnh là bạn thân hay giúp anh ta mua cơm. Phía tây là một đồng nghiệp khác.”

Cậu ta vừa dứt lời, thang máy bên cạnh vang “đinh” một tiếng, một cô lao công mập mạp bước ra, đưa chìa khóa cho Hạng Qua rồi nói: “Tôi ngồi dưới nhà, dùng xong nhớ mang chìa xuống giúp nhé.”

Hạng Qua gật đầu, mở cửa phòng Triệu Thiên Khải.

Vừa mở khóa, mùi ẩm mốc lạnh lẽo và tanh hôi xộc thẳng vào mặt. Cố Diễm theo phản xạ đưa tay chặn mọi người lại phía sau, trầm giọng nói: “Đừng vội.”

Mùi trong này nồng nặc đến mức Cố Diễm từng quét sạch cả thành phố Lê cũng hiếm khi gặp được mùi âm khí dày đặc đến vậy.

Nồng đến độ Tô Khốn cuối cùng cũng ngửi ra: “Ui!!! ngửi được rồi… Mẹ ơi, mùi tởm quá.”

Tô Khốn dù sao vẫn là người sống, độ nhạy cảm với âm khí so với Cố Diễm kém xa. Từ trước tới nay, cậu mới chỉ ngửi thấy rõ mùi âm hồn đúng một lần – là lần Cố Diễm nhảy ra từ quan tài, định b*p ch*t cậu.

Theo lời giảng giải của đại sư, lần đó là vì trước khi chết, Cố Diễm bị tra tấn quá nặng, trên người vừa có mùi máu tanh nồng, vừa đầy bụi đất, lại thêm oán khí của bản thân anh vốn nặng nề hơn những oan hồn bình thường, nên mới khiến Tô Khốn cảm nhận rõ đến vậy.

“Em cũng ngửi thấy sao? Rất nồng à?” Cố Diễm không quay đầu lại, hỏi.

“Nồng. Nồng tới mức muốn nôn tại chỗ luôn!” Tô Khốn bịt mũi, vẻ mặt cực kỳ khó chịu.

Cố Diễm cẩn thận quan sát từng góc trong phòng, xác nhận không có âm hồn hoàn chỉnh nào ở đây, tất cả khí tức chỉ là tàn dư còn sót lại, lông mày anh càng cau chặt hơn, mùi nồng tới mức Tô Khốn còn ngửi thấy được, theo như lời đại sư từng nói, điều đó có nghĩa là âm hồn này hoặc là còn âm độc hơn cả Cố Diễm, hoặc là từng ở trong nơi vô cùng bẩn thỉu ô uế quá lâu, hấp thụ quá nhiều thứ uế khí, nhưng lại không có khả năng tự điều tiết thanh lọc như Cố Diễm.

Dù là trường hợp nào trong hai giả thiết kia thì cũng đều đáng lo ngại. Vì âm hồn như thế chắc chắn không dễ đối phó, mà xét tình hình hiện tại, oán khí và lệ khí của âm hồn này quá nặng, rất có thể sẽ tiếp tục hại người vô tội.

Nghĩ đến đây, Cố Diễm bất chợt có chút hối hận vì đã dẫn Tô Khốn theo. Thể chất của người này vốn đã có vấn đề, hồn phách dường như không ổn định, lại nhát gan, dương khí yếu, nếu không có miếng ngọc hộ thể thì đúng là ứng cử viên lý tưởng cho tất cả các loại cô hồn dã quỷ chiếm xác. Nếu lần này chỉ là một linh hồn vất vưởng tầm thường thì còn đỡ, đằng này lại đụng trúng một thứ cứng đầu khó nhằn…

[Edit by TeiDii]
_______________
.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...