Cố Diễm định bụng sẽ làm như những lần trước, tự mình đi một chuyến đến thành phố H. Chỉ cần Tô Khốn chú ý đừng về nhà quá muộn, thì chắc sẽ không đụng phải thứ gì nguy hiểm. Dù sao nơi này là thành phố Lê, đã quá quen thuộc với cậu rồi, hơn nữa anh vừa mới “quét dọn” một trận quy mô lớn, mấy thể loại tà tinh quái ác có thể đe dọa đến sự an toàn của Tô Khốn chắc chắn sẽ không xuất hiện lại trong thời gian ngắn.
Nào ngờ, trước khi cúp máy, đại sư lại dặn thêm một câu: “Chuyến này tốt nhất là cậu nên đưa cả Tô Khốn theo, phòng khi sự việc quá phức tạp, thời gian lưu lại ở đó quá lâu, để Tô Khốn ở một mình sẽ không an toàn.”
“Vì sao? Tôi đã xử lý xong các mối nguy ở đây rồi, thành phố H ngược lại mới là nơi chưa nắm rõ nguy hiểm tiềm ẩn, xét ra vẫn nên để em ấy ở lại thành phố Lê sẽ an toàn hơn.”
Tô Khốn cũng chen vào: “Đại sư không cần lo cho tôi, mấy tiểu quỷ tiểu yêu chắc cũng chẳng làm gì được tôi đâu. Trong tay tôi còn có ngọc hộ mệnh mà, thiên hạ vô địch luôn đó!”
Đại sư im lặng, do dự một chút rồi thở dài: “Lão phu lo không phải là mấy thứ yêu ma quỷ quái kia, mà là thứ đến cả ngọc hộ mệnh của cậu cũng không chặn nổi…”
Cố Diễm và Tô Khốn liếc nhau một cái, Tô Khốn hoàn toàn mờ mịt, nghĩ mãi cũng không ra ngoài đám đó thì còn cái gì để lo. Từ trước đến nay, có thể gây nguy hiểm cho cậu chẳng phải toàn là mấy thứ tà quái vất vưởng ấy sao?
Nhưng Cố Diễm hiển nhiên đã nghĩ đến điều gì đó, anh nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Thứ đại sư nhắc đến… Lẽ nào là người?”
Đại sư lại thở dài, tựa như xác nhận suy đoán của anh.
Cố Diễm nghe vậy thì gật đầu như đã hiểu, giọng chắc nịch: “Là Thanh Nguyên, sư đệ của ông.”
Tô Khốn nhướng mày, có phần ngạc nhiên: “Tôi với sư đệ của đại sư có thù oán gì đâu, sao lại có thể đe dọa đến an toàn của tôi?”
“Tính khí của Thanh Nguyên có hơi quái đản…”
Đại sư ngập ngừng giải thích thêm: “Nói chung thì đối với nó, những ai từng gặp mặt hay có liên hệ qua đều dễ khiến nó nổi hứng, dễ bị nó giở trò hơn là người lạ.”
“Tôi với gã cùng lắm chỉ là vô tình gặp một lần ở nhà hàng, đến cả câu chào cũng chưa nói, thế mà cũng tính là “người quen” sao?!” Tô Khốn cảm thấy khó chịu, kiểu này thì cả đống người ngoài đường từng nhìn cậu cũng tính là “có giao tình” rồi đấy! Quả nhiên là quái nhân.
“Ai da, dù sao thì mặt liệt kia cứ dắt cậu theo đi, còn hơn là để cậu ở lại một mình. Sư đệ của lão phu như chuột chũi vậy, giỏi trốn lắm. Huynh đệ đồng môn của ta không nhiều, không thể ở lại từng thành phố canh giữ được, lỡ khi đang loay hoay tìm nó ở nơi khác, nó thì lại chuồn về thành phố Lê thì nguy to.”
Tuy Cố Diễm cảm thấy lời của Đại sư có vẻ lộn xộn, rõ ràng còn giấu vài chuyện không nói ra, nhưng qua điện thoại cũng không tiện truy hỏi, cuối cùng chỉ đành gật đầu đồng ý: “Tôi sẽ đưa em ấy theo.”
Và thế là Tô Khốn trong cơn mơ hồ trở thành trợ lý bất đắc dĩ của Cố Diễm.
May mà đang cuối tuần, Tô Khốn để tiệm trà sữa lại cho cô nhân viên mới tuyển. Cô bé này vừa tốt nghiệp, bằng cấp và chuyên ngành đều không nổi bật, tìm việc mãi chẳng được, chi phí sinh hoạt thì eo hẹp, nên đành xin làm tạm ở tiệm trà sữa của Tô Khốn.
Cô nàng là người khá thật thà, lúc nào cũng tươi cười, làm việc trong tiệm trà sữa rất ổn. Chỉ có điểm yếu là khả năng giao tiếp hơi cứng nhắc, nói năng thẳng thắn, nhiều lúc lỡ đụng trúng chỗ đau của khách mà không biết. Có lẽ đó cũng là lý do cô nàng khó tìm được việc.
Tô Khốn không hề để tâm những chuyện này. Cậu vốn là kiểu người không so đo mấy chuyện nhỏ nhặt, bụng dạ không hẹp hòi. Cậu biết cô nàng vốn không có ác ý, nên thi thoảng nghe vài lời khó lọt tai cũng chẳng sao. Sau vài ngày tiếp xúc, thấy tính cách của cô bé khá thật thà, Tô Khốn liền yên tâm giao tiệm.
Cuối tuần sẽ có một cậu sinh viên Đại học S đến phụ, nên càng không lo chuyện cô bé kia làm không xuể hay lỡ miệng chọc giận khách. Cô chỉ cần lo ở phía sau pha chế là đủ.
Sinh viên trường S chạy đến làm thêm đó cũng xem như quen mặt với Tô Khốn, chính là cậu trai đeo kính mà cậu từng gặp ở tiệm bún gạo khi lang thang ở trường S lần trước. Cậu này đang học năm cuối, đã tìm được công ty thực tập, cuối tuần rảnh rỗi nên đến tiệm trà sữa của Tô Khốn làm thêm.
Tô Khốn cho rằng dù thành phố H thật sự có chuyện kỳ quái đang diễn ra, thì với bản lĩnh của Cố Diễm và đại sư, chắc cũng không kéo dài quá lâu. Vậy nên ông chủ nhỏ như cậu có vắng mặt vài hôm chắc cũng không sao.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Khốn đã gọi điện cho cô bé nhân viên và cậu kính cận dặn dò vài chuyện, rồi vội vàng cùng Cố Diễm đến ga tàu.
May mà từ khi Cố Diễm gia nhập tổ chức đặc biệt, giấy tờ tùy thân các kiểu đã được giải quyết, nên đi cùng Tô Khốn mua vé tàu cũng không gặp trở ngại gì.
Tuy vậy nhưng khi Tô Khốn đứng ở ga tàu, cậu mới cảm thấy lời khuyên của đại sư bảo Cố Diễm dắt theo cậu đi đến thành phố H quả thực là một quyết định vô cùng sáng suốt. Vì Cố Diễm chưa từng đi tàu, hoàn toàn không biết quy trình thế nào. Dù anh có dùng đến cách “phi nhân loại” để chạy đến nơi, thì cũng không ít vấn đề phát sinh.
Tuy khả năng định hướng của Cố Diễm rất tốt, có thể phân biệt phương hướng rõ ràng, nhưng nếu đứng giữa một thành phố đông đúc phồn hoa, đường phố chằng chịt, xe cộ tấp nập, người qua kẻ lại chen chúc, cao ốc san sát như thành phố H, e rằng cũng sẽ bị “loạn trận pháp”.
Quy hoạch và bố cục của thành phố hiện đại rõ ràng khác xa thời cổ đại, ngay tại thành phố Lê, Cố đại tướng quân thỉnh thoảng còn rẽ nhầm đường, huống gì là ở thành phố H.
Thành phố Lê là một thành phố nhỏ, cùng lắm đi sai đường thì cứ chạy quanh vài vòng, đi đến khu quen thuộc tự khắc tìm được đường đúng. Nhưng khi ở thành phô H mà chạy lạc, lỡ rẽ nhầm vào một con phố thôi là có thể mất vài ngày vài đêm cũng chưa chắc tìm được đường ra.
Tô Khốn tuy mù đường, cũng chẳng phân biệt được đâu là đông, nam, tây, bắc, nhưng so với Cố Diễm, cậu có hai lợi thế tuyệt đối; Một là “pháp bảo” smartphone, hai là thằng bạn thân Cảnh Tử Mặc.
Mặt khác, với thể trạng chưa ổn định của Cố Diễm, khéo có khi lại bị rút lại thành “búp bê mặt đơ”, không ai thấy được, dù có người chạy ra nhà ga đón thì biết phải đón kiểu gì, điện thoại thì không dùng được, rồi biết phải liên lạc với ai?
Trước khi khởi hành, Tô Khốn đã dặn Đại sư báo trước với người tên Hạng Qua rằng: có một người bạn của cậu đang làm việc ở Unic, chỉ cần kêu nó ra đón là được, không cần phiền đến Hạng Qua.
Nào ngờ khi nghe tên của nhân viên đó qua điện thoại, Hạng Qua cười đầy ẩn ý, rồi nói với đại sư: “Phiền đại sư giúp tôi báo lại với bạn của ngài, khi họ đến nơi tôi và Cảnh Tử Mặc sẽ ra ga đón.”
Khi nhận được tin nhắn chuyển lời từ đại sư, vừa đúng lúc Tô Khốn và Cố Diễm bước ra khỏi cổng soát vé của ga tàu. Cậu liếc mắt liền thấy Cảnh Tử Mặc đang đứng trong nhóm người đón khách, bên cạnh là một người đàn ông đang nở nụ cười nhẹ nhưng lại tỏa ra khí thế rất mạnh. Nhìn từ xa, giữa đôi mày và ánh mắt của người đàn ông nọ toát ra khí chất khá tương đồng với Cố Diễm, đều là kiểu đuôi mắt hơi nhếch, ánh nhìn sắc bén, mang lại cho người nhìn cảm giác áp bức khó gần. Điểm khác biệt rõ ràng nhất là người nọ có nước da trắng hơn Cố Diễm, biểu cảm trên gương mặt cũng linh hoạt hơn nhiều.
Vì thế, tuy hai người có vài điểm tương đồng, nhưng cảm giác tổng thể lại hoàn toàn khác biệt.
Nhìn thấy Cảnh Tử Mặc đang nói chuyện với người đàn ông kia, không hề mang thái độ của nhân viên nói chuyện với cấp trên, rồi liên hệ lại lời trong tin nhắn của Đại sư… Tô Khốn có thể khẳng định 100% rằng người tên Hạng Qua này chính là “lão sếp kỳ quặc” mà Cảnh Tử Mặc thường nhắc tới.
Trong lúc cậu đang nghĩ ngợi, Cảnh Tử Mặc vừa nói gì đó với Hạng Qua, rồi đúng lúc lia mắt thấy hai người, lập tức giơ tay ra hiệu.
Tô Khốn bĩu môi: “Cuối cùng cũng nhớ ra tụi mình rồi, cứ tưởng họ ra ga chỉ để tám chuyện thôi cơ…”
Khi bốn người gặp mặt, Cảnh Tử Mặc giới thiệu hai bên với nhau. Có lẽ vì đã quen với cách nói chuyện tự nhiên với Tô Khốn, khi giới thiệu Hạng Qua, suýt nữa cậu đã buột miệng gọi luôn là “lão sếp kỳ quặc” may mà chữ “kỳ” còn chưa phát hết thì đã kịp sửa lại thành “Sếp kỳ–– Hạng tổng”. Dù vậy, nghe qua vẫn rất kỳ cục, Tô Khốn âm thầm đổ mồ hôi thay cho bạn, nhưng Hạng Qua dường như hoàn toàn không để tâm, thản nhiên bắt tay chào hỏi Tô Khốn và Cố Diễm như không có vấn đề gì.
Trên đường từ ga ra bãi đỗ xe, Hạng Qua trò chuyện khá nhiều với hai người. Cách nói chuyện của anh rất có chừng mực, khiến người ta cảm thấy thân thiện mà không gượng ép, nhiệt tình mà không mất phong thái, chân thành mà không hề tỏ vẻ hạ mình. Thậm chí Hạng Qua hoàn toàn không tỏ ra để ý việc “Đại sư không tới, mà là người khác thay thế”, cứ như ngay từ đầu anh đã mời Cố Diễm đến vậy.
Sau khi lên xe, Hạng Qua cũng không vội vã dẫn họ đến ký túc xá nơi nhân viên gặp chuyện, mà đưa cả nhóm đi ăn trước.
Ban đầu Tô Khốn cũng không có cảm giác gì đặc biệt, mãi đến khi xe dừng trước nhà hàng đã đặt trước, bụng cậu kêu “ọc” một tiếng, lúc đó cậu mới nhận ra giờ đang đúng ngay giờ cơm trưa thường ngày của họ.
Khi vào nhà hàng, gọi món rồi bắt đầu dùng bữa, Tô Khốn mới phát hiện khẩu vị của nhà hàng này cực kỳ hợp với mình và Cảnh Tử Mặc, quan trọng hơn nữa là ngay cả các món ăn cũng toàn là những món mà hai người họ hay gọi.
“Lão sếp kỳ quặc” này… thực sự… ghi điểm tuyệt đối rồi!!!
Kết quả là dù chỉ mới gặp mặt nhau chưa đến hai tiếng, đồng chí Tô Khốn với tư cách là “người nhà mẹ đẻ” của Cảnh Tử Mặc – đã hoàn toàn bị lời nói kèm cử chỉ và sự tiếp đãi chu đáo của Hạng tổng làm cho mát dạ.
Rõ ràng hôm trước còn nhắn cho Cảnh Tử Mặc rằng “tự cầu phúc đi”. Ngược lại giờ đây Tô Khốn chỉ muốn nắm tay Cảnh Tử Mặc nhét thẳng vào tay Hạng Qua mà nói: “Hoạ này rơi vào tay anh, tôi yên tâm rồi, anh làm ơn mau thu phục nó đi, xin đấy!”
[Edit by TeiDii]
_______________
.
