Khi con hạc giấy gấp bằng bùa vàng phát ra ánh sáng nhè nhẹ bỗng xuất hiện giữa hành lang bệnh viện, Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc đồng loạt trợn tròn mắt như cún con nhìn thấy kẹo thưởng.
Dù trước đây hai người họ từng thấy loại hạc giấy này rồi, nhưng khi đó là ở căn nhà cũ của Tô Khốn, hai người đang ở trong bếp, còn đại sư và những người khác ở ngoài sân, khoảng cách cũng khá xa nên không nhìn rõ lắm. Nhưng lần này thì khác, con hạc giấy vỗ cánh bay ngang qua ngay trước mũi họ, linh hoạt chẳng khác nào một con hạc sống thực thụ.
Hạng tổng lần đầu tiên tận mắt thấy loại vật này, dù trong lòng cũng cảm thấy mắt mình bị “hạc thần” lóe sáng đến chói loá, nhưng vẻ ngoài vẫn giữ vững phong thái điềm tĩnh của một sếp tổng chính hiệu.
Con hạc giấy nhỏ ấy hiển nhiên không phải đến tìm ba người họ, mà bay thẳng tới cửa phòng hồi sức.
Không biết là do năng lực định vị của nó quá thần kỳ hay chỉ là trùng hợp, vừa mới bay được vài bước thì cửa phòng hồi sức lập tức mở ra, đại sư bước ra ngoài đúng lúc đụng mặt với con hạc.
“Chà, đến nhanh đấy nhỉ!” Đại sư chắp tay sau lưng đóng cửa phòng lại, vừa vuốt râu vừa đi về phía Tô Khốn và mọi người, còn con hạc giấy thì lập tức đổi hướng, bay theo bên cạnh ông, giọng nói trầm ổn của Cố Diễm phát ra khi hạc vẫn còn đập cánh.
“Ra khỏi bệnh viện, đi thẳng về hướng tây, băng ngang qua toà nhà đôi, tiếp tục đi về hướng tây bắc sẽ tới một khu nhà cũ, phần lớn đã không còn người ở, đám ác linh tụ tập tại đó. Ước chừng có khoảng hai mươi âm hồn, đều là loại không dễ đối phó, nhưng không thấy kẻ nào có hành vi bất thường, cũng không có hồn phách của tên hôn quân kia. Ngoài ra còn có bốn, năm oán linh đang lảng vảng ở khu vực xung quanh, tôi sẽ xử lý bọn này trước.
“Hai mươi ác linh?!” Tay đại sư đang vuốt râu giật mạnh, suýt nữa thì bứt cả chùm râu xuống.
Theo kinh nghiệm lâu năm của ông, khi có hiện tượng bất thường ở một khu vực nào đó, thường thì chỉ có một hoặc hai oán hồn quỷ quái gây chuyện, đôi khi thậm chí còn không phải là hồn phách hoàn chỉnh, chỉ là oán khí quá nặng hoặc do vấn đề phong thủy mà thành. Dù sao thì bọn họ cũng không phải mấy trăm năm mới thanh lý một lần, vẫn thường xuyên có người ra ngoài kiểm tra, dọn dẹp, nên những hồn ma lâu năm phần lớn đã bị xử lý từ sớm. Khi Cố Diễm đi tuần tra ở thành phố Lê, những gì anh xử lý đều là những luồng âm khí mới phát sinh hoặc các tàn hồn yếu ớt, chưa hoàn chỉnh.
Đối với đại sư và đồng bọn, chỉ cần một lần đụng phải ba, bốn con ác quỷ mạnh tay một chút đã là chuyện hiếm thấy rồi. Mà nếu đều là những con có niên đại lâu đời, thì phải nói là cực kỳ hiếm có.
Khi ông gửi tin cho chủ nhà, dù có nói “số lượng quỷ có thể sẽ hơi nhiều” nhưng trong lòng ông vẫn đinh ninh rằng cùng lắm chỉ tầm chín, mười con là cùng. Bốn người gồm ông, Cố Diễm, cụ bà và Mặc Bảo, mỗi người giữ một hướng, bao vây rồi dọn sạch cả ổ cũng không phải chuyện quá khó. Điều duy nhất khiến ông lo lắng chính là bọn chúng không ngoan ngoãn ngồi im trong ổ đợi bị đánh, mà mỗi con một hướng tản ra khắp thành phố, như vậy mới thật sự phiền toái.
Nhưng hiện tại, tình hình mà Cố Diễm báo về đã vượt xa dự liệu của ông.
Hai mươi con ác quỷ khó đối phó tụ tập cùng một chỗ là cái sự tình gì đây?! Đại sư cảm thấy trong suốt một năm, số ma quỷ khó xử lý mà ông gặp cũng chưa tới năm con, đa phần chỉ là loại quơ tay một cái là giải quyết xong. Lần này đúng là kiểu “một lần mở tiệm ăn cả năm” điển hình!
Điều đáng sợ hơn nữa là ý tứ trong lời nói của Cố Diễm – số lượng này chỉ là những ác linh đang có mặt và lởn vởn xung quanh “ổ”, số ác linh đang tản ra khắp thành phố H là bao nhiêu thì không nắm rõ được.
Đại sư chết lặng vài giây, rồi móc điện thoại ra bấm số gọi.
Ông không tiện rời đi, phải ở lại bệnh viện trông chừng Tô Khốn và mọi người, để đảm bảo an toàn phía này. Cố Diễm bên kia cũng không phải ba đầu sáu tay, vừa phải canh chừng ổ ác linh, lại vừa phải xử lý những âm hồn rải rác xung quanh, không thể phân thân, tất nhiên cũng khó mà đi lục soát hết cả thành phố. Vậy thì chỉ còn cách gọi thêm người đến hỗ trợ.
“A lô?” Vừa nghe đầu bên kia bắt máy, đại sư liền đi thẳng vào vấn đề: “Được rồi, hai người đừng có chờ tình hình nữa, tới thẳng đây đi, lão phu đánh giá thấp độ rắc rối của vụ này rồi! À, tốt nhất nên gọi thêm mấy tiểu yêu theo cùng.”
Không rõ là cụ bà hay đồng chí Mặc Bảo đang nghe máy, chỉ biết người kia chắc vừa hỏi lý do, liền nghe đại sư gào lên: “Trời ơi, thành phố H to gấp ba lần thành phố Lê đấy, hai người xoay sở kiểu gì?! Không phải bảo mấy người kéo tiểu yêu đi đánh nhau đâu, chỉ cần số lượng đông đủ để canh gác, mỗi đứa giữ một hướng, thấy có kẻ nào lạc ra ngoài thì báo một tiếng là được rồi! Hai người hỏi lắm thế làm gì?! Mau lên, tới rồi nói tiếp.” Đại sư nói xong dứt khoát ngắt máy, nhét điện thoại vào túi.
Có lẽ vì đại sư là người nhiều mối nhất, nên ai cũng lấy ông làm trung tâm liên lạc. Hết hạc giấy đến điện thoại, quay như chong chóng. Ông vừa gọi cho cụ bà và Mặc Bảo xong, bên kia lại xuất hiện thêm một con hạc giấy.
Trong tình huống này, ba người bình thường là Tô Khốn, Cảnh Tử Mặc và Hạng Qua cũng không giúp được gì, đành ngồi một bên nhìn chăm chú. Khi con hạc giấy vỗ cánh bay đến gần mũi họ, họ đều nghĩ chắc là Cố Diễm lại gửi tin mới, tuy không giúp gì được, nhưng vẫn tập trung lắng nghe, muốn biết thêm tình hình hiện tại ra sao.
Không ngờ, lần này truyền ra từ hạc giấy không phải là giọng nói điềm đạm của Cố Diễm, mà là một tiếng sấm nổ vang trời, nghe hệt như có người vừa cho nổ tung cả nửa quả núi.
Bốn người đang vây quanh con hạc vì khoảng cách quá gần, bị sấm bổ đùng đoàng ù cả tai, ba hồn bảy vía như bị nổ bay tứ tán, da đầu tê rần.
“Mẹ ơi– cái quái gì vậy?!” Tô Khốn bị dọa như mèo xù lông, nhảy bật ra tận góc tường, vừa ôm tai vừa tức giận quát: “Không thèm báo trước tiếng nào luôn!”
Con hạc giấy bên kia rõ ràng chưa buông tha cho họ, lời vừa dứt, lập tức vang lên thêm một loạt tiếng nổ dồn dập nữa, ồn đến mức lông tóc cả bọn muốn dựng ngược.
Tuy hành lang này nằm ở khu khá vắng, nhưng không có nghĩa là cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Rất nhanh sau đó, có một y tá hấp tấp rẽ vào, ngơ ngác nhìn họ rồi hỏi: “Chỗ các anh vừa có chuyện gì vậy? Làm rơi đồ sao?”
May mắn là đại sư đã kịp thời túm lấy con hạc giấy, nó giãy đành đạch, vỗ cánh loạn xạ như đang cố gắng phản kháng. Đại sư thì mặt đầy lúng túng, không biết phải trả lời y tá ra sao.
Hạng Qua kịp thời đứng dậy, mặt không biến sắc, nói dối chẳng chớp mắt: “Là tiếng chuông điện thoại, quên chuyển sang chế độ rung, làm phiền rồi.”
Y tá: “…” Điên tới mức cài loại âm thanh này làm nhạc chuông, chán sống hả?!
Đại sư trưng ra vẻ mặt rất thiếu tự nhiên, lại bị y tá “tặng”‘ một cái lườm đầy trách móc. Trong lòng ông gào rống con mẹ nó oan, nhưng bên ngoài vẫn cắn răn phụ họa theo lời Hạng Qua: “Ngại quá, người già tai lãng nên chuông điện thoại để hơi to một chút… Lão phu… Khụ–– tôi sẽ chỉnh sang chế độ rung ngay.”
Cô y tá thấy ông đã già thì cũng không trách nữa, chỉ căn dặn mấy câu rồi vội vàng quay lưng rời đi.
Đợi bóng dáng cô khuất sau góc hành lang, đại sư mới đưa con hạc giấy ra trước mặt, vẫn giữ nguyên tư thế túm đầu nó, vẻ mặt đầy do dự, nhỡ đâu thả ra nó nổ thêm vài phát nữa thì sao? Mà không thả thì không nghe được nội dung bên trong.
“Cứ thả đi.” Tô Khốn bịt một bên tai, làm ra vẻ đại nghĩa lẫm liệt: “Có nổ thêm khiến cô y tá kia quay lại thì tôi sẽ bảo là nhạc chuông của tôi cũng như vậy, cả nhà dùng chung một bản nhạc chuông.”
Đại sư trừng mắt lườm cậu một cái rồi mới lưỡng lự thả tay ra. May mắn lần này không phải là loạt tiếng nổ, mà là một giọng đàn ông truyền ra.
Giọng người này êm tai, không khàn không trầm, so với Cố Diễm thì trong trẻo hơn nhiều: “Chậc–– Sấm giáng xuống rồi… Ông cứ gọi tiểu Chương và Mặc Bảo qua đó trước, tôi sẽ liên hệ Bạch Vô Thường, dạo này y rảnh. Nhưng tôi thì chưa tới được đâu, ông cũng nghe rồi đấy, Thạch An sắp hóa hình rồi.”
“Hửm? Chủ nhà?!” Tô Khốn nghe đoạn nói chuyện ngắn ngủi chẳng đầu chẳng đuôi kia mà ngơ ra mất mấy giây, mãi mới nhận ra đầu kia là ai. Bởi vì thường ngày chủ nhà nói chuyện lúc nào cũng chậm rì rì, lười biếng, giọng lại trầm thấp, rất dễ nhận ra. Nhưng lần này, không chỉ nói nhanh mà giọng điệu cũng dứt khoát, thẳng thắn, khiến người ta nhất thời chẳng nhận ra nổi.
Cái tên Thạch An này Tô Khốn từng nghe chủ nhà nhắc tới một lần, hình như là tên người yêu của anh ta. “Hóa hình” thì Tô Khốn cũng hiểu, chính là thành tinh, nhảy ra khỏi cây — má ơi, vậy vừa nãy một loạt tiếng nổ đó là gì? Là lôi kiếp mà yêu quái phải chịu khi thành tinh như trong phim truyền hình sao?!
Lần đầu tiên được “nghe livestream” cận cảnh yêu quái hóa hình, Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc đều lộ rõ vẻ mặt kinh ngạc pha chút hứng thú.
Chỉ có mỗi đại sư là méo mặt: “Sao lại đúng lúc này mà hóa hình chứ…”
Ông vừa khổ sở than thở thì chủ nhà bên kia vẫn tiếp tục nói: “Nếu đúng như ông nói, cái tên sư đệ của ông còn tiện tay dắt theo hồn phách của tên hoàng đế kia, thì ông càng phải trông chừng Tô Khốn cho kỹ vào. Bởi vì nếu hắn thật sự định giở trò, thì với hắn, Tô Khốn là đối tượng dễ tiếp cận hơn người khác nhiều……”
Câu nói chưa hết, bên kia lại có một tiếng sấm dội ầm ầm xuống.
“Thôi được rồi, tôi không nói nữa, bên này ồn quá, Thạch An sắp đi ra rồi, mấy người — Ủa!!! Sao lại có ba người?!” Chủ nhà bên kia không biết vừa nhìn thấy gì, đột nhiên nâng cao giọng, hiếm khi lộ ra vẻ ngạc nhiên như vậy. Sau đó, tất cả âm thanh đều đột ngột ngưng bặt, không còn chút động tĩnh nào. Con hạc giấy trong tay đại sư cũng tự cháy rụi thành một nhúm tro tàn.
Tô Khốn giật giật khóe miệng: “Đừng nói là bón phân hơi nhiều, cuối cùng thật sự ‘trồng’ ra một bầy người yêu nhé?”
Đại sư: “…” Khẩu vị nặng quá, người già như ta chịu không nổi đâu.
Hạng Qua: “…” Trồng… người yêu?
“Trồng” và “người yêu” có chỗ nào liên quan nhau hả?
“Không đúng, lại sai trọng điểm rồi!” Tô Khốn ngẩn ra vài giây, cuối cùng cũng nhớ ra điều đáng hỏi, quay sang nhìn đại sư, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Vừa nãy chủ nhà nói thế là sao? Tại sao phải trông chừng tôi? Tên hôn quân đó gây chuyện thì liên quan gì tới tôi? Còn cái kiểu ‘tôi dễ bị ra tay hơn’ là có ý gì?! Ông đây có ngọc hộ thân trong tay đấy nhé, sợ cái đếch gì?!”
Đại sư cười gượng hai tiếng: “…Lão phu cũng… không rõ lắm.”
[Edit by TeiDii]
_______________
.
