Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 71: Giết ngay tức khắc.



Tô Khốn ngờ vực nhìn đại sư, khịt mũi nói: “Đại sư, ông coi tôi là đồ ngốc thật à? Không thể trông mặt mà bắt hình dong, hiểu không?”

“Hiểu, lão phu từ lúc mới quen cậu đã thấm nhuần tinh túy câu đó rồi.” Đại sư gật gù đáp: “Bởi vì nhìn cậu cũng lanh lợi ra phết.”

Tô Khốn: “…” Ai đó làm ơn mau lôi lão già này ra ngoài giùm tôi!

“Đại sư, ngài chắc chắn là đang giấu tôi chuyện gì đó, mỗi lần nhắc tới sư đệ của ngài, với cả tên hôn quân kia trước mặt tôi, nét mặt của ngài đều kỳ quái hết sức, đến tôi cũng nhìn ra được.” Tô Khốn híp mắt, chìa một ngón tay ra lén chọc vào hông đại sư.

“Phụt!” Đại sư bị chọc đến phọt cả hơi, nhảy dựng ra sau một bước, tức giận quát: “Đồ vô phép!”

Tô Khốn: “Chột dạ rồi chứ gì, cố tình nói to để che giấu…”

Đại sư bị nói trúng tim đen: “…”

Hạng tổng vẫn đang lặng lẽ quan sát mặt mày cũng dần trở nên méo mó: “…” Thêm một con chim cút nữa. Dãy này xếp ba người, bất kể già trẻ, kẻ nào cũng khiến người ta phát sầu, gắng lắm cũng chỉ có Cảnh Tử Mặc là tàm tạm.

Thấy đại sư mang vẻ mặt “ta không nói đấy, mi làm gì được ta” Tô Khốn cực kỳ ấm ức, nhưng hỏi mãi cũng không moi ra được gì, đành phải chuyển đề tài, cậu chỉ vào cửa phòng chăm sóc đặc biệt hỏi: “Ông có chắc là cứu được Trương Dật không?”

Đại sư liếc cậu một cái, rồi quay sang nói với Hạng tổng: “May mà nhân viên của cậu bị âm hồn chiếm xác chưa lâu, lão phu nhìn dáng vẻ của hắn, chắc âm hồn đó mới nhập xác được một lúc thì đã bị phản kháng dữ dội nên phải rời đi. Cộng thêm hắn vốn là người mệnh cứng, nên hồn phách đã được lão phu ổn định rồi, tính mạng không có vấn đề gì.”

Hạng Qua nghe vậy thì biết thể nào cũng còn khúc sau, nên không chen lời, tiếp tục chờ đại sư nói nốt.

Quả nhiên, đại sư liếc cửa phòng bệnh, nói tiếp: “Chỉ là âm hồn đó dù sao cũng là loại đã tồn tại khá lâu, trên người mang đầy âm sát và oán khí, vẫn còn một ít dư âm ảnh hưởng đến cơ thể, cái này không thể xử lý ngay được, phải dựa vào bản thân cậu ta từ từ điều dưỡng.

Nhưng cũng không có gì nghiêm trọng. Sau khi tỉnh lại, cậu ta sẽ ở trong trạng thái giống như bị cảm, đầu óc mơ màng, người mỏi mệt, miệng nhạt nhẽo, dễ buồn ngủ. Tình trạng này ít thì kéo dài một hai tháng, nhiều thì có thể một hai năm. Sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến công việc hàng ngày, nhưng không đến mức gây ra rắc rối lớn.”

“Vâng, cảm ơn đại sư.” Hạng Qua nghe xong gật đầu, nói: “Tôi sẽ tạm thời điều cậu ta qua bộ phận nhẹ nhàng hơn, đợi khi nào hồi phục rồi sẽ chuyển về vị trí cũ. Dù sao cũng là chuyện xảy ra trong ký túc xá công ty, chúng tôi sẽ không để cậu ta mất việc vì ảnh hưởng sau đó.”

Đại sư vuốt râu, có vẻ rất tán thành với cách làm của Hạng Qua.

“Cứu được là tốt rồi.” Tô Khốn vội tranh thủ vuốt mông ngựa: “Đại sư đúng là cao thủ.”

Đại sư mặt mày rạng rỡ, rõ ràng rất hưởng thụ.

“Cao thủ thường rất độ lượng, không câu nệ tiểu tiết, có khí chất hiệp nghĩa, đối với hậu bối ham học sẽ ôn hòa chỉ dạy —” Tô Khốn tiếp tục nịnh hót: “Vậy nên ngài nói thật đi, rốt cuộc ngài đang giấu tôi chuyện gì vậy?”

“……” Sau khi im lặng mấy giây, đại sư quay mặt đi: “Lão phu chính là một trong số ít người nhỏ mọn đó.”

Dụ không được, ép cũng không xong, bó tay hết cách rồi.

Tô Khốn vẫn không cam lòng, tiếp tục quấn lấy ông vài lần nữa, khiến đại sư không chịu nổi, cuối cùng phải thở dài: “Hầy–– Thằng nhóc thối này! Lão phu không nói thì ắt có lý do. Chủ yếu là chuyện đó đã qua lâu rồi, ảnh hưởng cần có cũng có rồi, hậu quả cần xảy ra cũng xảy ra rồi. Giờ ngươi sống yên ổn, ngày tháng tốt đẹp, cần gì phải tự tìm phiền não chứ?”

Hạng tổng: “…” Nói vậy chỉ tổ khơi dậy lòng hiếu kỳ trong Tô Khốn thôi, chẳng ích lợi gì.

Hạng tổng không nỡ nghe tiếp cuộc trò chuyện của hai ông cháu thiếu não này nữa, sau khi nghe điện thoại xong, anh dẫn theo Cảnh Tử Mặc chào hai người một tiếng: “Xin lỗi, phóng viên đã đến, họ chặn ngoài cửa hơn một tiếng rồi, ngoài đó không chống nổi nữa, tôi phải ra giải quyết, xin thất lễ.” Nói xong liền đi xuyên qua hành lang, vội vã rẽ ra ngoài.

Cảnh Tử Mặc có chút không muốn đi, đi được vài bước lại dừng, lết từng chút từng chút, rõ ràng vẫn còn mong hóng được một ít chuyện xưa. Kết quả Hạng tổng đã đi đến ngã rẽ quay lại, tóm lấy cổ tay lôi đi mất.

Thế là trong hành lang nhỏ ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, chỉ còn lại Tô Khốn đang ruột gan rối bời, và đại sư cũng đang rối bời không kém.

Tô Khốn rối vì lý do rất đơn giản, đúng như Hạng Qua nghĩ, câu nói kia của đại sư chẳng những không dập được sự hiếu kỳ đang nhảy nhót trong lòng cậu, ngược lại càng khiến cậu muốn biết rốt cuộc là chuyện gì.

Cậu nghiền ngẫm câu nói của đại sư trong đầu đi đi lại lại nhiều lần, cảm thấy lượng thông tin có hơi lớn–

Thứ nhất, đại sư coi như đã thừa nhận thật sự có chuyện giấu cậu.

Thứ hai, đại sư nói chuyện đó đã là quá khứ, chứng tỏ không phải là sự việc mới xảy ra gần đây. Dù gì đại sư thần thần bí bí cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, phản ứng của ông đã bất thường rồi, bất thường giống như cụ bà cây long não kia. Tuy trước đó họ từng giải thích qua, và cậu cũng tạm thời chấp nhận cách nói của họ. Nhưng đúng là chỉ “tạm thời”, bởi vì lúc đó lời giải thích của họ đúng là không có chỗ nào để phản bác.

Giờ nghĩ lại, có lẽ họ không nói dối, chỉ là chưa nói hết.

Vậy thì, chuyện này hẳn đã xảy ra từ rất sớm. Nhưng lúc đó cậu đâu có quen đại sư và đám người nọ đâu…

Hơn nữa đại sư nói ảnh hưởng đã có, hậu quả cũng đã xảy ra, điều đó có nghĩa là chuyện kia tuyệt đối không phải chuyện gì tốt đẹp, thậm chí còn dẫn đến hậu quả chẳng mấy vui vẻ?

Tô Khốn mặt mày nhăn nhó. Hồi đi học cậu viết văn nghị luận còn chưa từng gọn gàng rõ ràng được như vậy. Nhưng nếu đại sư không chịu mở miệng, thì ngoài việc càng nghĩ càng ngứa ngáy, cậu cũng chẳng còn cách nào khác.

Còn việc khiến đại sư rối, thì lại vì một chuyện khác…

Ông nhìn điện thoại, thấy đã hơn nửa tiếng trôi qua kể từ lúc gọi cho cụ bà và Mặc Bảo. Từ thành phố Lê đến thành phố H đi tàu cao tốc chỉ mất một tiếng rưỡi, nếu họ lái cái xe van nhỏ cũ kỹ kia đến, chắc chắn còn nhanh hơn cả tàu. Giờ chắc đã đến nơi một lúc rồi mới phải.

Theo thói quen xưa nay của bọn họ, đều là sau khi mọi chuyện xử lý gần xong xuôi rồi mới gọi báo tình hình một tiếng, giữa chừng trừ khi xảy ra chuyện bất ngờ, bằng không rất hiếm khi chủ động gọi điện thông báo. Giờ phút này, hai người kia chắc đã dẫn theo một đám tiểu yêu không biết móc ở đâu ra, lượn lờ khắp nơi trong thành phố H rồi. Không chừng đã phát hiện được gì đó, thậm chí còn đánh nhau mấy trận rồi cũng nên.

Còn Cố Diễm vẫn luôn trấn giữ gần đại bản doanh của đám âm hồn, thì chắc chắn đã ăn vài món “khai vị” xong từ lâu rồi.

Trong cả đám người, chỉ có mình ông là rảnh rỗi ở đây, chẳng làm được gì cả. Với một lão già cả ngày sống cuộc đời k*ch th*ch, chuyên đối đầu với ma quái như đại sư mà nói, điều này thật sự khiến ông ngứa tay muốn động thủ.

Tuy vậy, người già vẫn là người già, so với Tô Khốn, đại sư điềm tĩnh hơn nhiều. Ông chỉ gãi gãi tay một lúc rồi cũng tự điều chỉnh, tự trấn an, khôi phục bình tĩnh.

Cách ông tự điều chỉnh cũng rất đơn giản, chính là cứ nghĩ đến người còn thảm hơn mình— Đó là một vị lão đại nào đó đang oằn mình chịu lôi kiếp trên linh sơn thay người yêu.

Ngay lúc hai người họ đang ngồi trên hàng ghế ngoài hành lang bệnh viện, mỗi người chìm trong suy nghĩ của riêng mình, thì tại một con hẻm hẹp phía bắc, hồn phách của Cố Diễm đang trực diện chạm trán với hai con lệ quỷ dữ tợn, toàn thân đầy oán khí.

Trước đó, sau khi thả hạc giấy gửi tin cho đại sư, anh vẫn tiếp tục thăm dò khu vực xung quanh hang ổ của đám âm hồn kia.

Anh đã lượn qua lại mấy vòng giữa các toà nhà và khu dân cư cũ nát bên cạnh, vừa quan sát động tĩnh của đám ác linh trong ổ quỷ, vừa quét sạch oán hồn lẩn quẩn bên ngoài.

Những âm hồn kia rắc rối hơn anh tưởng rất nhiều. Tuy chúng không có niên đại cổ xưa như ác linh đoạt xác Trương Dật, nhưng những kẻ anh gặp nếu không ăn mặc kiểu Đường Tống thì mang dáng vẻ của thời dân quốc, tu vi của chúng đương nhiên không thấp.

Một chọi một với loại âm hồn này với Cố Diễm cũng chẳng có gì khó, nhưng phải đối phó với cả một bầy, lại còn phải cẩn thận không để chúng trong lúc giao chiến mà tản ra chạy vào nội thành quấy phá thì lại không dễ, không phải chuyện mà một mình anh có thể giải quyết ổn thỏa.

Song, đây vẫn chưa phải phần nan giải nhất. Điều khiến Cố Diễm đau đầu chính là cái trận pháp đã tụ họp toàn bộ âm hồn vào khu dân cư bỏ hoang này.

Dựa vào trạng thái của đám ác linh và cảm giác của bản thân khi đến gần, anh nhận định rằng trận pháp này có hai công dụng: Một là có lực hút đặc biệt đối với hồn phách, khiến những linh hồn quanh đó không tự chủ được mà bị hút vào trong trận; hai là trận này còn có tác dụng trấn áp những hồn phách đã vào bên trong. Mỗi lần Cố Diễm tiến lại gần một chút, anh đều có cảm giác như bị một luồng sức mạnh kéo về phía trận, đồng thời có một lực đạo khác như đang ấn chặt vai anh xuống, khiến chân anh nặng trĩu như thể đang vác một cái bao tải.

Ngoài ra những u linh nằm trong trận dường như đều đang ủ rũ, mất tinh thần, thậm chí có không ít con ngay cả động cũng chẳng buồn động, chỉ túm tụm lại với nhau thành từng cụm.

Điều khiến Cố Diễm băn khoăn là người tạo ra trận pháp này đang cố ý khiến nó có tác dụng như vậy, hay chỉ là vô tình. Nếu là cố ý, vậy mục đích thực sự của hắn là gì?

Anh đã lượn lờ quanh khu vực này rất lâu, nhưng vẫn không phát hiện được bất kỳ nhân vật khả nghi nào giống như sư đệ của đại sư xuất hiện quanh khu nhà cũ. Anh cũng muốn tiến lại gần hơn chút để xem trận pháp kia, ngoài việc tụ hồn còn có gây ra ảnh hưởng tiềm ẩn nào khác với đám âm hồn không. Nhưng tạm thời anh không làm được — vì anh, giống như những kẻ bị trận pháp dẫn dụ vào kia, cũng là một hồn phách.

Trận pháp này có tác dụng với đám âm hồn đó, cũng đồng nghĩa với việc nó sẽ có tác dụng tương tự lên anh.

Thế nên anh chỉ có thể duy trì khoảng cách an toàn tối ưu, dán sát vào rìa ngoài trận pháp, đi tuần vòng quanh hết lần này đến lần khác.

Việc này khiến nội tâm Cố Diễm có chút bực bội. Và thế là ác linh nào xui xẻo chạm trán với anh ngay lúc này, tự nhiên sẽ trở thành nơi anh trút giận.

Trước mặt anh hiện tại là hai con ác linh xui xẻo đó.

Hai con lệ quỷ này mặc y phục có phong cách nghiêng về thời Tống, toàn thân bốc lên từng làn oán khí và sát khí đen nghịt, chúng vừa đến gần đã khiến người ta cảm nhận được mùi máu tanh gay mũi và thứ mùi kỳ dị giống như lệ quỷ từng chiếm xác Triệu Thiên Khải trước đó, khó ngửi vô cùng. Tu vi của hai con này chắc chắn không thấp, nhưng nếu so với con âm hồn thời Tần Hán kia, thì vẫn còn kém xa.

Ngay cả oán quỷ thời Tần Hán mà Cố Diễm còn giải quyết được, hai con này đáng là gì.

Oán quỷ trước đó khiến Cố Diễm tiêu tốn không ít thời gian, hai ác linh thời Tống cộng lại chắc cũng không đến một nửa số thời gian đó.

Cố Diễm mặt không cảm xúc, ánh mắt nhìn hai con lệ quỷ kia hệt như đang nhìn hai món đồ chơi. Trước khi chúng kịp giơ tay phản ứng, anh đã bay lướt qua chúng, nhanh đến mức chúng không kịp trở tay. Cố Diễm xòe đôi bàn tay sắc nhọn như vuốt chim ưng, mang theo sát khí như moi tim móc phổi, trong nháy mắt đã xé toạc nửa thân thể của hai ác linh kia.

Hai tiếng gào thảm thiết rít lên, từ cao xuống thấp, cuối cùng chỉ còn là hơi thở đau đớn yếu ớt. Cố Diễm lật tay, hai mảnh tàn hồn bị xé ra hóa thành sương đen, theo kinh mạch chui tọt vào tay anh.

Hồn phách không như con người, dù mất nửa thân thể vẫn cựa quậy được, nhưng chẳng chạy nổi, hai ác linh cố lao ra khỏi con hẻm, nhưng chưa kịp thoát thân đã bị Cố Diễm với tay đâm thẳng từ sau lưng, kéo luôn vào cơ thể mình.

[Edit by TeiDii]
______________

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...