Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 78: Sự thật quá khứ.



Từ lúc xuất hiện trước mặt mọi người, chủ nhà luôn phải chịu đủ các loại ánh mắt soi mói. Cuối cùng không nhịn được nữa, gân xanh bên thái dương anh giật giật hai cái, rồi dùng một giọng điệu tưởng như bình tĩnh nhưng cuồn cuộn sóng ngầm, nói ngắn gọn: “…Chuyện dài lắm.”

Mọi người đồng loạt lộ ra biểu cảm “Bọn tôi hoàn toàn không ngại chuyện dài, rửa tai chờ nghe” tiếp tục dán mắt nhìn anh.

Chủ nhà đơ mặt đối diện với cả đám người một lúc, cuối cùng mở miệng, chất giọng đều đều, không ngắt nhịp, không lên xuống: “Được rồi, lúc tôi đem hồn của Thạch An nhốt vào cây Tùng không biết đã sai sót ở chỗ nào, dẫn đến việc hồn phách của y bị tách làm ba, cuối cùng thành ba người, chính là như vậy.”

“Xin hỏi chư vị còn điều chi thắc mắc nữa không?!” Câu cuối gần như được chủ nhà nghiến qua kẽ răng.

Từ khi quen biết chủ nhà đến nay, Tô Khốn luôn thấy anh mang dáng vẻ lười biếng thờ ơ, dường như chẳng việc gì khiến anh để tâm, cảm xúc cũng hiếm khi thể hiện rõ. Đây có lẽ là lần đầu tiên Tô Khốn thấy anh như vậy. Từ khẩu khí và lời lẽ cho thấy anh đang cực kỳ bực mình, nhưng mặt khác, Tô Khốn cứ cảm thấy hình như trong lòng anh ta thật ra cũng… rất vui.

Tô Khốn luôn cho rằng kiểu người như chủ nhà, chỉ khi cực kỳ vui vẻ mới để lộ nhiều cảm xúc như thế. Nếu thật sự tâm trạng tệ, anh ta ngược lại sẽ càng lười biếng hơn, thậm chí còn chẳng buồn mở miệng. Qua việc này có thể thấy người tên Thạch An đó với anh quan trọng biết bao. Việc Thạch An sống lại khiến cả người anh sinh động hơn hẳn.

Trước kia tuy chủ nhà có vẻ dễ gần, nhưng Tô Khốn vẫn luôn giữ chừng mực khi đối mặt với anh. Nhưng lúc này, cậu không nhịn được mở miệng trêu chọc: “Vậy có phải sau này anh… Chấp ba luôn hả?!”

Cậu trưng vẻ mặt “em quỳ với anh luôn đấy” nhìn chủ nhà một lúc, rồi tiếp tục: “Nặng đô thật.”

Chủ nhà nghĩ đầu mình chắc chắn bị sét đánh hỏng rồi mới ngốc đến mức ra tay phụ giúp Thạch An hoá hình, kết quả bị đám nhóc này trêu chọc thảm hại: “Chỉ là tạm thời thôi, đợi bọn họ ổn định lại, tôi sẽ nghĩ cách…”

Nói xong, hình như anh vẫn cảm thấy uất ức trong lòng, liền quay đầu lại, lạnh lùng liếc ba người đàn ông sau lưng một cái.

Tô Khốn nhớ từng nghe đại sư kể rằng người tên Thạch An này từng là một thư sinh. Mà từ xưa đến nay, hồ ly tinh và thư sinh luôn có một đoạn tình duyên chẳng thể nói rõ… Nhưng trường hợp của Chủ nhà thì đúng là hơi kỳ quái.

Tuy là thư sinh, nhưng Thạch An lại không hề yếu ớt như tưởng tượng, tóc đen búi gọn, ngũ quan tuấn tú, thần thái sáng sủa. May mà từ đầu đến cuối cả nhóm đều dùng bùa ẩn thân, nếu không ba người này đứng ở đâu cũng đủ khiến một đám người ngẩn ngơ há hốc miệng. Thảo nào một con hồ ly tinh ngàn năm như chủ nhà thương nhớ tận mấy đời.

Chủ nhà nhìn ba người một lúc, rồi mở miệng: “Hay là tôi chôn mấy người xuống đất, trồng lại lần nữa nhé?”

Ba người kia đều cao hơn Chủ nhà một chút, không rõ là do hồn phách chưa trọn vẹn hay nguyên nhân gì khác, từ lúc xuất hiện đến giờ vẫn chưa ai mở miệng, chỉ yên lặng nhìn chủ nhà bằng gương mặt giống nhau như đúc, biểu cảm bất đắc dĩ, rõ ràng viết hai chữ: Đừng loạn.

Chủ nhà: “……”

Mọi người xung quanh quay đi: “……” Quả là nghiệp chướng mà.

Có lẽ vì không muốn để hình tượng và địa vị của mình tiếp tục bị lung lay, chủ nhà liền chuyển đề tài, anh chỉ vào góc tường sau lưng mọi người, quay sang hỏi đại sư: “Ông định xử lý hắn thế nào?”

Lúc này Tô Khốn mới để ý ở góc tường có một bóng người, nhưng vì bị mọi người che khuất nên cậu nhìn không rõ.

Lòng hiếu kỳ trào dâng mãnh liệt, cậu liền kéo đại sư đang đứng cạnh giường sang một bên, cuối cùng cũng thấy rõ người đang co ro trong góc tường, người đó chính là người mà cậu từng gặp ở quán ăn tư nhân, sư đệ của đại sư – Thanh Nguyên.

Chỉ là lần này dáng vẻ của Thanh Nguyên có hơi thảm. Tay chân bị trói, trán còn bị dán một lá bùa, may vì bùa dán lệch nên Tô Khốn mới có thể thấy được mặt hắn.

Đại sư bị chủ nhà nhắc mới sực nhớ ra còn có đứa sư đệ, bèn lục trong túi vải nhỏ hệt như túi bảo bối của Doraemon, lôi ra một cái bao tải và cuộn dây thừng từng định dùng để trói Tô Khốn, gọi Mặc Bảo đến phụ một tay, nhét Thanh Nguyên vào bao tải. Sau đó lầm rầm niệm vài câu, cuộn dây tự động đậy, quấn quanh miệng bao rồi tự siết chặt lại.

Tô Khốn giật giật khóe miệng, liếc đại sư: “Lúc trước tôi định trói mình với Cố Diễm, chẳng phải ông bảo đây chỉ là dây thừng bình thường sao?!”

Đại sư vuốt râu: “Trói người thì được, trói quỷ thì không, nên vẫn là dây bình thường.”

Tô Khốn: “…”

“À đúng rồi!” Nhìn thấy Thanh Nguyên, Tô Khốn chợt nhớ tới những gì Thạch Đầu và Cảnh Tử Mặc từng nói, liền nhìn cái bao tải kia với vẻ mặt phức tạp: “Đại sư, ông định mang ông ta về đạo quán Hoài Ẩn à?”

“Ừ, lão phu sẽ đưa nó về cho sư phụ xử lý.” Nhắc đến chuyện này, đại sư liền nổi giận: “Làm ra chuyện như thế đúng là nghiệt đồ, không thể tha thứ!”

“Ừm…”

“Cái biểu cảm đó là sao?” Đại sư nhìn Tô Khốn, thắc mắc: “Đau bụng hả?”

Tô Khốn khó xử: “…Không, chỉ là nghĩ đến chuyện, mạng tôi coi như được hắn cứu một lần…”

“Hả?! Sao… sao cậu lại… ” Đại sư bị câu nói của Tô Khốn làm chấn kinh, ngay cả chủ nhà cũng nhướng mày ngạc nhiên.

Nhưng ngay sau đó, Đại sư như chợt hiểu ra, liền quay sang lườm Thạch Đầu một cái, rồi quay lại thở dài nói với Tô Khốn: “Tiểu Tô này, đúng là lúc đó Thanh Nguyên đã cứu cậu, nhưng mà… Hầy… Cậu không phải định—”

Ông chưa nói hết câu, đã thấy Tô Khốn xoa cằm, mặt mày rối rắm nói: “Tôi chỉ muốn xác nhận thôi, để sau này đến Thanh Minh còn biết có nên đốt ít vàng mã cho ông ta hay không.”

Mọi người: “……”

Đúng lúc cả nhóm đang bàn về Thanh Nguyên, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong phòng bệnh: “Ai nói hắn đã cứu ngươi?”

Cả đám người đều ngẩn ra.

Tô Khốn há hốc mồm ngơ ngác: Câu này nói với tôi hả?

Chủ nhà rất nhanh đã nhận ra giọng nói kia, anh nhướng mày, liếc về góc tường phía Bắc rồi nói: “Vô Thường huynh, đã lâu không gặp.”

Tô Khốn dụi tai: “Anh nói ai cơ?”

Lời cậu vừa dứt, chủ nhà còn chưa kịp đáp, thì ở góc tường vốn trống không đột nhiên hiện ra bóng người áo trắng tóc đen, vóc dáng gầy guộc, đầu đội mũ cao, tay cầm gậy xương. Ngoài việc không có chiếc lưỡi dài thè ra ngoài, thì bộ dạng đó chẳng khác nào Bạch Vô Thường trong sách vở và phim truyền hình.

Y chắp tay với chủ nhà, cất giọng lành lạnh: “Đã lâu không gặp.”

Y có ngũ quan cực kỳ tuấn tú, chỉ là quanh người phát ra luồng âm khí rợn người, khiến nhiệt độ trong phòng bệnh hạ xuống đột ngột, làm Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc không chịu nổi rùng mình một cái.

Nhưng rất nhanh, Tô Khốn không còn để tâm đến Bạch Vô Thường nữa, mà chuyển hướng suy nghĩ về câu nói vừa rồi của y: Câu đó có ý gì? Chẳng lẽ chuyện năm đó không giống như Thạch Đầu kể, mà còn có ẩn tình khác?

Cậu cho rằng Thạch Đầu chỉ nghe phong phanh, không hiểu rõ nên mới kể như vậy, ai ngờ cả đại sư và chủ nhà đáng lẽ ra phải biết rõ chân tướng cũng đều nhíu mày, như thể không hiểu lời của Bạch Vô Thường.

Đại sư nhịn không được, lên tiếng hỏi: “Vô Thường, ngài vừa rồi nói vậy là có ý gì?”

Bạch Vô Thường dường như cũng hơi bất ngờ trước phản ứng của họ: “Sao? Các ngươi không biết thật à?”

“Hả? Biết cái gì cơ?” Đại sư hoàn toàn mờ mịt: “Năm xưa Thanh Nguyên nghịch thiên cải mệnh, cưỡng ép kéo đứa nhỏ này về từ Quỷ Môn quan… chẳng lẽ không phải vậy sao?”

“Tất nhiên là không phải!” Bạch Vô Thường dứt khoát phất tay: “Ai nói với các ngươi như thế?”

Đại sư ngẩng đầu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lộ vẻ xấu hổ: “Thì… Ai cũng nói vậy, lão phu cũng không nhớ nổi là nghe từ ai đầu tiên nữa… chỉ nhớ lúc ấy cả đạo quán đều đồn như thế.”

Bạch Vô Thường liếc họ: “Người ta nói gì các ngươi cũng tin. Biết đâu tin tức đó là do chính tên Thanh Nguyên sư đệ của ngươi bịa ra thì sao?”

“Vậy… chân tướng rốt cuộc là gì?” Đại sư không nhịn được hỏi tiếp.

Bạch Vô Thường “chậc” một tiếng, vung tay trái lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một cuốn sổ bìa xanh, tay phải phất nhẹ ống tay áo, cuốn sổ tự động lật từng trang, cuối cùng dừng lại ở một trang, rồi đưa ra trước mặt đại sư: “Tự xem đi.”

Đại sư cầm lấy, vừa nhìn được vài dòng thì bàn tay vuốt râu chợt khựng lại, suýt thì nhổ cả một mảng râu: “Có chuyện này thật sao?!”

Tô Khốn nằm trên giường bệnh duỗi cổ rướn người nãy giờ vẫn không nhìn thấy gì, bực bội hỏi: “Là chuyện gì cơ? Tò mò chết mất! Đại sư đừng úp mở nữa, năn nỉ ngài đấy.”

Gương mặt đại sư lập tức đầy vẻ giận dữ, ông đưa lại sổ cho Bạch Vô Thường, rồi quay đầu nhìn cái bao tải ở góc tường lớn giọng mắng: “Đồ hỗn xược! Lão phu cùng các huynh đệ vốn nghĩ ngươi năm đó tuy làm sai, nhưng tâm vẫn hướng thiện, chỉ là quá phóng túng. Vậy mà không ngờ… Ngay từ đầu ngươi đã khốn nạn thế này!”

Ông thở dài một hơi, ngập ngừng giây lát rồi quay sang Tô Khốn: “Năm ấy… Thanh Nguyên căn bản không thể cứu sống được đứa trẻ bị đoạt xá đó.”

Tô Khốn nhất thời khó hiểu: “Hả?” Nhưng chỉ thoáng một giây, cả người cậu liền cứng đờ.

“Không thể cứu sống là sao? Không cứu được thì tôi là thứ gì?” Tô Khốn ngơ ngác nhìn đại sư, trong đầu vang tiếng ong ong.

“Đứa trẻ bị đoạt xá năm đó không chỉ bị chiếm xác, hồn phách còn bị tên hôn quân kia nuốt mất một phần. Không thể cứu được nữa. Tên khốn này biết rõ như vậy, nhưng vẫn cố tình nhận lời. Hắn… hắn thẳng tay móc hồn phách của một đứa trẻ còn sống khác ra, chờ đến khi đứa trẻ bị đoạt xá không chống nổi, chủ hồn tiêu tán, liền ép hồn phách cướp được kia vào trong thân thể đó.”

Tô Khốn mờ mịt nhìn đại sư, như không hiểu ông đang nói gì, đầu óc bị chấn động dữ dội. Trong cơn hỗn loạn đó, cậu nghe thấy mình đang vô thức lẩm bẩm: “Chẳng trách… chẳng trách tôi cứ có cảm giác mình đã từng thấy người bị đoạt xá rồi…”

[Edit by TeiDii]
________________
.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...