Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý

Chương 77: Kết liễu oán thù.



Nhờ có chủ nhà, việc bên phía đại sư được xử lý nhanh hơn nhiều so với dự đoán của Cố Diễm.

Bọn họ đã thanh tẩy toàn bộ pháp trận, ngoài những kẻ đã bị Cố Diễm hấp thu trước đó, còn thu phục thêm gần mười âm hồn lâu năm bị nuôi nhốt trong trận, cùng gần trăm dã quỷ vốn bị nhốt dưới nghĩa địa nhưng vì ảnh hưởng của trận pháp mà chạy loạn khắp nơi.

Thanh Nguyên tuy từng lén học cấm thuật, thủ đoạn quái dị và hiểm độc, xét về chiêu thức thì có phần nhỉnh hơn đại sư một chút. Nhưng đại sư có chủ nhà cùng những người khác phối hợp, phong tỏa tứ phía, hoàn toàn chặn hết mọi đường lui của Thanh Nguyên, khiến hắn không còn cách nào chạy thoát.

Khi rời khỏi khu dân cư cũ kỹ, mặt trời đã lặn phân nửa về tây, ánh chiều tà đỏ rực đổ xuống khu phố, xua tan lớp tà khí âm u bao phủ nơi đây. Ánh sáng vàng sậm hơi ngả đỏ phủ lên những người đang đứng trên lưng Thạch Lựu một tầng sắc ấm áp.

“Đi thôi.” Đại sư vừa dứt lời, Thạch Lựu lập tức vỗ mạnh đôi cánh to lớn, bay vút lên không trung, lướt nhanh về phía trước.

Từ khu dân cư cũ tới bệnh viện, với người bình thường là cả một đoạn đường dài, nhưng với Thạch Lựu, chỉ cần vài nhịp cánh. Nó mới đập cánh được mấy cái, nhóm người trên lưng nó đang dõi mắt nhìn toàn thành phố bỗng đồng loạt hô dừng.

Thạch Lựu phanh gấp giữa không trung, đôi cánh dang rộng phẩy nhẹ giữ nguyên tư thế lơ lửng tại chỗ.

“Kia là mặt liệt phải không?” Đại sư bám vào lưng Thạch Lựu nhìn xuống một lúc, rồi chỉ về hai cái bóng trong một ngõ cụt không xa. Những người còn lại cũng đồng loạt gật đầu xác nhận.

“Chậc– Thạch Lựu, bay gần xuống một chút để nhìn cho rõ.” Chủ nhà dùng mũi giày gõ nhẹ vào lưng Thạch Lựu, nhờ vào bùa ẩn thân khiến người thường không nhìn thấy, ra hiệu cho Thạch Lựu hạ thấp độ cao.

Thạch Lựu ngoan ngoãn ngừng vỗ cánh, “vèo” một cái lượn xuống thấp hơn, suýt thì bụng chạm vào nóc một tòa nhà mới dừng lại.

“Mặt liệt đang đánh với ai vậy?” Đại sư vừa hỏi xong đã sực nhớ ra, reo lên: “A! Lão phu biết rồi, là cái thằng hoàng đế khốn nạn đó.”

“Là kẻ đã hạ lệnh lăng trì Cố Diễm, còn giết cả nhà của cậu ta sao?” Chủ nhà biết đại sư từng thu hồn tên hoàng đế ngu xuẩn kia, nhưng anh chưa từng gặp mặt hắn, nên thuận miệng hỏi lại một câu.”

“Chính hắn.”

“Có điều…” Cụ bà nằm sấp trên lưng Thạch Lựu nhìn một lúc, tặc lưỡi nói: “Đánh nhau bằng hồn phách đúng là phiền phức, thế nên bà đây ngán nhất là xử quỷ, đánh như đấm vào bông vậy, bọn chúng tuy cũng biết đau, nhưng ngoài đánh đến tan hồn nát phách thì chẳng có cách nào giết được, bực cả mình.”

Mặc Bảo ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Cố Diễm muốn khiến hồn phách của tên hôn quân đó hồn phi phách tán cũng không phải là không thể, chỉ cần thu hắn lại mà thôi. Trước kia anh ta đối phó với những lệ quỷ khác chẳng phải đều làm như thế sao?”

Đại sư vuốt râu thở dài: “Hầy… Cho nên mới nói, yêu quái các ngươi chưa từng làm người, không hiểu được lòng người. Lão phu nói thật, cho dù mặt liệt có thu hết những lệ quỷ khác, cũng tuyệt đối sẽ không thu tên đó.”

“Vì sao?” Cụ bà thắc mắc.

“Gớm chết đi được! Bà nghĩ xem, mặt liệt trước giờ khi hấp thu tàn hồn, chẳng bao giờ cau mày cái nào, một là vì cậu ta chẳng quen biết gì bọn chúng, hai là vì bọn chúng đều là tội hồn, dù không bị thu thì cũng chẳng có kết cục gì tốt. Nhưng tên này thì khác, không chỉ quen biết, mà còn là thù sâu như biển, oán hận ngút trời. Bà chịu được cảm giác phải thu một kẻ vừa nhìn đã thấy kinh tởm vào người mình không?”

Cụ bà lắc đầu lia lịa: “Thế thì buồn nôn chết đi được.”

Sau khi trò chuyện xong, cả nhóm lại dời mắt trở lại phía cuối con hẻm nơi Cố Diễm đang đối đầu với tên hôn quân, thấy rõ vẻ sốt ruột trong mắt anh vì kiểu đánh nhau mãi không dứt thế này.

Lúc hôn quân hơi sơ ý, Cố Diễm lật tay ném ra một lá bùa vàng. Hôn quân tránh không kịp, bị dán trúng ngay người, thân thể vốn hơi mờ nhạt bỗng trở nên rõ nét, đến từng sợi tóc cũng hiện rõ ràng.

Tên hôn quân hiển nhiên rất bất ngờ trước sự thay đổi của mình, gã không dám tin mà nhìn đôi tay đôi chân giờ đã trở thành thực thể, cả người sững sờ.

Cố Diễm chớp lấy thời cơ gã đương thất thần, tung một cú đá mạnh, đá văng tên hôn quân vào bức tường cuối con hẻm đã bị phong kín.

Khoảnh khắc lưng gã va vào bức tường cứng rắn, tiếng “rắc rắc” của xương gãy vang lên lẫn với thanh âm trầm đục của da thịt bị đâm xuyên, vẻ mặt gã đau đến vặn vẹo, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên vẻ phấn khích: Gã… có thể va vào tường mà không xuyên qua!

Thế nhưng hôn quân còn chưa kịp đứng vững, mũi chân vừa chạm đất, chưa kịp thật sự tiếp đất, thì Cố Diễm hóa thành thực thể đã lướt đến trước mặt gã, tay trái túm chặt cổ gã, nhấc bổng lên khỏi mặt đất. Anh giơ cánh tay phải lên, năm ngón tay hóa thành vuốt nhọn, đầu ngón tay tuôn trào sát khí đen như lưỡi dao, rồi đâm thẳng vào tim gã.

Âm thanh nặng nề khi da thịt bị xuyên thủng hòa lẫn với tiếng răng rắc của xương ngực vỡ vụn, đồng tử của hôn quân co rút mạnh, cả người co giật dữ dội, nhưng không thể nào thoát khỏi bàn tay tàn bạo đang siết chặt cổ mình.

“Buông… khụ–” Hôn quân khò khè gắng gượng bật thốt vài lời, nhưng thanh âm phát ra đã bị bàn tay Cố Diễm siết mạnh chặn đứng.

Nhìn bộ dạng chật vật của người từng ngồi trên long ỷ, nhìn khuôn mặt dữ tợn vì đau đớn kia, đôi mày Cố Diễm nhíu chặt, đáy mắt tràn đầy sát ý.

Chính tên này, đã giết cả họ nhà anh, róc từng mảnh da, từng thớ thịt trên người anh…

Biết bao nhiêu người đã chết dưới ý chỉ thản nhiên ngu xuẩn của gã, có trung tướng, có hiền sĩ, có lão thần, có tân quan…

Vậy mà gã vẫn ôm khư khư cái vẻ kênh kiệu đó, giữ lấy trái tim hiểm độc, hẹp hòi và đa nghi của mình, an nhiên ngồi trên cái ngai vàng chạm rồng khắc phượng ấy…

Cố Diễm từng nghĩ, anh sẽ có vô vàn lời chất vấn, sẽ mang theo oán hận của hàng trăm người mà hành hạ gã đến sống không bằng chết. Nhưng đến lúc thật sự đối mặt, anh lại phát hiện mình chẳng muốn nói lấy một lời.

Đứng trước kẻ đã đoạt đi tất cả mọi thứ của mình, anh thế mà không buồn mở miệng. Giống hệt một lữ khách đã vác trên lưng kiện hành lý nặng nề lê bước trong sa mạc tuyệt vọng quá lâu, đã khát đến cùng cực, đến khi thật sự nhìn thấy nước, người ấy sẽ không hò reo mừng rỡ, mà chỉ lao tới, bưng lên và uống lấy.

“Ta… khụ… ta không muốn…” Hôn quân gắng gượng giãy giụa, cố thốt từng lời trong cơn đau riệu rã.

“Không muốn gì?” Cố Diễm đè nén cảm xúc, mang theo sự mệt mỏi nặng nề, anh bật cười thành tiếng, nhưng gương mặt vẫn không chút biểu cảm: “Không muốn chết? Ngươi đã chết rồi, chết cách đây năm trăm năm. Suốt năm trăm năm qua, ngươi giống như ta, chỉ là một lệ quỷ không dám lộ mặt dưới ánh sáng. Nhưng giờ đây, ngay cả làm quỷ ngươi cũng không làm nổi nữa.”

Đôi mắt của hôn quân bỗng trợn to, dùng chút khí lực cuối cùng điên cuồng giãy giụa: “Không––”

“Ngươi giết nhiều người như vậy, nhưng ta chỉ giết mỗi ngươi, thật ra có hơi bất công với ta.”

Dứt lời, gương mặt Cố Diễm trầm xuống, tay phải siết chặt, bóp nát quả tim của hôn quân. Sau đó, anh gỡ lá bùa đang dán trên người gã xuống, hai tay dồn lực, từ lỗ thủng trước ngực mà xé tan hồn phách của gã. Rồi giống như vứt rác, vung tay ném mạnh gã sang một bên.

Kẻ từng ngồi trên ngai vàng, giờ chỉ là mảnh tàn hồn vỡ vụn, co rúm lại ở góc tường đầy cỏ dại và bùn đất, không còn chút động tĩnh nào.

Cố Diễm đứng lặng trong con hẻm cụt, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua cơ thể đã hóa thành linh phách của anh, in xuống mặt đất thành vầng sáng lờ mờ. Anh im lặng đứng đó một hồi, cuối cùng lẳng lặng xoay người, chân lướt trên không trung mà đi ra ngoài. Anh thầm nhủ, chỉ vài bước nữa thôi, đến một ngã rẽ, trước mắt anh sẽ là khu thương mại náo nhiệt của thành phố, nơi xe cộ tấp nập, huyên náo tiếng người – đó mới là thế giới hiện tại của anh…

Và xa hơn một chút nữa, trong tòa nhà trắng kia, có người mà anh cần phải hết sức trân trọng, người đó đang đợi anh quay về.

Đi đến đầu hẻm, bước chân Cố Diễm khựng lại một nhịp, anh nghiêng đầu nhìn lên trời, ánh mắt dừng lại tại một tòa nhà không cao lắm, rồi trầm giọng nói với khoảng không vô hình: “Mấy người có thể xuống thu hồn gã đi rồi.”

Đám người đang ngồi trên lưng Thạch Lựu chứng kiến từ đầu đến cuối: “……”

Cụ bà im lặng một lúc rồi nghiêng đầu hỏi: “Sao cậu ấy biết chúng ta ở đây vậy? Không phải đã dán bùa ẩn thân rồi sao?!”

Chủ nhà nhếch môi: “Quả nhiên quỷ vẫn là loài khó đoán…”

Đại sư vô cùng đau đầu nhìn ba người đàn ông giống hệt nhau đang đứng sau lưng chủ nhà, thầm nhủ: Trong mắt lão phu, dù có khó đoán cách mấy cũng chẳng bằng một phần vạn ông. Ít nhất thì chuyện ‘gieo trồng’ một đám nhân tình hệt như sinh ba, lão phu sống tới tuổi này chưa từng thấy ai làm được.

Đồng chí Mặc Bảo khoanh tay lắc đầu: “Anh ta quả nhiên không thu hồn tên hôn quân đó.”

Việc thu hồn với đại sư mà nói vốn chẳng khó gì, nhất là thu một hồn phách đã mất sức phản kháng thì dễ như nhặt đồ phế liệu. Chỉ vài thao tác, ông đã phong ấn hồn phách của tên hôn quân vào một chiếc bình nhỏ. Sau đó cùng với hơn chục tượng người đất của cụ bà và cả đống hũ lọ thu được trước đó, tất cả đều được nhét vào một cái túi vải lớn, buộc kín miệng túi, còn dán thêm một lá bùa.

Khi mọi người đến bệnh viện, Cố Diễm đã đến trước từ lâu. Anh đã hóa trở lại thành thực thể, trên tay không còn dính máu, không biết đã làm sạch từ khi nào. Không những không để lại mùi tanh đặc trưng của máu hay mùi mục rữa của âm hồn, mà còn có một hương thơm thanh mát của cỏ cây.

Tô Khốn được Thạch Đầu dán một lá bùa cố định hồn phách, cộng thêm thời gian bị hôn quân chiếm xác rất ngắn, nên đại sư chỉ cần vẽ một pháp trận đơn giản, nhảy vài bước như lên đồng, đã có thể giúp cậu tỉnh lại.

Vừa lơ mơ mở mắt, phản xạ đầu tiên của Tô Khốn là tìm Cố Diễm. Khi thấy Cố Diễm đang ngồi cạnh giường nắm tay mình, cậu mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó mới nhớ tới đại sư và những người khác.

“Ủa? Ba anh kia là ai vậy? Sao nhìn giống hệt nhau…” Tô Khốn vừa rời mắt khỏi Cố Diễm, liền trông thấy ba người đàn ông đứng sau lưng chủ nhà, cậu ngây người một lúc, trong đầu như có tia sáng vụt qua, reo lên: “Đệt! Anh thật sự trồng ra một bầy tình nhân giống nhau hả?!”

Chủ nhà: “……”

[Edit by TeiDii]
_______________

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...