Tô Khốn vòng tay qua cổ Cố Diễm, ý thức vốn đã không mấy minh mẫn giờ đây càng trở nên hỗn độn hơn trong nụ hôn sâu, môi lưỡi quấn quýt.
Trạng thái của Cố Diễm bây giờ đã tốt hơn rất nhiều so với lúc anh vừa hóa thành thực thể. Toàn thân anh không còn lạnh buốt, nhiệt độ cơ thể chỉ hơi thấp hơn người bình thường một chút. Sự khác biệt gần như không đáng kể này lại tạo nên cảm giác khác biệt lớn đối với Tô Khốn đang sốt.
Cậu chỉ cảm thấy nóng ran từ trong ra ngoài như sắp bốc hỏa, và nhiệt độ cơ thể của Cố Diễm vừa vặn xoa dịu cảm giác khô nóng đó. Khiến cậu không kìm được muốn gần hơn nữa. Nhưng quần áo cứ vướng víu, chăn lại ngăn cách, khiến cậu không thể chạm vào, không thể sờ thấy. Môi lưỡi quấn quýt không đủ, má kề má cũng không đủ, cổ chạm cổ vẫn không đủ…
Đang trong nụ hôn, Tô Khốn bị cái cảm giác cầu mà không được này làm cho có chút bồn chồn, vì vậy cậu ôm chặt Cố Diễm, hơi thở vốn đã nặng nề vì sốt cũng trở nên gấp gáp hơn…
Cuối cùng cậu không kìm được bắt đầu kéo áo Cố Diễm, nhíu mày, dán môi vào môi Cố Diễm, vừa th* d*c vừa nói: “…Cởi ra.”
Cố Diễm cho rằng Tô Khốn vì bị bệnh nên tính tình có chút giống trẻ con, vì thế nên cứ quấn lấy anh mà làm nũng, lúc thì l**m chỗ này, lúc thì cắn chỗ kia, hôn một cách vô thức. Vì vậy nụ hôn của anh mang tính an ủi, muốn dỗ Tô Khốn ngủ ngoan một giấc. Nào ngờ hành động hiện tại của Tô Khốn rõ ràng đã không còn đơn thuần là đùa nghịch nữa rồi.
Hơi đau đầu nhìn tình trạng hiện tại của Tô Khốn, Cố Diễm khẽ vỗ vào lưng dưới của cậu, nói: “Em vẫn còn đang sốt.”
Nào ngờ Tô Khốn như không nghe thấy, cậu dùng chóp mũi cọ vào cằm anh, th* d*c, lại còn kéo tay Cố Diễm đang đặt ở sau eo cậu ra phía trước, rồi luồn vào trong vạt áo.
Chạm vào làn da nóng bỏng đó, Cố Diễm ngẩn người trong chốc lát, rồi đột ngột rụt tay lại, chỉnh lại ngay ngắn vạt áo cho cậu, nói: “Ngủ một giấc trước đi, nghe lời.”
Giọng điệu của anh dường như vẫn bình tĩnh như thường, nhưng thanh âm lại có chút căng thẳng.
“Nóng, khó chịu lắm…” Tô Khốn bị anh giữ chặt tay, không thể tiếp tục làm loạn, đành phải dừng lại, bực bội phàn nàn một câu. Cậu sốt đến nỗi cổ họng cũng hơi khàn, chất giọng khàn mềm mại, lại vì không còn chút sức lực nào, giọng nói nhỏ đến mức như thì thầm, âm cuối kéo dài ra một chút, hệt như tiếng r*n r* và thở dài, khiến ngón tay Cố Diễm khẽ động, vô thức nới lỏng.
Vừa thấy mình có thể cử động trở lại, Tô Khốn lại bắt đầu không an phận nữa. Cậu vừa kéo cúc áo của Cố Diễm, vừa dán môi vào môi Cố Diễm, nhờ khoảng trống tách môi ngắn ngủi mà thì thầm: “Anh… nhiệt độ cơ thể của anh… vừa đúng.”
Cậu kéo áo Cố Diễm, rồi lại kéo áo mình, ngón tay từ vạt áo đã mở luồn vào, men theo những đường cơ bắp nhấp nhô, v**t v* lồng ngực vạm vỡ của Cố Diễm. Cậu chồm người về phía trước, áp sát vào lồng ngực anh.
Không được, vẫn chưa đủ…
Tô Khốn bắt đầu nôn nóng, cậu rời môi Cố Diễm, mở hé mắt nhìn Cố Diễm, vành mắt hơi đỏ hoe vì sốt, đôi con ngươi ẩn đầy sương, giọng điệu mang theo chút tủi thân nói: “Anh cũng động đi chứ…”
Cố đại tướng quân dù đối mặt với vạn quân áp sát vẫn vững như bàn thạch, giờ đây lại bị một câu nói nhẹ bẫng ấy phá tan định lực thành tro bụi.
Tô Khốn cảm thấy có một đôi bàn tay lớn túm lấy eo mình, trời đất quay cuồng.
Ý thức vốn đã có chút mơ hồ càng trở nên hỗn độn, cậu cảm thấy mình được ôm trọn vào một vòng tay, thân thể dán chặt không một kẽ hở. Cậu cảm thấy đôi môi hơi lạnh của Cố Diễm lướt qua cổ mình, những nụ hôn dễ chịu đến mức khiến người ta phải thở dài khoan khoái, di chuyển dần xuống ngực và bụng.
Chỗ nào đó đã c**ng c*ng bên dưới được bàn tay có chút chai sần v**t v*, ma sát, từng đợt kh*** c*m như thủy triều, dâng trào từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, nhấn chìm cậu đến nghẹt thở.
Không chỉ có vậy…
Cậu muốn không chỉ là vậy…
Tô Khốn ngửa đầu th* d*c một lúc, rồi không biết lấy đâu ra sức lực, chống tay lên vai Cố Diễm, sau đó lật người một cái, ngồi lên người Cố Diễm.
Cậu cảm thấy thần trí mình hồ đồ mất rồi, cậu nhận thức rõ từng hành động của mình, nhưng lại không thể kiểm soát. Cứ như thể bị một người khác điều khiển tay chân vậy.
Cho đến khi Cố Diễm tiến vào cơ thể cậu, cảm giác đau đớn sinh lý và kh*** c*m tinh thần hợp làm một, giao thoa lan tỏa, đôi mắt cậu từ đầu vẫn luôn lim dim, giờ mới mở ra hoàn toàn.
Cậu chống tay lên ngực Cố Diễm, từ từ nhấp hông, v*t c*ng theo động tác ấy từng chút một va chạm vào vách trong nóng rực, ma xát vào nơi khiến Tô Khốn không kìm được bật rên thành tiếng nhỏ.
Từ lúc cậu chủ động chuyển sang Cố Diễm chủ động, động tác mỗi lúc một nhanh hơn, lực đạo mỗi lúc một mạnh hơn…
Hai chân Tô Khốn mềm nhũn, cả người gục trên người Cố Diễm, không kiềm được tiếng th* d*c càng lúc càng gấp gáp. kh*** c*m không tìm thấy lối thoát cứ chất chồng, tràn đầy, hóa thành nước mắt sinh lý, bao phủ một lớp sương mờ trong mắt cậu, cơ thể cậu căng cứng, đầu ngón chân cũng co quắp lại.
Hai cơ thể cuộn chặt vào nhau kết cùng đã được giải toả, kèm theo tiếng nức nở của Tô Khốn…
***
Sáng hôm sau, Tô Khốn tỉnh dậy trong trạng thái đau lưng mỏi gối.
Thuốc hạ sốt đã có tác dụng, cộng thêm một trận vận động ra mồ hôi. Sau khi Cố Diễm giúp cậu dọn dẹp sạch sẽ, anh lại bọc cậu trong chăn rồi ôm chặt cả người lẫn chăn vào lòng mình, không cho một chút gió lọt vào mà ngủ suốt đêm. Đến sáng, lúc cậu tỉnh dậy, cơn sốt đã thuyên giảm tám phần.
Cảm giác mơ màng đã biến mất, cơ thể cũng không còn khô nóng khó chịu nữa, vì vậy sự đau nhức từ lưng dưới lan lên trở nên rõ ràng đặc biệt, từng đợt từng đợt nhắc nhở Tô Khốn về “kiệt tác” của cậu đêm qua.
Mẹ kiếp, tối qua mình đã làm cái quái gì vậy?!
Việc ôm lấy Cố Diễm mà cọ, sờ mó như ph*t t*nh thì cũng thôi đi, mẹ kiếp sao lại còn tự động ngồi lên người anh ấy rồi……
Tô Khốn ủ ê than thở, vùi mặt vào chăn, cựa quậy quẫy đạp loạn xạ một hồi, đến nỗi tóc tai bù xù, dựng đứng lung tung, ngốc đến không thể tả.
Cố Diễm bị động tĩnh của cậu làm tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cảnh tượng này, khóe miệng anh giật giật, không thốt nên lời: “…” Cái tật gì lạ vậy?
Khi Tô Khốn lại chui ra khỏi chăn, cậu liền mặt đối mặt, mắt đối mắt với Cố Diễm.
Cậu phát hiện Cố Diễm đã dậy, cơ thể bỗng nhiên cứng đờ. Một lát sau, cậu khó khăn vươn hai ngón tay ra khỏi chăn, nghiêm trang làm động tác thề thốt: “Báo cáo, tối qua em bị ma nhập!”
Cố Diễm: “…”
“Em chỉ bị sốt thôi, cái kẻ nhập hồn vào em chắc chắn là một con ma rượu.” Tô Khốn tiếp tục giơ ngón tay nhấn mạnh.
Cố Diễm đau đầu nhìn cậu một lúc, rồi gật đầu lấy lệ: “Ừm, bị ma nhập rồi.” Anh vừa nói vừa vươn tay nhét mấy ngón tay thề thốt của cậu trở lại vào chăn, rồi tựa trán vào trán Tô Khốn một lúc, nói: “Ngủ thêm chút nữa đi, vẫn chưa hoàn toàn hết sốt.”
Tô Khốn giãy giụa hai cái thấy không thoát được, lại cảm thấy đối phương chỉ đáp qua loa lấy lệ, cậu buồn bực: “Đó là vì thân nhiệt anh quá thấp, em hết sốt lâu rồi!”
“Đúng, hết sốt rồi, ngủ nhanh đi.” Cố Diễm kéo chăn lên vai cậu, thuận miệng đáp.
“Anh không tin chứ gì? Bây giờ em xuống giường có thể chạy ba nghìn mét, hít đất năm trăm cái cũng không, ưm––” Tô Khốn chưa kịp khoác lác xong thì miệng đã bị chặn.
Cố đại tướng quân thành công chặn miệng đối phương, thầm nghĩ: Tối qua sốt cao đến thế còn “ứm ừm” tưng bừng một trận ra trò, hôm nay sống động như vậy thì càng không cần phải kiêng dè…
Hậu quả là đồng chí Tô Khốn mới sáng ra đã giở thói ba hoa khoác lác bị cưỡng ép làm một “bài tập vận động” khác có thể sánh ngang với gập bụng, hít đất, rồi ôm lấy cái eo và cái mông đau nhức của mình, ngoan ngoãn cụp đuôi…
Cũng bởi cớ sự này, nên tối hôm nay cậu phải gọi điện cho cô bé nhân viên quán trà sữa, báo nghỉ thêm một ngày.
Hai ngày sau, khi cậu thực sự khoẻ hẳn, lại vô tư hoạt bát cùng Cố Diễm đi đến tiệm trà sữa, cô bé nhân viên hơi tò mò quét mắt qua lại giữa hai người vài lần, rồi tuân thủ chân lý “chọn quả hồng mềm mà bóp”, nhân lúc Cố Diễm không để ý, cô nàng len lén đến bên Tô Khốn hỏi: “Quản lý, hai ngày nay anh sao vậy?”
Tay đang pha trà sữa của Tô Khốn khựng lại, rồi cười khan hai tiếng: “Bị sốt.”
Cô nhân viên nhìn vài vết đỏ kỳ lạ trên cổ cậu, cười ranh mãnh: “Bị sốt đến cổ cũng phát ban đỏ…”
Tô Khốn câm lặng một hồi, cuối cùng thốt ra một câu: “Viêm nang lông.”
Cô nhân viên: “…”
…
Ông chủ nhỏ “không đáng tin” – Tô Khốn và linh vật trấn tiệm – Cố Diễm, nhờ sự giúp sức tận tụy của cô em nhân viên, việc kinh doanh của tiệm trà sữa ngày càng phát đạt. Họ đã tích lũy được một lượng lớn khách quen, đều đặn mỗi ngày vẫn có thêm những gương mặt mới. Một người dẫn một người, tiệm ngày càng trở nên đông đúc hơn.
Tô Khốn đã tăng lương cho cô bé nhân viên lên hai bậc, thêm nữa vì công việc kinh doanh ngày càng phát đạt, nhân lực không đủ, cậu dứt khoát tuyển thêm hai nhân viên mới, cho cô bé dẫn dắt họ.
Có ba nhân viên rồi, Tô Khốn cảm thấy mình thỉnh thoảng vắng mặt một hai ngày cũng không có vấn đề gì.
Chứng “viêm nang lông” của ông chủ Tô dạo này “tái phát” đều đặn hơn, cứ vậy ném cửa hàng lại cho cô nhân viên lo trong lo ngoài, vì chuyện này mà cậu bị cô em nhân viên khinh bỉ châm chọc không chỉ một lần.
So với tình hình làm ăn phát đạt bên cậu, quán malatang bên cạnh vẫn vắng vẻ đến thê lương.
Ông chủ của cửa hàng đó thỉnh thoảng cũng ghé qua mua một ly trà sữa, nghe nói là mang về cho vợ uống. Dần dà, ông quen thân với Tô Khốn hơn. Đôi khi, nhân lúc sinh viên vào lớp, đường phố vắng người, ông cũng tâm sự với Tô Khốn những nỗi khổ của mình.
Ông ấy đã có ý định sang nhượng mặt bằng đó từ trước khi Tô Khốn mở cửa hàng, nhưng đáng tiếc không biết có phải vì danh tiếng không tốt của cửa hàng này ngày càng lan rộng hay không, mà thông tin cho thuê đã đăng nửa năm trời vẫn không có ai đến hỏi, vì vậy mãi không thể sang nhượng được.
Tô Khốn từng nghĩ, đợi sau khi có đủ vốn và tích lũy được nhiều kinh nghiệm, cậu sẽ thuê mặt bằng bên cạnh để mở rộng thành một nhà hàng nhỏ. Tuy nhiên, sau khi nghe được nguyên nhân khiến việc kinh doanh của cửa hàng đó không tốt, cậu đã từ bỏ ý định.
Cậu tìm cơ hội, đổi sang một cách giải thích dễ tin hơn với người bình thường, giải thích cho ông chủ đó một phen, khuyên ông ấy cố gắng thêm một thời gian. Đã qua nửa năm rồi, chẳng bao lâu nữa, việc kinh doanh nhất định sẽ tốt lên.
Ông chủ nghe xong cũng không biết có tin hay không, chỉ hỏi đùa Tô Khốn: “Nếu đã như vậy, sao cậu không sang luôn cửa hàng của tôi? Kiếm thêm một phần cũng là kiếm mà.”
Tô Khốn lắc đầu: “Tôi cần nhiều tiền làm gì, hiện tại như thế này là tốt lắm rồi.”
Lúc cậu nói câu này, trời vừa chập choạng tối, đường bắt đầu lên đèn. Các biển hiệu lớn nhỏ của cửa hàng trên phố lần lượt sáng đèn, màu sắc ấm lạnh xen kẽ, sáng tối khác nhau. Ở góc phố không xa, Cố Diễm đang đến đón cậu, dáng người cao lớn được ánh đèn phủ lên một vầng sáng mờ ảo.
Tô Khốn từ xa đã mỉm cười với anh, đôi mắt sáng như mặt hồ dưới ánh đèn.
Có một cửa tiệm nhỏ, giúp cậu không phải lo lắng cơm áo gạo tiền, có một người bạn trai, có thể gắn bó với cậu trọn đời… Cuộc sống như vậy, không phải là quá tốt rồi sao?
Tô Khốn cảm thấy, cuộc đời cậu không thể hoàn mỹ hơn được nữa…
[Edit by TeiDii]
________________
Chèn~~~ Ơi!!! Truyện của bà Mộc thật sự có “thịt” này, làng nước ôi~~~~😆
.
