Tiếng gõ cửa “cốc cốc” bất ngờ vang lên. Tô Khốn ngẩng đầu đáp một tiếng “Đến ngay đây”, rồi kéo khóa cái túi cuối cùng lại, xách nó đến bên cửa, đặt cùng với hai chiếc vali du lịch và một túi vải đựng chăn màn, sau đó xoay tay nắm, mở cửa ra.
Cửa vừa hé, Cảnh Tử Mặc đứng ngoài đã đảo mắt nhìn quanh phòng khách một lượt, nói: “Chuyển xong hết rồi à? Cũng nhanh phết…”
Hạng Qua đứng phía sau cậu mỉm cười, giơ chùm chìa khóa trong tay lên lắc lắc trước mặt Tô Khốn: “Tài xế đến báo danh đây.”
Tô Khốn ngạc nhiên nhìn đồng hồ treo tường: “Sao hai người tới sớm thế?”
Cảnh Tử Mặc nhướng mày, vừa theo Hạng Qua vào phòng vừa nói: “Mày tưởng ai cũng như mày chắc, cứ đến kỳ nghỉ là lăn trên giường đến tận trưa mới chịu dậy à? Hơn nữa, bố mẹ tao dậy từ năm sáu giờ sáng lo nấu nướng, hai đứa tao cũng đâu thể mặt dày nằm lì mãi không dậy được.”
Lại một mùa hè nữa trôi qua, cũng gần tròn một năm kể từ khi Cố Diễm và Tô Khốn hóa giải hiểu lầm, vượt qua mọi ranh giới, chính thức bắt đầu gắn bó với nhau.
Trong gần một năm ấy, đã có không ít chuyện xảy ra. Ví dụ như căn nhà mới của Tô Khốn cuối cùng đã hoàn thiện, mùi sơn cũng đã phai, giờ chỉ còn đợi cậu và Cố Diễm xách đồ vào ở; Lại như tên “họa thủy” Cảnh Tử Mặc rốt cuộc cũng bị Hạng Qua “thu phục”, hai người thỉnh thoảng sẽ về thành phố Lê một chuyến, ghé qua nhà bố mẹ của Cảnh Tử Mặc.
Ba Cảnh là một người cứng đầu cứng cổ, tính khí khó chiều. Mặc cho mẹ Cảnh mềm lòng đứng ra xin xỏ, ông vẫn kiên quyết mấy lần đóng cửa không cho con trai và “con rể” bước vào.
Nhưng Hạng Qua vốn là người lăn lộn trong thương trường bao năm, loại người nào cũng từng gặp, đôi khi tính khí còn khó hơn ba Cảnh nhiều. Không rõ anh dùng chiêu gì, cũng chẳng biết sau đó làm những gì, chỉ biết rằng vào lần thứ tám họ đến gõ cửa vào hai tháng trước, ba Cảnh cuối cùng cũng chịu mở cửa.
Tuy đã nhượng bộ, nhưng ba Cảnh vẫn giữ gương mặt lạnh tanh. Nhưng việc ngoài dự tính của ông là con trai và “con rể” mặt dày mày dạn này rất biết cách lấy lòng. Khi đã là cha mẹ, sao có thể nhẫn tâm nhìn con mình cứ lang bạt bên ngoài? Thấy Cảnh Tử Mặc khó chịu, vợ chồng ông cũng đau lòng.
Một khi đã cố gắng chấp nhận “con trai mình thích đàn ông, lại còn dắt người về nhà”, ba Cảnh cũng nhanh chóng nghĩ thông suốt. Thêm vào đó, mẹ Cảnh còn nói: “Tiểu Hạng là đứa rất đàng hoàng, cứ coi như mình có thêm một đứa con trai”, thế là hai ông bà hoàn toàn chấp nhận mối quan hệ giữa Cảnh Tử Mặc và Hạng Qua. Chỉ sau hai tháng, ba Cảnh không những không làm mặt lạnh nữa, mà mỗi khi hai đứa về nghỉ, còn chủ động kéo vợ dậy sớm nấu nướng mỗi khi họ về nhà.
Lần này họ quay lại, vừa hay nghe nói Tô Khốn chuẩn bị chuyển nhà, thế là Hạng Qua xung phong làm tài xế, lái xe từ thành phố H đến, cùng Cảnh Tử Mặc giúp Tô Khốn dọn đồ sang nhà mới.
Mà nói là dọn nhà, thật ra Tô Khốn cũng chẳng còn bao nhiêu đồ để dọn.
Vì căn nhà mới nằm gần trường đại học S, nên từ khi sửa sang xong, cậu và Cố Diễm đã sớm “dọn kiểu ốc sên”, chia làm vài lần đưa từng món lớn qua đó. Bây giờ chỉ còn lại mấy món lặt vặt dùng hằng ngày. Có tài xế là Hạng Qua giúp, chỉ chạy một chuyến là xong xuôi.
“Anh mặt đơ nhà mày đâu rồi?” Cảnh Tử Mặc ngó nghiêng xung quanh, chẳng thấy bóng dáng Cố Diễm đâu.
Tô Khốn nghiến răng ken két: “Mới sáng sớm còn đang ngủ thì bị nhóm đại sư gọi điện giật đi rồi, nghe nói khu Thanh Tú ở phía tây có vụ gì đó khá rắc rối.”
“Thế bọn mình có cần đợi không?”
“Không cần đâu.” Tô Khốn phẩy tay: “Anh ấy bảo tao đợi anh về rồi dọn đồ, nhưng ông đây đâu có cụt tay. Nhìn xem, một tiếng là dọn xong hết, đóng gói gọn gàng, năng suất khỏi bàn. Bọn mình cứ đi trước đi, đến nơi rồi tao gọi cho ảnh.”
“Cũng được.” Hạng Qua nói xong thì xách hai cái vali lên, vừa đi ra cửa vừa nói: “Vậy thì xuống thôi.”
Ba người cùng nhau đem hành lý để vào cốp xe. Cảnh Tử Mặc bình thường hay ngồi ghế phụ, lần này xuống hàng ghế sau ngồi cùng Tô Khốn.
So với nhịp sống vội vã ở thành phố H, nhịp sống tại thành phố Lê chậm rãi và thong dong hơn nhiều. Ngay cả Hạng Qua vốn quen với sự tấp nập cũng chầm chậm theo nhịp xe trôi đi giữa dòng đường.
Hai bên đường là hàng cây long não không biết đã trồng bao nhiêu năm, tán cây rậm rạp, lá lớn như bàn tay xếp chồng lên nhau che gần nửa bầu trời. Nắng sớm dịu nhẹ len qua kẽ lá, rải ánh vàng xuống xe.
Tuy không khí ngoài xe nhẹ nhàng trong trẻo là thế, nhưng hai người ngồi hàng ghế sau lại đang bàn về một vấn đề chẳng nhẹ nhàng chút nào.
“Tìm được người thuê mới chưa?” Cảnh Tử Mặc hỏi Tô Khốn. Dù gì thì cậu cũng liên hệ với chủ nhà nhiều hơn.
“Tìm được rồi, là một sinh viên mới tốt nghiệp chưa bao lâu, nghe nói ký túc xá không cho ở nữa, đành phải tìm chỗ khác. Giá thuê nhà vẫn rất rẻ, vị trí bên này cũng tiện đi lại, đúng chuẩn kiểu học sinh hoặc người mới ra trường nhắm đến.”
Cảnh Tử Mặc gật đầu: “Ừ, hồi đó giá thuê anh ấy đưa bọn mình cũng thấp.”
Tô Khốn làm ra vẻ huyền bí, giơ một ngón tay ra lắc lắc: “Thực ra giá thuê của chủ nhà đại nhân là tùy tâm trạng. Nghe nói nếu là sinh viên thì được thuê với mức giá thấp hơn hẳn mấy nhà xung quanh, nhưng gặp người bình thường thì giá lại cao ngang bằng. Chuyện này tao nghe cụ bà cây long não tám nhảm mới biết.”
“Tại sao?” Cảnh Tử Mặc khó hiểu: “Thấy sinh viên hay người mới ra trường không có tiền à? Nhưng mà tao thấy mấy người từng thuê nhà cũng toàn là kiểu như thế. Lẽ nào anh ta sợ cầm tiền bỏng tay?”
“Đồ đầu gỗ không hiểu phong tình!” Tô Khốn bĩu môi: “Anh ta thích thư sinh, nên nhìn thấy sinh viên là thuận mắt.”
Cảnh Tử Mặc: “……” Đây thật sự gọi là “phong tình” chứ không phải đầu óc có bệnh hả?
“Nhắc mới nhớ, sinh viên thuê lần này cũng thuộc kiểu nho nhã thư sinh, chắc gu của chủ nhà là dạng này.”
“Sao mày biết người ta nho nhã thư sinh? Gặp rồi hả?”
Tô Khốn phất tay: “Gặp rồi. Tất cả thủ tục thuê nhà với hợp đồng đều là tao thay chủ nhà lo hết đó.”
“Thế anh ta đâu?” Cảnh Tử Mặc không nhịn được hỏi.
Tô Khốn cười gian hai tiếng: “Chủ nhà đại nhân của chúng ta… Dạo này ốm yếu…”
Cảnh Tử Mặc khó tin: “Mày bảo anh ta là hồ ly ngàn năm còn gì? Sao lại ốm yếu được? Mà tao thấy anh ta cũng đâu có giống kiểu bệnh tật yếu ớt gì đâu?”
Tô Khốn giơ ba ngón tay dí sát vào mũi Cảnh Tử Mặc, nhấn mạnh: “Ba người đấy nhé! Một cân ba đó! Tuy lúc đầu người ta là thư sinh, nhưng giờ cũng thành yêu quái rồi, đến cả hồ ly tinh như chủ nhà cũng không kham nổi. Mày thử bị ba người đè ra “ứm ừm” suốt ngày xem?”
Hạng Qua đang bình thản lái xe cũng không kìm được biểu cảm rạn nứt, tay trượt một cái, suýt nữa thì không giữ nổi tay lái.
Cảnh Tử Mặc: “… Mày chắc là bị à?”
Tô Khốn gật đầu: “Chắc chắn.”
“Tại sao?”
“Trực giác.”
Cảnh Tử Mặc lườm Tô Khốn hồi lâu rồi nói: “Bị đè nhiều quá nên luyện ra loại trực giác kỳ lạ này luôn hả?”
Tô Khốn: “… Tổ sư nhà mày!!”
“Tao không có tổ, chỉ có ba thôi.”
Tô Khốn: “…” Ông đây không muốn nói chuyện với thứ dân này nữa!
Thực tế thời gian tám nhảm cũng không còn nhiều. Xe đã chạy vào khu dân cư, tòa nhà mới của Tô Khốn nằm ngay đối diện cổng chính.
Hạng Qua lái xe xuống tầng hầm tìm chỗ đỗ xe, Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc xách hành lý xuống xe trước, tính vác đồ lên nhà luôn. Dù sao cũng có thang máy, nên không sợ khuân không nổi.
Hai người đặt túi lên vali rồi kéo vào sảnh.
Tô Khốn là một trong những người đầu tiên chuyển đến đây, tòa nhà vẫn khá vắng vẻ. Hai thang máy đều trống không, dừng lại phía trên.
Thang máy mới nên tốc độ lên xuống khá nhanh, Tô Khốn vừa ấn gọi chưa bao lâu thì đã “ting” một tiếng mở ra. Hai người hợp sức kéo hai cái vali và hai túi to vào trong, rồi nhấn nút tầng chín.
“Tầng chín hơi cao nhỉ?” Cảnh Tử Mặc đứng trong góc thang máy, thuận miệng hỏi khi cửa đang dần khép lại.
“Ừm, trên đó sáng sủa thích lắm… Chời đựu!” Tô Khốn còn chưa nói hết câu thì đèn trong thang máy nhấp nháy, rồi “tạch” một tiếng tắt hẳn. Cùng lúc đó, thang máy phát ra tiếng kim loại rít chói tai, sau đó như bị kẹt lại, không nhúc nhích nữa.
“Sao vậy?” Cảnh Tử Mặc vội rút điện thoại, dùng ánh sáng màn hình rọi quanh, đồng thời nhấn nút báo động khẩn cấp. Nhưng bấm liên tục mấy lần mà chẳng có tác dụng gì.
“Không biết nữa, chắc bị kẹt gì rồi.” Tô Khốn cũng lấy điện thoại soi khắp nơi.
“Chậc– không có tín hiệu luôn. Gọi điện cũng không được…” Tô Khốn đang nói giữa chừng bỗng gào lên một tiếng, khiến Cảnh Tử Mặc giật bắn người.
Phản ứng này cậu quá quen rồi, mỗi lần Tô Khốn gặp ma, đều là gào kiểu này, khiến cậu cứ nghe là thót tim.
Quả nhiên, Cảnh Tử Mặc vừa rùng mình xong thì cảm thấy một cánh tay bị Tô Khốn bám chặt, rồi thằng bạn thân lại biến thành con lười ôm cây quấn lấy cậu, vừa run bần bật vừa bấm điện thoại.
Thấy Tô Khốn không chưa sợ đến ngất xỉu, Cảnh Tử Mặc đã yên tâm phần nào, dựa vào kinh nghiệm của cậu, chỉ cần Tô Khốn còn động đậy, còn hét được thì chưa đến mức nguy hiểm nhất. Ít ra là chưa mất mạng.
Vì vậy cậu tốt bụng nhắc nhở: “Tao bảo rồi, không có sóng đâu, gọi cũng vô––”
Cậu còn chưa nói hết câu, đã thấy Tô Khốn áp điện thoại lên tai, chưa đến một giây sau đã thét lên: “Alô? Cố Diễm cứu mạng ~~~~~~~”
Cảnh Tử Mặc: “……”
Từ sau khi bị hôn quân đoạt xá một năm trước, hồn phách của Tô Khốn lại trở nên bất ổn. Vậy nên “vật họp theo loài”, rất nhiều cô hồn dã quỷ vì nhìn lầm mà cứ tưởng cậu là đồng bọn, luôn thích nhào đến trước mặt cậu. Thế là Tô Khốn với lịch sử gặp ma suốt hơn hai mươi năm trời, vừa mới được yên ổn hai tháng đã lại quay về với cuộc sống “phong phú đa dạng” kia.
May thay, Cố Diễm bây giờ cũng có điện thoại, hơn nữa trong suốt một năm qua, đại sư càng ngày càng lợi hại, đã động tay động chân lên điện thoại của hai người, khiến dù có ở nơi “chim không thèm ị” thì tín hiệu vẫn đầy vạch, lại còn định vị được. Cộng thêm tốc độ của Cố Diễm gần như là “gọi đâu có đó”, hoàn toàn đáp ứng được mong muốn “gắn bó cả đời” của đồng chí Tô Khốn.
Thế nên, vừa giải quyết xong vụ việc bên phía tây, Cố Diễm lau sạch tia âm khí cuối cùng còn vương trên cổ tay thì đã nhận được điện thoại của Tô Khốn.
Tiếng gọi “cứu mạng!!!” của cậu hét to đến đỗi cả đại sư và những người bên cạnh đều nghe rành rọt.
“Chậc chậc chậc— Mặt liệt đúng là mệnh vất vả.” Đại sư cười cợt vỗ vai Cố Diễm: “Mau đi đi!”
Lời còn chưa dứt, Cố Diễm đã biến mất không còn tăm tích.
Một phút sau, Tô Khốn được Cố Diễm lôi ra khỏi thang máy, anh còn tiện tay đem theo hành lý đưa về tận cửa. Tô Khốn ngồi phịch lên sofa, vỗ ngực thở phào: “Ông đây sợ chết khiếp luôn.”
Cảnh Tử Mặc: “…” Từ lúc gặp ma cho tới lúc Cố Diễm đến, tổng cộng chưa tới mười lăm giây, còn chưa kịp hoảng sợ thì đã xong rồi đấy chứ!
“Thế tức là mày lại bắt đầu dính vận rủi rồi?” Cảnh Tử Mặc nhìn Tô Khốn, nói xong lại cảm thấy không đúng, lập tức sửa lời: “À quên, vận rủi vốn chưa từng rời khỏi mày.”
Tô Khốn mắt rưng rưng, bám lấy Cố Diễm: “Nếu anh là người thì đã sớm bị em hại chết cả chục lần rồi.”
Người thật sự bị xui lây – Cảnh Tử Mặc: “……”
Cố Diễm dịu dàng xoa đầu cậu: “Ừm, may mà anh là quỷ.”
May mà anh là quỷ, nên cái thể chất này của em định sẵn là phải gắn bó với anh cả đời.
Ánh nắng ngoài cửa sổ dần xuyên qua lớp kính, rọi vào nhà, in bóng khung cửa xuống nền nhà gỗ màu nâu sẫm.
Trong nhà, lờ mờ có thể nghe thấy âm thanh từ con đường bên ngoài khu dân cư — tiếng người nói, xe cộ qua lại…
Trong khung cảnh không quá ồn ào ấy, cuộc sống hạnh phúc viên mãn, vẫn sẽ đều đặn nối tiếp ngày qua ngày…
—— Hoàn Chính Văn ——
[Phiên ngoại nhỏ]
Cuối xuân đầu hạ, tiết trời thật đẹp.
Ở đầu phố Ngọc Đới phía đông phủ Ứng Thiên, trong phủ tướng quân rộng lớn mấy ngày nay luôn có người ra vào tấp nập, nay hiếm hoi mới yên ắng trở lại. Trên chiếc ghế mây dưới gốc cây già trong sân chính, Cố Diễm đang tựa lưng nhắm mắt dưỡng thần. Anh đã thay chiến bào, mặc áo vạt dài vải thô màu xanh, trông chẳng khác gì một thư sinh bình thường, toàn bộ sát khí trên người đều thu lại, nhìn không còn quá khó gần.
Một tay anh đặt lỏng lẻo trên tay vịn ghế, tay kia đặt hờ trên bụng. Bên dưới những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng là một con mèo nhỏ xíu, chỉ to bằng bàn tay. Lưng mèo có vằn, phần bụng trắng muốt, lông mềm mịn mũm mĩm, mèo nhỏ xấu nết ngủ, tứ chi vung bốn phía, dáng ngủ cực kỳ khó coi.
Những vệt nắng xuyên qua tán lá rậm rạp của gốc cổ thụ rơi xuống người Cố Diễm, cành lá theo ánh mặt trời dần đung đưa, tia nắng chậm rãi trườn tới mí mắt anh.
Dù nhắm mắt nhưng bị ánh sáng chiếu vào cũng không thoải mái gì, Cố Diễm nghiêng đầu tránh một chút, mấy ngón tay đặt trên bụng mèo con cũng theo đó mà khẽ động.
Ai ngờ vừa động nhẹ một cái, không biết chạm trúng chỗ nào của mèo con, con thú nhỏ vốn đang ngủ say như chết đó bỗng dưng xù lông bật dậy, cái chân hồng hồng có đệm thịt đạp thẳng lên mặt Cố Diễm, vừa kêu “meo meo” vừa phóng vèo ra ngoài, nhảy ba phát hai bước đã leo qua tường chạy mất dạng.
Cố đại tướng quân bị đánh thức, bất đắc dĩ xoa mặt, lắc đầu, đứng dậy quay người đi vào trong nhà.
Mèo con này không phải là mèo ở phủ tướng quân, lai lịch cụ thể ra sao thì Cố Diễm cũng chẳng rõ. Nhưng có thể chắc chắn một điều là nó không phải mèo hoang, bởi bộ lông của nó lúc nào cũng sạch sẽ thơm tho, rõ ràng là có người ngày ngày tắm rửa cho nó — tám chín phần là mèo nhà ai gần đây.
Một tháng trước, nó tình cờ đi lạc vào phủ tướng quân. Hôm ấy, anh vừa tiễn bằng hữu ra cửa, trở lại sân thì thấy Phúc bá đang xách cổ mèo nhỏ, còn lải nhải mắng nó. Mà nhóc con kia thì cụp tai rũ đuôi, bốn chân mềm nhũn buông thõng, hoàn toàn buông bỏ phản kháng, ngoan ngoãn nghe người ta mắng.
Cố Diễm nhìn cảnh ấy chỉ thấy buồn cười, liền bước tới hỏi Phúc bá đã xảy ra chuyện gì.
Phúc bá chỉ đống hoa cỏ hỗn độn trong góc sân nói: “Nhóc con này giẫm nát hết hoa cỏ trong sân rồi.”
Cố đại tướng quân vốn không có hứng thú nuôi trồng hoa cỏ, giẫm nát thì giẫm nát thôi. Nhưng dáng vẻ của mèo nhỏ đang đần mặt ra, nhìn ngốc không chịu được, lại khiến anh hiếm khi cảm thấy hứng thú, liền bảo Phúc bá thả nó ra.
Ai ngờ nhóc con kia vừa chạm đất đã ngừng giả chết, lập tức trở mặt, còn vươn móng cào lên chân Phúc bá một phát, khiến ông lão dở khóc dở cười.
Nhưng chẳng hiểu sao nó có vẻ cực kỳ thích Cố Diễm, cứ bám riết lấy anh, từ trong sân đi vào phòng, rồi lại từ trong phòng đi ra, hệt như cái đuôi nhỏ.
Thấy trời đã nhá nhem mà con mèo vẫn chưa chịu đi, Cố Diễm dặn người chuẩn bị ít đồ ăn cho nó.
Chắc nó cũng đói thật, vùi cả đầu vào bát ăn “hự hự hự” mấy phát là sạch bát. Ăn xong, nó giơ chân cào nhẹ hai cái lên giày Cố Diễm, rồi bê cái mặt lấm lem chạy đi mất.
Từ hôm đó trở đi, cứ tầm trưa muộn là mèo con lại chạy đến phủ. Cố Diễm hay nằm trên ghế mây chợp mắt, mèo nhỏ thì ưỡn mông chui vào lòng bàn tay anh, cuộn tròn lại ngủ. Khi Cố Diễm tỉnh giấc, nó liền như cái đuôi bám theo anh từng bước. Có lúc nó theo sát quá, Cố Diễm còn lo mình vô tình dẫm chết nó. Nhưng thực tế, anh chưa từng dẫm trúng dù một sợi lông của mèo con.
Lâu dần, dù không buồn ngủ, Cố Diễm cũng sẽ ra ghế mây ngồi đọc binh thư, đợi mèo nhỏ chạy đến nhảy lên gối nằm.
Điều đó gần như trở thành một phần trong cuộc sống thường nhật tại phủ tướng quân của anh năm xưa.
Tiếc rằng, kỳ nghỉ dài đến đâu cũng sẽ đến lúc kết thúc, một lần Cố Diễm rời phủ là biền biệt mấy năm ròng.
Chiến công càng nhiều, danh tiếng càng vang, những kỳ nghỉ của anh lại càng hiếm hoi. Huống chi lúc này hoàng đế băng hà, tân đế lên ngôi, thời kỳ chuyển giao quyền lực giữa cựu hoàng và tân hoàng vốn là lúc dễ phát sinh biến động nhất.
Tới khi anh lại có một kỳ nghỉ dài, đã là tháng ba năm năm sau, đúng vào thời điểm năm xưa mèo nhỏ lần đầu vô tình lạc vào phủ.
Mỗi buổi trưa, Cố Diễm vẫn ngồi trên chiếc ghế mây trong sân như trước, khi thì lật vài trang sách, khi thì chợp mắt một lát, đến khi mặt trời ngả về tây, anh lại liếc nhìn lên bức tường viện một cái, rồi xoay người trở về phòng. Cứ thế đều đặn lặp đi lặp lại thành thói quen.
Nhưng mèo nhỏ năm xưa vĩnh viễn không quay lại nữa…
Đến tháng mười một cùng năm, Cố Diễm bị hoàng đế gán cho tội danh mưu phản, bị lăng trì giữa chợ, tru di cả nhà.
Phủ tướng quân rộng lớn huy hoàng khi xưa nay hoang tàn lạnh lẽo, chỉ còn lại gốc cây già cô độc giữa sân… Và chiếc ghế mây, nơi chẳng còn ai nằm đây hóng mát nữa.
—— Toàn Văn Hoàn ——
[Edit by TeiDii]
*Chủ nhà:
Qua tác phẩm, ta có thể thấy được sự trưởng thành của một tác giả.
Bộ này Mộc viết năm 2013, lúc ấy Mộc vẫn đang đi học. Đúng như tag, đây là một bộ truyện hài hước, nhẹ nhàng… So với các bộ sau này thì không sâu sắc bằng, ngòi bút cũng chưa cứng cáp lắm, nhưng t thích cái năng lượng của bộ này, nó tươi sáng, nhẹ nhàng, đọc cứ cảm thấy chill chill thế nào ấy, edit cũng dễ nữa.
Qua mấy bộ đầu tay thôi là thấy mind set của Mộc đã được định hình rõ ràng cho các bộ sau này luôn, lối văn từ đầu của Mộc là linh dị thiên hướng bi hài.. Bộ này cũng là bi hài (tính ra cũng thả hint buồn nhiều lắm) cơ mà cái hài nó đậm nét hơn cái bi nhiều. T cảm nhận được lúc này chị ta còn xuân xanh quá, nhí nha nhí nhảnh đồ ấy, nên không thể nào viết buồn được…
Càng về sau, truyện của Mộc càng ngày càng buồn… Dù đâu đó vẫn có sự hài hước, nhưng thật sự ngẫm ra chỉ thấy buồn… Này chắc cũng giống như người ta hay nói, con người càng trưởng thành càng có nhiều nỗi lo, nhiều cái buồn khó giải bày nhỉ.
—-
Thôi lan man rồi, bộ này đến đây là hết, có một cái phiên ngoại nhỏ à, cảm ơn mọi người đã đọc bản edit của tớ, trong quá trình đọc mọi người thấy lỗi hay chỗ nào chưa thuận nhắc nhẹ tớ với nha, tớ beta rồi mà không biết sao cứ sót lỗi hoài😢.
Trong thời gian chờ “Thoát khỏi đảo hoa hồng”, tớ bắt đầu lấp hố đây.
.
