PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 325



Gần đây, tại phim trường, lời khen dành cho một người vang lên thường xuyên hơn hẳn.

“Anh Seo Ho-yoon đâu rồi? Tôi định đưa cái này cho anh ấy.”

“Lần trước ấy, Ho-yoon đã giúp tôi chuyển thiết bị đấy!”

“Thật sự quá tử tế, lại còn nhẹ nhàng nữa. Anh Seo Ho-yoon, không phải người quá tốt sao?”

Tốt?

Cái từ “tốt” ấy—được định nghĩa trong từ điển là “ngay thẳng và tử tế, phù hợp với tiêu chuẩn đạo đức”—có thật đúng với người đó không?

Không hiểu từ bao giờ mà nghĩa của nó lại biến dạng như vậy.

“Vớ vẩn thật.”

Min Ji-hun lắc đầu và bước về phòng chờ.

Anh là người có cuộc sống khá bình thường. Mẹ rất yêu thương anh, người cha tái hôn cũng là người tốt. Anh còn có một đứa em dễ thương.

Không thể nói là anh không gặp khó khăn vì năng lực đặc biệt của mình, nhưng nhờ nó, anh học được cách thuận theo dòng chảy và xử lý mọi việc linh hoạt.

Nhưng Seo Ho-yoon luôn khiến sự bình tĩnh mà anh trau dồi suốt bao năm dễ dàng sụp đổ.

“Ai gồ~ô.”

“……”

“Ô, đại diễn viên của chúng ta đến rồi đấy à?”

Ở góc phim trường, một người với gương mặt sáng sủa và chỉnh tề đang ngồi trên ghế xếp, vừa nhai mực khô vừa ngả ngớn nhìn về phía anh.

“……Chào anh.” (Min Ji-hun)

Gương mặt Min Ji-hun nhăn lại một cách vô thức.

Dù ngay sau đó lại quay về bình thường, nhưng không thể phủ nhận rằng Seo Ho-yoon khiến anh thấy khó chịu—như thể một sinh vật lơ lửng giữa ranh giới sống và chết.

Lúc đầu, rõ ràng không phải như vậy.

Điều khiến anh khó chịu hơn là—cảm giác tên đó đang từng chút một nghiêng dần về phía “sự sống”.

“Ăn chưa?”

“Không liên quan đến anh.” (Min Ji-hun)

“Uầy, tươi đấy. Mất luôn kính ngữ rồi à?”

“…ạ.”

Khi trán Seo Ho-yoon khẽ giật giật bất thường, Min Ji-hun vô thức lùi lại một bước.

Không phải kiểu bị ma nhập hay gì, nhưng có cảm giác rất khó tả.

“Vậy hôm nay mong anh giúp đỡ.”

Min Ji-hun cúi đầu hờ hững rồi lật đật đi vào phòng chờ. Trong lúc thay đồ, suy nghĩ về Seo Ho-yoon vẫn chưa dừng lại.

Gần đây, mối bận tâm lớn nhất của anh chính là Seo Ho-yoon.

Nghĩ lại thì, kỹ năng diễn xuất của anh ta cũng đang tiến bộ rất nhanh.

Lúc đầu còn thô, giờ thì dần dần đã có sự tiết chế và khí chất rõ nét. Đạo diễn Jeong thậm chí còn nói: “Seo Ho-yoon giờ thì giao vai cũng yên tâm rồi.”

“Chuẩn bị quay nhé!”

[Cuối cùng, Min Han-joon và Kim Woo-ho quyết định đồng hành với nhau cho đến khi tìm được em trai.
Nhưng vì tính cách hoàn toàn trái ngược, hai người thường xuyên cãi vã.
Khi Min Han-joon đề xuất dẫn theo những người bị thương, Kim Woo-ho lại phản ứng hờ hững như thường lệ, khiến cả hai tiếp tục mâu thuẫn.]

“Không. Vướng víu thôi.”

“Anh Kim Woo-ho không biết đến lòng nhân đạo sao? Nếu bỏ họ lại bây giờ, khác gì giết người chứ? Họ bị thương hết cả rồi…”

“Thế thì cậu nên đi l*m t*nh nguyện.”

“Tôi từng làm rồi.”

“À… tuyệt ghê.”

Có thể vì vai diễn này hợp với tính cách thật của anh ta.

Hình ảnh "Kim Woo-ho" cộc cằn, vô tâm, hành động theo bản năng khiến người ta nhớ lại buổi nói chuyện dưới hầm xe với Seo Ho-yoon.

“WAA!!”

[Đột nhiên, Min Han-joon bị một người nhiễm bệnh túm chân và ngã xuống.]
Bịch!

[Kim Woo-ho kéo tay Min Han-joon dậy, đồng thời đánh thẳng cây cung vào đầu kẻ nhiễm, thản nhiên nói.]

“Nếu tôi thật sự là thằng không có chút tình người nào thì cậu giờ này đã nằm lại dưới đất rồi, Han-joon à.”

“……”

Môi Min Ji-hun khẽ run lên dù đã mím chặt.

Anh quay mặt đi, cố gượng đứng dậy bằng đôi chân run rẩy, rồi lại ngã xuống. Anh đưa tay ra cầu cứu, nhưng Seo Ho-yoon không hề đoái hoài, cứ thế bước đi trước.

“Nhưng mà, cậu chắc là em tôi còn sống không? Biết nó đang ở đâu không?”

“…Tôi không rõ. Từ lúc chia tay hôm đó đến giờ tôi chưa gặp lại.”

Seo Ho-yoon dừng bước, quay đầu lại nhìn Min Ji-hun. Ánh mắt hiện rõ sự khinh miệt.

“Thế rốt cuộc cậu biết cái quái gì?”

“……”

 

Không hiểu vì sao, nhưng cứ mỗi lần có đoạn thoại kiểu này, Min Ji-hun lại thật sự nghẹn ngào. Anh cúi đầu xuống như thể đang cố nén cảm xúc.

“Cắt!”

Đồng thời, giọng đạo diễn Jeong vang vọng khắp phim trường.

Trong lúc mọi người xem lại cảnh vừa quay, Min Ji-hun chăm chú quan sát Seo Ho-yoon đang trò chuyện với đạo diễn.

“—nên là thế đấy. Anh Seo Ho-yoon, trước bảo là không hút thuốc đúng không? Nhưng nhìn dáng cầm thuốc thì giống người hút lắm. Đoạn này nếu châm lửa thì cảm xúc sẽ lên rõ hơn đấy…”

“…À à.”

Seo Ho-yoon, khác với vẻ thường ngày, có chút bối rối. Anh ta cười gượng nói:

“Nếu đạo diễn bảo tôi bay trong phim trường mà không có dây cáp thì tôi cũng sẽ cố gắng hết sức, nhưng…”

“Bay mà không có dây thì không được đâu. Nguy hiểm mà.”

“…Nhưng thuốc lá thì….”

Làm diễn viên thì thuốc lá đôi khi là một phần thể hiện tính cách nhân vật, hoặc là một thứ phụ kiện không thể thiếu, nên khó có thể hoàn toàn tránh né.

Nhưng Seo Ho-yoon lại có vẻ rất dị ứng với việc liên quan đến thuốc, như một con mèo bị nước làm dựng lông, hoàn toàn thủ thế phòng bị.

Dù trông không hài lòng nhưng ông không phải kiểu cưỡng ép, nên đạo diễn Jeong tôn trọng ý kiến đó và quyết định làm khói thuốc bằng CGI.

“Vậy thì ít nhất cứ ngậm thuốc tự nhiên vào giúp nhé.”

“…Vâng, xin lỗi ạ.”

Seo Ho-yoon, không còn vẻ láu cá thường ngày, trông thật xa lạ.

Phân cảnh tiếp theo là cảnh solo của Seo Ho-yoon.

Min Ji-hun nhìn kịch bản.

[Kim Woo-ho trò chuyện với một người nói đã thấy em trai mình, Kim Woo-hyung, ở ga Mi-geum. Nhưng sau đó, người đó kể rằng chỉ thấy cậu ấy chạy trốn khỏi bầy nhiễm bệnh—và đó là lần cuối cùng.]

Seo Ho-yoon im lặng lắng nghe lời kể của người kia.

“Vâng. Cảm ơn cậu vì đã nói ra.”

Đến tận lúc đó, nét mặt anh ta vẫn không thay đổi. Dù rằng vừa biết có thể người thân duy nhất của mình đã chết.

“…Anh ổn chứ?”

“Không ổn thì sao chứ? Dù gì mọi người cũng trong tình cảnh như nhau mà.”

[Người đối diện cảm thấy bất an trước sự bình thản đó nên lặng lẽ rút lui. Kim Woo-ho thở dài sâu rồi lục túi tìm thuốc.]
“Haa……”

Nhưng trong túi chẳng có gì ngoài bụi.

Seo Ho-yoon bực bội vuốt tóc, rồi ánh mắt rơi vào thi thể nhiễm bệnh nằm dưới sàn. Anh ta đá nhẹ thi thể đó, rồi lục lọi quần áo.

“Thật là thảm hại.”

Sau một hồi, cuối cùng cũng tìm được một điếu thuốc nhàu nhĩ sắp gãy.

Bàn tay hơi run rẩy đưa nó lên miệng.

Click click.

Ngọn lửa nhỏ lập lòe từ chiếc bật lửa cáu bẩn. Seo Ho-yoon rít một hơi sâu đến mức má hóp lại.

[Chỉ khi ở một mình, Kim Woo-ho mới để lộ nội tâm thật sự.]

Một làn khói không màu thoát ra như một cái thở dài, bầu trời trong vắt đối lập hoàn toàn với hoàn cảnh u ám của nhân vật.

“…Toàn mấy câu nói tởm lợm.”

Nỗi trống rỗng, tuyệt vọng, và sợ hãi.

Từng cảm xúc u ám đó truyền tải đến khán giả một cách rõ ràng.

Ngay cạnh đạo diễn đang xuýt xoa vì cảnh quay tuyệt vời, Min Ji-hun thầm chắc chắn.

“Thằng này từng hút thuốc rồi.”

Dáng cầm, cách hít thuốc—đó không phải kỹ năng người chưa từng hút có thể tái hiện.

Trong lúc Min Ji-hun híp mắt quan sát Seo Ho-yoon, cảnh tiếp theo đã được chuẩn bị xong.

[Trên đường đến ga Mi-geum, tất cả những người sống sót trừ Min Han-joon và Kim Woo-ho đều thiệt mạng.
Giữa dòng nhiễm bệnh không ngừng kéo tới, Min Han-joon cảm thấy tội lỗi vì không thể cứu ai, bật khóc.]

Seo Ho-yoon thả dây cung, mũi tên cắm thẳng vào trán một kẻ nhiễm, rồi bước nhanh đến túm cổ áo Min Ji-hun.

“Cậu điên rồi à?!”

Giọng Seo Ho-yoon đầy phẫn nộ.

“Muốn chết thật à?!”

Hai người gần như mặt đối mặt. Nước mắt lăn dài từ mắt Min Ji-hun.

“Người ta!”

Những giọt nước đọng nơi cằm rơi xuống theo chuyển động của thân thể đang run rẩy.

“Người ta chết trước mặt tôi, sao tôi có thể bỏ đi chứ?!”

Tiếng gào thét thống khổ bật ra từ miệng Min Ji-hun.

“Họ còn cầu xin được cứu mạng!”

“Thì sao không bỏ đi được?!”

Seo Ho-yoon hất mạnh tay, như phủi nước trên mu bàn tay, xô mạnh Min Ji-hun ngã ra.

“Cậu tính cứu hết 6 tỷ người trên Trái đất à?”

“C-cái gì?”

“Bà con lối xóm, mọi người nhìn đây—một vị thánh xuất hiện rồi đấy!!”

“Ý tôi không phải vậy mà, cái đồ điên này!!”

Tiếng hét của Min Ji-hun vang lên, nước mắt lại lăn dài trên má.

Seo Ho-yoon khịt mũi giễu cợt.

“Này. Nếu cậu bước thêm một bước nữa thôi thì cũng chết rồi. Người kia cậu cũng chẳng cứu được, và cậu cũng tiêu luôn.”

“……”

“Và có khi cả tôi cũng bị kéo theo.”

[Giữa lúc họ cãi vã, một kẻ nhiễm lao tới từ phía sau.]

Seo Ho-yoon kéo Min Ji-hun về phía mình, xoay người, dùng cung đập nát đầu kẻ nhiễm. Min Ji-hun chỉ há hốc miệng, không phản ứng gì nổi.

“Min Han-joon. Muốn chết thì chết một mình đi.”

[Dù bị chỉ trích là ích kỷ, Kim Woo-ho chỉ đơn giản là cố hết sức trong giới hạn của mình.]

Seo Ho-yoon rút tay khỏi người Min Ji-hun, chỉnh lại cung và quay đi. Ánh mắt anh ta đã dán vào một kẻ nhiễm khác.

“Nhưng mà cậu cũng đâu muốn chết, đúng không? Đó là lý do cậu vật lộn đấy thôi.”

Min Ji-hun cúi đầu.

“…Tôi cũng vậy.”

Câu nói lạc nhịp của Seo Ho-yoon khiến vai Min Ji-hun run lên. Anh lau mặt bằng tay áo lấm lem, rồi từ từ đứng dậy.

Thấy Min Ji-hun đã lấy lại bình tĩnh, Seo Ho-yoon vừa đi trước vừa lẩm bẩm.

“Đừng để cảm xúc chi phối. Hồi nãy suýt chết cả hai còn gì. Đồ ngu thật…”

“Anh cũng suýt bị cuốn vào còn gì. Là ba người nhé.”

“Gì cơ?”

Kim Woo-ho quay đầu lại, nhướng một bên mày.

“Nếu tôi bỏ cậu lại rồi chạy, thì tôi vẫn sống đấy thôi.”

.

 

Việc quay phim vẫn đang diễn ra liên tục.

“Thật bất ngờ là anh ta không làm gì thêm.”

Khi Seo Ho-yoon đề cập đến chiếc vòng tay, trông như có ý đồ gì đó.

Nhưng ngoài tưởng tượng, anh ta tập trung diễn xuất rất nghiêm túc. Không có dấu hiệu nào của việc muốn khơi chuyện thêm.

Min Ji-hun vô thức vuốt nhẹ cổ tay trống không. Vì trong cảnh quay, không được đeo vòng tay.

.

.

 

“Tiền bối~~.”

“Hự!”

Ai đó bất ngờ vỗ vai anh.

Là Lee Kang-seok—đang quay phim khác ở trường quay bên cạnh.

“Ahaha… chào cậu, Kang-seok à.”

Min Ji-hun vội đeo lên chiếc mặt nạ dùng cho nơi công cộng.

anh không thoải mái với Kang-seok. Việc cậu ta tôn sùng mình như tôn giáo đã đủ kỳ cục, đằng này còn có thói quen cư xử quá trớn với tất cả mọi người khác.

“Tiền bối quay xong rồi à? Em muốn xem anh diễn mà…”

“Ha ha…”

Cười gượng, cố lùi lại thì thấy Seo Ho-yoon đang khoanh tay đứng xa xa, như thể đang xem kịch nhà người khác.

“A, là cậu Seo Ho-yoon nhỉ?”

Lee Kang-seok nhìn theo hướng mắt Min Ji-hun và lẩm bẩm. Seo Ho-yoon đang cầm điếu thuốc để phục vụ quay phim, búng tay một cái cho rơi trúng sọt rác, rồi chậm rãi bước đi.

“Trời ạ, không ngờ là thật sự đến.”

“…Gì cơ?”

“Lâu rồi mới gặp đấy.”

Lee Kang-seok nở nụ cười nửa miệng đầy khó chịu.

Cứ như đang nói:

“Tôi đã chờ cậu đấy.”

Như một ác nhân kinh điển của chương trình truyền hình thiếu nhi vậy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...