“Em út à~.”
“Em út đi đâu rồi?”
“Em út ơi!!! Đang bận mà sao cái này vẫn chưa xử lý xong hả!!”
Nhân viên trẻ nhất trong đội mỹ thuật của Dead after Hope đang bị thúc giục đến mức tinh thần gần như bay mất một nửa.
Đặc biệt hôm nay còn là cảnh quay ngoài trời, nên càng thêm bận rộn.
“Phát điên mất thôi.”
Việc nhiều đến mức dù có ba cái thân cũng chẳng đủ xoay xở.
Từng nghe người ta nói rằng nếu muốn làm việc ở đội mỹ thuật hiện trường thì nên từ bỏ khái niệm cân bằng công việc – cuộc sống, nhưng không ngờ lại khắc nghiệt đến thế này.
Vừa mới sắp xếp xong vật dụng, đang mệt mỏi thả lỏng đôi vai rồi ngồi thẫn thờ, thì các tiền bối bước đến gần vừa hút cà phê vừa lên tiếng:
“Này, nhưng thế này vẫn còn nhẹ đấy. Có mấy đoàn phim còn chẳng cho nghỉ hay ăn trưa, bắt quay miết luôn đó.”
“Thật ạ??”
“Chứ sao~. Mà đã vậy còn áp lực tâm lý chất chồng nữa cơ. Dù em không biết đâu… nhưng mà, diễn viên ở đoàn phim mình đúng kiểu thiên thần cả đấy.”
Tiền bối hạ thấp giọng hết mức như sợ ai nghe thấy.
“Em biết bộ phim rom-com về tài phiệt nổi năm ngoái chứ? Lúc đó diễn viên chính từng nói thế này. ‘Làm nhân viên mà sao lại mang túi đắt tiền thế? Không thấy ngại à?’”
“Wow… điên thật.”
“Chuẩn đấy. Diễn viên sao hạng A ra oai thì nhiều lắm. Mắng quản lý như chửi tát nước luôn. ‘Điếc à? Làm ăn kiểu gì mà còn dám nhận lương hả?’, ‘Tốt nhất tự nghỉ đi cho cả hai đỡ stress’… kiểu kiểu vậy, chuyện như cơm bữa ấy.”
Nghe những ví dụ tiền bối kể ra, cậu nhân viên trẻ không khỏi kinh hãi.
“Rồi vậy mà vẫn ổn ạ? Mấy người nổi tiếng đó sống nhờ hình tượng mà?!”
“Này, vậy vẫn còn nhẹ nhàng rồi. Trong ống kính thì ai chả tỏ ra bình thường, nhưng chỉ cần rời khỏi tầm máy quay là biết ngay ai điên hơn ai.”
Ánh mắt cậu nhân viên trẻ chùng xuống.
Bản thân cậu cũng từng có một nghệ sĩ mình yêu thích từ bé. Nhưng sau khi làm việc trong giới truyền hình, bao lần nghe mấy lời đồn về họ khiến cậu sốc không nói nên lời.
Từ đó, cậu không còn dễ dàng yêu mến người nổi tiếng như xưa nữa.
“Cho nên, đoàn phim bây giờ đúng là thiên đường rồi đấy. Người như Min Ji-hun hay Seo Ho-yoon, em tưởng dễ gặp chắc? Có lý do người ta gọi là Min Dịu Dàng và Seo Tử Tế mà.”
“Đúng thật, hai người đó thân thiện thật luôn, nhất là với staff.”
Ngay cả cà phê mà họ đang uống lúc này cũng là do Seo Ho-yoon tự bỏ tiền túi gọi xe cà phê tặng mọi người.
“Ban đầu cứ tưởng Seo Ho-yoon ssi hơi khó gần, nhưng càng tiếp xúc thì càng thấy anh ấy đúng là người tử tế. Hài hước mà cũng hay hỏi han xem ai có cần giúp gì không.”
Trong đầu cậu nhân viên trẻ chợt hiện lên hình ảnh Seo Ho-yoon cách đây vài hôm, giúp tiền bối khuân vác thiết bị nặng.
Giờ thì cậu hiểu vì sao mọi người khen ngợi anh nhiều đến vậy. Nếu là mình trải qua như thế thật, chắc cũng làm thế thôi.
Hiện tại, người được chú ý nhất trong Dead after Hope không phải là Min Ji-hun, mà chính là Seo Ho-yoon.
Sau khi chương trình giải trí có sự xuất hiện của cả hai phát sóng, các lời mời từ khắp nơi đổ về, yêu cầu phỏng vấn cũng ùn ùn kéo đến.
“Nghe nói mấy cảnh hút thuốc đều là diễn thôi, đúng không ạ? Khói trắng phụt ra toàn là CGI sao?”
“Ha ha, thật ngại quá, tôi được phía sản xuất hỗ trợ rất nhiều.”
Mọi người nghe thế thì liền hào hứng: “Ơ, ra là Seo Ho-yoon không hút thuốc thật hả!”
“Có rất nhiều bình luận kiểu ‘muốn kết hôn với Seo Ho-yoon rồi ly dị liền sau đó’, vậy anh có thể tiết lộ mẫu người lý tưởng cho các ứng viên kết hôn hoặc ly dị không ạ?”
“Tôi không có ý định kết hôn.”
“Ể? À, không, chỉ là giả sử một chút thôi thì—”
“Không có.”
“Nếu chỉ tưởng tượng là có thôi thì—”
“Không có.”
Việc anh né tránh hoàn toàn mọi chủ đề về tình cảm, thậm chí là mẫu người lý tưởng, khiến người ta bảo trông y như idol vậy.
Diễn xuất giỏi, nhảy cũng giỏi, lại còn luôn nghĩ cho fan – một tân binh sáng giá đang lên.
Đó là hình ảnh về Seo Ho-yoon cho đến gần đây.
Cậu nhân viên trẻ đảo mắt nhìn quanh, rồi thì thào thật nhỏ.
“…Nhưng dạo này cũng có lời đồn mà. Về Seo Ho-yoon ssi…”
“Lời đồn á?”
“Vâng, từ tuần trước rầm rộ lắm rồi mà các anh không biết sao?”
“À, cái đó.”
Mấy tiền bối đang nhìn ly cà phê với ánh mắt đầy tự hào như đang nhìn Seo Ho-yoon chợt thay đổi sắc mặt.
“Vớ vẩn.”
Tóm gọn lại thì, lời đồn nói rằng một diễn viên nổi tiếng A và tân binh B xảy ra đụng độ ở phim trường.
Cụ thể hơn, diễn viên B giành được vai diễn vốn dĩ là của A, nhưng lại liên tục buông lời khó nghe mỗi lần chạm mặt A.
Người ta bắt đầu truy tìm ai là ai, rồi phát hiện rằng Lee Kang-seok từng thử vai Kim Woo-ho và suýt được chọn – thông tin có trong một tạp chí.
Thế là đa số đều chắc mẩm hai người trong tin đồn chính là Lee Kang-seok và Seo Ho-yoon.
“Nhưng thế có kỳ không? Ho-yoon ssi chưa bao giờ ăn nói bậy bạ mà…”
“Với lại mấy lời đó nghe có vẻ thiên về phía Lee Kang-seok quá không? Lần trước rõ ràng là Kang-seok sai mà. Trợ lý đạo diễn đã nói khu vực đó chỉ dành cho người có phận sự, vậy mà cậu ta còn bướng bỉnh. Nếu không có Ho-yoon ssi thì chắc cãi nhau to rồi.”
“Đúng đó. Tôi cũng thấy lời đồn do phía Lee Kang-seok tung ra. Cay vì mất vai mà.”
Tuy bề ngoài đẹp trai, lịch thiệp nên hay được khen là “con rể quốc dân”, nhưng trong giới thì có rất nhiều lời đồn xoay quanh thái độ của Lee Kang-seok.
“Khụm.”
Khi cả đám đang thì thầm than vãn, thì từ phía sau vang lên một tiếng hắng giọng.
Tất cả giật mình quay lại, thấy đạo diễn Jeong và…
“Chào anh ạ.”
…Seo Ho-yoon đang đứng đó.
“Ơ ơ, chào anh ạ!”
“Ahaha, mọi người đến rồi à.”
Dù không phải nói xấu, nhưng vì là chủ đề nhạy cảm nên cậu nhân viên trẻ ngại ngùng chẳng dám nhìn thẳng Seo Ho-yoon.
“…Cà phê ngon lắm ạ, Ho-yoon ssi!”
“Trời ơi, không có gì đâu. Mọi người đủ uống chứ?”
“Dư sức luôn ạ. Mọi người mà có nguyên thau cà phê cũng uống sạch hết ấy. Anh Ho-yoon đã uống chưa ạ?”
“À, tôi không hợp với caffeine lắm.”
Anh mỉm cười thân thiện đáp lại, khiến sắc mặt tiền bối dần dịu lại. Đạo diễn Jeong đứng cạnh đó thở ra một hơi dài.
“Này, mọi người giữ mồm giữ miệng chút. Biết rồi chứ? Bận mà, ai làm việc nấy đi nào.”
“Dạ vâng~.”
Tuy vậy, các tiền bối vẫn khéo léo tận dụng kinh nghiệm nghề nghiệp, giữ khoảng cách hợp lý để quanh quẩn gần đó, như thể muốn hóng xem họ sẽ nói gì. Cậu nhân viên trẻ cũng giả vờ làm việc và đứng xa quan sát.
“Vất vả rồi, Seo Ho-yoon ssi. Gần cuối phim rồi còn xảy ra chuyện thế này. Nhưng mấy lời vớ vẩn đó thì đừng để tâm nhé?”
Seo Ho-yoon khẽ cong khóe môi, nhẹ nhàng gật đầu. Đạo diễn Jeong thì có vẻ ngượng ngùng nên hắng giọng lần nữa.
“Khụm, ý tôi là… ai biết Ho-yoon ssi thật sự thì đều rõ đó chỉ là tin đồn vô căn cứ thôi. Đừng để trong lòng nhé.”
“Ha ha.”
Seo Ho-yoon bật cười lớn.
“Cảm ơn anh, đạo diễn Jeong.”
“……”
“Chắc anh cũng bắt đầu quý em rồi chứ gì? Thấy lo cho em dữ lắm cơ mà.”
“…Trời đất, cái miệng.”
Đạo diễn Jeong làm bộ phát chán, còn Seo Ho-yoon thì cười khúc khích chuyển chủ đề sang công việc.
Ba nhân viên đang dọn đạo cụ và khuân vác đồ ở gần đó liếc nhau rồi âm thầm tụ lại một góc.
“Trời ơi, tinh thần như làm bằng vibranium ấy…”
“Thật đấy! Sao mà được vậy ta?”
Sự nổi tiếng của Seo Ho-yoon đang lên như diều gặp gió, thế mà giờ lại dính cái mác “diễn viên tân binh vô lễ giành vai bằng ô dù”.
Nhưng khuôn mặt anh vẫn rất tươi tắn. Không, còn tươi hơn cả bình thường…
“Chắc đúng như đạo diễn nói, do anh ấy dẻo miệng quá đấy mà.”
…trông như đang xíu xiu rung động vậy.
‘Thôi nào, đừng mơ mộng xa xôi thế chứ.’
“Chuẩn bị quay nhé~!”
“Vâng ạ!”
Trước lời của trợ lý đạo diễn, cả ba lập tức tản ra.
Chẳng mấy chốc, âm thanh clapstick (ván đập phim) vang lên.
[Tin tức đầu tiên mà Kim Woo-ho thật sự tiếp cận được về em trai mình là, có khả năng Kim Woo-hyung đã chết. Min Han-joon chẳng thể an ủi được gì. Vì cậu không thể lường được nỗi đau của anh ấy. Thế nhưng Kim Woo-ho, người trong cuộc, lại dửng dưng nói rằng hãy lên đường đến khu trú ẩn ở Gangwon-do.]
Vốn dĩ, Kim Woo-ho chỉ xuất hiện đến tập 5.
Nhưng sau khi biên kịch chính xem tập 3, đã báo sẽ chỉnh sửa lại kịch bản ngay lập tức, và vai diễn được tăng đáng kể.
[Min Han-joon nghĩ rằng tâm lý của Kim Woo-ho hẳn không ổn định, nhưng không phải vậy.
Tối hôm đó, rất muộn.
Tỉnh dậy trong đêm, Min Han-joon nhận ra Kim Woo-ho không còn trong phòng. Khi ấy, đâu đó thoảng qua mùi thuốc lá.
Lần theo mùi, cậu thấy Kim Woo-ho đang nhìn lên bầu trời.]
“…Kim Woo-ho ssi.”
Seo Ho-yoon lấy điếu thuốc khỏi môi, thở ra làn khói xám vô sắc.
“……Sao trông anh bình thường thế?”
Như thể đang hỏi vì sao không ngủ mà còn ra đây gây chuyện, lông mày Seo Ho-yoon khẽ nhíu lại.
Min Ji-hun ngậm miệng một lúc, rồi hạ mắt xuống, cuối cùng vẫn thốt ra lời mà vốn dĩ cả hai đều ngầm coi là điều cấm kỵ.
“Anh không nghĩ… em trai anh, Kim Woo-hyung, có thể đã chết à? Với cả chuyện hôm nay nghe được nữa…”
Mi mắt Min Ji-hun run lên bần bật như chiếc lá yếu mềm trong gió.
“…Không, xin lỗi. Tôi không nên nói thế.”
Ngay khi cậu quay lưng định trở lại giường ngủ thì—
“……Han-joon à.”
Giọng nói trầm thấp vang lên gọi cậu lại.
“Cậu từng bắn cung bao giờ chưa?”
Một câu hỏi đột ngột khiến ánh mắt Min Ji-hun từ từ chuyển sang Seo Ho-yoon.
Anh vẫn đang hút thuốc, mắt nhìn lên bầu trời.
Trời đêm nay – kể từ khi thế giới như ngừng lại – bầu trời Seoul cũng lấp lánh như rắc kim tuyến lên màu mực đen.
“Cậu biết bắn cung là môn mà chỉ cần cơ thể rung nhẹ cũng không được chứ?”
“…Dạ?”
“Dù là gió thổi hay ngón tay run lên.”
Seo Ho-yoon nhìn xuống bàn tay mình.
“Chỉ một rung động rất nhỏ lúc bắt đầu thôi cũng có thể khiến kết quả sai lệch hoàn toàn.”
“…Tôi từng thấy mấy vận động viên bắn cung đo nhịp tim. Lúc đó, Kim Woo-ho ssi trông thật sự bình thản.”
“Ừm, thì…”
Anh nắm chặt tay, nhìn Min Ji-hun, rồi đưa điếu thuốc lên miệng lần nữa.
“Nói chung, với cung thủ, sự tĩnh tại trong lòng rất quan trọng. Nếu điều đó sụp đổ, thì mọi thứ tan vỡ theo. Như tôi đã từng vậy.”
Kim Woo-ho đã không thể quay lại làm tuyển thủ quốc gia sau vụ tai nạn xe. Không phải vì vấn đề thể chất.
Chỉ cần tâm lý dao động nhẹ là tay anh đã run lên.
“Nhưng, ngược lại mà nói…”
Anh hút một hơi sâu, rồi bật tách điếu thuốc bằng đầu ngón tay.
“Nếu chỉ cần tôi không dao động, thì mọi thứ sẽ ổn thôi.”
“……”
“Khoảnh khắc cầm cung ấy, tôi tự nhủ mình đang kiểm soát tất cả.”
Seo Ho-yoon nắm chắc cây cung anh chưa từng rời khỏi người.
[Khoảnh khắc ấy, đầu ngón tay Kim Woo-ho không hề run rẩy.]
“Dù sao thì, người ta cũng chỉ tin điều họ muốn tin, rồi nói đủ điều về tôi… thì mặc kệ đi.”
Lời thoại của Kim Woo-ho, chẳng khác gì nói thay tình cảnh hiện tại của Seo Ho-yoon.
Máy quay ghi lại ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao của anh.
“Thằng nhóc đó là máu mủ của tôi, nên dù ở đâu, nó cũng sẽ sống dai như tôi thôi.”
“…Anh thật sự tin vậy sao?”
“Ừ, tôi tin như vậy.”
Và sẽ tìm mọi cách để biến điều đó thành sự thật.
Để đầu mũi tên không hề run rẩy.
“Dễ hiểu mà, đúng không?”
Kim Woo-ho nhếch môi cười.
****
Sau khi quay xong phần cảnh quay hôm nay, tôi chào tạm biệt các nhân viên. Ai gặp tôi cũng dúi vào tay bánh kẹo hoặc nước uống.
“Sao hôm nay ai cũng lạ thế nhỉ?”
“Ơ kìa, bọn tôi lúc nào chẳng vậy. Bọn tôi quý Seo Ho-yoon ssi lắm luôn ấy chứ.”
Tôi bật cười khẽ rồi cảm ơn.
Quản lý thì bận rộn nghe điện thoại ở góc xa. Có vẻ đang bị dính đủ chuyện vì tin đồn đang lan nhanh trên mạng.
“Vâng, ổn ạ. Không khí quay cũng rất tốt. À… Ai đến tìm Seo Ho-yoon ssi á? Không biết ai luôn ấy. Gần đây có quá nhiều chỗ liên hệ rồi… Vâng, em sẽ xử lý trong phạm vi của mình trước. Vâng, vâng.”
Tôi vỗ nhẹ vai quản lý, ra hiệu rằng tôi sẽ về xe trước, rồi bước đi.
“Seo Ho-yoon ssi, về sớm vậy à?”
Lúc ấy, Min Ji-hun ôm một đống bánh mì lững thững bước tới.
“Ừ. Cậu cứ ở yên đấy mà ăn bánh đi.”
Min Ji-hun nhướn mày nhưng chẳng để tâm, hỏi tôi:
“Không cảm thấy ấm ức sao?”
“Cái gì?”
“Thì đó. Tính cách của anh thế mà phản ứng điềm tĩnh quá nên…”
Xem ra tai Min Ji-hun cũng nghe đến lời đồn rồi.
Nghĩ lại thì, hồi Idol vô danh Tycoon, anh ta cũng biết chuyện Lee Kang-seok lạm quyền từ trước khi mọi chuyện bung bét.
Nhưng vẫn im lặng, chỉ để xem tôi sẽ phản ứng ra sao.
Tôi khẽ tặc lưỡi nói:
“Sao lại ấm ức chứ?”
Khi có những lúc chỉ cần nhớ đến thôi cũng đã thấy tức đến phát điên, giải pháp duy nhất của tôi là:
“Tôi đúng.”
“Hả?”
“Chỉ cần chứng minh điều đó. Đơn giản thế thôi.”
Ánh mắt Min Ji-hun khẽ hẹp lại.
Đó là biểu cảm quen thuộc của “Min Ji-hun ở thế giới này” – rõ ràng là đang cảnh giác.
Tôi nhếch mép cười.
“Ji-hun à, tôi hỏi chút được không?”
“…Lại sắp hỏi gì kỳ lạ đây?”
“Này này.”
Tôi vỗ nhẹ vào cánh tay anh ta một cái. Min Ji-hun giật mình lùi lại, tôi cũng bước lên một bước, vuốt ngược mái tóc.
“…Thế tôi trông giống loại đàn em dám gây sự với tiền bối không?”
“Anh hỏi vụ tin đồn đó à?”
“Cậu thấy tôi giống loại người mất kiểm soát, làm loạn với tiền bối không?”
Cơ thể Min Ji-hun khẽ run, mấy ổ bánh mì rơi lộp bộp xuống đất. Anh ta khẽ thở dài, lắc đầu như không tin nổi:
“…Không thấy giống à? Nhìn này, nhân chứng sống đang đứng đây.”
“Ờ ha.”
Không phải chuyện quan trọng lắm, nhưng…
Tôi mong cái hình tượng “đàn em nổi loạn” này cứ tiếp tục cháy lên rực rỡ hơn nữa.
“Thôi, kệ. Đừng để mấy chuyện tào lao làm phân tâm.”
Tôi cúi xuống nhặt ổ bánh rơi, dúi lại vào tay Min Ji-hun rồi nở nụ cười.
Khi đến lúc cảnh hôm nay lên sóng,
“Cậu chỉ cần quan tâm đến tỷ suất người xem thôi.”
Dù sao thì…
Người ta sẽ phát cuồng vì tôi thôi mà.
