PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol

Chương 330: Đừng xem em trai là con mình



“Chào anh ạ!”

Ngày hôm sau, tôi bước vào phim trường, rải một nụ cười tươi rói khắp nơi.

“Seo Ho-yoon ssi, hôm nay trông tâm trạng tốt ghê. Có chuyện gì vui à?”

“Ahaha! Tại sáng sớm đã được gặp đạo diễn quay phim đó mà.”

“Trời cái người này, mồm miệng dẻo quẹo thật. Hôm nay là cảnh gặp em trai nhỉ? Tôi sẽ quay cho thật ngầu, cứ trông đợi đi.”

“Vâng, cảm ơn anh.”

Càng ngày, những đánh giá về tôi trên mạng càng nhộn nhạo và lố bịch, nên các staff tôi gặp ở phim trường cũng tỏ ra thân thiện hơn hẳn.

Quản lý đi ngay sau tôi thì không ngừng lo lắng, cứ thấp thỏm dò xét sắc mặt tôi.
Có vẻ phía WH Entertainment đang cố gắng giải quyết êm chuyện bằng cách tiếp xúc trực tiếp với Lee Kang-seok, nhưng kết quả không mấy khả quan.

Khi quản lý nói sẽ yêu cầu công ty phản ứng mạnh mẽ hơn, tôi lắc đầu ngăn lại.

“Cứ để yên đi.”

“Nhưng mà, cậu ta cứ tiếp tục đăng mấy cái này lên đó?!”

Trên màn hình điện thoại mà quản lý đưa ra, là tài khoản cá nhân của Lee Kang-seok trên SNS.
Chỉ đăng mỗi bức ảnh nền đen, rồi kèm mấy dòng kiểu như: “Dù có khó khăn cũng phải cố gắng thôi.”, hay “Đúng là thế giới này bất công thật.” các thứ.

Đang cố viết ẩn dụ để tấn công tôi.

“Ôi trời, đây đúng là tiệm bán MSG* chính hiệu.”
(*MSG: bột ngọt – ở đây mang nghĩa “drama, gây chú ý”)

“Ho-yoon ààà……”

Nhìn gương mặt quản lý đang méo xệch, tôi cười nhạt.

Mỗi lần Lee Kang-seok đăng mấy bài viết than thở kiểu đó, dân mạng lại đua nhau viết tiểu thuyết về tôi và hắn ta.

[Ngay từ đầu tôi đã thấy ánh mắt Seo Ho-yoon có gì đó rồi]
[ㅋㅋㅋㅋㅋ Nhưng mà nhìn vai diễn Kim Woo-ho thì đúng là kiểu người không ngán tiền bối nào thật]
[Diễn viên vốn sống bằng hình tượng mà nhỉ]

Một số ít người cảm thấy phát chán với kiểu đăng bài lặp đi lặp lại của Lee Kang-seok, nhưng phần đông lại bàn tán về việc “cái lễ độ mất tích của tôi hiện giờ đang ở đâu”.

Và dù không nói với quản lý, tôi cũng đã nhận được tin nhắn từ Lee Kang-seok — không rõ hắn ta moi được số tôi từ đâu.

[Lee Kang-seok: Seo Ho-yoon ssi]
[Lee Kang-seok: Càng để lâu, cậu càng bất lợi đấy biết không?]
[Lee Kang-seok: Nếu bây giờ cậu thừa nhận lỗi lầm với tư cách đàn em và xin lỗi, tôi có thể rộng lượng tha thứ với tư cách tiền bối.]

Dĩ nhiên tôi lơ đi.

‘Tên này mà không có cái tính cách chết tiệt đó thì đúng là diễn viên thiên bẩm luôn. Mấy lời thoại như thế cũng nghĩ ra được cơ mà?’

Dù sao thì càng làm ầm lên càng tốt cho tôi.

Khi sự chú ý đổ dồn và tôi thành trung tâm của cơn sốt, kiểu gì cũng sẽ có những người chuyên “bóc trần mặt sau của giới giải trí” lao vào tìm kiếm sự thật.

Mọi người xung quanh nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tiếc nuối, nhưng riêng tôi thì lại thấy phấn khích và vui vẻ.

‘Tiền thưởng cũng ngon lành nữa chứ.’

Hoàn thành quay tập đầu.

Phát sóng lần đầu.

Xuất hiện trên show giải trí.

Đạt mức rating 10%, v.v…

Nhiệm vụ cứ nối tiếp nhau không dứt, nhờ đó tôi cũng tích được kha khá điểm thưởng.

 

Ting!

[Seo Ho-yoon ssi đúng là kiểu người có thể sống tốt dù bị vứt ra đảo hoang…]

 

Tôi gõ gõ tay vào cửa sổ hệ thống đang nói nhảm rồi rời khỏi phòng chờ.

“Chào anh ạ, Seo Ho-yoon ssi!”

Diễn viên thủ vai Kim Woo-hyung tiến lại gần chào tôi một cách thân thiện.

“Wow, cuối cùng cũng được quay cùng rồi!”

“À, chào cậu.”

Shin Hee-chan.

Một diễn viên trẻ đang hoạt động sôi nổi trong các web drama, cũng đang đi trên con đường khá giống tôi.
Hồi còn làm PD, tôi cũng từng nghe danh cậu ta — vẻ ngoài thân thiện, thiện cảm cao, tiếng tăm cũng tốt.

“Dạo này… ừm, anh vẫn ổn chứ ạ?”

Nhìn quanh cẩn trọng một lượt, cậu ta nói với giọng ngập ngừng.

“…Vì người đó là fan của tiền bối Min Ji-hun nên những tân binh quay chung thường bị… ừm, trải qua chuyện giống nhau cả…”

“Ừ.”

“Nhưng lần này có vẻ nặng hơn nên em hơi lo…”

Shin Hee-chan liếc tôi với đôi lông mày vẽ thành hình số tám.

“…Chắc tại anh thân với Min Ji-hun ssi nên—”

“Không thân đâu.”

“…Ahaha, haha. Dù sao, mong là anh đừng để tâm quá nhiều ạ.”

Cậu ta vừa gãi má vừa cười ngại ngùng.

Cái biểu cảm ấy khiến tôi cảm thấy một thứ cảm giác lạ lùng mà quen thuộc, nên chăm chú nhìn khuôn mặt Shin Hee-chan.

“Mọi người ở trường quay đều biết anh là người tốt. Mấy chuyện thế này chỉ cần thời gian là tự biến mất thôi ạ.”

…Lạ một cách khó hiểu, cảm giác y hệt vai diễn của cậu ta.

Tôi quay đi trước khi đối phương thấy khó xử, rồi khẽ cong khóe môi.

“Cảm ơn nhé.”

“Uwow! Anh có tinh thần thép thật đó nha.”

 

Dù đã gọi tôi là “anh” từ trước rồi, Shin Hee-chan vẫn cứ líu ríu theo sau và hỏi liệu cậu có thể tiếp tục gọi tôi như thế được không.

Có chút gì đó khiến tôi liên tưởng đến Jeong Da-jun.

“Dù sao thì, hôm nay quay tốt nhé!”

“Tôi mới là người cần nhờ cậu đây.”

Cảnh quay hôm nay là phân đoạn Kim Woo-ho cuối cùng cũng đoàn tụ với người em trai mà anh ta đã tìm kiếm bấy lâu.

[Trước trung tâm thương mại XX.
Trên đường đến khu trú ẩn ở Gangwon-do, nhóm của Min Han-joon bị bao vây bởi lũ nhiễm bệnh. Trong khi lần lượt xử lý từng kẻ địch, một giọng nói quen thuộc vang lên từ đâu đó.]

“Ở đây nè!!”

Giữa những toà nhà đổ nát, cửa kính vỡ toang, nổi bật lên là tòa nhà trung tâm thương mại cũng với mặt tiền tan hoang.

Đúng lúc tôi vừa bắn một mũi tên và kéo Min Ji-hun ra khỏi tầm với của lũ nhiễm bệnh, thì một tiếng hét lớn vang lên phía sau lọt vào tai.

[Là giọng của Kim Woo-hyung. Ánh mắt của Kim Woo-ho dao động.]

“Ở đây! Mau lại đây! Chỉ cần lơ là một chút là chết đấy!”

Tôi thấy Shin Hee-chan đang vừa dẫn đường vừa bảo vệ những người bị bỏ lại phía sau.
Ngay khi cậu ấy vừa tiễn người cuối cùng thoát đi và chuẩn bị rút lui, thì một con nhiễm bệnh từ phía sau lao tới.

Đúng lúc đôi mắt cậu ấy tròn xoe vì sợ hãi—

BỐP!

“Khụ, khà, hộc…”

Đầu con nhiễm bệnh nổ tung, máu bắn tung tóe xung quanh.

Qua làn máu đỏ bao phủ tầm nhìn, tôi hiện ra, thở hổn hển.

“…H… Hyung…”

Shin Hee-chan ngồi bệt xuống đất, ngơ ngác gọi tôi.

Tôi cũng quỳ gối xuống để ánh mắt hai người ngang nhau, nắm chặt tay lại như muốn xác nhận thực tại một lần nữa, rồi cố tỏ ra bình tĩnh lên tiếng:

“Đồ ngu… thật là…”

Rồi tôi gần như ném cây cung xuống đất, dùng đầu gối lết tới gần cậu ấy.

“Vẫn không chừa cái tật đó hả? Sao không chạy nhanh mà lại lo cứu người ta?”

“…Anh?”

Tay tôi đưa ra trước cả suy nghĩ.

Tôi lần lượt chạm vào mặt cậu ấy — mắt, mũi, miệng — xem có bị thương ở đâu không.

Shin Hee-chan lại gọi tôi, giọng run run:

“…Thật sự là anh sao?”

Chỉ đến khi xác nhận được em trai mình vẫn an toàn, tôi mới vuốt mặt rồi thở phào nhẹ nhõm.

“Phải, là anh đây, đồ khỉ con.”

Cảm thấy mọi thứ tiến triển khá ổn, tôi chờ đến lượt lời thoại tiếp theo của Shin Hee-chan.

“……Ờ, ơ…”

Nhưng thứ tôi nghe được chỉ là tiếng ú ớ không rõ ràng.

Khi tôi liếc lên nhìn, thì thấy Shin Hee-chan đang ngơ ngác nhìn về phía đạo diễn Jeong.

“Cắt!”

Cuối cùng đạo diễn Jeong phải ra hiệu dừng cảnh quay, và tôi hỏi Shin Hee-chan:

“…Hee-chan ssi, sao cậu không thoại vậy?”

“À, à không, em… xin lỗi, xin lỗi ạ!”

Shin Hee-chan vội vàng đứng bật dậy, liên tục cúi đầu xin lỗi tôi và các nhân viên.

Nhưng người mà đạo diễn Jeong gọi ra lại không phải cậu ta — mà là tôi.

“Seo Ho-yoon ssi, tới đây chút.”

Đạo diễn đang ngồi xem lại cảnh quay. Bên cạnh là Min Ji-hun, trông lếch thếch, đang ngậm cây kem.

“Có gì đó… không giống Kim Woo-ho lắm.”

“Dạ?”

“Ờ, không phải chỉ mình tôi thấy vậy đâu nhỉ?”

Dù nhìn trên màn hình thì không thấy gì sai, nhưng đạo diễn lại gật đầu đồng tình với nhận xét của Min Ji-hun.

“Này, Seo Ho-yoon ssi.”

Tôi nhíu mày nhìn chằm chằm vào ông, thì ông cất lời bằng giọng dè dặt:

“Tôi hỏi cái này đừng hiểu lầm nhé.”

“Vâng, anh cứ nói.”

“Cái đó… cậu có con không?”

“…Vâng ạ?”

Hỏi cái quái gì vậy, hỏi một diễn viên mới nổi 25 tuổi là có con chưa?

“Ý tôi là… con riêng chẳng hạn, hay là vì lý do nào đó mà đang nuôi con người khác chẳng hạn…”

“….”

“Hoặc là cháu?”

Khi nét mặt tôi dần sa sầm, đạo diễn Jeong gãi đầu cười gượng.

“Tôi chỉ hỏi đề phòng thôi mà… trong giới này đủ chuyện xảy ra còn gì. Biết đâu lại có thật. Thấy diễn tự nhiên quá, tôi tưởng đang rút kinh nghiệm từ đời thật.”

Ông gõ nhẹ vào màn hình TV bằng kịch bản.

“Như vậy chẳng phải là tốt sao?”

“Không, hơi lệch hướng rồi. Cảm xúc thể hiện quá đậm.”

Ông chỉ vào đoạn tôi vuốt mặt Shin Hee-chan mà nói:

“Trong kịch bản, Kim Woo-ho và Kim Woo-hyung chỉ hơn nhau 2 tuổi. Nhưng nhìn cảnh đó, tôi có cảm giác như Kim Woo-ho là người vừa tìm lại đứa con thất lạc mấy chục năm vậy.”

“…”

Tìm lại đứa con thất lạc mấy chục năm…

Bị chỉ ra một điểm mù mà chính tôi cũng không nhận ra, tôi im bặt, còn ông thì tiếp tục giải thích.

“Hai người họ đúng là có mối liên kết sâu sắc. Mất cha mẹ từ khi còn trẻ, chỉ biết dựa vào nhau mà sống.”

“…Vâng.”

“Nhưng dù vậy, họ vẫn là anh em theo nghĩa thông thường. Nếu cảm xúc bị thể hiện quá mức, khán giả có thể thấy gượng gạo hoặc không thoải mái, nên mong anh chú ý hơn chút khi diễn.”

“…Vâng…”

Không thoải mái…

“Thôi được, nghỉ ngơi một chút để thoát vai nhé? Dù là gần cuối rồi nhưng cố thêm chút nữa nhé, cố lên.”

“Cảm ơn anh.”

Tôi — người lúc nào cũng nhanh nhẹn — chỉ biết lặng lẽ đáp lời, khiến đạo diễn Jeong đề nghị nghỉ một lát.

"Mẹ kiếp..."

Tôi ngồi thụp xuống góc phim trường, gục đầu vào kịch bản.

Chữ đen nhảy múa loạn xạ trong đầu, không tài nào vào được, tôi đành bật điện thoại lên để giải tỏa.

Rất nhiều tin nhắn từ quản lý đã tới. Tôi lướt qua chúng và tìm kiếm tên mình với “Lee Kang-seok” trên cổng thông tin.

“Đúng như mình nghĩ.”

Cuộc tranh cãi đang bước vào một diễn biến mới.

Khi tôi đang nghĩ sẽ tiếp tục hưởng ké drama này thì…

“Seo Ho-yoon ssi.”

Một giọng nói chậm rãi, lười biếng vang lên từ phía trên.

“Uống không?”

Trên tay Min Ji-hun là một ly frappuccino đầy kem tươi. Khi tôi xua tay từ chối, anh ta nhanh chóng hút một hơi qua ống hút rồi ngồi phịch xuống cạnh tôi.

“Cậu làm gì vậy?”

“Này chuyện này tôi nghe từ biên kịch chính nha.”

Tôi rời mắt khỏi điện thoại, nhìn sang Min Ji-hun để xem lần này anh ta lại định nói gì.

Do đang vào vai một nhân vật với cung bậc cảm xúc mạnh mẽ, Min Ji-hun đôi lúc cũng mệt mỏi về mặt tinh thần, nhưng trước mặt tôi thì lúc nào cũng tỏ ra bình thản.

“Ban đầu vai Kim Woo-hyung định để là một đứa trẻ đấy. Khoảng cách với Kim Woo-ho là tầm 10 tuổi.”

“…”

 

“Nhưng khi viết kịch bản thì thấy cần cho cậu em đi cùng ở phần đầu, cũng cần có chút vai trò hành động… lại có vấn đề kiểm duyệt nữa, nên cuối cùng chuyển thành người lớn luôn đấy.”

Gương mặt Min Ji-hun quay sang phía tôi.

“Nhưng mà lúc nãy, Seo Ho-yoon ssi diễn cứ như biết rõ thiết lập ban đầu ấy.”

Khóe mắt anh ta cong lên, ánh cười nhè nhẹ.

“Lạ ghê ha?”

“Không, cũng không lạ lắm.”

“Anh có em nhỏ à?”

Phải công nhận—thằng này nhạy cảm thì cực kỳ nhạy cảm.

Tôi cứ tưởng “Min Ji-hun” ở thế giới này là kiểu dễ bị dắt mũi, chẳng mấy đáng ngại. Ai ngờ đúng là cá lớn dù có mục vẫn là cá lớn.

“Tôi cũng có em gái đó.”

Tôi biết. Còn ký tặng nữa cơ.

“Dù chỉ cùng huyết thống một nửa thôi. Nhưng mà, lạ lắm nha. Tôi vốn cực ghét trẻ con. Vậy mà từ khi gặp đứa em tôi, suy nghĩ thay đổi hẳn.”

Min Ji-hun vừa nói vừa khẽ khuấy ly frappuccino bằng ống hút.

“Đứa bé nhỏ xíu với mấy ngón tay xíu xiu, cựa quậy rồi nhìn tôi mà cười ấy… lúc đó tôi mới lần đầu hiểu được cái gọi là ‘mùi của sự ấm áp’ thật sự tồn tại.”

“Ừm.”

“Ơ kìa, nghe nghiêm túc chút coi. Tôi nói thật mà. Cảm giác như trái tim mình tràn đầy tình cảm với thế giới luôn ấy.”

Tôi cũng nhớ rất rõ.

Khoảnh khắc đầu tiên gặp Seo Ho-jin.

Ngày mẹ tôi – lúc ấy gầy hơn bình thường – bế đứa bé được quấn trong khăn mỏng về nhà.

Đứa bé đỏ hỏn, nhăn nheo ấy, đã siết lấy ngón tay tôi – cái khoảnh khắc ấy.

Như đang nhớ lại chính trải nghiệm của mình, Min Ji-hun khẽ chớp mắt rồi tiếp lời:

“Vậy nên… tôi hay bị thế này. Nếu ai nói mình có đứa em quý lắm, thì tôi sẽ vô thức thấy người đó là người tốt. Cái này là tật xấu của tôi đấy. Tự tiện tin người ta là người tốt.”

“……”

“Cách anh diễn lúc nãy cũng giống như vậy.”

Ánh nhìn của Min Ji-hun dành cho tôi thấp thoáng chút thiện cảm.

Lúc ấy tôi mới mơ hồ hiểu được—tại sao anh ta lại bắt đầu giúp tôi trong Idol vô danh Tycoon.

Tôi im lặng nghe, rồi lặng lẽ buông một câu:

“…Tôi đúng là người tốt mà.”

“Hở?”

Min Ji-hun hơi nghiêng đầu, rồi phá lên cười.

“Phụt, vừa nãy buồn cười ghê luôn.”

Tôi đứng dậy, đá nhẹ vào chân Min Ji-hun.

“Ji-hun à, đừng khoe răng.”

“…Rõ rồi ạ.”

Thực lòng mà nói, tôi thấy hơi bực.

Vì tôi đã có chút đồng cảm với lời của Min Ji-hun khi nãy.

...Mà điều đó thì khó chịu chết đi được.

 

 

[Seo Ho-yoon ấy hả,
Rốt cuộc tại sao lại đấu đá với Lee Kang-seok thế]

└ Còn chưa chắc chắn gì mà

└└ Mà trông như gần như chắc rồi còn gì ㅋㅋㅋ

└ Coi lại mấy cuộc phỏng vấn cũ thì đúng là từng cãi nhau thật ㅋㅋㅋ, tôi chỉ muốn biết chi tiết thôi mà

 

 

[Lee Kang-seok vốn có hình tượng lịch thiệp lắm mà?? Trông kiểu sẽ rất tốt với hậu bối ấy… Hay là bị Seo Ho-yoon coi thường ghê gớm ㅋㅋ]
[Bực nhất là drama mình thích lại dính phốt. Tôi mê Kim Woo-ho lắm, nhưng cứ mỗi lần xem lại bị mấy tin đồn về Seo Ho-yoon làm mất hứng…

└ Viết mấy cái này để làm gì chứ? Còn chưa có thông tin chính thức gì hết, làm ơn giữ trung lập đi

└└ Trung lập cái con khỉ, mấy người như ông mới đáng ghét nhất đấy

 

Tình cảm của khán giả dành cho nhân vật Kim Woo-ho càng lớn, thì sự chú ý dành cho Seo Ho-yoon cũng càng tăng lên, kéo theo đó là scandal càng cháy dữ dội hơn.

Mấy bài phỏng vấn cũ, những vai diễn từng đảm nhận, hay cả vài lời bạn diễn từng lỡ miệng nói ra — tất cả bị thổi phồng lên rồi truyền tay nhau.

Trong lúc mọi sự quan tâm đều đổ dồn về việc "Seo Ho-yoon là người tồi tệ đến mức nào", "đã làm những chuyện khốn nạn gì", thì—

 

[Tôi thực sự muốn biết tại sao Lee Kang-seok nghiện đăng bài SNS vậy ㅋㅋㅋ Muốn biết Seo Ho-yoon đã làm gì mà khiến cậu ta điên đến thế ㅋㅋ
└ Nếu biết thế thì chắc phải là người có mặt tại hiện trường rồi nhỉ? Nhưng mà tôi cũng tò mò thật ㅇㅇ]

 

Một bài viết đã khiến cộng đồng mạng bùng nổ.

 

[Tiêu đề: Tôi nghĩ tôi biết lý do tại sao Seo Ho-yoon coi thường Lee Kang-seok rồi ㅋㅋㅋ]

Khoảnh khắc mà Seo Ho-yoon luôn mong đợi—cuối cùng cũng đến.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...