Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 49: Thu mua Viện nghiên cứu



Buổi sáng sớm, trời âm u, chưa đến trưa đã bắt đầu có tuyết rơi nặng hạt. Lúc bước vào nhà hàng, Lương Hách phủi tuyết trên người, ngẩng đầu chào Giang Tuấn đã đến từ trước.

Nhà hàng mà Giang Tuấn đặt cách viện nghiên cứu không xa, Lương Hách vốn suốt ngày vùi đầu trong phòng thí nghiệm, nên quyết định đi bộ một chút cho thư giãn, nhưng đi được nửa đường thì bắt đầu hối hận. Gió Bắc lạnh thấu xương, kèm theo tuyết rơi xối xả, suýt nữa thì thổi anh bay ngược về viện.

Lương Hách cởi áo khoác: "Hôm nay sao tự nhiên mời tôi ăn cơm?"

"Không có việc thì không được mời à?" Giang Tuấn rót trà nóng cho anh.

Lương Hách ngồi xuống, nhấp trà: "Nói đi, muốn lấy thông tin gì từ tôi?"

Giang Tuấn nở nụ cười: "Em trai tôi dạo này sao rồi? Hết cảm chưa?"

"Em trai cậu, Giang Bạch á?" Lương Hách ngạc nhiên nhìn anh, "Cậu không biết hả? Cậu ấy nghỉ việc ở chỗ tôi rồi, mấy hôm nay không đến nữa."

Giang Tuấn lần trước gọi điện mới biết Giang Bạch làm việc ở viện nghiên cứu của Lương Hách, vậy mà chưa được mấy hôm đã nghỉ?

Giang Tuấn ngẩn người: "Không đến nữa là sao? Các cậu sa thải nó à?"

"Sa thải? Cậu nói đùa à," Lương Hách nói, "Gần đây có người muốn mua lại viện nghiên cứu, viện trưởng thì muốn bán, còn phó viện trưởng thì phản đối. Em cậu biết chuyện, chẳng nói chẳng rằng, thu dọn đồ đạc rồi đi luôn."

Viện vẫn do phó viện trưởng phụ trách, mấy hôm trước có người từ một tập đoàn đến nói muốn mua lại. Châu Bình Giang từ chối ngay tại chỗ, nhưng việc lại truyền đến tai viện trưởng, người này không thông báo với phó viện trưởng mà tự ý liên hệ với bên tập đoàn.

Vài ngày nay hai người họ cãi nhau không ngớt. Giang Bạch nghe nói viện trưởng có ý định bán viện thì ngay lập tức bỏ dở cả nửa chừng thí nghiệm, dọn đồ rời đi.

Lương Hách nhìn Giang Tuấn đầy nghi hoặc: "Hôm trước tôi cũng muốn hỏi rồi, cậu với Giang Bạch có quan hệ không tốt à" Sao chuyện gì của câu ấy cậu cũng chẳng biết thế?"

Giang Tuấn im lặng.

Giang Bạch xa cách với gia đình, trách ai đây?

Giờ hối hận thì cũng chẳng ích gì. Nhà người ta con cái giận thì cùng lắm vài ngày là qua, còn Giang Bạch thì giận trong lặng lẽ, không cãi, không làm ầm ĩ, đi là đi, chẳng ngoảnh lại. Giờ Giang Tuấn muốn biết tin tức còn phải lòng vòng hỏi người ngoài.

Giang Tuấn thở dài: "Ai muốn mua viện nghiên cứu vậy?"

Lương Hách uống ngụm nước nóng: "Tạ Thị."

Giang Tuấn tròn mắt, giọng như muốn hét lên:"...Gì cơ?!"

Lương Hách giật mình, suýt bị nước nóng phỏng môi: "Cậu hét cái gì? Tạ thị, tập đoàn Tạ thị đó."

Giang Tuấn cạn lời: "Đệt."

Quả đúng là nghiệt duyên.

Chả trách Giang Bạch bỏ đi. Nếu là anh, anh cũng không đời nào muốn làm việc cho họ Tạ!

Trong văn phòng giáo viên tại Đại học Kinh Bắc.

Tuyết ngoài trời vẫn chưa ngừng rơi. Giang Bạch ngồi trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, trên bậu cửa đã đọng một lớp tuyết dày, một cơn gió thổi qua, một mảng tuyết lớn bị thổi bay.

"Lão Châu hôm qua có gọi cho tôi," Chu Minh Lễ rót cho cậu ly nước, Giang Bạch gật đầu cảm ơn, ông kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu, "Ông ấy kể cho tôi chuyện ở viện nghiên cứu."

Giang Bạch sớm đoán được hôm nay giáo sư gọi mình đến là vì chuyện này:
"Em rời đi cũng nói rõ với Phó Viện trưởng Châu rồi."

"Em tưởng lão ấy gọi để hỏi tội à? Ông ấy sợ tôi gửi em đi chỗ khác, ra sức xin giữ người!" Châu Minh Lễ hỏi: "Em nghĩ sao về chuyện này?"

Giang Bạch đáp: "Chuyện này đâu cần nghĩ? Em không định tham gia."

"Cũng đúng, vốn dĩ em chỉ mượn chỗ làm nghiên cứu, chẳng cần phải dính vào rắc rối nội bộ." Tuy nói vậy, nhưng giáo sư Chu vẫn tò mò: "Vậy sau này em định sao? Nghe nói em đang làm dở dang thí nghiệm, hay tôi sắp xếp một chỗ ở trường cho em?"

"Không cần đâu," Giang Bạch nói, "Chờ bên kia bàn bạc xong em sẽ quay lại. Giai đoạn này em cũng tranh thủ ôn thi."

Ôn thi cũng tốt, nhưng mà...

Chu Minh Lễ: "Quay lại? Nếu chẳng may viện bị bán..."

Giang Bạch: "Không bán nổi đâu."

Chu Minh Lễ hơi ngẩn người trước giọng khẳng định đầy tự tin của cậu: " sao em biết?"

Giang Bạch cười nhẹ: "Đoán thôi."

Kể từ khi biết được người muốn thu mua viện nghiên cứu là Tạ Hồng Kỳ, và cả vị Viện trưởng suốt ngày không thấy mặt kia cũng có ý muốn bán, Giang Bạch lập tức rút lui.

Nếu không biết người đầu tư vào viện là Tạ Hối, có lẽ Giang Bạch sẽ không phản ứng nhanh như vậy. Dù viện có bán cho ai thì cậu vẫn có thể tiếp tục làm nghiên cứu.

Nhưng bây giờ, khi đã biết sự thật, thì cậu không thể đứng về phía Tạ Hồng Kỳ được nữa. Dù biết chắc Tạ Hối sẽ không dễ gì để viện rơi vào tay cha mình, Giang Bạch vẫn quyết định tránh xa thị phi, cắt đứt bất kỳ khả năng nào khiến mình phải "làm công" cho Tạ Hồng Kỳ

Chu Minh Lễ nhìn vẻ mặt nửa vời của Giang Bạch càng thấy nghi hoặc: "Đoán mà chắc thế sao? Nếu em đoán chuẩn được vậy thì còn cần gì rời viện nghiên cứu?"

Thật ra trong mắt Chu Minh Lễ, viện nghiên cứu có bị mua lại hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến Giang Bạch. Cậu đã nói sau này vẫn muốn quay lại, vậy ông cũng không nói gì thêm.

Chu Minh Lễ: "Tuần sau có một hội thảo trao đổi, tôi có thể đưa theo hai sinh viên, em có muốn đi cùng không?"

Giang Bạch hỏi: "Trong thành phố ạ?"

"Không, ở Tân Xuyên, chắc phải đi ba ngày."

Nếu là trong thành phố thì anh đã gật đầu ngay rồi, nhưng ba ngày thì...

Giang Bạch đáp: "Mai em trả lời thầy được không, em phải bàn với gia đình một chút."

...

Ra khỏi văn phòng, Giang Bạch liếc nhìn điện thoại, thấy Hạ Lâm nhắn tin mười phút trước bảo cậu đã đến Đại học Kinh Bắc.

Sau bữa tiệc lần trước, Hạ Lâm hẹn gặp anh mấy lần, lúc đầu vì bận trong phòng thí nghiệm nên Giang Bạch không dứt ra được, sau đó lại đổ bệnh không tiện ra ngoài. Tối qua Hạ Lâm gọi lại, hỏi anh có rảnh đi ăn một bữa, lần này Giang Bạch không tìm được cớ từ chối nên đành nhận lời.

Anh kéo chặt áo khoác, đội gió lạnh gọi cho Hạ Lâm: "Cậu đang ở đâu?"

Đầu dây bên kia cũng vọng lại tiếng gió: "Tớ đang ở trường cậu, hình như là... tòa nhà thực nghiệm. Hôm nay lạnh thật đấy."

Giang Bạch: "Cậu đứng yên đó, tôi qua tìm." Mũ áo khoác lông vũ bị gió lật ngược, anh quay lưng lại để đội mũ lên rồi dặn: "Gió to lắm, cậu vào tòa nhà thực nghiệm ngồi đợi đi."

Trước tòa nhà thực nghiệm, Hạ Lâm chỉ mặc áo khoác camel và quàng khăn, lạnh đến run. Từ cổng trường đến đây, tóc cậu phủ một lớp tuyết mỏng. Nghe Giang Bạch, cậu vào tòa nhà, đẩy cửa vào trong. Cánh cửa kính khép lại ngăn được gió tuyết ngoài kia.

Khuôn mặt tê cóng dần ấm lại. Hạ Lâm phủi tuyết trên đầu, tháo khăn, giũ sạch.

Đúng giờ cơm tối, thỉnh thoảng lại có người từ tầng trên đi xuống. Ai ngang qua cũng liếc nhìn Hạ Lâm một cái, nhưng không ai hỏi han gì, chắc tưởng là đàn em trong trường, tránh gió hoặc đợi người.

Đường Thiên Minh

Đường Thiên Minh vẫn quen đi một mình, vừa từ trên lầu xuống, vốn dĩ không hề nhìn ngó xung quanh, nhưng ánh mắt lại chợt khựng lại. Một người quấn kín mít chỉ để lộ đôi mắt như tượng binh mã, chỉ lộ đôi mắt, từ ngoài lao vào, va phải Cố Văn và nhóm bạn.

"Ơ kìa." Cố Văn giật nảy mình.

Trình Tề cũng theo bản năng lùi hai bước: "Vị hiệp sĩ nào đây?"

Giang Bạch gỡ chiếc khăn choàng đang quấn quanh mũ áo khoác, để lộ gương mặt: "Là em đây."

Cố Văn bật cười: "Giang Bạch, em quấn mình như cái bánh chưng thế này làm gì vậy?"

Giang Bạch hít mũi: "Ngoài kia lạnh quá."

Đúng vào giờ cơm trưa, Giang Bạch không đi ăn mà lại kéo người đến tận đây. Đường Thiên Minh thoạt đầu còn tưởng cậu đến tìm mình, lòng vừa mới vui lên một chút thì đã thấy người kia bước lại gần, gọi một tiếng: "Tiểu Bạch."

"Tiểu Bạch, là bạn cậu à?" Hạ Lâm niềm nở tiến lại.

Giang Bạch: "Họ là đàn anh của tôi."

Hạ Lâm chưa từng học đại học, nên cái gọi là "đàn anh" với cậu khá mới mẻ: "Chào các anh, em là bạn của Tiểu Bạch, em—"

Lời còn chưa dứt, cánh tay Hạ Lâm đã bị người ta giật mạnh sang bên.

Để phòng mùa đông có người trượt ngã, nền tầng một được làm bằng xi măng. Hạ Lâm không ngã quá thảm, nhưng lưng đập vào cột, đau điếng.

Cố Văn và Trình Tề đang định đi thì bị hành động đột ngột của Đường Thiên Minh dọa sững: " Đường Thiên Minh, cậu làm gì đấy?!"

Đường Thiên Minh xưa nay tuy hơi trầm lặng, nhưng chưa từng cãi nhau, lại càng không động tay chân. Huống hồ người ta còn vừa nói là bạn của Giang Bạch...

Nhưng Đường Thiên Minh chẳng buồn để tâm ánh mắt xung quanh, chỉ nhìn chằm chằm vào Hạ Lâm, giọng lạnh đến mức như vừa ngâm mình ngoài trời băng tuyết ba ngày ba đêm: "Sao mày lại ở đây?"

Nhìn thấy Đường Thiên Minh, cả người Hạ Lâm khẽ run lên: "...Anh Thiên Minh."

Giang Bạch cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra. Lần đầu gặp Đường Thiên Minh, mặt anh ta đã không dễ chịu, sau đó lúc chia tay cũng trông chẳng hiền lành gì, nhưng động tay đánh người thế này thì anh thật không ngờ: "Cậu ấy đến tìm tôi."

Đường Thiên Minh liếc sang Giang Bạch, nhíu mày, suýt nữa bật ra câu "em ngốc à" nhưng vẫn nuốt lại.

Ngực phập phồng, anh quay đầu lại nhìn Hạ Lâm: "Mày còn mặt mũi đến gặp em ấy?"

Trước cơn giận bừng bừng của Đường Thiên Minh, Hạ Lâm cúi đầu, nước mắt rơi lã chã: "Anh Thiên Minh, em xin lỗi..."

Không khí càng lúc càng nặng nề, người đứng xem cũng dần tụ lại. Giang Bạch không muốn bị lôi làm trung tâm chú ý, bèn lên tiếng ngắt lời: "Đàn anh, tôi với bạn định đi ăn, anh có muốn đi cùng không?"

Giang Bạch thật sự thấy khó hiểu. Lần trước gặp nhau, Hạ Lâm gọi "anh Thiên Minh" hết sức thân mật, vậy mà hôm nay thái độ Đường Thiên Minh lại như thể thù sâu oán nặng. Hơn nữa, theo lời anh, người Hạ Lâm có lỗi hình như lại là mình.

Đường Thiên Minh nhìn Giang Bạch như thể không còn gì để nói — còn ăn? Còn ăn cái gì? Ăn thiệt chưa đủ no sao?

Anh biết đây không phải nơi thích hợp để cãi nhau, vốn định ra canteen ăn tạm gì đó, cuối cùng lại theo Giang Bạch và Hạ Lâm rời khỏi trường.

Trời lạnh, Giang Bạch muốn ăn lẩu. Ba người ghé một quán lẩu gần trường.

Trên đường không ai mở miệng. Giang Bạch định mở lời, nhưng lạnh quá, môi cứng đờ không thốt nổi lời nào.

Gió lạnh tạt suốt dọc đường khiến Đường Thiên Minh nguôi giận đôi chút. Gọi món xong, khi chờ bưng đồ ăn lên, không khí lại trở nên căng thẳng.

Không rõ là do vừa rồi khóc hay lạnh, sống mũi Hạ Lâm đỏ ửng, đôi mắt như còn đọng nước.

Đường Thiên Minh không nhìn cậu ta, quay sang hỏi Giang Bạch: "Em liên lạc với nó từ bao giờ? Còn ăn uống với nó? Em quên sạch rồi à?

Giang Bạch: "..."

Tự dưng mắng cậu làm gì?

Hạ Lâm hít hít mũi: " Bọn em tình cờ gặp nhau, là em xin cách liên lạc, anh Thiên Minh, có giận thì giận em thôi, đừng mắng Tiểu Bạch."

"Bớt giở cái trò mèo đáng thương ra đi." Đường Thiên Minh chưa từng ăn nổi chiêu này của cậu ta: "Cậu đóng vai nạn nhân chơi mãi không chán à?"

Anh thật sự không hiểu, Giang Bạch rõ ràng không phải đứa ngốc, sao cứ không nhìn ra bộ mặt thật của Hạ Lâm? Từ nhỏ đã bị Hạ Lâm hại bao nhiêu lần mà chẳng nhớ gì cả!

Anh còn nhớ rõ hồi đó Hạ Lâm rủ Giang Bạch trốn viện đi trộm bánh bao. Cuối cùng bị viện trưởng bắt được, cậu ta rơi nước mắt nói là Giang Bạch rủ cậu đi. Kết quả Giang Bạch bị nhốt vào phòng tối ba ngày, suýt nữa chết trong đó.

Càng nghĩ càng tức, Đường Thiên Minh không thèm khách sáo nữa, quay sang hỏi: "Cậu ta cướp mất suất được nhận nuôi của em, em cũng quên luôn rồi? Em quên luôn nỗi buồn lúc đó, quên cả lời hứa với anh là không bao giờ liên lạc với nó nữa à?"

Cuối cùng cũng có câu Giang Bạch nghe hiểu: "...Suất nhận nuôi?"

Anh nhớ tới cặp vợ chồng kia, rồi nhìn sang Hạ Lâm: "Là ba mẹ hiện tại của cậu?"

Hạ Lâm cúi đầu: "Cậu nói cậu mất trí nhớ, tôi tưởng cậu sẽ không bao giờ biết. Xin lỗi, Tiểu Bạch. Hồi đó tôi mê muội, nhưng tôi cũng bị trừng phạt. Cặp vợ chồng nhận nuôi tôi chẳng tốt đẹp gì. Nếu người được nhận nuôi là cậu, giờ cậu đã giống tôi."

Giang Bạch hiểu cậu ta nói "giống" là gì. Nhớ lại hai vợ chồng lần trước tới quán lẩu, hống hách, tai cậu như văng vẳng câu "con tôi là minh tinh".

Đường Thiên Minh định nói gì đó thì điện thoại Giang Bạch chợt reo.

Thấy là Giang Tuấn gọi, cậu không muốn nghe, để chuông kêu vài tiếng, ngẩng lên đã thấy cả Đường Thiên Minh lẫn Hạ Lâm đều đang nhìn mình.

Cậu đành đứng dậy: "Tôi ra ngoài nghe điện."

Giang Bạch vừa đi, Đường Thiên Minh đã liếc sang Hạ Lâm: " Mày vừa nói gì? Mất trí?"

Hạ Lâm: "Tiểu Bạch bảo bị ngã từ trên lầu xuống, nhiều chuyện trước đây không nhớ nữa. Cậu ấy chưa nói với anh sao?"

__

Biết Giang Bạch rời viện nghiên cứu, Giang Tuấn vội vàng gọi điện hỏi cậu đang ở đâu.

Giang Bạch: "Gần trường, tôi đang ăn với bạn."

"Bạn à?" Giang Tuấn hào hứng: "Anh chưa ăn, qua ăn cùng được không? Lần trước anh giới thiệu bạn với em, giờ anh biết bạn em cũng được chứ?"

Từ ngày bị gỡ khỏi danh sách chặn, tần suất "làm phiền" của Giang Tuấn ngày càng tăng. Mỗi lần gọi là lại xưng "anh", kiểu xưng hô khiến Giang Bạch sởn cả da gà.

Giang Bạch: "Anh đến, chắc bọn tôi ăn xong rồi."

Giang Tuấn: "Thì ăn chậm thôi, đợi anh. Anh trả tiền."

Giang Bạch đúng là đang đói, nhưng nghĩ đến hai người kia ngồi ăn cùng là thấy không nuốt nổi. Mà nếu thêm một người... chắc bữa này sẽ đỡ ngột ngạt hơn.

Giang Bạch: "Được, tôi gửi địa chỉ."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...