Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 54



Ngủ một giấc dậy cả người khoan khoái, thậm chí còn không nhận ra mình đã mất một chiếc q**n l*t, Phương Trầm thay đồ xong, ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn đợi Sith nấu hoành thánh cho mình.

Không hề khoa trương khi nói tay nghề nấu nướng của Sith bây giờ hoàn toàn có thể sánh ngang với Tân Đông Phương, anh có thể mở một cái nhà hàng "Tân Tây Phương" ở New York này.

Hoành thánh được gói vào lúc sáng sớm, mấy lần trước làm to quá, Phương Trầm không thích, Sith bèn tìm đầu bếp học lại, hoành thánh lần này vừa đủ bỏ miệng, Phương Trầm ăn đến là vui vẻ, lời khen không cần tiền ào ào tuôn ra.

Người đàn ông nghe mà lâng lâng, nếu không vì lát nữa còn phải ra ngoài, chắc anh đã vung dao làm luôn một bàn Mãn Hán toàn tịch(*) rồi.

(*) cái này hình như tui từng giải thích 1 lần rồi nhỉ, tóm lại là ảnh muốn làm 1 bàn 7749 món cho em ăn :>>>

Hắn cầm một quyển sách dạy nấu ăn ra ngồi xuống bên cạnh Phương Trầm, "Bé cưng chọn đi, em muốn ăn gì anh nấu đó."

Phương Trầm vui chết đi được gật đầu, chỉ bừa, "Trang này với trang này trước đi."

Sith thấy cậu như vậy thật sự đáng yêu khủng khiếp, cảm giác cơ thể vừa tắm hai lần nước lạnh lúc sáng lại có dấu hiệu rục rịch ngóc đầu.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế xúc động muốn đè người xuống ghế mà hôn, gật đầu, "Được, nghe em hết."

Phương Trầm ăn bữa sáng no nê ngon lành xong lại thấy Sith nhét đồ ăn vặt vào ba lô cho cậu, người đàn ông này luôn như vậy, coi Phương Trầm như một đứa nhỏ chưa lớn, đi đâu cũng phải chuẩn bị đồ ăn nước uống cho cậu mang theo.

Phương Trầm chống cằm, cảm thán, "Anh thế này cứ như daddy ấy."

Người đàn ông nhướn mày, ánh mắt ý vị khó đoán nhìn cậu.

Ánh mắt của hắn khiến Phương Trầm rùng mình, mới thấy mình lỡ lời, vội sửa lại, "Ờm cái đó... Mau đi thôi, đừng lề mề nữa."

Sith đời nào chịu nghe cậu.

Hắn quăng đồ trong tay xuống, nhấc chân đi về phía Phương Trầm, Phương Trầm thấy vậy thì tim nhảy loạn xạ, theo bản năng muốn chạy, nhưng mới đi được hai bước đã bị người đàn ông ôm eo bế lên.

"Chạy gì mà chạy?"

"Anh đừng..." Bàn tay to lớn của người đàn ông đỡ mông cậu, động tác không thể gọi là mờ ám được nữa, Phương Trầm theo bản năng giãy dụa, hừ một tiếng, "Không cho anh hôn em."

"Không hôn." Sith nhắm vào hõm cổ Phương Trầm, vươn đầu lưỡi l**m nhẹ một cái, giọng mơ hồ, "Anh chỉ l**m thôi."

Cái thói xấu gì đây!!!

Phương Trầm tức giận đẩy hắn, "Mau đi thôi, anh bảo Joey cũng đến mà đúng không, để anh ấy chờ sao được."

Người đàn ông cười khẽ một tiếng, "Chờ chết thì có gì mà phải gấp?"

...

"Tao sắp chết rồi."

Joey ngửa đầu nằm vật ra băng ghế trong phòng nghỉ, buồn bã than thở, "Sith sẽ dùng một quyền đưa tao đi gặp Chúa mất thôi."

Anh em tốt Rick đứng bên cạnh cười, "Chúa cũng chẳng muốn gặp mày đâu."

"Nhưng mày bảo người kia có lai lịch gì cơ? Tao mới đi du lịch có mấy tháng, quay lại đã thấy Sith rơi vào bể tình rồi?" Rick sờ sờ cằm,
"Khó mà tưởng tượng nổi cái khối băng đấy yêu đương sẽ có dáng vẻ thế nào."

Joey hừ một tiếng, "Nào phải khối băng, Sith nó chỉ lạnh lùng với tụi mình thôi, trước mặt bé con đáng yêu nhà nó thì mềm như cục marshmallow."

"Quào! Mày lố quá rồi đấy!"

Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân, vì cửa không đóng nên có thể nghe rõ tiếng nói chuyện bên ngoài.

"Ôi trời, chỗ này rộng ghê, giống như cái sân vận động ấy!"

Rick có hơi ngạc nhiên.

Đây là phòng tập riêng của Sith, bình thường chỉ có người của câu lạc bộ được vào, người này từ đâu chui ra vậy.

Anh ta đi ra ngoài xem thử, tức thì sững người.

Sith mặc jacket đen, trông ngầu lòi, nhưng tay lại xách cái túi màu xanh dương nho nhỏ không hợp với hắn tí nào, tay kia thì nắm tay một thiếu niên.

Là một người phương Đông có bề ngoài rất được, tóc đen mắt đen, da trắng, đang cười, mắt cong cong nói gì đó với Sith, trong lúc cậu nói, Sith hơi cúi đầu lắng nghe.

Khung cảnh trước mắt này cứ như trong mơ.

Nếu không vì mặt mũi Sith quá đặc trưng, Rick sẽ cho rằng mình nhận nhầm người.

Joey bước ra, đập vai Rick, "Nhìn đi, tao có nói sai đâu."

Rồi giơ tay lên vẫy, "Chào buổi sáng, Trầm!"

Phương Trầm đã quên sạch chuyện hôm qua mình còn giận nghĩ không muốn làm hoà với Joey nữa, vui vẻ vẫy tay chào, "Chào buổi sáng!"

Sith thản nhiên liếc qua, Joey chột dạ không thôi, gượng cười hai tiếng rồi lôi Rick ra giới thiệu.

Chào hỏi xong, sợ làm phiền bọn họ luyện tập nên Phương Trầm nói luôn, "Anh cứ tập đi, không cần để ý đến em, em thấy bên kia có máy chạy bộ, em tự chạy được."

Hiển nhiên là trong đầu Sith không tồn tại cái khái niệm "mặc kệ Phương Trầm" này, hắn đi theo qua, "Anh chỉnh máy cho em."

Chỉnh độ dốc và tốc độ xong, Sith vẫn không yên tâm, "Chán thì gọi anh. Nhé?"

Phương Trầm phất tay, "Rồi rồi!"

Lúc đó cậu còn nghĩ, Sith dính mình quá đi mất, chẳng lẽ xa nhau một chốc cũng không chịu nổi.

Nhưng khi Sith đi thật rồi, cậu bắt đầu đi bộ nhanh trên máy, mới cảm thấy trong tim trống trải, không nhịn được nghĩ giờ Sith đang làm gì, có phải đã thay đồ xong chuẩn bị luyện tập rồi không.

Chết tiệt!

Phương Trầm ôm mặt.

Chẳng lẽ cậu thật sự bị conditinhyeu ám rồi.

Lại qua mười phút nữa, Phương Trầm bấm dừng, đi về phía sân tập, vừa vào đến nơi đã nghe nghe "bộp" một tiếng, cậu giật mình, hoang mang bước nhanh hơn.

Trên sân, bao cát bị một quyền đánh bay, Joey ở bên cạnh với sắc mặt đã tái mét, anh ta đứng đó lẩm bẩm, "Chúa ơi, con phải đến gặp Người thật rồi."

Sith đứng phía đối diện, mặt không cảm xúc nhìn anh ta, bày ra tư thế chuẩn bị ra quyền.

Joey đảo mắt bỗng thấy Phương Trầm đang đi về bên này, "Oá" một tiếng thật lớn rồi gào lên với Phương Trầm, "Mau qua đây nè!!! Trầm! Sith muốn đánh chết tôi thật đó!"

Phương Trầm, "..."

Sith ngừng động tác, cũng nghiêng đầu nhìn sang.

Phương Trầm mỉm cười với bọn họ, đuôi mắt cong cong, "Không làm phiền mọi người chứ ạ, em đứng đây xem một lát được không?"

Joey sắp khóc đến nơi, "Trầm! Xin cậu đó, cậu đánh với Sith đi, bạn gái tôi còn đang chờ tôi ở nhà!"

Hai mắt Phương Trầm mở to, cậu chỉ vào mình, "Em á? Em đỡ nổi một quyền của anh ấy chắc?"

"Được mà được mà."

Joey thấy Sith không lên tiếng, biết là có hy vọng, lập tức nhảy ra khỏi sàn đấu, tay chân quýnh quáng mặc đồ bảo hộ cho Phương Trầm, nhét luôn găng tay cho cậu, "Tin tôi đi, cậu chính là vua quyền anh của phương Đông!"

Phương Trầm cứ thế mơ mơ hồ hồ bị đóng gói rồi ném lên sàn đấu.

Suốt quá trình, Sith đều không mở miệng nói một câu.

Phương Trầm nhìn trái ngó phải, do dự hỏi, "Anh muốn đánh với em thật à?"

Sith khẽ cười, khẽ nâng tay với cậu.

Ý gì đây?

Khiêu khích cậu à?

Phương Trầm hừ một tiếng, "Đừng có xem thường người khác."

Cậu xoay xoay cổ tay, lại vẫy vẫy cánh tay, rất là khí thế, sau đó nghiến răng xông lên, nắm đấm lao tới như một quả pháo nhỏ.

Sith cố nhịn cười, đợi Phương Trầm đến gần mới hơi nghiêng người tránh đi, rồi thuận thế vòng tay ôm lấy eo cậu, nếu là trên sàn đấu thật, hắn đã quật người này xuống đất rồi.

Nhưng đương nhiên hắn sẽ không bao giờ làm thế với cừu nhỏ.

Sith vỗ nhẹ một cái lên mông Phương Trầm, "Tốc độ quá chậm, ra đòn không đủ nhanh."

Cừu nhỏ lùi lùi về sau mấy bước, không biết nên nắm tay tiếp hay là ôm mông, mắt trợn trừng, tức giận nhìn Sith.

Người đàn ông cười nhẹ, vẫy tay, "Lần nữa nào."

Phương Trầm cắn răng.

Cậu lại lao tới, nhưng lần này nắm đấm nhắm thẳng xuống dưới, Sith hơi khựng lại, suýt thì giận quá mà cười, lần này đứng yên không tránh, chỉ là khi đến trước mặt rồi, Phương Trầm lại không đánh xuống được.

Gà bay trứng vỡ thì phải làm sao.

Cậu tự thấy mất hết cả mặt mũi, "Sao anh không tránh thế."

Sith nhướn mày, "Anh muốn xem em có xuống tay thật không."

Cừu nhỏ nghiến răng, "Đừng tưởng em không dám làm thật."

Sith cười khẽ, một tay ôm eo Phương Trầm kéo người vào lòng mình, thấp giọng nói, "Bé con không có lương tâm, tối qua hầu hạ em, hôm nay đã muốn xuống tay với anh, hửm?"

Hai mắt Phương Trầm trợn trừng.

Anh anh anh --  ban ngày ban mặt nói mấy cái này làm gì!

Cậu vội vàng đưa tay bịt miệng Sith, "Anh đừng có nói linh tinh, ở đây còn có người khác đó!"

"Có ai đâu chứ, Joey không dám bén mảng lại gần đâu, trừ phi cậu ta muốn tìm đường chết."

Khuôn mặt của cừu nhỏ ở rất gần, vậy mà lại không cho hôn, người đàn ông như con thú bị nhốt trong lồng, bỗng bực bội, cúi đầu xuống, nhẹ nhàng lấy chóp mũi cọ vào chóp mũi Phương Trầm, "Bé cưng, rốt cuộc bao giờ anh mới được hôn em?"

Phương Trầm khẽ hừ một tiếng, "Chờ lúc nào em vui đã."

Sith chẳng còn cách nào, cuối cùng chỉ có thể hôn nhẹ lên chóp mũi của thiếu niên, giọng nói cực trầm, "Bé hư."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...