Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 55



Phương Trầm giơ chân đá hắn một cái, "Anh dạy em đi, lần trước anh hứa rồi mà."

Sith ở trước mặt cậu luôn có sự nhẫn nại dường như là vô hạn, tốt tính đến mức khó tin, nghe vậy thì khẽ cười, "Được, dạy em, chỉ cần em học xong đừng cứ nhắm anh mà đánh là được."

Phương Trầm giơ nắm đấm lên, lắc lắc, "Không đánh anh thì đánh ai? Em cứ đánh anh đó, cưỡi lên người anh mà đánh."

Nghe đến câu cuối cùng, ánh mắt người đàn ông tối đi, khóa chặt trên người Phương Trầm, giọng khàn đến đáng sợ, "Thật không?"

Cái gì thật không cơ?

Phương Trầm ngây ra hai giây, lập tức phản ứng lại, theo bản năng nhìn xuống phía dưới của người đàn ông, cả khuôn mặt tức thì đỏ bừng.

"Anh! Anh!"

Phương Trầm cũng không biết phải mắng hắn thế nào, giận đến mức không nói thành lời.

Người đàn ông thì lại rất bình thản, giọng đều đều, "Điều này chứng tỏ anh khỏe mạnh bình thường."

Phương Trầm cắn răng, "Đương nhiên em biết anh bình thường."

Anh mà không bình thường thì trên đời này còn ai được tính là bình thường nữa!

Cuối cùng chẳng học được cái gì, Sith đi tắm, còn Phương Trầm ngồi bên ngoài nghịch điện thoại chờ.

Vừa mở ứng dụng chat ra thì thấy tin nhắn Jaymin gửi, nói là mạng xã hội twi mới cập nhật chức năng mới, có thể kiểm tra khoảng cách giữa bạn bè.

Phong cách nói chuyện của Jaymin luôn rất suồng sã.

"Chắc tôi với đám trong danh sách của tôi toàn là khoảng cách âm há há."

Phương Trầm thấy mắt cay cay, trả lời một chuỗi dấu chấm, nhưng cũng nhờ vậy cậu mới nhớ ra cũng lâu rồi mình không đăng gì lên đây, bèn tiện tay chụp một tấm sân tập trước mặt định đăng lên.

Mở app, lại nhớ đến lời Jaymin vừa nói, cậu cũng tò mò bấm vào thử.

Cậu rất ít khi nhắn tin riêng với ai, người nói chuyện nhiều nhất chắc là cái người [Saoirse] này, anh ta đứng ở đầu danh sách, biểu tượng kèm theo cũng rất rõ ràng.

33m

Đại diện cho khoảng cách giữa bọn họ.

Phương Trầm ngơ luôn.

Gần vậy á?!

Cậu ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn xung quanh, chẳng lẽ Saoirse gửi ảnh cơ bụng, ám chỉ muốn gạ ch*ch cậu chính là người của câu lạc bộ này?

Thế thì xấu hổ chết!!!

Nhưng Phương Trầm phản ứng lại rất nhanh, hôm nay ở đây chỉ có cậu, Sith, Joey và Rick.

Tim Phương Trầm đập nhanh hơn, vội vã bấm vào trò chuyện giữa hai người, xem kỹ lại tấm hình cơ bụng mà Saoirse gửi cho mình, lúc đó cậu chỉ liếc qua một cái rồi thôi, cho đến giờ vẫn chưa cẩn thận xem lại, bây giờ nhìn kỹ, Phương Trầm lập tức tức giận cắn răng.

Là Sith!!

Dù thế nào cũng đã ở chung một nhà lâu như vậy, mỗi ngày cái người kia đều thích khoe cơ bụng lượn qua lượn lại trước mặt cậu, giờ cậu nhìn một cái là biết!

Sith biết tài khoản này là của cậu từ bao giờ?

Phương Trầm kéo về những tin nhắn cũ xem, tin nhắn đầu tiên là từ tối trước ngày cậu đi nông trường.

Sớm vậy luôn?!

Dám giấu diếm cậu!! Cừu nhỏ hừ hừ tức giận.

Rốt cuộc người đàn ông này có ý đồ với mình từ bao giờ.

Đáng giận đáng giận!!!

Chờ người đàn ông tắm xong đi ra, đã thấy cừu nhỏ ngồi trên ghế dài xụ mặt trừng mình.

Giận rồi?

Người đàn ông lướt nhanh lại những gì mình vừa làm lúc nãy.

Rõ ràng là chưa hôn mà.

Hắn hơi ngập ngừng, "Bé cưng, sao thế?"

Cừu nhỏ mặt không biểu cảm nhìn hắn, "Sith, anh có... giấu em cái gì không?"

Nhịp tim của Sith lỡ một nhịp.

Cái gì nhỉ?

Tính gần đây nhất thì có tối qua lén trộm q**n l*t của cừu nhỏ để ngửi, hai ngày trước nhân lúc cừu nhỏ đang ngủ l**m môi cậu, cũng không dám đưa lưỡi vào, hay là hôm bữa dùng ảnh của cừu nhỏ tự giải quyết...

Lẽ nào cậu đã biết chuyện hắn xuống tay với Trần Phóng!

Thấy Sith im lặng không đáp, cừu nhỏ trợn mắt, "Anh có bao nhiêu chuyện giấu em mà phải nghĩ lâu vậy hả?!"

Người đàn ông ho một tiếng, "Không phải... Anh có giấu gì em đâu, bé cưng à, có phải em hiểu lầm gì anh..."

Hắn bước lên một bước, muốn ôm người vào lòng, nhưng Phương Trầm lùi liền hai bước, hung dữ trừng hắn, "Thành khẩn khai báo! Nếu không em không chỉ không cho anh hôn đâu, còn không cho ôm! Nắm tay cũng cấm luôn đó!!"

Hai tảng đá nặng rơi thẳng xuống, người đàn ông khẽ nhíu mày.

Không cho hôn hắn đã sắp hết chịu nổi, giờ còn không ôm không nắm tay nữa thì lấy mạng của hắn luôn đi cho xong.

"Được, là anh, anh đưa tiền cho Trần Phóng đi casino, ai bảo cậu ta làm phiền em, ai bảo cậu ta quấy rối em, anh đã ghét cậu ta rất lâu rồi, mới đánh gãy mấy cái xương sườn là còn nhẹ tay với cậu ta đó."

Phương Trầm ngây người.

Mấy giây sau, cậu ngạc nhiên nâng giọng, "Sao cơ? Anh cho cậu ta tiền thật á?! Anh đưa cậu ta bao nhiêu?"

Mí mắt Sith nhảy lên, biết mình nói sai rồi.

Nhưng chỉ có thể cắn răng tiếp tục khai báo, "Không nhiều, chỉ đưa một trăm ngàn đô."

"Một trăm nghàn đô!!!"

Cừu nhỏ muốn ngất ngay tại chỗ, cậu ngồi thụp xuống thở hồng hộc, tức giận chỉ vào Sith, "Cậu ta đòi em hai mươi ngàn em còn không đưa, thế mà anh đưa những một trăm ngàn!!"

Sith vội đi tới, "Anh sai rồi bé cưng, nên anh mới nói sau này vẫn phải để em quản tiền."

Phương Trầm tức giận đến mức sắp phồng thành con cá nóc, hận không thể tìm tới Trần Phóng bắt cậu ta nôn trả một trăm ngàn đô kia.

Cả đống tiền đó a a a!!!

Cậu ngẩng phắt đầu, ánh mắt nguy hiểm, "Còn chuyện gì giấu nữa, nói!"

Hai hàng lông mày của người đàn ông đã sắp xoắn vào nhau, "Thật sự không còn gì nữa, bé cưng, không thì em gợi ý cho anh đi."

"Thế thì không cho ôm!"

Sith cắn răng, "Hôm qua anh trộm q**n l*t của em."

"Lúc trước còn lấy trộm một cái áo sơ mi!"

"Lần trước gọi điện thoại, anh nói dối là vừa tập thể dục xong, thật ra là anh xem ảnh em rồi..."

"Lần đó ở trên xe, anh lén hôn em, còn cắn tai em."

...

Phương Trầm ngồi im trên ghế, nghe Sith nói liền mười phút.

Cậu đã chết lặng.

Cừu nhỏ thành cừu nướng cay rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...