Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 56



Người đàn ông tự giác nói ra tất cả những gì có thể nói, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa, nhào tới mạnh mẽ ôm cừu nhỏ vào lòng, "Bé cưng, đừng giận anh mà."

Phương Trầm như cái lá héo gác cằm lên vai hắn, "Chửi anh b**n th** em còn thấy phí nước bọt."

Người đàn ông cười vui vẻ, "Bé cưng cứ mắng anh nhiều vào."

"..."

Phương Trầm tức mình, cắn phập một cái lên vai hắn, chỉ tiếc người đàn ông này da dày thịt béo, cắn cũng chỉ tổ đau răng cậu.

"Vụ twi đó!" Phương Trầm giận đùng đùng nói, "Cái tài khoản Saoirse đó có phải là anh không!!"

Bây giờ ngược lại là cậu sợ phải nghe Sith nói thêm.

Hắn không biết ngượng mặt nói ra, nhưng cậu không dám nghe!

Sith hơi ngẩn ra, lập tức phản ứng lại, cừu nhỏ rất ít nổi giận, chỉ vì lần nổi giận này mà hắn suýt thì đào rỗng cả gia sản của mình luôn.

Hắn sáp tới, mổ nhẹ một cái lên vành tai của Phương Trầm, "Là anh, bé cưng, lúc trước thấy em dùng app đó nên anh mới tải theo, chỉ tại muốn được nói chuyện với em thêm mấy câu."

Phương Trầm tức giận đẩy hắn ra, "Anh còn gửi mấy bức ảnh kiểu đó cho em, làm em cứ tưởng anh muốn... gạ cái đó!"

Người đàn ông cười khùng khục, không nhịn được vươn đầu lưỡi l**m nhẹ vành tai mềm của Phương Trầm, "Bé cưng à, em đáng yêu chết đi được."

"b**n th**!"

"Lát về trả hết mấy thứ anh trộm lại cho em."

"Có nghe thấy không hả!!"

"Anh trộm được rồi thì là của anh."

"..."

*

Phương Trầm không buồn tốn nước bọt thêm với người đàn ông này vì mấy mảnh vải nữa, tối đó trở về căn hộ, căn lúc Sith đang bận rộn nấu cơm trong bếp, cậu rón rén đi vào phòng ngủ của hắn, tính "trộm" lại đồ của chính mình.

Cũng đã ở đây một thời gian, nhưng Phương Trầm chưa từng đi vào phòng ngủ của Sith, trong mắt cậu, nơi này không khác gì hang sói.

Phong cách trang trí cho hai gian phòng ngủ khá giống nhau, ba màu đen trắng xám tối giản nhất, chỉ là giường trong phòng ngủ chính thì lớn hơn.

Cừu nhỏ bắt đầu lén lút lục lọi, tìm một lát, cậu lại thấy có gì đó sai sai, không đúng, thẳng sống lưng lên nào, cậu lấy lại đồ của mình thì có gì mà phải chột dạ chứ!!

Mở tủ ra, bên trong là vài bộ quần áo mặc hàng ngày, bên cạnh đặt một cái kệ, bên trên có mấy ngăn kéo.

Cừu nhỏ do dự mấy giây rồi kéo một ngăn ra, tức thì bị doạ cho ngây người.

Bên trong là một đống tiền mặt Sith tiện tay thả vào, từng xấp đô la chồng cao, đầy đến miệng ngăn, cảm giác cứ như đang xem phim Hollywood.

Cừu nhỏ hoảng hồn đóng ngăn kéo lại cái "cạch", trái tim nhỏ bé đập thình thịch, sợ chết cậu.

Ngăn dưới là một cái két sắt.

Tiền mặt còn vứt đại như vậy, vậy trong két là gì chứ, chưa biết chừng là vàng bạc kim cương gì đó.

Phương Trầm càng không dám kiểm tra, đang muốn bỏ của chạy lấy người, kết quả vừa ngẩng đầu đã thấy Sith đi vào từ lúc nào, đang lười biếng tựa vào cửa nhìn cậu.

Cậu bỗng chột dạ, nhưng lấy lại tự tin rất nhanh.

"Đồ của em đâu!" Cậu hung hăng hỏi, chìa tay ra trước mặt Sith, "Trả lại cho em!"

Người đàn ông nhướn mày, thuận thế nắm lấy bàn tay của cừu nhỏ, nắm chặt trong lòng bàn tay mình, "Không trả."

Phương Trầm chịu thật rồi.

Trộm đồ của cậu mà còn trơ tráo như vậy!

Nhưng rất nhanh, cậu lại tò mò hỏi, "Trong két là gì thế? Có phải là cái này..."

Cừu nhỏ lén lút giơ tay làm dấu số "7", rồi hướng về phía người đàn ông "biubiu" hai phát như phim hành động.

Trong phim điện ảnh toàn là như vậy mà.

Người đàn ông thật sự hết chịu nổi, vươn tay ôm cậu vào lòng, cúi đầu cắn một cái lên cái má bánh bao mềm mềm như cục mochi của cậu.

Cừu nhỏ của hắn sao có thể đáng yêu đến vậy!

"Không... Không được hôn!"

Phương Trầm tức giận đạp một cái lên chân hắn.

"Không hôn." Người đàn ông mơ hồ nói, "Cắn mà."

"..."

Không dám chọc cậu thật sự tức giận, Sith lại cúi đầu nhẹ nhàng l**m dấu răng mình vừa cắn ra rồi thả người, "Muốn xem hả? Anh mở cho em xem."

Cừu nhỏ đầu thì lắc nhưng miệng lại nói, "Được, anh mở ra xem đi."

Người đàn ông lại bị cậu chọc cười, khoé môi cong cong, hắn ấn vân tay lên, nghe "cạch" một tiếng, cửa tủ mở ra.

Cừu nhỏ tò mò thò đầu vào, lập tức sợ ngây người, còn giật mình hơn cả nhìn thấy vàng thỏi kim cương và biubiu.

Tiền thì chất bừa một góc.

Vậy mà két sắt lại dùng để cất đồ lót, sơ mi, cả một chiếc vòng tay bằng da lúc trước cậu vất bừa ở đâu rồi không tìm thấy, đều là mấy thứ nhỏ nhặt linh tinh, nhưng cái nào cũng là của Phương Trầm.

"Anh --"

"Anh b**n th**." Người đàn ông thuận theo cậu đáp.

"Em --"

"Em là của anh." Sith nhìn cậu, ánh mắt sâu thăm thẳm, "Thật ra thứ anh muốn cất đi khoá lại không chỉ có những thứ này."

Cừu nhỏ không dám nghe tiếp nữa, sợ mình không chịu nổi chạy đi báo chú công an, cậu vờ như chẳng nghe thấy gì hết, định lặng lẽ chuồn từ bên cạnh Sith ra ngoài, thế nhưng chưa kịp đi thì đã bị người đàn ông túm lại, đè lên tường.

Người đàn ông trầm giọng nói, "Đã nhìn rõ anh là loại người nào chưa?"

Phương Trầm mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói gì.

Sith áp sát cậu, môi kề bên tai cậu, giọng nói có hơi kỳ lạ, như đang tỏ ra hung ác, lại mơ hồ mang theo phấn khích.

"Muốn chạy? Muốn trốn?"

Thiếu niên im lặng.

"Òng ọc."

Tiếng bụng của ai đó reo vang.

Cừu nhỏ ôm bụng, vô tội nhìn Sith.

"Muốn ăn cơm."

...

Cuối cùng đồ của mình cũng không lấy lại được, nhưng cừu nhỏ không dám hành động lần nữa, sợ một đi không trở lại.

Nhưng cậu vẫn không thể nuốt trôi cục tức này.

Ăn xong, cậu cố ý ngồi khoanh chân trên sofa, lướt twi trước mặt Sith, toàn xem ảnh đàn ông sáu múi, còn "ái chà chà" khen ngợi không ngớt.

"Anh này được nha."

"Oa, da màu bánh mật nữa chứ."

"Trời, anh này lực ghê."

Sith thừa biết cừu nhỏ cố tình, hắn dọn dẹp bàn ăn xong, đứng một bên nhìn chằm chằm cừu nhỏ mấy giây rồi thình lình quay người đi về phòng.

Cửa vừa khép lại, Phương Trầm lập tức ló đầu từ sau chiếc điện thoại ra, hửm?? Đừng nói là giận rồi nha!!

Đợi một lát, người đàn ông đẩy cửa phòng đi ra, Phương Trầm giương mắt nhìn, suýt thì làm rơi cả điện thoại.

Hình như Sith vừa tắm xong, chỉ quấn một cái khăn tắm quanh hông, quan trọng là không biết có phải cố tình hay không mà vừa đi được hai bước về phía Phương Trầm, chiếc khăn đã lỏng ra, rồi cứ thế rơi xuống.

Đù!!!!!

Cừu nhỏ đứng hình.

Nhìn trực diện từ khoảng cách xa thế này đúng là gây sốc hơn ngày đó trong phòng tắm nhiều, đôi mắt đen láy của thiếu niên mở to, ngây người có chừng mấy giây, đến tận khi người đàn ông đi đến trước mặt, cậu mới hoảng hốt bật người dậy, "Anh anh anh -- anh có thể mặc quần áo cho đàng hoàng không hả."

"Không phải em thích nhìn sao?" Sith rũ mắt nhìn cái điện thoại rơi trên đất, thản nhiên nói, "Lẽ nào anh không mạnh hơn đám đó?"

Được rồi... tuy rằng, nhưng mà...

Phương Trầm hối hận rồi, không nên chọc tức người đàn ông này bằng cách đó, nhưng mà đã muộn, người đàn ông chui vào trong áo của cậu, Phương Trầm đỏ mắt, nước mắt muốn rơi mà không được, chỉ có thể ôm đầu người đàn ông mà run rẩy.

Hu hu... lại bị cắn sưng vù rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...