Phương Trầm ngồi luôn trong lòng người đàn ông để ăn bữa cơm này.
Sith tỏ ra rất quan tâm, nói là sợ cậu đau mông nên muốn đút cậu ăn, nhưng Phương Trầm càng khóc dữ hơn, há miệng mà không phát ra nổi câu nào.
Người đàn ông lau nước mắt cho cậu, dỗ dành, "Khóc gì vậy bé cưng, dù sao em cũng chẳng có cảm giác gì mà."
"Không --" Phương Trầm khó khăn thở hổn hển, thật sự sắp không chịu nổi, tay bấu mép bàn, ngón tay dùng sức đến mức chuyển sang màu xanh trắng, c** nh* giọng nức nở, "Em sai rồi."
(*) t nghi ngờ đoạn này lắm, ai phủ khăn tàng hình lên nồi thịt của t rồi :>>>
Người đàn ông cười khe khẽ, bưng bát cháo lên, thổi nguội rồi đưa đến bên môi cậu.
"Bé ngoan, ăn một ít nữa."
Phương Trầm lắc đầu lia lịa, "Làm ơn Sith, em đã no lắm rồi."
"Ăn hết chỗ này rồi anh tha cho em."
Cuối cùng Sith cũng chịu nhượng bộ.
Phương Trầm không còn cách nào, chỉ đành cắn răng ăn hết bát cháo gà ninh mềm, vừa đặt bát xuống bàn, người đàn ông lập tức lộ nguyên hình, bế bổng cậu lên rồi đặt người lên bàn ăn.
Cừu nhỏ sững sờ, "Anh lừa em!"
"Ừ." Sith nhàn nhạt nói, "Em cũng có thể ghi sổ với anh."
"..."
U hu hu!
*
Ngày hôm sau đi thi, Phương Trầm gặp Jaymin ở trường.
Cừu nhỏ quấn kín mít, đầu còn được Sith đội cho cái mũ, nhìn y như một chú cừu nhỏ thực thụ.
Jaymin nhìn cậu, "Sao trông ông cứ như sắp chết đến nơi thế."
Phương Trầm yếu ớt phẩy tay, "Nói ra dài lắm."
Khoan, nói đến dài...
Cừu nhỏ giật thót, lại lắc đầu, "Thôi không nói nữa, sắp thi rồi, tôi phải vào phòng thi đây."
"Ê! Xong nhớ chờ tôi! Tôi mời ông ăn hamburger!"
Jaymin gào với theo cái bóng lưng của cậu.
Tuy cả người mệt lử, nhưng may là trước đó Sith đã kèm học cho cậu, nên buổi thi này coi như thuận lợi.
Thi xong, Phương Trầm vừa ngáp vừa đi ra, trên đường nhận được cuộc gọi của Sith.
"Đón em á? Nhưng em phải đi ăn với Jaymin."
Phương Trầm vừa cầm điện thoại, vừa nâng tay chỉ chỉ, ý bảo Jaymin chờ mình ở đằng trước.
"Sao cơ, anh đến rồi?"
Phương Trầm quay đầu, đâm thẳng vào lồng ngực của một người, Sith ôm cậu, thấp giọng, "Lại không nhìn đường."
Phương Trầm ngẩng đầu, "Hôm nay anh phải tập luyện mà?"
Người đàn ông xoa đầu cậu, "Muốn đưa em đi ăn trưa."
Trong lúc nói chuyện, Jaymin đã đi tới, thấy hai người ôm nhau thì do dự lên tiếng, "Không thì thôi, hai người đi đi --"
"Không! Tôi đi với ông!"
Phương Trầm vội nói.
Cậu vùng khỏi vòng tay của người đàn ông, "Anh mau về tập luyện đi, không cần lo cho em."
Mấy ngày liền phải ở khoảng cách âm với hắn, Phương Trầm chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí tự do.
Sith bất đắc dĩ nói, "Vậy để anh đưa hai em đi, được không?"
"Được được." Jaymin tranh trước trả lời, kéo kéo tay áo Phương Trầm, "Tiệm hamburger hơi xa đó, ông đi nổi không?"
Mặt Phương Trầm đỏ lên, cắn răng, "Câm miệng!!"
Jaymin rất giỏi đào bới ra các quán ăn ngon ở những xó xỉnh của thành phố mà không ai ngờ tới, tiệm hamburger lần này nằm ở một góc hẻo lánh, xung quanh là các loại quán bar đèn xanh đèn đỏ.
Người đàn ông khẽ cau mày, nhưng nhìn Phương Trầm háo hức theo Jaymin xuống xe, cũng không nói gì thêm, chỉ chỉnh lại áo cho cậu, nhẹ giọng nói, "Ăn xong gọi anh đến đón."
Phương Trầm ngoan ngoãn gật đầu, "Vâng. Em sẽ gọi điện cho anh."
Nhưng thoáng cái, cậu lại nghiêm mặt, "Không được ở ngoài này chờ em."
Sith mỉm cười, "Được."
Hai người vào trong rồi, Jaymin mới không nhịn được nữa bắt đầu bô bô, "Trời ạ, không ngờ Sith yêu vào lại dịu dàng như vậy luôn."
Phương Trầm khựng lại, không đáp.
Dịu dàng?
Cho xin.
Người đàn ông này ở trên giường không dịu dàng tẹo nào đâu.
Jaymin đẩy thực đơn đến trước mặt cậu, "Ăn gì, gọi thoải mái, nay tôi khao!"
Phương Trầm ngạc nhiên, "Ông trúng số à?"
Jaymin đắc ý búng tay cái tách, "Đoán trúng phóc nè! Biết vì sao tôi đưa ông đến quán này ăn hamburger không? Quán bên kia đường đang tổ chức sự kiện quay số, hai ngày trước tôi qua đó rút, trúng ngay giải nhất hai ngàn đô!"
Hai mắt Phương Trầm sáng lên, "Ù uôi, đỉnh nha."
"Ăn xong tôi dắt ông sang đó."
"Được được được."
Tuy Phương Trầm dặn không được đợi ngoài cửa, nhưng Sith vẫn không đi xa, khu này hơi loạn, hắn không yên tâm.
Hắn chạy xe vòng vòng gần đó, canh giờ, vừa định quay lại thì nhận được điện thoại của Phương Trầm.
"Sith, anh tới đón em đi." Cừu nhỏ ở đầu bên kia điện thoại ấp a ấp úng, "Ừm... Em mang hơi nhiều đồ."
Người đàn ông khẽ nhíu mày, còn tưởng xảy ra chuyện gì, "Bé cưng đừng lo, anh qua ngay."
May mà hắn ở ngay gần đó, nên chỉ mất mấy phút đã tới nơi.
Ô tô dừng lại, Phương Trầm ngồi xổm bên đường, khuôn mặt nhỏ méo xệch, bên chân đặt một cái thùng to, sắc mặt Jaymin cũng không tốt cho lắm, vò đầu bứt tai, đang nói gì đó với cậu.
Thấy Sith đến, Phương Trầm vẫy tay với hắn, chui môi oán trách, "Em chẳng có tí vận may nào, toàn rút trúng giải khuyến khích, một đống xà phòng."
Jaymin đứng bên cạnh áy náy không thôi, "Tại tôi hết, tôi cứ tưởng dễ trúng giải lắm."
Sith khẽ thở phào một hơi.
Hắn cười, dỗ dành Phương Trầm, "Không sao bé cưng, về nhà chúng ta chịu khó tắm nhiều là sẽ hết thôi."
Nói rồi bê thùng xà phòng bỏ vào xe.
