Sith phải lên đường đi thi đấu rồi, trùng hợp hai ngày này Phương Trầm cũng không có tiết, hắn đương nhiên muốn đóng gói bé cưng mang theo đi luôn.
Nhưng Phương Trầm ôm Coco, vẻ mặt đáng thương nói, "Chúng ta đi hết thì Coco phải làm sao?"
Người đàn ông nhìn cậu, mặt không biểu cảm, "Tức là em định ở nhà với nó, mặc kệ anh?"
U oán như nữ quỷ bị lừa tình.
Cừu nhỏ chột dạ l**m l**m môi, "Đâu có..."
Sith nhìn chằm chằm chó con trong lòng cậu, lạnh nhạt nói, "Gửi nó sang chỗ Joey hai ngày, Joey sẽ chăm sóc tốt cho nó thôi."
"Ể, Joey không đi sao?"
"Lần này cậu ta ở lại trông coi câu lạc bộ."
Sith cúi đầu ôm người vào lòng, tiện tay đuổi Coco xuống, hôn một cái lên má Phương Trầm, "Bây giờ mình mang nó qua luôn."
"A?!!"
Sau khi xuyên sách, đây là lần đầu tiên Phương Trầm rời khỏi New York, nên cảm thấy khá mới lạ, nhưng lên máy bay chưa bao lâu thì cậu đã gật gà gật gù ngủ mất, Sith lấy một tấm chăn mỏng nhẹ nhàng đắp cho cậu.
Lúc ngủ say cừu nhỏ trông rất ngoan, dựa vào người hắn, bên má mềm mại bị ép lại, lông mi vừa đen vừa dài rủ xuống, môi mềm phớt hồng, nhìn muốn cắn.
Sith nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, không nhịn được lấy điện thoại ra chụp mấy tấm. Cuối cùng lại cầm điện thoại mà cau mày, thấy tấm nào cũng đáng yêu muốn chết, chọn qua chọn lại, cuối cùng chỉ đành nén đau lấy một tấm làm màn hình khoá.
(*) tội dị, không ấy chỗ còn lại ai kêu ổng đặt chế độ trình chiếu hình nền đi, hồi Tết tui tải nhiều art biến idols thành thần tài về quá cũng bị nổi chứng khó lựa chọn dị nè thế là đặt 1 tấm làm hình khoá còn lại đặt liền cái trình chiếu mấy chục tấm nó đã gì đâu hihi :>>
Phương Trầm tỉnh đúng mười mấy phút trước khi máy bay hạ cánh, ngủ đến nỗi mặt hằn cả vết, ngơ ngác dụi mắt hai cái, như là vẫn chưa nhận ra mình đang ở đâu, vừa mở miệng đã hỏi, "Coco đâu rồi."
Sith sa sầm mặt.
"Không có Coco." Hắn cúi đầu cắn nhẹ vành tai Phương Trầm, "Bé cưng, em có thể nghĩ đến anh nhiều hơn không."
Phương Trầm tỉnh hơn xíu xiu, chớp mắt rồi phì cười, "Anh còn ghen với cả chó nữa."
"Ừ." Người đàn ông vùi đầu trong hõm cổ cậu hít hà, "Em chỉ được nghĩ đến anh thôi."
Phương Trầm bực mình đẩy đầu Sith ra.
Xuống máy bay, có xe của bên tổ chức thi đấu đến đón, có lẽ họ cũng không ngờ lần này Sith mang theo cả "anh dâu" đến, còn trùm kín mít, chỉ lộ một đôi mắt xinh đẹp, đáng tiếc quản lý mới liếc thêm một cái đã bị Sith gườm gườm.
Quản lý khẽ ho khan, "Vất vả rồi, đã đặt sẵn nhà hàng, chúng ta đi ăn trước."
Lúc trên máy bay Phương Trầm ngủ suốt, không ăn gì nên cái bụng đã rỗng tuếch từ lâu, nghe đến ăn hai mắt tức thì sáng lên, bước chân cũng nhanh hơn hẳn.
Xui cái bên tổ chức vì sĩ diện nên đặt nhà hàng Michelin năm sao, mỗi món đều được bày biện đẹp đẽ, thậm chí từng đĩa đều có câu chuyện của riêng mình, nghe một tràng tiếng Anh dài ngoằng khiến cái đầu của Phương Trầm muốn nổ tung. Vất vả lắm mới xong bước giới thiệu, ăn một miếng hỗn hợp toàn nguyên liệu cao cấp mà mùi vị một lời khó nói hết, Phương Trầm cảm giác trời sắp sập đến nơi.
Cậu uể oải ăn vài miếng rồi đặt dao nĩa xuống.
Sith liếc cừu nhỏ một cái, khẽ nhíu mày, hắn nói thêm vài câu với quản lý rồi cũng đặt dao nĩa xuống.
Quản lý là người tinh ý, thấy vậy hiểu ngay, lập tức nói hai người vừa trải qua chuyến bay dài, nếu ăn xong rồi thì để ông ta đưa về khách sạn nghỉ ngơi.
Trên đường về, Sith gọi một cuộc điện thoại, từ chối lời đề nghị tiễn về tận phòng của quản lý, rồi ôm Phương Trầm đi thẳng vào khách sạn.
Hắn xoa tóc Phương Trầm, "Trong phòng suite có bếp, anh bảo người ta mang nguyên liệu lên rồi, em chọn phim xem trước, anh nấu cơm cho em ăn."
"À..." Phương Trầm hơi chần chừ, "Thôi, em cũng không đói lắm, anh đi đường đủ mệt rồi."
"Nói gì vậy chứ."
Sith bật cười nhéo cái má mềm của cậu, "Luôn để em được ăn no là trách nhiệm của anh."
"..."
Phương Trầm trừng hắn một cái, vành tai cũng đỏ lên.
(*) cơ mà chương 61 hổng có ai để ý cái đoạn "nói đến 'dài'" à, do đầu óc tui đen sì hay do tui dịch nó không được tối nghĩa như bản gốc dợ TT
Chẳng mấy chốc nguyên liệu nấu ăn đã được đưa lên, Sith thay đồ rồi vào bếp.
Phương Trầm hơi chán nên mở phim xem, bỗng nhiên điện thoại của Sith đặt trên bàn reo vang, cậu tiện tay cầm lấy định mang cho hắn.
Kết quả vừa nhìn thấy màn hình khoá, cậu giật mình xém quăng cái điện thoại luôn.
Trời má!!!
Xấu điên lên được!!!
Cừu nhỏ cầm điện thoại chạy lạch bạch đi tìm Sith, giơ điện thoại lên trước mặt hắn, "Anh chụp cái gì đây?"
Người đàn ông đang thái rau, ngẩng đầu quét mắt sang, "Em đó, đáng yêu quá đúng không."
Đáng yêu?!
Cừu nhỏ khó tin cúi đầu nhìn lại, "Cái góc chết chóc thế này, mặt em méo luôn rồi mà anh còn thấy đáng yêu?"
Thẩm mỹ cùi bắp gì đây!
Sith cúi xuống hôn cậu một cái, "Góc nào của bé cưng cũng đáng yêu hết."
Phương Trầm hừ một tiếng, chán chẳng muốn nói gì với hắn nữa, nhét điện thoại cho Sith, "Xoá ảnh đi ngay, đúng rồi, vừa có người gọi cho anh đó, anh kiểm tra thử đi."
Sith nhận điện thoại, tự động lọc câu xoá ảnh của cậu ra khỏi đầu.
"Quản lý nói tối nay có một bữa tiệc, em muốn đi không?"
Đám người nước ngoài này mê party thế nhỉ.
Cừu nhỏ ngó thử thức ăn trong nồi, lơ đãng đáp, "Đi đi, dù sao cũng rảnh mà."
Sith thản nhiên ôm eo cậu, vỗ nhẹ lên mông cậu một cái, "Hôm nay sẽ có khá đông tuyển thủ đấy."
Cừu nhỏ lập tức ngẩng đầu trừng hắn, "Anh đừng có tính sổ với em từng chuyện một thế chứ! Em xoá hết lịch sử đen cho anh rồi mà!"
Người đàn ông khẽ cười, "Anh không nỡ xoá cái gì liên quan đến bé cưng đâu."
Phương Trầm suýt thì tức chết.
Lúc chưa tỏ tình, người đàn ông này luôn tỏ ra dịu dàng lễ độ, nói năng chưa từng có nửa lời l* m*ng.
Lúc chưa yêu, hắn cũng chẳng ghen tuông gì, cùng lắm là hơi dính người thôi.
Giờ thì xoay chuyển 180 độ!
Hận không thể mỗi ngày giữ khoảng cách âm!
Cừu nhỏ oán hận gạt nước mắt.
Chẳng lẽ cậu dính chiêu giả cỏ ăn thịt cừu rồi?
(*) bé nó chế từ câu giả heo ăn thịt hổ, câu này đại loại là thợ săn muốn săn hổ nên đóng giả thành heo để dụ hổ đến
Thấy cừu nhỏ bị mình chọc giận, Sith vừa buồn cười vừa kéo cậu vào lòng dỗ dành, "Anh mạnh hơn toàn bộ đám kia, có thể đánh gục hết, bé cưng chỉ cần thích anh thôi, được không?"
Phương Trầm vừa bực vừa buồn cười, cậu thích con người Sith, không liên quan gì đến việc hắn đánh gục được bao nhiêu người.
Nhưng cậu vẫn cố ý hỏi, "Vậy nếu một ngày anh không đánh quyền được nữa thì sao?"
Người đàn ông khựng lại một giây.
Thấy vậy, Phương Trầm mềm lòng, rúc vào ngực hắn dỗ dành ngược lại, "Dù anh có còn đánh quyền hay không thì em vẫn sẽ yêu anh."
