Đọc thuộc bài xong, à không, giới thiệu xong, cừu nhỏ căng thẳng l**m môi.
Follie không biết phong tục của người phương Đông thế nào, bèn nhìn sang con trai bằng ánh mắt dò hỏi, nhưng thằng oắt này chỉ chăm chú nhìn Phương Trầm bằng ánh mắt si mê, hết cách, bà chỉ đành âm thầm huých khuỷu tay chồng.
Ba của Sith, Willow, cân nhắc một thoáng, rồi dùng vẻ mặt nghiêm túc bắt đầu vỗ tay, Follie cũng vỗ tay theo.
Không khí cứ như đã biến thành hội trường tổ chức đại hội.
Cừu nhỏ xấu hổ đến mức sắp biến thành cừu quay nguyên con, từ đầu xuống chân bốc ra hơi nóng.
Sith cố nhịn cười, nắm cổ tay cừu nhỏ, kéo người lại bên mình, "Được rồi, giới thiệu xong rồi, ngồi xuống đi, anh vào bếp xem thử, hình như có cái gì đang bị khét."
Nghe Sith nói thế, ba hắn mới sực nhớ đến cái nồi trong bếp, vội chạy đi, Follie thì đi bưng một đĩa trái cây đặt xuống trước mặt Phương Trầm rồi bảo cậu ăn.
Thấy mọi người đều bận rộn chỉ có mình là ngồi không, Phương Trầm vội nói, "Con cũng vào bếp phụ giúp ạ."
Cậu thì giúp được cái gì chứ.
Lần trước hăng hái nói muốn giúp, cắt rau thôi mà cũng suýt thì cắt trúng tay, từ đó về sau Sith truyền lệnh nghiêm cấm cậu bước nửa bước vào bếp.
"Không cần, ngoan, em ngồi chờ một lát là xong ngay."
Rõ ràng Sith rất không yên tâm về ba mình, ấn cừu nhỏ ngồi xuống ghế sô pha rồi đi vào bếp.
Follie ngồi xuống bên cạnh Phương Trầm, trò chuyện với cậu.
Cừu nhỏ ngồi thẳng tắp, ngoan ngoãn nghiêm chỉnh.
"Bình thường Sith khá là cường thế, có khi nào nó bắt nạt con không, nếu có gì không vui thì cứ nói với cô nha."
Follie nói chuyện rất nhẹ nhàng, có lẽ là vì sợ Phương Trầm căng thẳng nên còn cố ý nói chậm lại.
Phương Trầm lắc đầu như trống bỏi, "Không có ạ, Sith rất tốt với con."
Không ai tốt với cậu hơn Sith cả.
Follie cười, "Vậy thì tốt, cô nhìn ra được thằng bé rất yêu con, lúc nói chuyện với con, ánh mắt nó không rời khỏi con giây nào."
Mặt cừu nhỏ hơi đỏ lên.
Thấy chưa!
Ở nhà đã nhắc Sith bao nhiêu lần rồi!
Ra ngoài đừng có cứ nhìn cậu bằng ánh mắt si mê như vậy nữa!
Nói hoài mà không chịu nghe!!
Nhận ra Phương Trầm vẫn còn rất ngượng ngùng, Follie cố ý chọn một chủ đề khá nhẹ nhàng, kể chuyện hồi nhỏ của Sith.
"Hồi trước thằng bé xấu tính lắm, hay đánh nhau, cô cũng vì thế mà rất đau đầu, nói thế nào cũng không chịu nghe."
Phương Trầm muốn nói bây giờ tính khí hắn cũng chẳng khá hơn tí nào, còn thù dai, thích đánh mông người ta.
"Sau này đi học quyền anh mới đỡ hơn, chắc là tìm được cách xả ra rồi."
Bây giờ thì sao..
Hu hu hu có bao nhiêu là xả hết lên mông cừu nhỏ.
"Nhưng cô chưa bao giờ xem video thi đấu của nó, đáng sợ lắm, nhìn nắm đấm của người khác nện lên người nó, trái tim cô chỉ muốn nhảy ra ngoài."
Cừu nhỏ gật đầu lia lịa.
Lần nào xem Sith thi đấu cậu cũng có cảm giác này, người khác sẽ hò reo vì hắn thắng, còn cừu nhỏ chỉ lặng lẽ đếm xem Sith trúng bao nhiêu nắm đấm, thương xót hắn, không biết hắn có đau không.
Càng nói chuyện trước đây của Sith, Phương Trầm càng thấy mình hợp rơ với Follie, dến khi Sith từ trong bếp đi ra, hai người đã chụm đầu một chỗ, cùng nhau xem album ảnh.
"Bức này là hồi nhỏ Sith đón sinh nhật, vì bị cô bôi kem lên mặt mà thằng bé xị cái mặt ra vậy đó."
Phương Trầm cũng hào phóng lấy báu vật của mình ra, mở album ảnh trong điện thoại, mở một thư mục bị khóa.
"Bức này là con chụp trộm, Sith không biết đâu."
Nhân lúc người đàn ông ngủ say, Phương Trầm kẹp hai cái tai thỏ lên đầu hắn, chính là thứ trước đó Sith mua cho cậu, cậu thấy xấu tệ nên âm thầm trả thù.
Người đàn ông đứng phía sau ghế sô pha, nhìn qua rồi bình thản lên tiếng, "Chụp đẹp lắm, còn nữa không?"
Phương Trầm đang cười hớn hở, nghe thấy câu hỏi còn chưa kịp nhận ra có chỗ nào không đúng, gật đầu lia lịa, "Còn chứ, nhiều lắm, cô đừng nói với Sith nha..."
Rồi cậu chợt nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, tức thì thấy Sith đứng ngay sau mình, đang rũ mắt bình thản nhìn cậu.
Vô tình mà dọa chết một chú cừu nhỏ gây họa.
Tay Phương Trầm run lên, suýt thì làm rơi điện thoại.
Follie trách móc Sith, "Sao con thình lình lên tiếng vậy, doạ cục cưng sợ rồi."
Bình thường nghe Sith gọi "bé cưng" "bé cưng" mãi cũng thành quen, giờ bỗng nhiên nghe người khác gọi vậy, Phương Trầm lại thấy hơi ngượng.
Thấy Sith đã đi ra, Follie cũng biết ý đứng dậy, "Hai đứa ngồi chơi đi, cô đi thay đồ."
Cừu nhỏ rất muốn kéo bà lại bảo bà đừng đi, nhưng người đàn ông đã ngồi xuống bên cạnh, bàn tay to đặt lên đùi cậu, lặng lẽ uy h**p.
Cả người Phương Trầm cứng đờ.
Follie đi rồi, người đàn ông lười biếng tựa người ra sau, một cánh tay vắt ở sau lưng Phương Trầm, kéo cậu vào lãnh địa của mình, rồi hắn nghiêng đầu, gần như dán sát tai Phương Trầm, giọng trầm thấp, "Mở album ảnh ra, anh xem còn bảo bối gì nữa không nào."
Phương Trầm nắm chặt điện thoại, "Anh đừng hòng xâm phạm quyền riêng tư của em."
Sith "chậc" một tiếng, "Vậy chúng ta trao đổi đi, chẳng phải em luôn muốn xóa album ảnh của anh sao, em xóa một tấm, anh xóa một tấm."
Nghe cũng công bằng đấy.
Cừu nhỏ nhảy vào bẫy của Sith lần thứ một trăm.
"Được." Cậu mở album ảnh cho Sith xem.
Bình thường người đàn ông không thích chụp ảnh, phần lớn ảnh trong điện thoại của Phương Trầm đều là chụp trộm.
Xem xong, Sith gật đầu một cái, "Không đổi nữa, mấy cái này của em không có giá trị."
"Sao cơ?"
Ảnh hắn chụp cừu nhỏ đều là đồ quý, một tấm cũng không xoá được.
Phương Trầm tức điên, "Anh chơi em à!"
Sith véo nhẹ má cừu nhỏ, "Vậy sao em cứ bị lừa mãi thế."
Phương Trầm siết chặt nắm đấm nho nhỏ.
Thế giới đầy lừa dối và phản bội này thật sự quá không thân thiện với cậu.
Các món trong bếp đã gần nấu xong.
Món Trung có độ khó cao, dù có Sith vớt vát thì bề ngoài chỉ có thể đánh giá là bình thường, nhưng mùi vị lại rất ngon. Phương Trầm ăn một miếng là bắt đầu khen không ngớt.
Một tuần luyện tập ở nhà không uổng công, mở miệng là lời khen tuôn ra như nước, mười phút liền không trùng câu nào.
Sith múc cho cậu một bát canh, dùng ánh mắt ra hiệu được rồi đó.
Tới đó thôi.
Phương Trầm dừng lại, l**m l**m cánh môi hơi khô, cuối cùng tổng kết bằng một câu:
"Còn ngon hơn Sith nấu nữa."
Một câu dìm bên này nâng bên kia rất tiêu chuẩn.
Ba của Sith vui ra mặt, tỏ ý trong một tháng họ về đây, ngày nào cũng có thể nấu cho Phương Trầm ăn, dặn cậu nhớ thường xuyên ghé chơi.
Ể?
Chắc là không cần đâu!
Phương Trầm vội đưa mắt sang cầu cứu Sith.
Người đàn ông hừ một tiếng, quay mặt đi, ghi thù không thèm để ý tới cậu.
Đồ keo kiệt! Nhỏ mọn!
Phương Trầm âm thầm nghiến răng.
Follie cười cười với cậu, "Đúng rồi cục cưng, nếu Sith bắt nạt con thì cứ qua đây ở nhé."
Trong nháy mắt, sắc mặt hai người đều thay đổi.
Vui buồn của loài người quả nhiên không tương thông.
Sith khẽ nhíu mày, còn Phương Trầm thì tươi cười rạng rỡ.
"Được ạ được ạ."
"Không cần."
Hai người gần như là đồng thanh lên tiếng.
Phương Trầm cố tình làm lơ ánh mắt của Sith, cong môi cười.
Sith lạnh mặt, "Con sẽ không bắt nạt em ấy, với lại đồ ăn không ngon, kém xa con nấu."
Willow trừng hắn, "Oắt con nói gì đó!"
Sith mặc kệ ông, gắp thêm đồ ăn cho Phương Trầm, thấp giọng dỗ cậu, "Không ngon bằng anh nấu thật mà."
"..."
Bình thường Sith luôn ăn đồ Trung với Phương Trầm, dùng đũa rất thuần thục, so sánh ra, ba mẹ hắn trông như lần đầu dùng đũa, cực kỳ vất vả, cuối cùng dứt khoát chuyển sang cầm thìa.
Phương Trầm hơi ngượng ngùng vì được mọi người chiều theo như vậy, nhưng trong lòng lại cực kỳ ấm áp.
Dường như đang có rất nhiều người yêu thương cậu.
Sith có vẻ rất sợ Phương Trầm ở lại đây, ăn xong liền muốn đưa cậu về.
Nhưng Phương Trầm đã hoàn toàn hết căng thẳng, thích nghi rất tốt, thậm chí còn trò chuyện đến quên cả đất trời với Follie.
Ăn cơm xong, Follie lục ra những bức ảnh và video hai vợ chồng đi du lịch hai năm gần đây cho Phương Trầm xem, có thám hiểm rừng mưa nhiệt đới, có leo núi băng, Phương Trầm xem đến là say mê, liên tục "Oa... Đỉnh quá... Oa... Ngọt ngào ghê..." .
Sith gọi cậu về nhà, cậu còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, "Vội gì chứ, còn sớm mà, anh sốt ruột thì về trước đi."
Người đàn ông tức giận đến mức nghiến răng.
Hắn về?
Phương Trầm còn ở đây, hắn về làm gì!
