Hết cách, Sith chỉ đành kiên nhẫn ngồi một bên chờ cừu nhỏ.
Follie cười với Phương Trầm, "Có thời gian thì con với Sith cũng có thể đi."
Phương Trầm thở dài, "Nhưng con còn phải đi học ạ."
"Kỳ nghỉ sau chúng ta đi." Sith thuận miệng tiếp lời, lại nhân cơ hội nói, "Không còn sớm nữa bé cưng, chúng ta về đã nhé?"
"Được rồi."
Phương Trầm lưu luyến đứng dậy chào tạm biệt.
Follie lại ôm cậu một cái nồng nàn tình cảm, "Bé yêu, nhớ thường xuyên ghé chơi nha."
Phương Trầm cười tít mắt gật đầu.
Vừa rời khỏi căn hộ, người đàn ông nhịn cả buổi tối rốt cuộc không nhịn nổi nữa, vươn tay kéo người vào lòng, "Còn muốn để anh về một mình?"
Người đàn ông bắt đầu tính sổ, cúi đầu cắn tai cừu nhỏ, giọng mơ hồ, "Em giỏi lắm."
Phương Trầm vừa cười vừa trốn, "Anh không thấy trên mạng nói sao? Thi thoảng ở riêng sẽ gia tăng tình cảm cho các cặp đôi."
Động tác của Sith hơi dừng lại, "Thật sao?"
"Đương nhiên rồi, có cơ sở khoa học hẳn hoi."
Cừu nhỏ nghiêm trang nói dối.
Nhưng người đàn ông không dễ bị lừa như cậu, Phương Trầm cũng không trông mong hắn sẽ tin thật.
Chỉ là không ngờ tới, suốt đường về không nhắc lại chuyện này, đến khi về nhà Sith lại đột nhiên nói, "Vậy đêm nay tạm thời ở riêng đi."
Cừu nhỏ nghe xong ngu cả người, còn tưởng mình nghe nhầm, "Anh nói gì cơ?"
Sith bình thản đáp, "Em nói vậy mà, ở riêng giúp gia tăng tình cảm, chúng ta thử một đêm trước."
Phương Trầm nghi ngờ nhìn Sith.
Đúng là khó mà tin nổi.
Sói mà cũng chịu ăn chay?
Thấy ánh mắt của Phương Trầm, Sith nhướn mày, "Không muốn?"
Cừu nhỏ đáp ngay không cần nghĩ ngợi, "Muốn chứ muốn chứ, ở riêng!"
Hôm nay cái mông của cậu rốt cuộc được nghỉ phép rồi.
Dáng vẻ sảng khoái dứt khoát của Phương Trầm khiến ánh mắt của người đàn ông tối đi, hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng vẫn không nói gì.
Rửa mặt xong, cừu nhỏ ngủ ở phòng ngủ chính, Sith ôm chăn sang phòng cho khách.
Đây là lần đầu tiên sau khi ở bên nhau, hai người tách riêng ra ngủ.
Phương Trầm nằm trên giường, vẫn có cảm giác không chân thật.
Hôm nay Sith bị sao vậy?
Không có âm mưu gì đó chứ.
Nhưng đầu óc căng thẳng cả một ngày, Phương Trầm quả thực hơi buồn ngủ rồi, bèn dứt khoát nhắm mắt lại. Nhưng nằm một lúc lại thấy không quen.
Bình thường chỉ cần lăn một vòng là rơi ngay vào lồng ngực của người đàn ông, Sith to con hơn cậu rất nhiều, chỉ cần vươn tay là có thể ôm trọn cậu vào ngực, lồng ngực hắn ấm nóng, dán vào như ôm một cái lò sưởi, rất thích.
Thậm chí có khi Sith còn vỗ nhẹ lưng cậu như dỗ trẻ con ngủ, Phương Trầm chẳng mấy chốc là ngủ say.
Nhưng hôm nay Phương Trầm lần đầu cảm thấy chiếc giường trong phòng ngủ chính này sao mà rộng thế, lăn mấy vòng mà vẫn không sờ thấy mép giường.
Cậu thở dài thườn thượt, nhắm chặt mắt, lặng lẽ đếm cừu trong lòng.
Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu...
Sắp đếm đến cả nghìn con rồi mà vẫn tỉnh như sáo.
Bỗng nhiên, có tiếng động rất khẽ truyền đến.
Giống như có người đẩy cửa bước vào.
Phương Trầm nhắm mắt, hít thở đều đặn, cố giả vờ như đang ngủ.
Người đàn ông đi đến bên giường, không lên tiếng, dường như chỉ đứng đó lẳng lặng nhìn cậu.
Một giây, hai giây...
Phương Trầm sắp không giả vờ nổi nữa.
Rốt cuộc Sith muốn làm gì!
Cậu vừa mở mắt, định nói gì đó thì bàn tay to của người đàn ông đã che miệng cậu lại.
"Suỵt." Sith thấp giọng, "Nhỏ tiếng thôi, chồng em đang ngủ ở phòng bên đó."
Phương Trầm, "..."
Lại chơi, lại chơi cậu!!
Nhưng đúng là cậu cũng hơi muốn được người đàn ông ôm ngủ, bèn miễn cưỡng cho Sith một bậc thang, "Vậy anh khẽ khàng thôi, lên ngủ cùng đi."
Nói rồi xích sang một bên.
Cừu nhỏ vốn chỉ muốn Sith nằm xuống ngủ cùng mình, vậy là cậu có thể thuận lợi ôm hắn ngủ rồi, không ngờ Sith lại cúi người, đào cậu ra khỏi chăn rồi bế lên.
Hửm??
Cừu nhỏ ngơ ngác.
Làm gì đó, muốn bế cậu sang phòng cho khách à??
Vì sao chứ? Ngủ ở đây thoải mái hơn nhiều mà? Giường lớn như vậy, cậu mới không muốn sang phòng cho khách.
Nhưng cậu vẫn là đánh giá thấp mức độ b**n th** của Sith.
Hắn cắn nhẹ vành tai Phương Trầm, thấp giọng nhắc nhở cậu, "Nhỏ tiếng nào, đừng đánh thức chồng em."
Phương Trầm nghiến răng kèn kẹt.
Biết ngay mà!!! Sith sao có thể là người tốt được chứ!!! Chẳng trách tự nhiên lại đồng ý ngủ riêng!!! Hóa ra là âm mưu cả rồi!!!
Ngủ riêng.
Chỉ là đổi cách ăn cừu nhỏ mà thôi.
*
Sau khi hai người rời đi, Follie tiếp tục ngồi một mình xem album ảnh, bỗng cảm thán, "Chúng ta vẫn là quá ít dành sự quan tâm và tình yêu cho Sith."
Willow cắt một đĩa trái cây bưng ra, đặt lên bàn, thấy vợ có hơi buồn bã bèn nhẹ nhàng an ủi bà, "Thằng oắt thối tha đó, hồi nhỏ chỉ thích đánh nhau, có cần quan tâm yêu thương gì đâu."
Follie trừng ông, "Làm gì có ai không cần được yêu được quan tâm chứ."
Bà thở dài, "Nhưng em đã giật mình khi thấy dáng vẻ hôm nay của Sith đấy, em chưa từng nghĩ thằng bé sẽ yêu một người đến thế."
Nâng niu như thế, quý trọng mà đặt trong tim.
Willow nhân cơ hội nói, "Anh cũng rất yêu em."
Follie đẩy ông ra, "Em đang nghiêm túc mà, em rất thích đứa bé Phương Trầm kia, mong hai đứa nó có thể bên nhau cả đời."
"Đương nhiên, nhìn dáng vẻ của thằng oắt thối tha kia thì anh đoán chắc là nó không chịu buông tay đâu."
Quả nhiên là không ai hiểu con bằng cha.
Ngay cả khi ngủ, Sith vẫn nắm chặt tay Phương Trầm không buông.
Nửa đêm Phương Trầm muốn đi vệ sinh, vừa khẽ động, người đàn ông đã tỉnh, ngồi dậy, "Bé cưng? Muốn uống nước sao?"
Phương Trầm, "... Em đi vệ sinh."
Sith "Ừ" một tiếng, rất tự nhiên tiến lại bế cậu lên, "Anh bế em đi."
Phương Trầm, "... Em không bị tàn tật màaa!"
--- Lời tác giả ---
*tiểu kịch trường (phiên bản không chịu trách nhiệm chỉ để gây cười)*
Phương Trầm quyết tâm bắt đầu chạy bộ buổi sáng.
Sith không tin cậu làm được, dù sao người này ngay cả tiết học buổi sáng cũng cần hắn dỗ dành hồi lâu mới lê lết bò dậy, thật sự không có tí đáng tin cậy nào.
Nhưng lần này Phương Trầm rất quyết tâm.
"Ngày nào không dậy được thì ngày đó em sẽ không uống trà sữa."
Người đàn ông lẳng lặng nhìn cậu. Phương Trầm bèn tăng độ khó.
"Thiếu một ngày không chạy thì em sẽ nhịn đồ ngọt một tháng!"
Sith nhàn nhạt lên tiếng, "Ngày nào không dậy được, tối đó sẽ làm thêm một lần."
Hai mắt Phương Trầm mở to, cuống quýt bịt miệng hắn, "Mau thu lại mấy lời vừa rồi!"
...
Rất nhiều năm về sau, trong giải chạy marathon của thành phố, quán quân bước lên sân khấu phát biểu.
Phương Trầm cầm micro, cảm động lên tiếng.
"Giải quán quân này có công lao rất lớn của bạn đời tôi, mỗi ngày đều giúp tôi kiên trì chạy bộ buổi sáng..."
