Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 95



Từ nhỏ, tình cảm giữa Sith và ba mẹ mình đã khá nhạt nhẽo, có lẽ trong hầu hết các gia đình phương Tây đều như vậy, ba mẹ chỉ đồng hành với con cái một quãng thời gian ngắn trong đời, còn bạn đời mới là người sẽ nắm tay đi đến cuối cùng.

Chỉ là Phương Trầm vẫn theo tư duy kiểu Trung Quốc.

Cậu cảm thấy ba mẹ Sith về New York ở một tháng, nếu thật sự không hỏi han gì thì cũng quá lạnh nhạt.

Huống hồ cô Follie dịu dàng như thế, rất hợp với Phương Trầm.

Vì thế, kết quả cuối cùng của tất cả những nguyên do này chính là.

-- Sith không tìm thấy vợ đâu cả.

Bình thường cừu nhỏ luôn bám dính hắn, ngoài những lúc bắt buộc phải lên lớp thì hai người luôn như hình với bóng.

Giờ thì hay rồi, Sith canh đúng giờ tan học đứng chờ ngoài cửa toà giảng đường cũng chẳng thấy người đâu, vồ hụt con mồi, cuối cùng chỉ đành gọi điện cho cừu nhỏ, so với bầu không khí u ám bao quanh Sith, cừu nhỏ ở đầu bên kia điện thoại vui tươi hớn hở, "Em đang đi làm tóc với cô Follie nè."

Làm tóc?

Sith cắn răng, "Đừng có làm tóc lung tung, em để vậy là đẹp lắm rồi."

Có Chúa mới biết hắn thích mái tóc đen kia của cừu nhỏ đến mức nào, tuy dễ bị xù lên nhưng sờ vào mềm mềm, cực kỳ đã ghiền.

"Ôi anh phiền ghê á, mặc kệ em, không nói chuyện với anh nữa, tạm biệt!"

Phiền?

Cừu nhỏ chê hắn phiền?

Sith sững sờ nhìn màn hình tối om, suýt thì cắn nát cả răng hàm.

Chơi bời suốt một ngày, mãi đến tối Phương Trầm mò về.

Mở cửa ra, trong phòng khách tối đen như mực, Phương Trầm còn đang thầm nghĩ không biết Sith đi đâu, thì giây tiếp theo bật đèn lên đã thấy người đàn ông đã ngồi sẵn trên ghế sô pha đang nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Phương Trầm giật nảy cả mình, "Anh ngồi đó chi vậy."

Doạ chết cừu rồi.

Sith mím môi, ngoài cười nhưng trong không cười lên tiếng, "Điện thoại tắt máy, chơi bên ngoài rất vui?"

"Gì dợ."

Phương Trầm lấy điện thoại ra xem, bấm mãi không lên, "Hết pin nên sập nguồn rồi."

Sith chỉ thấy mình như núi lửa sắp phun trào, nhất là sau khi nhìn thấy mái đầu tóc đã được làm xoăn của cừu nhỏ, hắn không dám tin hỏi, "Em làm tóc thật rồi?"

Cừu nhỏ lắc lắc đầu, "Thế nào? Đẹp không?"

Sith lạnh mặt định nói gì đó, cừu nhỏ đã chủ động sáp lại, "Anh sờ thử đi."

Người đàn ông thoáng khựng lại, rồi vẫn không thắng nổi cám dỗ đưa tay ra.

Trời ạ!

Sướng thật.

Tóc xoăn mềm mềm, bông bông, sờ vừa êm vừa ngứa.

Trái cổ của Sith trượt xuống một cái, bao nhiêu bực bội đều tan biến thành mây khói, bàn tay to xoa tới xoa lui, đến khi cừu nhỏ không chịu nổi nữa hất tay hắn ra, "Được rồi đó."

Sờ hai cái dỗ dành anh thôi, ai cho sờ mãi sờ hoài thế hả.

Sith buồn bực thu tay, ho khẽ một tiếng, "Lần sau điện thoại hết pin thì mượn máy người khác gọi cho anh, đừng khiến anh lo lắng."

Cừu nhỏ chu môi, "Ò, biết rồi."

Sith cúi người ôm cậu, đặt một nụ hôn lên má cừu nhỏ, "Bé ngoan, ngày mai chúgn ta đi hẹn hò đi, cắm trại trên đỉnh núi được không?"

Hai mắt cừu nhỏ sáng lên, gật đầu lia lịa, "Vậy gọi cả cô Follie với chú nữa."

Sith, "..."

Hắn hít sâu một hơi, "Hẹn hò, là hẹn hò chỉ riêng hai người."

"Ôi dào, có sao đâu mà, hôm nay cô Follie còn dẫn em đi làm tóc nữa, phải có qua có lại chứ, em cũng muốn mời lại cô."

Cừu nhỏ giãy dụa thoát khỏi vòng tay Sith, không quay đầu một cái đi thẳng vào phòng, "Em phải mau đi sạc điện thoại rồi gọi cho cô Follie."

Sith đợi ở nhà cả tối còn chưa hôn được cái nào, "..."

Tắm rửa xong nằm lên giường, Sith vừa nằm xuống, trong lòng đã tự động trồi ra một chú cừu nhỏ.

Người đàn ông hừ nhẹ.

Giờ mới biết chui vào lòng hắn à?

Nhưng hắn không chỉ không đẩy ra, còn ôm chặt hơn.

Cả một ngày không gặp.

Nhớ muốn điên luôn rồi.

Cừu nhỏ nằm trên người hắn, coi Sith như một cái chăn sưởi chạy bằng cơm, tuy chiếc chăn này hơi cứng, thi thoảng còn trồi ra gậy gộc, nhưng cậu vẫn tạm nhịn được.

"Chẳng lẽ anh không phát hiện ra hôm nay em có gì khác sao?"

Đèn đầu giường chưa tắt, ánh sáng vàng cam phủ xuống, Sith rũ mắt nhìn cừu nhỏ trong lòng.

Thành thật mà nói, mái tóc xoăn này khiến Phương Trầm trông càng đáng yêu hơn, cứ như búp bê vậy.

Hắn ôm eo thiếu niên, sợ cậu rơi khỏi người mình, "ừm" một tiếng, "Tóc đẹp."

"Gì vậy trời, em không nói cái đó."

Sith nhướn mày, nhìn kỹ hơn.

Cuối cùng vẫn là Phương Trầm không nhịn được tự nói ra, "Hôm nay em còn đi spa đó, anh không thấy da em đẹp hơn à?"

Sith bất lực, "Trước giờ vẫn đẹp vậy mà."

Thấy Phương Trầm trừng mắt, hắn lập tức sửa lời: "Hình như đúng là mềm hơn thật."

Nói xong, hắn cúi xuống hôn lên má cừu nhỏ một cái thật kêu, "Thật đó, mềm hơn nhiều, bé cưng."

Tin cái quỷ nhà anh á.

Rõ ràng là cứng hơn thì có.

Phương Trầm lăn khỏi người hắn, cuộn chăn lại thành cái bánh chưng, hùng hồn ra lệnh, "Ngủ!"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...