Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 512



Lâm Vu cười cười, nói vào điện thoại: “Được, tôi biết rồi, cảm ơn thư ký Trình nhé.”

Buổi chiều, Dung Từ nhận được điện thoại của Phong Cảnh Tâm nói rằng cô bé muốn ra ngoài ăn cơm, hỏi cô có thể qua đó cùng cô bé không.

Phong Cảnh Tâm đã được nghỉ mấy ngày rồi nhưng vì công việc bận rộn nên cô vẫn chưa có thời gian chơi với con bé.

Còn chuyện hai hôm trước Phong Cảnh Tâm đi chơi cùng Lâm Vu, Dung Từ cũng biết.

Buổi tối cô vừa khéo có thời gian nên đã đồng ý.

Tối đến, Dung Từ lái xe tới địa chỉ mà Phong Cảnh Tâm gửi.

Cô vừa xuống xe thì Phong Cảnh Tâm đã từ cách đó không xa chạy về phía cô, còn Phong Đình Thâm thì đi theo ngay sau lưng cô bé.

Nhìn thấy Phong Đình Thâm bước chân Dung Từ hơi khựng lại.

Khi Phong Cảnh Tâm sà vào lòng, cô xoa đầu con bé, cúi xuống trò chuyện vài câu.

Đợi hai mẹ con trò chuyện xong xuôi, Phong Đình Thâm mới mở miệng nói: “Bên ngoài lạnh, vào trong trước đi.”

Dung Từ không nói gì để Phong Cảnh Tâm dắt vào nhà hàng.

Nhà hàng này Dung Từ và Phong Đình Thâm đều từng đến ăn, quản lý nhà hàng đều biết họ.

Thấy họ cùng xuất hiện, hơn nữa “con gái Phong Đình Thâm” còn thân thiết nắm tay Dung Từ thì quản lý nhà hàng thực sự giật mình, dường như không ngờ hai người họ ở chốn riêng tư lại có mối liên hệ này.

Dung Từ thu hết vẻ ngỡ ngàng trong đáy mắt quản lý vào tầm mắt.

Thời gian trước khi Phong Đình Thâm cùng cô và Phong Cảnh Tâm đi dạo trung tâm thương mại, cô đã khá ngạc nhiên rồi.

Không ngờ bây giờ ba người họ cùng ra ngoài, anh lại không hề tránh mặt mọi người, trông có vẻ như thực sự không bận tâm đến việc quan hệ của họ bị người khác bóc trần.

Vào phòng bao, sau khi gọi món xong vẫn là Dung Từ và Phong Cảnh Tâm nói chuyện nhiều hơn, Phong Đình Thâm chỉ thỉnh thoảng mới chen vào vài câu, phần lớn thời gian đều chỉ nhìn hai mẹ con nói chuyện.

Trước khi thức ăn được mang lên, Phong Cảnh Tâm đi vào nhà vệ sinh.

Phong Đình Thâm đặt ly nước xuống, ánh mắt dừng lại trên người Dung Từ: “Chuyện tạm thời không ly hôn, em suy nghĩ thế nào rồi?”

Dung Từ đáp: “Được.”

Đối với câu trả lời của cô, Phong Đình Thâm dường như không hề bất ngờ, nghe vậy cũng chỉ gật đầu.

Sau đó họ lại rơi vào im lặng.

Một lát sau, Phong Cảnh Tâm từ nhà vệ sinh đi ra, trong phòng bao mới lại vang lên tiếng trò chuyện.

Lúc ăn cơm, Phong Cảnh Tâm nhớ ra điều gì, hỏi Dung Từ: “Mẹ ơi, bao giờ mẹ được nghỉ ạ?”

“Vẫn chưa chắc chắn, sao thế con?”

“Không có gì ạ, con chỉ mong mẹ sớm về nhà thôi.” Bé con lại hỏi: “Mẹ ơi, mẹ nghỉ xong là có thời gian chuyển về nhà ở đúng không ạ?”

Động tác ăn uống của Dung Từ khựng lại, liếc nhìn Phong Đình Thâm, thu hồi tầm mắt, đang định nói thì Phong Đình Thâm đã lên tiếng thay cô:

“Đợi mẹ con bận xong, mẹ con sẽ về.”

Phong Cảnh Tâm vui sướng vô cùng: “Hoan hô! Vậy mẹ nhớ nghỉ sớm nhé.”

Dung Từ: “... Được.”

Tiếp theo đó hai người chuyển sang chủ đề khác.

Ăn cơm xong, Dung Từ còn phải quay về công ty một chuyến.

Cô lên xe chưa được bao lâu, điện thoại đã nhận được tin nhắn do Phong Đình Thâm gửi đến.

[Năm nay, có lẽ em cần phải về ăn Tết.]

Dung Từ ngẩn người, lập tức nhíu mày, đang định nhắn tin cho Phong Đình Thâm thì tin nhắn của anh lại gửi tới.

[Tâm Tâm lớn hơn chút rồi, Tết này nếu em không có mặt, chắc chắn con bé sẽ nghi ngờ.]

Đọc xong tin nhắn Phong Đình Thâm gửi, Dung Từ dừng động tác soạn tin nhắn lại.

Cô im lặng hồi lâu mới trả lời tin nhắn của Phong Đình Thâm: [Tôi biết rồi.]

Sau khi tin nhắn của cô gửi đi, Phong Đình Thâm không nhắn lại nữa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...