Sau khi được nghỉ, Phong Cảnh Tâm cảm thấy buồn chán cũng không muốn đi du lịch nên sáng hôm sau liền theo Phong Đình Thâm đến Phong thị.
Trên dưới Phong thị về cơ bản đều biết Phong Đình Thâm từng kết hôn và có một đứa con. Bởi vì trước đây Phong Cảnh Tâm cũng từng đến Phong thị nên một bộ phận nhân viên cũng đã từng gặp cô bé.
Tuy nhiên, sáng nay khi Phong Cảnh Tâm và Phong Đình Thâm cùng xuất hiện tại Phong thị vẫn khơi dậy sự tò mò của đông đảo nhân viên.
Bởi vì mặc dù mọi người đều biết Phong Đình Thâm từng kết hôn và có con nhưng bình thường khi nhìn thấy anh, nhiều người hoàn toàn không nhớ đến chuyện này.
Huống chi, so với việc Phong Đình Thâm từng kết hôn, chuyện giữa anh và Lâm Vu trong công ty càng được nhiều người biết đến hơn.
Thấy không ít người lén quay đầu nhìn mình, Phong Cảnh Tâm không hề rụt rè cũng chẳng để tâm, bình thản cúi đầu lướt máy tính bảng của mình.
Phong Đình Thâm đang nghe điện thoại, thấy tóc con bé hơi rối, bèn đưa tay vuốt lại giúp con.
Chứng kiến cảnh này, người trong Phong thị đều nhận ra tình cảm cha con họ rất tốt.
Chẳng bao lâu sau, tin tức “Con gái Phong tổng đến công ty” đã lan truyền khắp Phong thị.
Khi Dung Từ, Úc Mặc Huân và Cố Diên đến Phong thị, nghe thấy tin này, bước chân của Dung Từ và Úc Mặc Huân đều khẽ khựng lại một cách khó phát hiện.
Cố Diên cũng tương tự.
Trước đây cậu ta đã biết Phong Đình Thâm từng kết hôn và có con gái, chỉ là cậu ta chưa từng gặp mặt con gái của Phong Đình Thâm...
Úc Mặc Huân nghiêng đầu, ghé sát tai Dung Từ: “Chẳng lẽ... sẽ tình cờ chạm mặt chứ?”
Dung Từ chưa kịp nói gì, Úc Mặc Huân đã nói tiếp: “Nếu chạm mặt thì cũng tốt, như vậy...”
Quan hệ của hai người bọn họ sẽ lộ ra ánh sáng.
Đến lúc đó, chắc chắn sẽ khiến tất cả mọi người rớt cằm vì kinh ngạc.
Nghĩ thôi đã thấy k*ch th*ch rồi!
Dung Từ không nói gì.
Chuyện hôm nay cô đến Phong thị, không biết Phong Đình Thâm có biết hay không.
Mặc dù hai lần gặp trước, Phong Đình Thâm dường như không lo lắng quan hệ của họ bị bại lộ sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa anh và Lâm Vu nhưng... anh thực sự không lo lắng sao?
Cho nên dù hôm nay anh đưa Phong Cảnh Tâm đến Phong thị, chắc anh cũng sẽ cho người trông chừng con bé cẩn thận, không để cô và con bé có cơ hội chạm mặt nhau...
Những người khác không nghe thấy Úc Mặc Huân nói gì, thấy họ thì thầm to nhỏ, đều cảm thấy tình cảm hai người rất tốt.
Lúc này trong Phong thị cũng có người nhắc đến chuyện về vợ cũ của Phong tổng.
Thực ra, mỗi lần nhìn thấy Phong Cảnh Tâm, trên dưới Phong thị đều dấy lên một làn sóng bàn tán xem rốt cuộc “vợ cũ Phong tổng” là ai.
“Tôi thấy con gái Phong tổng rất giống ngài ấy, cực kỳ xinh đẹp, không khó để tưởng tượng, vợ cũ Phong tổng chắc chắn cũng là một đại mỹ nhân.”
“Khí chất con gái Phong tổng cảm giác vẫn có nét giống Phong tổng. Nhiều người nhìn như vậy mà con bé không hề rụt rè còn có chút cảm giác lạnh lùng, siêu dễ thương luôn.”
Nghe mọi người bàn tán về Phong Cảnh Tâm, Úc Mặc Huân nhướng mày cười, nhìn sang Dung Từ.
Dung Từ đứng bên cạnh lắng nghe, sắc mặt không chút thay đổi.
Tuy nhiên, những người khác cũng không nhiều chuyện nữa, rất nhanh đã tập trung vào công việc.
Bên kia.
Phong Đình Thâm vừa xử lý công việc được một lúc thì Nhậm Kích Phong và thư ký của anh ta đã đến.
Nhậm Kích Phong vừa bước vào văn phòng Phong Đình Thâm đã nhìn thấy Phong Cảnh Tâm đang nằm bò trên ghế sofa xem truyện tranh.
Anh ta ngẩn người.
Phong Cảnh Tâm cũng nhìn thấy người đến, Phong Đình Thâm đứng dậy, nói: “Hoan nghênh, Nhậm tổng.”
Lại nói với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, chào chú Nhậm đi con.”
Phong Cảnh Tâm đứng dậy, ngoan ngoãn đứng nghiêm chỉnh, lễ phép chào: “Cháu chào chú Nhậm ạ.”
Nhậm Kích Phong im lặng gật đầu: “Chào cháu.”
Anh ta thu hồi tầm mắt, đang định nói chuyện với Phong Đình Thâm, bỗng khựng lại lại nhìn về phía Phong Cảnh Tâm.
Không biết tại sao, anh ta bỗng cảm thấy Phong Cảnh Tâm trông có chút quen mắt.
