Phong Cảnh Tâm đương nhiên là giống Phong Đình Thâm.
Nhưng ngoài Phong Đình Thâm ra, trên người cô bé dường như còn có bóng dáng của người khác.
Phong Đình Thâm nói: “Nhậm tổng, mời ngồi.”
Đây không phải lần đầu tiên Nhậm Kích Phong cảm thấy Phong Cảnh Tâm có chút quen mắt nhưng anh ta mãi không nhớ ra cô bé rốt cuộc giống ai...
Anh ta thu hồi tầm mắt, ngồi xuống ghế sofa.
Họ rất nhanh đã bàn chuyện công việc.
Khi nói chuyện công việc, thái độ Phong Đình Thâm tập trung nghiêm túc, nụ cười ung dung đúng mực. Dường như chẳng hề bận tâm chút nào đến việc chuyện giữa anh và Dung Từ bị anh ta phát hiện.
Không biết Phong Cảnh Tâm lướt video thấy cái gì, khi Phong Đình Thâm và Nhậm Kích Phong đang bàn việc được một nửa, cô bé lại nói với Phong Đình Thâm muốn ra ngoài chơi.
Phong Đình Thâm cũng không ngăn cản: “Đi đi nhưng đừng chơi lâu quá, đến giờ thì về nhà.”
“Con biết rồi ạ.”
Gần trưa, khi Phong Đình Thâm và Nhậm Kích Phong nói chuyện gần xong, Khương Triết đi đến bên tai Phong Đình Thâm thì thầm câu gì đó, Phong Đình Thâm gật đầu, sau đó cười hỏi:
“Vừa rồi thư ký nói với tôi Úc tổng của Trường Mặc hôm nay cũng đến chỗ tôi, lát nữa tôi sẽ mời Úc tổng ăn cơm, Nhậm tổng có thời gian đi cùng không?”
Quan hệ giữa anh ta với Phong Đình Thâm và Úc Mặc Huân đều bình thường. Nếu là trước đây, Nhậm Kích Phong sẽ từ chối.
Nhưng hiện tại...
Nhớ đến chuyện giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ lại nhìn thấy khi Phong Đình Thâm nhắc đến Úc Mặc Huân, trên mặt không có nửa phần ngại ngùng hay áy náy, Nhậm Kích Phong dùng giọng điệu lạnh lùng đáp:
“Được thôi.”
Thế là nhóm Dung Từ, Úc Mặc Huân và Cố Diên xuống dưới lầu Phong thị đang định đi ăn cơm, nhìn thấy Phong Đình Thâm và Nhậm Kích Phong cũng ở đó thì đồng loạt dừng bước.
Chuyện Phong Đình Thâm ăn cơm cùng họ, họ đã biết, vì Trình tổng của Phong thị có nói qua.
Họ chỉ ngạc nhiên là Nhậm Kích Phong vậy mà cũng có mặt.
Phong Đình Thâm khách sáo bước lên, chủ động bắt tay Úc Mặc Huân: “Chuyện dự án còn phiền Úc tổng đích thân qua xử lý, thật sự làm phiền anh quá.”
Úc Mặc Huân: “...”
“Phong tổng khách sáo rồi, đây là việc tôi nên làm.”
Phong Đình Thâm lại lịch sự gật đầu với Dung Từ.
Nhậm Kích Phong đứng một bên nhìn bộ dạng khách sáo này của Phong Đình Thâm đối với Úc Mặc Huân, nhớ tới chuyện của anh và Dung Từ, anh ta còn chưa kịp phản ứng thì thấy Úc Mặc Huân bĩu môi, liếc nhìn anh ta một cái không mặn không nhạt.
Nhậm Kích Phong: “...”
Nhất thời anh ta cảm thấy mình như bị chọc tức đến bật cười.
Ánh mắt anh ta cũng lạnh xuống, dời tầm mắt đi chỗ khác.
Nhóm người bọn họ hàn huyên một hồi rồi bắt đầu đi đến nhà hàng.
Đến nơi, mọi người an tọa lại xã giao vài câu rồi bắt đầu nói chuyện trên trời dưới biển.
Dung Từ hầu như đều là giữ im lặng.
Chỉ khi liên quan đến một số việc hợp tác giữa Phong thị và Trường Mặc, cô mới mở miệng tiếp lời.
Với tư cách là chủ nhà, Phong Đình Thâm ngược lại thường xuyên chủ động nói chuyện với Úc Mặc Huân và Nhậm Kích Phong, về phương diện này, Nhậm Kích Phong cảm thấy anh làm thực sự rất tốt.
Còn Úc Mặc Huân vì phép lịch sự xã giao bên ngoài, Phong Đình Thâm chủ động khơi chuyện, anh ta cũng đành phải tiếp lời như vậy, trong mắt nhiều người, họ nói chuyện khá hợp.
Nhậm Kích Phong thấy Úc Mặc Huân có vẻ như không biết gì lại thấy giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ gần như không có tương tác, suốt quá trình cơ bản đều im lặng, giống như hoàn toàn không quen thân với Phong Đình Thâm, ý lạnh trong đáy mắt anh ta càng đậm hơn.
Cô ta đúng là giỏi giả vờ thật.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, chỉ nhìn dáng vẻ Dung Từ im lặng ăn cơm, gần như không tham gia vào câu chuyện của người khác thế này, anh ta còn thực sự tưởng rằng cô là một kỹ sư an phận thủ thường, chỉ tập trung làm tốt công việc của mình ấy chứ.
Tuy nhiên, ở một mức độ nào đó thì Phong Đình Thâm và Dung Từ... đúng là cùng một loại người.
