Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 53



Chương 53

Giữa bóng tối mịt mù, Lý Nhược Thủy bị người ta kéo lùi vào trong, trên mặt vẫn còn mấy giọt máu nóng hổi. Bức tường đóng lại, kẻ kia nhanh nhẹn trói chặt tay cô rồi mới giải huyệt.

“Lặng im, không tao giết mày ngay đây luôn đấy.”

Lý Nhược Thủy gật đầu liên hồi như gà mổ thóc, lúc này chỉ có kẻ ngốc mới dám ra vẻ anh hùng. Nhưng giọng nói của hắn nghe khá quen tai. Dù hắn đã hạ thấp thanh âm, cố tình đổi giọng, song Lý Nhược Thủy vẫn cảm thấy quen thuộc, cô chắc chắn mình từng nghe ở đâu đó rồi.

Bàn tay bịt miệng cô chẳng hề thô ráp, ở đốt ngón cái còn có một vết chai mà thường chỉ những kẻ cầm bút lâu năm mới có.

Biết võ công, sống trong nhung lụa, được học hành, và cô lại có cảm giác hơi quen. Lý Nhược Thủy dường như đã đoán được hắn là ai, nhưng cô không sao hiểu nổi vì sao hắn lại muốn bắt cóc mình.

Người áo đen phía sau kéo cô đi dọc theo một con đường ngầm u tối, thỉnh thoảng có luồng gió lạnh thổi qua. Hắn dẫn cô rẽ ngoắt bảy lần tám lượt, đến khi sắp ra ngoài thì giơ tay đánh ngất cô rồi vác lên vai rời khỏi nơi này.

Chỗ vai gáy hắn vẫn đang cắm một con dao găm, máu chảy không ngừng, đau đến mức thái dương đổ mồ hôi lạnh.

Quả nhiên đối phương lợi hại, chỉ vì hắn phát ra một tiếng động mà bị định vị ngay tức khắc, nếu không né kịp thì lúc này lưỡi dao đã c*m v** giữa trán hắn rồi. Nhưng hắn nào phải quân tử gì đâu, vết thương này nhất định phải trả lại trên người Lý Nhược Thủy mới hả giận. Hắn vốn chướng mắt cô từ lâu rồi.

Trong mật thất, bên ngoài đường ngầm, ba người Lục Phi Nguyệt đang đứng trước chiếc bàn sách.

“Anh Lộ, anh chắc chắn là chỗ này sao?” Giang Niên nhìn bàn sách trước mặt, đưa tay gõ gõ.

Anh ta vốn tưởng Lộ Chi Dao sẽ trực tiếp dùng dùng vũ lực phá vỡ giống lần trước, nào ngờ y không thế, thậm chí còn thực sự bắt đầu tìm kiếm lối mở cơ quan.

Lục Phi Nguyệt cũng khá bất ngờ, chị không ngờ Lộ Chi Dao lại bình tĩnh đến vậy.

Tuy Giang Niên luôn nói y là người hiền hòa, nhưng Lộ Chi Dao luôn mang đến một cảm giác khác lạ cho chị, khiến chị không tin y thực sự trong ngoài như một.

“Vừa nãy tôi thử rồi, giá sách này khá nặng, lại chất đầy sách trên đó, muốn vận hành bánh răng để kéo mở thì chắc chắn không thể dùng vật nhỏ được, chỉ có cái này thôi.” Y đưa tay chậm rãi đẩy chiếc bàn. Lúc đầu chẳng có gì, nhưng đến một góc độ nhất định thì trong phòng có tiếng “lạch cạch”, giá sách cùng bức tường dần dần dịch sang hai bên.

Lộ Chi Dao chẳng hề do dự, cứ vậy cầm kiếm bước vào. Không ai hay biết thật ra lúc này y đang hưng phấn, y chưa từng giết người để cứu người bao giờ. Đây là lần đầu tiên, nhưng chỉ mới nghĩ đến thôi mà trong tim đã dâng trào một niềm vui khó hiểu.

Nếu có thể rạch nát kẻ làm tổn thương Lý Nhược Thủy từng nhát một… Chỉ mới tưởng tượng thôi, y đã kích động đến mức nắm kiếm không vững.

Ba người vừa bước vào con đường ngầm thì bức tường phía sau đã tự động khép lại. Giang Niên giơ đuốc đi trước, Lục Phi Nguyệt cẩn thận quan sát xung quanh, chẳng ai để ý đến sự khác thường của Lộ Chi Dao.

“Trên đường ngầm có vết máu, chúng ta có thể lần theo dấu này để tìm…” Lục Phi Nguyệt thấy ba lối rẽ trước mặt thì im lặng nuốt nốt nửa câu sau.

Đúng là có thể lần theo vết máu, nhưng rõ ràng đối phương đã có chuẩn bị, cả ba ngả rẽ phía trước đều có máu nên khó mà phân biệt được nên đi đường nào.

“Chúng ta vừa đúng ba người, đi tách ra là được.” Lục Phi Nguyệt quả quyết lên tiếng, “Nhanh lên, nếu không Nhược Thủy có thể sẽ gặp chuyện.”

“Không đâu.” Lộ Chi Dao khẽ cất lời, men theo con đường thứ ba đi vào.

Y hiểu rõ tính cách của Lý Nhược Thủy, cô sẽ không để bản thân rơi vào thế bị động. Trước kia cô còn có thể dỗ khiến y bị xoay mòng mòng, thì bây giờ càng sẽ không để mình phải chịu khổ.

*

Giữa trưa vốn là lúc mọi người nghỉ ngơi, nhưng Lý Nhược Thủy lại bị trói chặt vào cột, bất đắc dĩ phải nhìn người trước mặt. Hắn đã thay y phục sạch sẽ, vết thương cũng được băng bó, lúc này đang ung dung nhấp trà chờ cô tỉnh lại.

Ánh mắt hai người chạm nhau, hắn khẽ gật đầu chào, rất có lễ độ: “Dạo này em dâu vẫn khỏe chứ?”

Lý Nhược Thủy cử động đôi chân tê mỏi, nhẹ gật đầu: “Nếu Trịnh công tử có thể thả tôi ra, có lẽ tôi sẽ khỏe hơn nhiều.”

“Không gọi là ‘anh Cả’ nữa à?” Trịnh Ngôn Mộc mỉm cười, đặt chén trà sang một bên: “Thật đáng thương cho em trai anh, bị thê tử phản bội để ở bên kẻ khác mà chẳng hề hay biết.”

Hắn lau tay rồi tiện thể ném bộ y phục dính máu sang một bên, tán thưởng nhìn Lý Nhược Thủy.

“Chỉ riêng chuyện em dâu phản bội em trai anh thôi, thì anh cũng phải ‘cảm ơn’ em cho tử tế rồi. Nhưng vừa rồi tình lang của em đã khiến anh bị thương, nên tất nhiên món nợ này phải tính cả vào người em.”

“Đừng mà.” Lý Nhược Thủy liếc qua vết thương trên vai hắn, “Gán nợ lung tung chẳng phải là cách hành xử của bậc quân tử đâu.”

Tuy cô không ưa gì thằng anh Cả của Trịnh Ngôn Thanh, nhưng không thể phủ nhận đúng là hắn nho nhã hơn Trịnh Ngôn Thanh rất nhiều, nom khá giống tài tử thông tuệ, am tường sách vở.

“Quân tử ư?” Trịnh Ngôn Mộc đứng dậy, rút que roi mảnh ở sau lưng ra.

“Có quân tử nào lại âm thầm hạ độc em trai mình suốt mấy năm liền không? Anh chẳng phải quân tử, và cũng khinh làm quân tử.”

Hắn vung que roi trong không khí, tiếng rít vút vang lên, bất cứ lúc nào cũng có thể quật xuống người cô.

“Anh chính là tiểu nhân, một kẻ tiểu nhân thù hận tất báo. Vừa rồi tình lang của em đã khiến anh bị thương nặng thế này, anh tất phải trút lên người em mới thấy hả dạ.”

Trịnh Ngôn Mộc đeo lên mình gương mặt công tử nho nhã mà thốt ra những lời ấy, hắn nhướng mày, vô hình trung lại thêm mấy phần dữ tợn: “Hình như em dâu chẳng hề ngạc nhiên, em biết anh là người ra tay từ khi nào?”

“Ngay vừa rồi thôi…”

“Nói dối!”

Lý Nhược Thủy còn chưa dứt lời thì que roi mảnh đã xé gió quất mạnh vào cột gỗ phía sau cô, khiến cô giật nảy mình. Lý Nhược Thủy há miệng nhìn Trịnh Ngôn Mộc đang bỗng dưng nổi giận, nhất thời không hiểu câu nào của mình đã chọc trúng điểm nhạy cảm của hắn.

“Trước đó tôi đoán thôi, bây giờ thấy anh mới dám chắc, tôi không hề nói dối.” Lý Nhược Thủy vừa đối đáp vừa liếc khắp bốn phía, nhưng nơi này quá trống trải, chẳng có lấy một thứ gì có thể lợi dụng.

“Nếu em thực sự chỉ mới biết, thì tại sao Trịnh Ngôn Thanh lại xa lánh anh, tại sao nó đột nhiên không nghe lời anh khuyên mà quyết ý vào kinh dự thi? Trước kia nó là người tin anh nhất cơ mà!” Có lẽ vì quá kích động nên trâm cài trên tóc hắn cũng hơi lỏng, hắn lạnh lùng cười nhìn Lý Nhược Thủy, tay siết chặt roi, bất cứ lúc nào cũng có thể quất xuống người cô.

Lý Nhược Thủy khẽ cử động, nhìn thẳng hắn mà hỏi: “Anh hạ độc Trịnh Ngôn Thanh để làm gì? Tôi thật sự không rõ anh là muốn hại anh ta, hay là đang vì anh ta nữa.”

Bây giờ cô muốn tự thoát là chuyện không thể, chỉ có thể kéo dài thời gian chờ mấy người Lộ Chi Dao tới. Kẻ phản diện càng nói nhiều, cô càng sống sót lâu.

“Vì nó ư? Trên đời này không ai hận nó hơn anh đâu.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Lý Nhược Thủy nghe vậy thì thầm thở phào một hơi, xem ra hắn sắp thao thao bất tuyệt rồi. Mối hận thấu xương này chắc khả năng cao là bắt nguồn từ thời thơ ấu.

“Từ khi anh còn nhỏ…” Quả nhiên, Trịnh Ngôn Mộc cười lạnh rồi bắt đầu kể một bản “lịch sử trưởng thành của kẻ ghen ăn tức ở”. Khí chất nho nhã ban đầu của hắn tức khắc biến mất sạch sẽ trong từng câu oán hờn.

Trịnh Ngôn Mộc lớn hơn Trịnh Ngôn Thanh năm tuổi. Trước khi Trịnh Ngôn Thanh ra đời, hắn chính là niềm kiêu hãnh của nhà họ Trịnh. Ba tuổi đếm số rành rành, năm ngồi bàn tính kéo thoăn thoắt rồi, bảy theo người lớn kinh doanh, là thần đồng nhí vang danh khắp vùng. Dù cảm thấy cũng khá chém gió, song Lý Nhược Thủy vẫn ngầm mặc nhận lời tự tâng bốc của hắn.

Hai ông bà nhà họ Trịnh vốn không bình thường, đối với hắn cũng coi như có vài phần yêu thương, thỉnh thoảng khen ngợi đôi câu. Nhưng kể từ khi đứa em trai ra đời, sự cân bằng ấy hoàn toàn bị phá vỡ. Cả nhà chiều chuộng người em hết mực, còn hắn thì bị bỏ quên. Hắn thấy thật bất công, tại sao cả nhà đều phải nhường đường cho Trịnh Ngôn Thanh chứ?

Cứ thế, Trịnh Ngôn Mộc dần trở nên vặn vẹo, lặng lẽ trở thành kẻ ghen ăn tức ở, bắt đầu ganh tỵ với em trai mình, thậm chí dùng đến cả thủ đoạn hạ độc.

“Ngờ đâu em dâu lại xen ngang, chẳng những giải độc cho nó, mà còn khuyên nó vào kinh dự thi nữa? Sao nó lại may mắn thế, sao cái gì cũng có thế?”

???

Trong mắt Lý Nhược Thủy, Trịnh Ngôn Thanh rõ ràng là một kẻ chẳng có gì cả, nhưng hiển nhiên cô không thể nói ra để khỏi chọc giận Trịnh Ngôn Mộc.

“Vậy cớ sao anh bắt tôi?”

Có lẽ vì cuối cùng cũng có người chịu lắng nghe, Trịnh Ngôn Mộc ngồi trở lại ghế, chỉnh lại mái tóc, tay khẽ vung roi nhìn cô.

“Chuyện này nói cho em dâu cũng chẳng sao, dù gì quan hệ giữa em và hắn chẳng tầm thường. Trước kia vị Lộ công tử này đã nhận không ít lệnh treo thưởng của bọn anh, làm rất tốt nhiệm vụ, bọn anh có ý chiêu an hắn.” Hắn nhìn chằm chằm vào Lý Nhược Thủy, hờ hững quất roi xuống ngay bên chân cô như trêu ngươi.

Lý Nhược Thủy: …

“Hắn không chịu quy phục, bọn anh lại phái thêm người đi ‘mời’. Nhưng không một ai còn sống quay về, thành ra bất đắc dĩ mới phải tính đến em dâu.”

Tuyệt quá, hóa ra quãng ngày cô ở Trịnh phủ, Lộ Chi Dao ở bên ngoài lại sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng như vậy hả?

“Bọn anh chỉ cần khống chế được em, còn lo gì hắn không nghe lời.” Trịnh Ngôn Mộc nói đầy tự tin, nếu không phải sáng nay mới vừa cùng Lộ Chi Dao xác định quan hệ thì cô thật sự sẽ tin rằng trước kia mình với y từng là đôi tình lữ thâm tình khắc cốt.

“Tôi thấy các anh có hơi đề cao tôi quá rồi…”

“Ai biết được, anh chỉ làm theo lệnh trên thôi.” Trịnh Ngôn Mộc khẽ mỉm cười, đứng dậy nhìn cô.

“Anh đã nói với em nhiều đến thế, em cũng nên báo đáp anh chút gì đi chứ? Như cái này chẳng hạn?” Hắn giơ cao ngọn roi trong tay, hứng thú nhìn cô: “Em đã giúp Trịnh Ngôn Thanh không ít việc, tình lang của em vừa nãy còn làm anh bị thương, em tất phải trả giá chút chứ nhỉ?”

Hắn ta lập tức quất mạnh roi lên tay cô. Cô chỉ mặc một lớp váy áo mỏng, không đủ che chắn, chỗ nào bị roi quất cái là sưng rát cả lên.

Lý Nhược Thủy khẽ run nhưng không bật tiếng kêu nào, mức đau này cô vẫn còn chịu đựng được.

Với hạng người như Trịnh Ngôn Mộc, ngoài mặt thì quân tử mà trong xương cốt lại là tiểu nhân, càng kêu đau hắn càng hứng thú, chỉ có nhẫn nhịn khiến hắn mất hứng mới là thượng sách.

“Kêu đi! Em dâu không thấy đau sao!” Hắn ta lại quất xuống chân cô khiến váy áo tung bay, nhưng Lý Nhược Thủy vẫn cố nén.

Đến lúc được cứu rồi, cô nhất định phải quất trả cho hả giận.

Liên tiếp năm, sáu roi quật xuống mà Lý Nhược Thủy gần như không có phản ứng, Trịnh Ngôn Mộc bĩu môi, chán ngán ngồi lại ghế: “Em dâu à, từ lần đầu gặp thì anh đã biết em không dễ đối phó rồi, quả nhiên sức chịu đựng chẳng vừa.”

Giờ phút này Trịnh Ngôn Mộc đã chẳng còn phong thái quân tử đoan chính nho nhã ở Trịnh phủ nữa, ngược lại trông như một gã công tử bột học chả hay, cày chả biết.

“Em dâu không kêu, anh cũng chẳng còn hứng đánh.”

Lý Nhược Thủy vẫn cắn chặt răng, gắng chịu đựng cơn đau, sợ rằng chỉ cần mình phản ứng xíu cũng sẽ khiến hắn thêm hứng khởi. Cô nhìn ra cửa, trong lòng không khỏi sốt ruột: Lâu thế rồi mà sao mấy người Lộ Chi Dao còn chưa tới?

“Đang đợi tình lang của em sao?” Trịnh Ngôn Mộc chú ý tới ánh mắt của cô thì không khỏi bật cười nhạo. Hắn quay người lấy một chiếc hộp gấm chỉ bằng bàn tay từ trong tủ ra, mới nhìn thôi Lý Nhược Thủy đã thấy có gì đó bất ổn.

“Đợi thêm đi, muốn lần mò tới được đây thì bọn họ còn cần ít thời gian.” Trịnh Ngôn Mộc cầm chiếc hộp gấm, ung dung tiến lại gần cô, “Em dâu, đến xem trong này có gì nào.”

Hắn mở chiếc hộp ra, bên trong có một con trùng một sừng màu đen, xung quanh đặt rất nhiều dược liệu, trông có vẻ nó đang ăn uống rất ngon lành.

Chỉ liếc qua thôi mà Lý Nhược Thủy đã nổi hết da gà, áp sát vào cột phía sau, vội nhìn đi chỗ khác.

“Đây là gì?!”

“Đây là cổ trùng. Em dâu cho rằng bọn anh sao có thể dựa vào em để khống chế tình lang của em đây? Chỉ cần nuốt thứ này vào, em sẽ buộc phải nghe theo lệnh của bọn anh.”

!!!

Cứu với trời ơi!

Sao cô lại không xuyên vào tiểu thuyết tiên hiệp chứ? Xuyên vào tiểu thuyết đó có bị khống chế thì cũng chẳng cần ăn sâu bọ đâu!

“Tình cảm của tôi với anh ta còn chưa đến mức ấy, vô dụng thôi!”

Trịnh Ngôn Mộc lắc đầu, vô cùng thích thú với dáng vẻ hoảng sợ của cô: “Anh mặc kệ, đây là ý của bề trên.”

“Khoan đã! Tôi tình nguyện làm con rối của các anh, bảo tôi đi đông tôi tuyệt không dám đi tây! Nhưng có thể đừng bắt tôi ăn không?!” Lý Nhược Thủy cố sức ngửa đầu ra sau, song vẫn không tránh được chiếc hộp gấm đang từ từ áp sát.

“Em dâu nghĩ bọn anh sẽ tin em thật sự tình nguyện sao?”

Lý Nhược Thủy và Trịnh Ngôn Mộc mắt đối mắt, lặng im một lúc, cuối cùng cô nhỏ giọng mở miệng: “… Có thể tẩm bột chiên giòn rồi hãy bắt tôi ăn không?”

Trước đây cô từng ăn bọ cạp chiên giòn, nhắm tịt mắt ăn cũng thấy khá ngon, hy vọng bọn người Trịnh Ngôn Mộc chịu học theo.

“Mơ à.” Trịnh Ngôn Mộc bóp cằm cô, chậm rãi nhét con cổ trùng vào miệng.

Lý Nhược Thủy chán đời nhìn lên trần nhà, cảm thấy vì chinh phục Lộ Chi Dao mà mình đã thật sự hy sinh quá nhiều. Kiểu hạ cổ lỗi thời lại phi khoa học thế này liệu có hiệu nghiệm không? Lẽ nào cô lại uổng công nuốt con trùng kia hả?

Có lẽ vì thiết lập trong nguyên tác quá thần kỳ, sau khi nuốt con cổ trùng vào lại chẳng có cảm giác gì lớn lao, nó nhanh chóng biến mất…

Trịnh Ngôn Mộc lấy một chiếc chuông đồng từ trong ngực ra, lắc leng keng không ngừng. Lý Nhược Thủy còn đang hoài nghi về tính “khoa học” của cổ trùng, thì chợt đầu óc nặng trĩu, đôi mắt nhắm nghiền. Và khi mở ra lần nữa, đôi mắt ấy đã hoàn toàn trống rỗng vô thần.

Trịnh Ngôn Mộc bước tới quan sát cẩn thận, rồi hỏi: “Vừa nãy bị quất có đau không?”

Lý Nhược Thủy đờ đẫn gật đầu, khó khăn bật ra một chữ.

“Đau.”

Trịnh Ngôn Mộc nghe thế thì bật cười ha hả, thuận tay cởi trói cho cô, rồi ngồi trở lại chỗ cũ. Hắn lấy một chiếc còi ra thổi mấy tiếng về phía ngoài, sau đó quay người chờ đợi Lộ Chi Dao tới.

“Có trách thì trách vị Lộ công tử kia đi, nếu không phải không thể khiến hắn nuốt con cổ trùng đó, thì sao lại phải dùng đến em dâu chứ?”

[Phát hiện ký chủ thần trí mơ hồ, đầu óc sập nguồn, năng lực chinh phục mất kết nối, hệ thống lập tức kích hoạt chức năng bảo hộ.]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...