Chương 54
“Rót trà.”
Trịnh Ngôn Mộc lắc lắc chiếc chuông đồng trong tay, trong lúc chờ đợi thì lôi sổ sách ra tính toán. Lý Nhược Thủy đờ đẫn bước tới, máy móc rót một chén trà đưa cho Trịnh Ngôn Mộc. Nhưng khi hắn vừa đưa tay nhận thì cô run lên, hất cả lên mặt hắn.
“Cô!” Trịnh Ngôn Mộc trừng mắt nhìn cô, song ánh mắt Lý Nhược Thủy vẫn vô hồn, không hề có dấu hiệu tỉnh táo lại.
“Đúng là bị khống chế, tay chân cứng đờ cả.” Hắn lau mặt, rồi lại khôi phục dáng vẻ quân tử giả tạo.
Bên ngoài xa xa vọng đến tiếng chim hót, Trịnh Ngôn Mộc cất sổ sách, chuyên tâm chờ đợi Lộ Chi Dao xuất hiện. Vết thương ở vai phải hắn vẫn còn đau, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho y được?
Cánh cửa bỗng nhiên bị xô mạnh, vẻ nhàn nhã trên mặt Trịnh Ngôn Mộc lọt vào tầm mắt của Lục Phi Nguyệt.
“Sao lại là ngươi!” Trịnh Ngôn Mộc lập tức đứng bật dậy, nhíu mày cầm lấy thanh kiếm trên bàn đối đầu với Lục Phi Nguyệt, còn Lý Nhược Thủy thì vẫn cầm chén trà trống không đứng bên cạnh, chẳng nói một lời.
Lục Phi Nguyệt cẩn thận nhìn Lý Nhược Thủy một lượt, thấy cô không bị thương gì thì mới khẽ thở phào. Lục Phi Nguyệt quay sang nhìn Trịnh Ngôn Mộc, lại đảo mắt qua những thứ bày biện sau lưng hắn.
“Ta cũng không ngờ người bắt cóc lại là cậu Cả nhà họ Trịnh.” Trong lúc nói chuyện, Lục Phi Nguyệt liên tục nhìn về phía Lý Nhược Thủy, nhưng cô vẫn chẳng có phản ứng nào, chỉ ngây dại nhìn xuống đất.
Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
“Nhược Thủy, Nhược Thủy?” Lục Phi Nguyệt gọi mấy tiếng nhưng Lý Nhược Thủy hoàn toàn không đáp, như một con rối gỗ mất đi linh hồn.
Vai phải Trịnh Ngôn Mộc bị thương, nếu đánh nhau e rằng sẽ rơi vào thế yếu. Hắn chợt nghĩ ra điều gì đó, lùi một bước rồi đưa thanh kiếm cho Lý Nhược Thủy.
“Đánh cô ta ra ngoài.”
Trong mắt Trịnh Ngôn Mộc, Lý Nhược Thủy vốn nhờ tỉ võ kén vợ mà vào được Trịnh phủ, người nhà cũng nói cô võ công cao cường, đánh bại không ít đối thủ mới giành hạng nhất. Hắn không tin cô chỉ là kẻ khoa chân múa tay cho đẹp.
Chuông đồng khẽ rung, Lý Nhược Thủy siết chặt kiếm trong tay, chẳng hề do dự lao thẳng về phía Lục Phi Nguyệt.
Lục Phi Nguyệt biết Lý Nhược Thủy vốn không biết võ công, thầm nghĩ chắc hẳn bị khống chế, vì vậy cũng không dám rút thanh đao mạ vàng trong tay ra, chỉ đành tạm tránh trước. Ngay lúc Lục Phi Nguyệt xoay người, Lý Nhược Thủy bỗng bất ngờ đổi chiều kiếm, xé rách vạt váy của chị.
Chiêu thức kỳ quái ấy khiến chị lập tức nghĩ đến Lộ Chi Dao, kiếm pháp của y cũng cực kỳ khó lường. Dù Lý Nhược Thủy không có đủ sức mạnh nhưng chiêu pháp lại rất thuần thục, Lục Phi Nguyệt không dám coi thường, buộc phải rút thanh kiếm mạ vàng ra ứng chiến.
Trịnh Ngôn Mộc đứng một bên xem thì cực kỳ thích thú, vỗ tay cổ vũ hai người, nhân tiện lắc chiếc chuông đồng trong tay: “Hay lắm hay lắm, ta thích nhất cảnh tượng này, đánh hăng thêm chút đi!”
Lục Phi Nguyệt vốn ứng phó với Lý Nhược Thủy vẫn còn dư sức, nhưng lúc này cô tăng tốc thế công, chị vừa phải đỡ chiêu vừa phải lo không làm cô bị thương, nên đường kiếm vung ra hơi rối loạn.
Đúng lúc hai người đang giao đấu, bên ngoài bỗng có tiếng chim hót chói tai vang lên, nhưng nửa chừng thì đột ngột im bặt, như thể bị cưỡng ép cắt đứt. Lục Phi Nguyệt bị âm thanh ấy phân tâm, kiếm pháp chợt gấp, lỡ tay hất văng kiếm của Lý Nhược Thủy, chém thẳng về phía cánh tay cô.
Thanh kiếm mạ vàng vốn sắc bén và nặng nề, nhưng giữa chừng đã bị một thanh kiếm mỏng khác chặn đứng.
“Dù bất cứ lúc nào cũng phải nắm chắc kiếm, em lại quên rồi sao?”
Thanh kiếm mỏng vân nứt ấy thoạt nhìn chỉ khẽ xoay, song lại mang theo lực khiến Lục Phi Nguyệt chẳng thể chống đỡ, đánh rơi thanh đao mạ vàng xuống đất.
Lộ Chi Dao thu kiếm vào vỏ, sắc mặt có vẻ rất tốt. Y đưa tay đặt lên cổ tay Lý Nhược Thủy, muốn kiểm tra xem cô có bị thương không. Tất cả đều ổn, nhưng khi chạm đến bắp tay thì y lại nhận thấy cơ bắp cô khẽ run lên theo phản xạ.
“Ở đây làm sao thế?”
Không có câu trả lời, y nghe thấy tiếng gió xé tới thì hơi nghiêng đầu né tránh, nhưng vẫn không buông tay cô ra. Thanh kiếm ắc bén xé rạch toạc vạt áo y, để lại một vết máu dài trên cánh tay phải.
Lộ Chi Dao chẳng hề để tâm đến vết thương, trở tay lại ấn lên cổ tay Lý Nhược Thủy. Mạch đập của cô vẫn bình ổn, không chút khác thường.
Lục Phi Nguyệt thấy y hơi nghi hoặc, bèn mở miệng giải thích: “Lộ công tử, tôi thấy sắc mặt của Nhược Thủy có vấn đề, giống như bị thứ gì đó khống chế.”
Lộ Chi Dao nhướng mày, khóe môi hơi cong, khá hứng thú: “Còn có thứ như vậy sao?”
Y quay đầu về phía Trịnh Ngôn Mộc, vài sợi tóc rơi xuống trước mắt, thoạt nhìn vô cùng dịu dàng: “Có thể cho ta biết là làm bằng cách nào không? Hay các ngươi cũng biết chế tạo người rối?”
Trịnh Ngôn Mộc căng thẳng, theo bản năng lùi lại một bước. Trước đây không ít cao thủ phái đi đều ngã gục trong tay y, nên hắn không thể sơ suất.
“Tốt nhất các ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ, hiện tại cô ta đã trúng độc, nếu không sớm giải thì chỉ e một ngày nào đó sẽ bị độc làm ngớ ngẩn, vĩnh viễn không cứu được.”
Lộ Chi Dao giữ chặt tay Lý Nhược Thủy, nghe vậy nụ cười chợt nhạt đi. Y lại lần nữa bắt mạch cho cô. Không có dấu hiệu trúng độc, nhưng có lẽ là do năng lực của y chưa đủ, bởi vậy mới không nhìn ra vấn đề.
“Rốt cuộc tại sao các ngươi lại tìm trăm phương nghìn kế dẫn ta tới đây?”
Lý Nhược Thủy vẫn luôn muốn tấn công Lục Phi Nguyệt, Lộ Chi Dao cau mày, dứt khoát giam cô trong vòng tay mình.
“Hiện tại còn có người ngoài, không tiện nói.” Trịnh Ngôn Mộc liếc nhìn Lục Phi Nguyệt đang đứng bên cạnh, cảm thấy mình đã nắm được quyền chủ động.
“Vị Lục bổ khoái này đã phá hoại chuyện tốt của bọn ta quá nhiều lần, hay là ngươi giết cô ta đi, rồi chúng ta sẽ nói tiếp.”
Lộ Chi Dao suy nghĩ một lát, giết Lục Phi Nguyệt thì rất dễ, nhưng nếu Lý Nhược Thủy tỉnh lại rồi hỏi đến chuyện này, e rằng sẽ khó giải quyết. Dù sao y cũng chẳng quen nói dối, một khi cô hỏi, y sẽ không giấu được.
“Chuyện này chắc là hơi khó xử.” Lộ Chi Dao buông tay Lý Nhược Thủy, chậm rãi tiến đến bên Lục Phi Nguyệt. Rồi y khẽ nhếch môi, áy náy mở lời: “Xin lỗi.”
“Lộ công tử, chúng ta nên hợp lực đánh bại họ…” Lục Phi Nguyệt mở to mắt, vừa định rút đao chống trả thì đã bị y vung tay đánh ngất.
“Cô ta chỉ là một bổ khoái nho nhỏ, đây lại là địa bàn của ngươi, dù cô ta có đi tố giác thì cũng ít người tin. Thôi bỏ đi được không?”
Khi y quay đầu lại thì Lý Nhược Thủy đã đứng ngoan ngoãn bên cạnh Trịnh Ngôn Mộc.
Lộ Chi Dao vẫn nhẹ nhắm mắt, khẽ cười, nhưng giọng nói đã chẳng còn mềm mỏng nữa: “Sáng nay ta vừa thôi ý định biến em ấy thành con rối, giờ thì lại bị ngươi khơi trở lại rồi.”
Trịnh Ngôn Mộc tưởng mình đã có lá bùa bảo hộ, hắn động đậy vai phải vẫn còn hơi đau, đẩy Lý Nhược Thủy tới trước mình.
“Chẳng qua muốn cô ta làm chút việc, nên ta đã dùng vài chiêu nho nhỏ mà thôi.” Hắn mỉm cười rồi lấy chiếc roi mảnh ra, “Trước khi đưa cô ta về, ta vẫn phải báo thù cái đã.”
“Cái roi này làm bằng gân bò, không làm rách da nhưng những vết thâm nó để lại lâu ngày chẳng tan. Trông thì mềm, nhưng khi quất vào không dễ chịu đâu. Cô ta thử rồi đấy.”
Trịnh Ngôn Mộc nhìn Lý Nhược Thủy, mặt không đổi sắc, khẽ lắc chiếc lục lạc: “Cảm giác thế nào?”
“Đau.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Đây là chữ đầu tiên Lộ Chi Dao nghe cô thốt ra cho tới giờ.
Mi mắt rung nhẹ, vẫn nở nụ cười như cũ, y thì thầm: “Hoá ra là ngươi đánh à.”
“Lần trước ở phòng tối, ngươi suýt đâm trúng giữa mày ta, lại còn đả thương cả vai phải nữa, hại ta dạo này không thể dùng kiếm. Món nợ này ta không thể bỏ qua.”
Lộ Chi Dao lặng thinh đứng chờ lời kế tiếp.
“… Thế thì, để cô ta thay ta trả mối thù đi. Ta thích nhất nhìn những người yêu nhau tự làm tổn thương nhau đấy.”
Trịnh Ngôn Mộc mỉm cười rất tao nhã, nhét chiếc roi mảnh vào tay Lý Nhược Thủy rồi lại khẽ lắc lục lạc: “Đánh thật mạnh vào.”
Giây phút tĩnh lặng, chiếc roi quất thẳng vào người Lộ Chi Dao.
Lộ Chi Dao vẫn giữ vẻ dịu dàng mỉm cười hòa nhã, khiến người ta khó đoán biết suy nghĩ trong lòng.
“Ngươi cũng không kêu sao?” Trịnh Ngôn Mộc thấy thái độ y như thế thì không nhịn được bật cười vài tiếng, “Tưởng thế ta sẽ tha cho ngươi à? Đánh mạnh vào!”
Cô liên tục quất lên người y, khiến những sợ tóc buông lơi rũ xuống trước chán, khiến y phục y bật mở. Lộ Chi Dao đứng trước mặt cô, nhưng lại như một nô lệ bị chủ nhân quất đánh. Tiếng roi quất lên người Lộ Chi Dao càng lúc càng vang dội, Trịnh Ngôn Mộc chú ý thấy đôi tay y bông thõng bên người đang khẽ run thì còn tưởng y sợ hãi.
“Cố nhịn làm gì, đau thì kêu lên, hà tất phải tỏ ra mạnh mẽ. Cô hỏi hắn xem có đau hay không.”
Nhận được tín hiệu của Trịnh Ngôn Mộc, Lý Nhược Thủy càng đờ đẫn, tay vung roi mạnh hơn, giọng hỏi cũng gần như chẳng có chút biến đổi nào.
“Đau không…”
“Sao lại đau được chứ?”
Trong phòng vang lên mấy tiếng cười thỏa mãn. Lộ Chi Dao khẽ cong môi, mặc cho cô quất mình, bàn tay nâng lên cũng hơi run.
“Ta mừng còn chẳng kịp.” Bị Lý Nhược Thủy làm tổn thương luôn là niềm vui lớn nhất từ trước đến nay của y. Chuyển hết nỗi đau của cô sang chính mình, đón nhận toàn bộ của cô, y chưa bao giờ kháng cự được niềm vui từ tận sâu trong linh hồn đó.
“Chẳng phải đây chính là yêu sao?” Y “nhìn” về phía Trịnh Ngôn Mộc rồi nở nụ cười dịu dàng, như muốn hắn tán đồng quan niệm của mình, song lại càng giống đang bày tỏ sự cảm kích.
“Nếu là ngày thường, em ấy nhất định sẽ không chịu ‘yêu’ ta theo cách này. Ta còn phải cảm ơn ngươi nhiều.”
Chiếc roi mảnh vung lên vun vút, có vài lần suýt quệt vào má thì đều bị y đưa tay cản lại. “Đánh vào mặt sẽ không đẹp nữa. Em để tâm đến vẻ ngoài như vậy, ta cũng phải bảo vệ cho tử tế.”
Trịnh Ngôn Mộc mở to mắt nhìn Lộ Chi Dao, rồi bất giác lùi một bước. Hắn vốn nghĩ mình đã đủ bất thường, nào ngờ còn có một kẻ vặn vẹo như Lộ Chi Dao. Ai lại thích bị đánh cơ chứ?
“Chờ… chờ lát nữa ta sẽ đưa ngươi đến đại bản doanh ở Thương Châu, muốn giải dược thì tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời bọn ta. Nếu có gì khác thường, kẻ đầu tiên gặp họa chính là Lý Nhược Thủy.”
Trịnh Ngôn Mộc cố dùng lời đe dọa để xoa dịu chấn động vừa rồi.
[Phòng hộ hoàn tất, đã đánh thức ý thức của ký chủ, năng lực “chinh phục” khôi phục về trạng thái bình thường.]
Đầu óc choáng váng, Lý Nhược Thủy đang quất roi thì loạng choạng, nhưng bàn tay lại bất giác vung lên. Cô nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, rồi lại nhìn gương mặt đầy thỏa mãn của Lộ Chi Dao, mắt mở to chưa từng có.
Gì đây? Sao lại thế này? Phòng hộ xong rồi cơ mà, sao cô vẫn không khống chế được cơ thể mình? Nếu còn tiếp tục đánh như hiện tại, vậy thiện cảm mà cô đã vất vả gây dựng trước đó chẳng phải sẽ đổ sông đổ biển hết sao!
[Ý thức của ký chủ được đánh thức tức là phòng hộ thành công, mong ký chủ tiếp tục cố gắng.]
Cái quái gì thế! Đúng là cái hệ thống chết tiệt! Không giúp được việc nào mà còn dám xưng là hệ thống HE nữa à!
Liên tục quất roi lên người Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy cực kỳ đau lòng. Một phần vì Lộ Chi Dao, một phần vì độ thiện cảm vất vả lắm mới gây dựng được.
Lộ Chi Dao đang hưng phấn nên chẳng thèm để ý lời Trịnh Ngôn Mộc, nhưng rồi dần dần y bắt đầu cau mày.
Lý Nhược Thủy cảm thấy cực kỳ không ổn, chắc chắn là độ thiện cảm đã giảm rồi!
“Quả nhiên, thành người rối vẫn có nhiều bất tiện.”
Lộ Chi Dao chầm chậm bước theo đường roi, bắt chính xác cổ tay Lý Nhược Thủy. Y nhẹ v**t v* mấy vòng trên chuỗi hạt ở cổ tay cô rồi thò tay ấn nhẹ vào cánh tay cô. Cử động liên tục đã làm cơ bắp Lý Nhược Thủy căng cứng, nhưng vì mệnh lệnh nên cô vẫn phải tiếp tục quất xuống.
“Đến cả đau cũng không chịu nói, vậy thì còn có ý nghĩa gì nữa chứ?” Y vừa nói vừa x** n*n cánh tay phải cứng đờ của Lý Nhược Thủy, cố làm cô dễ chịu hơn. Thực ra Lý Nhược Thủy cũng thấy dễ chịu hơn phần nào, thậm chí còn có ảo giác rằng cánh tay phải của mình đã được cứu vãn.
Lộ Chi Dao dứt khoát ôm Lý Nhược Thủy để khống chế hành động của cô, rồi quay đầu “nhìn” về phía Trịnh Ngôn Mộc. Dù nụ cười của y vẫn hiền hòa, nhưng lại vô cớ tạo cho hắn cảm giác bị áp ép.
“Tuy phải cảm ơn ngươi đã khiến em ấy ‘yêu’ ta, nhưng nợ thì vẫn phải tính sòng phẳng. Ví dụ như, có vẻ lúc trước ngươi đã đánh em ấy.”
Bề ngoài Lý Nhược Thủy vẫn đờ đẫn, nhưng bên trong đã gật như gà mổ thóc. Giờ cô đang bị con cổ trùng trói buộc, không làm được gì, nhưng ân oán này không thể bỏ qua, phải trả lại vài roi cho xứng.
“Vậy nếu vai phải của ngươi đã bị ta đả thương, thế thì phải trả bằng tay trái.” Lộ Chi Dao nở nụ cười rạng rỡ, rút con dao găm ra rồi thong thả tiến về phía hắn.
Trịnh Ngôn Mộc thấy vậy biết không ổn, rút còi ra thổi mạnh. Tiếng chim kêu vang liên hồi, nhưng bên ngoài căn phòng chẳng có chút động tĩnh.
“Nếu ta đã vào được, ngươi nghĩ ngoài kia còn ai nữa sao?” Lộ Chi Dao cúi người ấn mạnh vào vai phải đang đau của Trịnh Ngôn Mộc, tăng dần sức lực khiến hắn mặt tái mét, “Không đau đâu, một nhát ấy mà, nhanh thôi.”
Con dao găm đen xì chọc vào vai trái của Trịnh Ngôn Mộc, từ từ sâu thêm, đau tới mức mắt hắn trừng cả con mắt.
“Ngươi thích nhìn người khác chịu đau, thế vừa hay, đó cũng là sở thích của ta.” Dòng máu ấm ấm chảy qua kẽ tay Lộ Chi Dao, y mím môi cười, ánh mắt càng ngày càng dịu dàng.
“Nếu không phải còn cần ngươi dẫn đi giải độc, thì ta đã từ từ bóp nát xương họng ngươi rồi.”
Y quay đầu nhìn về phía Lý Nhược Thủy, nom hệt đứa trẻ muốn có lời khen: “Thế nào, hả giận rồi chứ?”
Đâu chỉ là hả giận, đúng hơn là làm cô hết cả hơi. Vốn dĩ cô chỉ nghĩ đánh trả vài roi cho bõ tức, nào ngờ Lộ Chi Dao ra tay liền phế luôn cánh tay trái của Trịnh Ngôn Mộc. Cô không khỏi lo lắng, nếu sau này y phát hiện ra tất cả những việc cô làm chỉ là để trở về nhà, liệu có ngũ mã phanh thây cô luôn không.
“Quên đi, em không có ý thức mà.” Lộ Chi Dao thở phào nhẹ nhõm rồi mỉm cười đỡ Trịnh Ngôn Mộc dậy, sau đó thuận tay móc lấy chiếc chuông đồng ở sau lưng hắn.
“Giờ ngươi có thể dẫn ta tới tổ chức của ngươi được không?”
Lý Nhược Thủy: …
Cô đoán Trịnh Ngôn Mộc khi được nâng lên chắc chắn đang chửi thầm trong bụng.
