Chương 55
Trịnh Ngôn Mộc nghiến răng, không dám hé miệng.
Vết thương ở vai phải vừa mới lành, vai trái lại bị đâm xuyên, lúc này trong lòng hắn đúng là có oán hận nhưng nào dám bộc lộ ra. Rõ ràng tới tận lúc Lộ Chi Dao bị Lý Nhược Thủy quất đến độ thương tích đầy mình thì hắn vẫn còn chiếm thế thượng phong, vậy mà chỉ trong chớp mắt, địa vị hai người đã hoàn toàn đảo ngược.
Vốn dĩ còn chờ xem màn kịch “đánh ở thân anh, đau ở lòng em”, ai ngờ y lại là loại b**n th** “đánh ở thân ta, khoái ở lòng ta”. Nếu không phải không tiện ra tay với Lý Nhược Thủy, sao có thể để cô tìm được cơ hội phản công?
Trịnh Ngôn Mộc trợn trắng mắt, môi mấp máy, vừa âm thầm lặp lại sự việc trong đầu, vừa tự mình bôi thuốc.
Liếc thấy Lý Nhược Thủy ngây ngẩn nhìn mình, chẳng biết vì sao hắn lại lờ mờ nhìn ra được chút thương hại từ ánh mắt cô.
Trịnh Ngôn Mộc: “…”
Dù Lý Nhược Thủy ở trạng thái nào đi nữa, song chỉ cần nhìn thấy thôi là hắn liền vô cớ nổi giận đùng đùng.
“Cô quay mặt đi.” Trịnh Ngôn Mộc cởi áo được nửa chừng, chợt nghĩ đến việc cô vẫn nhìn chằm chằm thì không khỏi thấy kỳ quái.
Lý Nhược Thủy: …
Cô cũng chẳng muốn nhìn, cũng sợ mọc lẹo mắt chứ, nhưng cô có khống chế nổi mình đâu? Giờ chỉ có tiếng chuông đồng mới có thể điều khiển cô thôi, còn lời nói thông thường thì không.
Ngay khi Lý Nhược Thủy đang cố gắng nhắm chặt mắt thì bỗng bị một người ôm từ phía sau. Mùi hương nhàn nhạt thoảng qua chóp mũi, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng che lấy mí mắt, buộc cô phải khép lại. Tiếng chuông vang bên tai, theo sau là giọng nói dịu dàng của y.
“Quay đầu nhìn ta.” Y buông tay rồi khẽ chạm ngón tay vào giữa chân mày cô, nhưng chẳng thấy cô có phản ứng gì. Lộ Chi Dao lắc nhẹ chiếc chuông, ý nghĩ thoáng đảo mấy lượt, dường như trong tiếng ngân ấy còn có vài điều bí ẩn.
“Vô ích sao.” Y buông tay, khép mắt nghiền ngẫm dư âm của tiếng chuông: “Lắc chuông có quy tắc gì chăng?”
Trịnh Ngôn Mộc ôm vai trái, chạm phải ánh nhìn trừng trừng của Lý Nhược Thủy thì bất giác thở dài: “Không có quy tắc gì, cái này phải luyện, ta cũng đã tập rất lâu rồi… Có thể che mắt cô ta lại không, cô ta nhìn trắng trợn quá.”
Lộ Chi Dao khẽ cười rồi ngồi xuống cạnh Lý Nhược Thủy, tay vẫn không ngừng lắc chuông thử nghiệm: “Sao nhất định phải để em ấy nhắm mắt, chẳng lẽ ngươi không thể tự tìm thứ gì che lại?”
Giọng điệu và vẻ mặt của Lộ Chi Dao cực kỳ lễ độ, nhưng lời nói thì lại chọc Trịnh Ngôn Mộc tức điên.
Cái gì mà hắn tự che? Vì sao lại là hắn phải che chứ?!
Trịnh Ngôn Mộc đau không chịu nổi, nảy hứng phản nghịch, lập tức quẳng ngoại bào xuống đất, áo trong cũng kéo toạc một nửa.
“Nếu làm bẩn mắt em ấy, ta đành móc mắt ngươi ra để đền bù thôi.”
Trịnh Ngôn Mộc: …
Hắn đứng dậy đi ra sau tủ tự bôi thuốc.
Lý Nhược Thủy chứng kiến toàn bộ, thoáng chốc chẳng biết nên vui vì đôi mắt mình được cứu, hay nên buồn vì người mình đang ra sức chinh phục thật chẳng phải hạng bình thường. Lộ Chi Dao ngồi bên cạnh cô, mãi luyện tập chiếc chuông đồng, tiếng leng keng lanh lảnh ngân khắp gian phòng.
“Bắt chước mèo kêu.”
Lý Nhược Thủy: …
Thế mà y lại nghĩ đến chuyện này à?
Hy vọng Trịnh Ngôn Mộc không nghe thấy, đúng là quá xấu hổ.
“Vẫn không đúng.” Lộ Chi Dao như cái máy phát lại, lắc chuông không biết mệt mỏi, liên tục lặp lại bốn chữ kia, giọng điệu gần như chẳng đổi khiến Lý Nhược Thủy nghe mà phát điên trong lòng.
Sao mà cứ nhai đi nhai lại mãi thế! Nếu lúc này cô không bị khống chế, hẳn đã sớm chịu không nổi mà kêu mấy tiếng rồi.
“Bắt chước mèo kêu.” Lộ Chi Dao lại lắc chuông, không hề tỏ ra chút mất kiên nhẫn nào.
Cá khóc có nước biết, cô khóc thì ai hay?
Trịnh Ngôn Mộc đã gần băng bó xong, vội vàng bước ra, rồi giống như không chịu nổi nữa mà nhanh chóng mặc lại y phục.
“Ta chuẩn bị xong rồi, mau đi thôi…” Hắn nhìn chiếc chuông đồng trong tay Lộ Chi Dao, nhưng lại không dám tiến lên giành. Nếu để cấp trên biết được chiếc chuông này có khả năng không lấy lại được, e rằng hắn khó lòng báo cáo kết quả.
“Lộ công tử, có thể giao chiếc chuông đồng cho ta chăng?”
Lộ Chi Dao hơi nhướng mày, mím môi cười khẽ rồi đưa chuông qua, dịu dàng dặn một câu: “Lắc chậm thôi.”
Trịnh Ngôn Mộc nhận lấy rồi lắc thử, chiếc lưỡi chuông bằng đồng vàng bên trong va chạm khắp nơi, âm thanh vang lên khác hẳn tiếng chuông đồng bình thường, nghe vừa văng vẳng mà âm vang lại mờ đục.
“Bắt chước mèo… khụ, đi theo ta lên xe ngựa.”
Lý Nhược Thủy bất giác bước tới, đứng ngay bên cạnh hắn.
Trịnh Ngôn Mộc còn chưa nắm ấm chiếc chuông thì đã bị Lộ Chi Dao lấy lại, hắn chỉ đành bất lực liếc nhìn rồi tạm gác sang một bên.
Trịnh Ngôn Mộc mở cửa phòng đi trước, vừa bước ra ngoài liền khựng lại. Trong sân lác đác nằm đầy xác chết, toàn là những người mai phục xung quanh chờ tiếp ứng hắn. Ngoài kia chém giết đến mức này, vậy mà hắn chỉ nghe thấy một tín hiệu ngắn ngủi.
Sống lưng Trịnh Ngôn Mộc thoáng lạnh buốt, thầm mừng bản thân đã sớm khống chế Lý Nhược Thủy, nếu không, hắn cũng đã chung số phận với bọn họ.
“Không đi sao?”
Hắn quay đầu nhìn nam nhân đang mỉm cười ôn hòa kia, không ngờ y không chỉ b**n th** hơn mình, mà trong khoản giả bộ cũng cao tay hơn nhiều. Hắn hơi lo lắng, không biết bọn họ rốt cuộc có khống chế nổi Lộ Chi Dao hay không.
Ba người đi đến chiếc xe ngựa ở sân sau, Trịnh Ngôn Mộc vừa bước lên càng xe thì chợt nghe thấy phía sau vang lên tiếng chuông quen thuộc, âm điệu y hệt tiếng mà hắn vừa lắc.
Thân hình hơi cứng ngắc của Lý Nhược Thủy khựng lại, rồi liền nghe thấy giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau: “Dừng lại.”
Lý Nhược Thủy lập tức dừng bước. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lúc này, trong lòng thấy hoảng loạn không chỉ có Trịnh Ngôn Mộc, mà còn cả Lý Nhược Thủy. Uy lực của loại cổ này cô đã sớm nếm trải, nói nó là một dạng “thuốc nói thật” khác cũng chẳng quá. Nếu y bất chợt nảy ra ý định hỏi đến thân thế lai lịch của cô, chẳng phải cô sẽ khai hết sao?
Theo từng bước chân đến gần của người phía sau, tim của cả Trịnh Ngôn Mộc lẫn Lý Nhược Thủy đều đập nhanh hơn, người nào người nấy thầm cầu nguyện trong lòng.
“Lên xe đi.”
Trịnh Ngôn Mộc và Lý Nhược Thủy đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng mỗi người lại mang một nỗi lo riêng.
*
Nắng sớm rải xuống, bầy quạ chẳng biết từ đâu bay đến kêu quang quác mấy tiếng trên không trung rồi sà xuống mổ xác chết. Có một hai con bay nhầm vào trong nhà, nhảy lên mặt nữ tử áo đen rồi lại kêu toáng lên bay đi.
Tiếng động ấy khiến Lục Phi Nguyệt giật mình tỉnh lại. Chị bật dậy, vươn tay chộp lấy thanh đao của mình thủ thế phòng bị, nhưng trước mặt đã sớm chẳng còn ai. Chị chớp mắt mấy cái, từ từ đứng lên nhìn căn phòng trống không người canh giữ này. Đồ vật bên trong không nhiều, chỉ vài món nội thất đơn giản, nhưng Lục Phi Nguyệt theo bản năng lại cảm thấy nơi này cất giấu thứ mình cần. Trong thoáng chốc, chị không rõ Lộ Chi Dao đánh ngất mình là vô tình hay hữu ý nữa.
Lục Phi Nguyệt đứng dậy, chậm rãi tiến đến trước cái tủ, mở ra thì thấy bên trong chất đầy sổ sách, nhiều cuốn đã ố vàng, trông như đồ từ nhiều năm trước.
Chị bắt đầu lật xem, thỉnh thoảng trong đó còn kẹp lẫn một vài tờ thư giấy đóng chung với sổ. Khi đọc kỹ nội dung trên đó, đồng tử bỗng co rút, rồi chị vội vàng tìm tiếp những cuốn khác.
Không ngờ nhà họ Trịnh cũng dính líu đến vụ buôn người lần trước.
Xem ra, việc này chị phải điều tra cho rõ mới được.
*
Tiếng rao hàng trên phố nối tiếp nhau vang lên, đủ loại hương vị đồ ăn từ ngoài cửa sổ xe bay vào, dần dần quyện lại ngay chóp mũi Lý Nhược Thủy. Một tia nắng xuyên qua song cửa, chiếu thẳng lên chiếc chuông đồng trong tay Lộ Chi Dao.
Chiếc xe ngựa này không lớn, để che mắt thiên hạ, Trịnh Ngôn Mộc không chỉ đổi y phục cho mình mà còn đổi cả xe ngựa thành kiểu này.
Trong xe chỉ có cô và Lộ Chi Dao, hai người ngồi đối diện. Đầu gối đôi bên vô thức chạm nhau càng khiến không gian trở nên chật hẹp. Không biết vì sao, từ lúc lên xe Lộ Chi Dao vẫn chưa nói một lời mà chỉ mân mê chiếc chuông đồng, làm lòng Lý Nhược Thủy càng thêm hoang mang.
Cô như nhớ y vẫn luôn nói cô lừa gạt y.
“Thật kỳ lạ, rõ ràng đã bị khống chế mà sao tim còn đập nhanh thế?” Y giơ tay chạm vào chỗ phát ra âm thanh, trong giọng nói xen vài phần trêu chọc: “Chẳng lẽ trong lòng vẫn tỉnh táo?”
Lý Nhược Thủy cụp mắt nhìn ngón tay đang đặt trên ngực mình, thật sự không khống chế được nhịp tim ngày càng dồn dập. Người này quá nhạy cảm, không chừng sắp hỏi những câu kỳ quặc nào đó đấy.
Lộ Chi Dao chậm rãi nghiêng người tới gần, mái tóc đen trượt xuống vai, gương mặt dịu hòa hiện lên dưới vệt nắng, khiến hàng mi cũng nhuốm một tầng đỏ nhạt. Y không nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào tay và nhịp thở hòa quyện để xác định khoảng cách, đến khi cảm thấy đủ gần mới dừng lại.
Lý Nhược Thủy nhìn gương mặt gần trong gang tấc thì nghẹn thở, trên mặt bất giác dâng lên sắc hồng mong mỏng. Khoảng cách quá gần, cô thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi lạnh nhè nhẹ từ người y.
Lộ Chi Dao khẽ cong môi, từ từ mở mắt. Trong đôi mắt mờ sương ấy phản chiếu hình ảnh cô cùng ánh nắng: “Bị khống chế nhưng cũng vì ta đến gần mà tim đập gấp ư? Xem ra là yêu ta lắm rồi.”
Lý Nhược Thủy: “…” Dù đôi mắt y không thể hội tụ tiêu điểm, song cô vẫn cảm nhận được niềm vui từ đó.
Lộ Chi Dao khẽ rung chiếc chuông, hàng mi đổ bóng nhẹ trong mắt như khiến y thêm vài phần thần thái.
Lý Nhược Thủy nhìn chằm chằm chiếc chuông đồng, tim lại đập dồn dập. Giờ cô đoán không nổi Lộ Chi Dao đang nghĩ gì, huống hồ đầu óc cô cứ không ngừng nảy ra những ảo tưởng màu hồng của tình yêu.
Môi Lộ Chi Dao có hạt châu, nhìn gần thì đầy đặn, cộng với đường viền môi rõ rệt, đúng chuẩn kiểu môi khiến người ta muốn hôn.
Đôi môi mở ra khép lại, y thốt ra bốn chữ: “Em yêu ta không?”
Trái tim đang treo cao của cô chợt hạ xuống, thì ra y hỏi điều này.
“Thích.” Đối diện gương mặt ấy, cô thật khó không rung động.
Lộ Chi Dao nghe được câu trả lời thì hơi nhíu mày, hạt châu trên môi nhẹ đè lên môi dưới tạo thành một vệt hõm, “Em yêu ta không?”
“Thích.”
Y giơ chiếc chuông đồng trong tay lắc nhẹ: “Nói em yêu ta.”
“… Tôi yêu anh.”
Nghe được câu trả lời khiến mình hài lòng, lúc này Lộ Chi Dao mới giãn mày, chậm rãi nhếch khóe môi lên: “Chỉ yêu ta thôi, đúng không? Nói ‘đúng’.”
“Đúng.” Dù y không nói thì cô cũng sẽ đáp là “đúng”.
“Vậy em yêu ta nhiều đến mức nào?” Y thì thầm, nghiêng tai sát môi cô nhưng chỉ nhận lại sự im lặng.
Không phải Lý Nhược Thủy không muốn nói, mà là không thể nói ra. Bị khống chế vẫn có giới hạn, những câu quá phức tạp thì cô không tự nói được. Nhưng sự im lặng này lọt vào tai Lộ Chi Dao lại thành một ý khác.
Y bật cười: “Ta cũng không biết câu hỏi này nên trả lời thế nào, thế thôi vậy.”
Lộ Chi Dao cong mắt cười, đưa tay v**t v* gò má cô, nhưng dường như vẫn chưa đủ. Bàn tay chống trên đầu gối cô của y bất giác siết lấy đùi cô, như muốn mượn thế để xoa dịu cơn khát vọng có thể nuốt chửng con người ta.
“Ngoan lắm, ta chợt thấy con rối cũng khá tốt.”
“Hay là cứ thế đi, ta đưa em rời khỏi đây. Hình như em rất thích Giang Nam, vậy chúng ta cứ sống ở Tần Hoài thì sao?”
“Nói ‘được’ đi.”
Chuyện này tuyệt đối không thể nói. Nếu trong tình trạng hiện tại mà thật sự sống ở Tần Hoài, vậy kết cục tốt nhất cũng chỉ là sống nốt quãng đời còn lại tại đây. Một khi y thấy chán thì nhất định cô sẽ bị vứt bỏ hệt như con rối gỗ y từng vứt trong rừng trúc thuở nhỏ, đó mới là bi kịch tột cùng.
Lý Nhược Thủy dồn hết sức bình sinh mới ghìm được đầu lưỡi mình. Dù vẻ ngoài không lộ chút khác thường, nhưng thực ra cô đã cố gắng đến mức thái dương rịn mồ hôi, lông mi cũng khẽ run lên.
“… Không, không được.”
Lộ Chi Dao thu nụ cười, cúi đầu tựa lên vai Lý Nhược Thủy, mái tóc lạnh buốt xõa xuống mu bàn tay cô. Giọng nói truyền từ trên bờ vai tuy mềm mại nhưng lại mang theo chút cô đơn: “Em không muốn, vậy thì thôi.”
Tiếng vó ngựa lộc cộc đi tiếp về phía trước, Trịnh Ngôn Mộc đang đánh xe nghe vậy mới thở phào. Nếu Lộ Chi Dao thật sự muốn đi, hắn chắc chắn chẳng cản nổi, đến lúc ấy tội đổ lên đầu hắn thì chẳng phải chỉ là phạt chặt tay nữa đâu.
Chiếc xe ngựa nhỏ rẽ vào một con hẻm, nơi ấy có khá nhiều hiệu sách và tiệm nhỏ, cũng có nhiều hàng rong bày bán, khung cảnh náo nhiệt ngập tràn hơi thở nhân gian. Xe ngựa dừng trước một cổng phủ không mấy nổi bật. Có một nữ tử vận y phục màu ngó sen nhạt đứng đó, đang mỉm cười rạng rỡ nhìn về phía này.
Lý Nhược Thủy được Trịnh Ngôn Mộc dìu xuống xe, ba người cùng đứng ở trước cổng.
Khoảnh khắc nhìn thấy nữ tử kia, đồng tử của Lý Nhược Thủy lập tức co rút lại vì cực kỳ kinh hãi.
Má ơi! Đây không phải Bạch Khinh Khinh thì còn ai nữa!!
