Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 93



Chương 93

Bầu trời ngoài cửa sổ như được phủ một lớp sa mỏng xám xịt, không hẳn là tối, nhưng trông lại nặng nề u ám. Ngoài đường gió đã nổi lên, biết bao chủ quán ven đường nheo mắt đẩy xe gỗ trở về nhà.

Gió lồng lộng lùa vào trong quán trà, tiểu nhị vội vàng đóng cửa rồi tiếp tục mang điểm tâm cho khách nghe kể chuyện.

Trên đài tầng một, người kể chuyện đang kể một câu chuyện tình vấn vương; còn ở lầu hai, chỗ của Lý Nhược Thủy, lại đang nói về cuộc đời “tươi đẹp” của một gã đàn ông tệ bạc.

Lộ Chi Dao chẳng mấy hứng thú với câu chuyện mà ông lão cùng bàn đang thao thao bất tuyệt, y vẫn móc ngón út vào tay Lý Nhược Thủy, nhưng tai thì lại đang hướng cả xuống lầu một.

Y đang nghe câu chuyện tình mà thanh niên kể chuyện dưới kia đang kể. Còn Lý Nhược Thủy lại chăm chú nghe câu chuyện của người kể trên này, cô vừa uống rượu vừa ăn đồ nhắm, gò má ửng đỏ, trông như đã hơi say.

“Ngự Phong sơn trang vốn không nằm ở hoàng thành, cũng đã sớm bắt đầu suy tàn. Thực ra sơn trang đó từng có cơ hội vực dậy, chỉ cần có người kế thừa đủ sức làm rạng rỡ nó thôi. Nhưng Hà Ôn Mặc lại là kẻ võ nghệ dốt đặc, học được xíu căn bản, còn chiêu thức thật sự thì chẳng biết tý gì. Đến khi lão trang chủ đời trước qua đời thì võ nghệ của họ cũng chỉ còn lại một cuốn bí kíp khó hiểu. Không có tiền, Hà Ôn Mặc lại không cam lòng, thế là gã nghĩ đến nơi phồn hoa nhất mang tên hoàng thành. Người hoàng thành giàu có, đâu đâu cũng có vàng bạc, lại xa rời giang hồ đâm ra hiểu biết hời hợt, quả đúng là mảnh đất màu mỡ để lừa gạt. Gã liền phi ngựa vào kinh, đi tìm cơ hội sống sót cuối cùng. Và cuối cùng gã tìm đến cô con gái Từ Tư của lão Thái phó. Chỉ bằng một trò anh hùng cứu mỹ nhân vụn vặt là gã đã thành công lừa được cô nương mười lăm tuổi ấy mê muội, sẵn sàng bỏ lại tất cả trong hoàng thành để theo gã rời đi. Lão Thái phó vốn phản đối, nhưng cuối cùng lại thương con gái, khi tiễn con rời hoàng thành còn cho con gái mang khá nhiều vàng bạc. Từ đó, Từ Tư rời khỏi hoàng thành yên vui sung túc của mình, theo gã lừa đảo đến vùng đất gió cát mịt mù. Tuy điều kiện khổ cực, nhưng chỉ cần có tình thì chuyện gì cũng có thể chịu được hết. Không lâu sau họ có con, cũng tích được chút tiền, xem như đã trải qua một khoảng thời gian ngọt ngào. Nhưng cảnh đẹp chẳng dài lâu, tiền vào không kịp tiền ra, họ lại phải thắt lưng buộc bụng. Cho đến lần đại hội tỉ võ nọ, sự xuất hiện của nữ hiệp áo đỏ ấy mới là bước ngoặt thực sự đối với Hà Ôn Mặc.”

Ông lão nói ngắt quãng như đang hát kịch, đôi mắt hơi mờ đi như mang theo vài phần cảm khái.

Câu chuyện này bảo phức tạp cũng chẳng phức tạp, chẳng qua chỉ là chuyện một người đàn ông xuất thân nghèo khó lừa được tiểu thư nhà giàu mà thôi.

Cô cúi đầu nghĩ ngợi chốc lát, rồi hỏi: “Có phải Từ phu nhân rất thích hoa lê không?”

Ông lão hơi kinh ngạc nhìn cô, ánh mắt thoáng ý cười: “Quả ít ai chú ý đến chi tiết này. Đúng vậy, tín vật định tình của họ chính là hoa lê. Từ sau vụ thảm án diệt môn, Từ phu nhân đem lòng yêu việc trồng lê, chỉ để đến mùa có thể nhìn vật nhớ người.”

Sau khi trầm ngâm một lúc, Lý Nhược Thủy chợt nhớ đến cảnh khi mình mới xuyên sách đã cùng Lục Phi Nguyệt đi cứu mấy nữ tử bị giam giữ.

Ở đó, hoa lê trải kín cả núi đồi, lớp lớp trắng muốt đến mức có thể che phủ gần nửa mặt sông, trải ra trên núi rừng như một tấm thảm hoa.

“Vậy họ cũng thường mặc đồ trắng sao?” Lý Nhược Thủy không khỏi nhíu mày hỏi.

“Ba năm đầu tiên thì bắt buộc mặc, nhưng bây giờ thì có vẻ ít hơn rồi.”

Lý Nhược Thủy chợt có suy đoán, rồi cô tiếp tục hỏi: “Ngự Phong sơn trang không chỉ dời từ vùng gió cát đến hoàng thành, mà còn giàu có để làm việc thiện… Những năm gần đây họ kiếm tiền bằng cách nào?”

Ông lão cười khẽ, vẻ mặt rất nghiêm túc.

“Thật ra tôi cũng không biết, tôi chỉ là kẻ kể chuyện thôi. Nhưng một người trong thời gian ngắn mà trở nên giàu có đến mức ấy…” Lão hạ giọng, hơi nồng mùi rượu, “Chắc hẳn đã làm một việc gì đó ghê gớm lắm.”

Một tiếng sấm rền vang khắp chân trời, mây đen cuồn cuộn, bên tai bỗng có tiếng nước rơi.

Mưa bắt đầu nặng hạt, dần dần ào ạt, chẳng lâu sau đã tạo thành một màn mưa dày đặc.

Bên ngoài cửa sổ vang tiếng mưa ào ào, thi thoảng lại có sấm nổ ùng ùng, Lý Nhược Thủy nhìn đám mây đen kia mà tâm trí lại trôi dạt đến chỗ khác.

Từ sau vụ án bắt cóc lần trước, mấy người đó thấy Lộ Chi Dao xong thì liên tục có người tìm đến gây rắc rối cho y và cô. Nhưng theo thông tin cô hiện biết, rất khó để không liên hệ những kẻ đến quấy phá này với Ngự Phong sơn trang. Nếu chúng thật sự là người của Ngự Phong sơn trang, thì kẻ đứng sau chắc chắn không ai khác chính là Từ phu nhân.

Nhưng họ ở hoàng thành tiếng tăm rất tốt, lại năm nào cũng làm việc thiện. Nếu quả thật là họ thì cần có một chuỗi chứng cứ mạnh mẽ hơn, bằng không một khi làm bùng nổ cơn thịnh nộ của công chúng, vậy người bị “đập” chắc chắn sẽ là kẻ tố cáo.

Lý Nhược Thủy chống cằm, trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, bắt đầu suy nghĩ về chuyện này.

Họ thực sự sắp rời hoàng thành rồi, mục đích chính của cô vẫn là chinh phục Lộ Chi Dao, theo cốt truyện gốc thì cô không cần tham gia. Nhưng cô là người duy nhất biết hung thủ thật sự là ai, ít ra phải báo tin này cho Lục Phi Nguyệt cùng mọi người. Suy đoán trong lòng Lý Nhược Thủy đã hình thành, cô cầm chén trà lên uống một ngụm, nhưng ánh mắt lại hướng về phía ông lão.

“Sao ông biết nhiều thế? Rất nhiều chi tiết trong này không đơn giản đâu.”

Ông lão vui vẻ mỉm cười, mặc dù gương mặt ửng đỏ nhưng ánh mắt vẫn cực kỳ sáng rõ: “Ngỗng đi để lại tiếng, gió đi để lại vết. Trên đời không có bí mật tuyệt đối, Từ Tư có bạn bè, Hà Ôn Mặc cũng có đồng bọn, những chuyện này chẳng thể giấu mãi được đâu. Tôi vốn thích nghe chuyện nên mấy chuyện kỳ quái, oan trái, trời phẫn người oán tôi nghe hết rồi. Người khác cũng hay đến hỏi tôi, bảo tôi là người tường trăm chuyện. Nghe mà ngượng quá, tôi chỉ là một kẻ kể chuyện thôi. Người quanh họ có điều muốn biết thì tìm tôi hỏi, thế là cô một chuyện, anh một chuyện, chẳng phải sự thật cũng lộ ra sao?”

Lý Nhược Thủy nghe lời giải thích của ông lão nhưng chẳng hề mừng rỡ, trái lại còn cảnh giác hơn.

Lộ Chi Dao có mối quan hệ vô cùng mật thiết với Ngự Phong sơn trang, những kẻ biết nhiều chuyện nội bộ như họ rất có thể sẽ dễ dàng đoán ra thân phận của y.

Ông lão thấy cô như thế thì không nhịn được cười, “Cô nương đúng là thú vị. Người khác mà biết tôi thì đã lao đến hỏi nội tình hết rồi, còn cô lại là người đầu tiên trừng mắt nhìn tôi như vậy.”

Lão liếc nhìn Lộ Chi Dao đang trầm ngâm phía sau Lý Nhược Thủy rồi cười khẽ.

“Tôi chỉ tò mò chuyện của hai người thôi, vì tôi thấy hai người không đơn giản. Nhưng mà, tôi lại cảm giác người sau cô trông hơi quen.”

Lý Nhược Thủy mỉm cười với lão, lặng lẽ nghiêng người che tầm nhìn.

“Người đẹp thì đâu chả giống nhau, thấy quen cũng là bình thường.”

Động tác ấy của cô khiến Lộ Chi Dao chú ý, y quay đầu nhìn cô.

“Sao thế?”

“Không có gì, chàng cứ nghe chuyện của chàng đi.” Lý Nhược Thủy vỗ vai y rồi quay lại nhìn ông lão.

Trước đó lão kể chuyện thì có nhắc mình từng tận mắt chứng kiến hiện trường, nên giờ thấy Lộ Chi Dao quen quen cũng chẳng khó hiểu lắm. Nếu bây giờ lão đoán ra Lộ Chi Dao chính là hung thủ trong vụ thảm án Ngự Phong sơn trang, vậy sẽ chẳng phải chuyện tốt.

“Tôi không hỏi nhiều đâu.” Lão cười nhẹ, “Nhưng chắc phải kể cho tôi nghe chuyện hai người yêu nhau chứ?”

Lý Nhược Thủy chần chừ chốc lát rồi gật đầu: “Được, chuyện của chúng tôi rất đơn giản…”

Cô bỏ qua những chi tiết liên quan đến vụ án bắt cóc, cắt đầu cắt cuối câu chuyện, tỉ mỉ gọt giũa rồi kể cho lão nghe.

Sự chú ý của cộ Chi Dao chuyển sang Nhược Thủy, lắng nghe cô kể. Chỉ có điều, trong mắt Lộ Chi Dao thì câu chuyện này có gì đó hơi lạ, sao y lại thấy không giống như ký ức của y lắm nhỉ? Y tưởng cô kết hôn với Trịnh Ngôn Thanh là vui, sao giờ lại biến thành muốn xem y có ghen hay không rồi? Tình cảm của cô với y đến sớm như vậy sao? Vậy lúc đầu sao y không cảm nhận được?

Trong phần kể của Lý Nhược Thủy, người tập trung nhất chính là Lộ Chi Dao. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Đứng ở góc nhìn của Lý Nhược Thủy với y mà nói thì chẳng khác gì một câu chuyện hoàn toàn mới.

*

Sau khi nghe xong câu chuyện của hai người, ông lão mỉm cười gật đầu với cô: “Cô nương còn giấu nhiều điều hay lắm đấy. Nhưng không sao, về sau tôi có thể ghép hết chúng lại.”

Lão cầm bình rượu đi ra, câu chuyện hay ngày hôm nay đủ để lão vui vẻ một thời gian dài.

Mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ, cũng có khá nhiều người tìm đến quán trà để tránh mưa. Có hai người đi đến bàn bên cạnh họ, vừa phủi nước mưa mưa dính trên người vừa trò chuyện.

“Kinh quá, một con hẻm nhỏ vậy mà hơn mười người vây lấy một cô gái, cuối cùng ép đưa cô ấy đi.”

“Giữa ban ngày ban mặt mà có kẻ lại dám làm chuyện này. Tôi có báo quan, nhưng chẳng biết có tác dụng gì không.”

“Em định mang gì về Tô Châu?”

Lộ Chi Dao dựa gần Lý Nhược Thủy, hơi ẩm theo làn gió từ ngoài cửa thổi vào khiến hàng mi y nom cũng ướt đẫm.

“Hả?” Lý Nhược Thủy hoàn hồn, “Em quên chưa hỏi, chàng ở Tô Châu đến mấy tuổi? Cảm giác chàng nói tiếng Tô Châu rất giỏi.”

“Đến tám tuổi, nhưng sư phụ ta cũng là người Tô Châu.”

Lộ Chi Dao nhướng mày, nụ cười thoáng trên môi xua tan cái lạnh của cơn mưa lớn, khiến trận mưa ấy dường như cũng trở nên dịu dàng hơn.

“Em nghe hiểu những gì ta nói chứ?”

Lý Nhược Thủy hoài nghi dừng nửa giây, rồi đáp: “Hiểu một, hai câu thôi, chủ yếu là hay nghe chàng nói thành quen.”

Một số từ nghe quá nhiều rồi lại kết hợp với cử chỉ cơ thể nên tự nhiên hiểu được thôi.

Lộ Chi Dao lại từ từ ngồi gần hơn, như không kìm chế nổi mà đạn chặt mười ngón tay với cô, giọng nói cũng mềm mại hơn hẳn.

“Sắp vào hè rồi, giờ là lúc phong cảnh Tô Châu đẹp nhất, liễu soi nước biếc, tường trắng ngói xanh, lại thêm mưa phùn lất phất cùng những chiếc ô giấy dầu…”

Lý Nhược Thủy che miệng y lại: “Chàng học mấy câu này từ ai thế?”

“Trước đây làm nhiệm vụ có nghe người khác nói trên cầu thôi.”

Y đặt tay Lý Nhược Thủy lên má mình, ánh mắt dịu dàng, chẳng còn dáng vẻ điên loạn ngày trước.

“Tô Châu rất đẹp, khí hậu dễ chịu, người tài đất tốt, nhiệm vụ ám sát cũng nhiều. Chúng ta sẽ sống hạnh phúc ở đó.”

Lý Nhược Thủy: ???

Hình như hơi mâu thuẫn nhỉ?

“Ngày mai sau khi ta giải quyết xong một vài trở ngại là chúng ta có thể vô ưu vô lo trở về Tô Châu rồi.”

Dường như Lộ Chi Dao thực sự khao khát cuộc sống như vậy, thậm chí còn mỉm cười rạng rỡ nghĩ đủ thứ linh tinh.

“Em không muốn bị ta trói, vậy thì dùng khóa tơ tằm đó trói ta được không?”

Nụ cười trên môi y ấm áp vô cùng, hệt như chỉ nghĩ thôi cũng đã khiến y hạnh phúc rồi.

“Buộc vào cổ tay hay cổ cũng được, tùy em thích, chỉ cần em luôn nắm lấy là được, được không?”

Nói thật, hình ảnh cô tưởng tượng chắc chắn nóng bỏng hơn nhiều so với những gì y nghĩ, thậm chí cô còn chẳng biết xấu hổ mà động lòng rồi kìa.

Bầu không khí giữa hai người bỗng trở nên hơi nồng cháy, lại thêm đoạn đối thoại này nên đã thu hút ánh nhìn của bao khách khác.

Lý Nhược Thủy không đồng ý, nhưng cũng chẳng từ chối. Cô lựa chọn đổi chủ đề: “Mưa dần ngớt rồi, chàng có muốn về nhà không?”

Cô chỉ muốn nhân lúc không khí trong lành thì đi dạo chút, nhưng hiển nhiên người này đã nghĩ đến mấy cái linh tinh kỳ quái rồi.

Y khẽ cong môi, vui vẻ gật đầu.

Không, cô thực sự chỉ muốn đi dạo thôi.

Trong quán trà có bán ô, nhưng mùa này giá cao hơn bình thường nhiều, đâm ra ít người mua. Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao mua một cái, hai người định cứ thế đi bộ về nhà.

Lộ Chi Dao không nhìn thấy nên chẳng thể chắc cô có bị ướt hay không, nên chỉ còn cách để Lý Nhược Thủy nắm cánh tay y điều chỉnh vị trí.

Có lẽ là đi cùng người mình thích nên cả làn gió lạnh cũng dễ chịu và trong lành đến lạ, tiếng mưa ào ào cũng trở thành giai điệu tí tách vui tai. Trên đường ít người qua lại, vạt áo hai người cũng bắt đầu vương nước mưa. Vạt áo y thì chẳng sao, còn của cô thì như vừa nhuộm lại bằng nước.

Cô nhìn màu áo ướt sẫm lại, cẩn thận liếc Lộ Chi Dao rồi l**m môi.

“Lộ Chi Dao, chàng có từng nghĩ sẽ có ngày mình nhìn thấy thế giới này không?”

Lộ Chi Dao hạ giọng mỉm cười: “Ta là người khiếm thị bẩm sinh, sinh ra đã không nhìn thấy rồi.”

Bước đi của y trông tưởng như ổn định, nhưng thực ra hướng đi đều do Lý Nhược Thủy điều khiển.

Đế giày giẫm lên vũng nước nông, phát ra tiếng “bì bõm”, hình bóng trong nước tức khắc vỡ vụn.

“…Ta không nhìn thấy, em có thấy khó chịu không?”

Lý Nhược Thủy nghi ngờ nhìn y rồi nhanh chóng lắc đầu, giọng có phần sốt ruột.

“Em không có ý đó. Chỉ là… thấy đau lòng thôi.”

Đám mây cuồn cuộn thong dong, sớm hồng nước biếc thỏa lòng ngóng trông. Người qua kẻ lại thật đông, ai ai cũng vui tươi rạng rỡ, song tiếc rằng y lại chẳng nhìn thấy.

Người mù không chỉ đơn giản là chỉ nhìn thấy màu đen.

Tay trái Lý Nhược Thủy đặt lên cánh tay y, tay phải đưa lên che mắt phải. Một mắt nhìn thấy, một mắt không, và chính mắt không nhìn ấy lúc này lại gần như bước vào thế giới của y.

Lộ Chi Dao vốn dĩ chẳng nhìn thấy được cả màu đen. Trước khi ngủ chung với cô, giấc ngủ của y rất nông, chỉ một tiếng động khẽ cũng có thể đánh thức y ngay tức khắc. Về sau Lý Nhược Thủy mới biết, y không phải ngủ nông, mà là gần như chẳng hề ngủ ngon. Song dạo này y lại thích ôm cô nằm lười trên giường.

Giấc mơ của Lộ Chi Dao chẳng có những tình tiết kỳ ảo nào, chỉ có những âm thanh quái lạ và vô tận hư vô.

Còn cô chỉ mới thử che mắt lại một lúc đã không chịu nổi, vậy mà y đã sống như thế suốt hai mươi năm.

Lý Nhược Thủy buông tay xuống, vô thức siết chặt lấy vạt váy. Cô khẽ nhấc vạt váy thấm nước lên, để lộ cổ chân trắng nõn cùng chiếc chuông bạc trên đó.

“Nếu em nói em có cách giúp chàng khôi phục thị lực, thì chàng có muốn không?”

Lộ Chi Dao không dừng bước mà chỉ hơi cúi đầu cười nhẹ, mấy sợi rủ xuống che đi nửa gương mặt ôn hòa của y.

“Chẳng lẽ nàng thật sự là thần tiên ư? Không những có thể mơ thấy giấc mơ ấy, mà còn có thể chữa mắt cho ta.”

Lý Nhược Thủy dừng lại rồi nghiêm túc nhìn ý.

“Em nói thật. Chỉ cần chàng muốn, em sẽ làm.”

Cô có hộp quà hệ thống. Nếu là trước đây, vậy nhất định cô sẽ dùng nó để gặp người nhà một lần, hoặc báo bình an cho họ. Nhưng giờ cô thừa nhận, cô chỉ muốn giúp y thôi.

Lộ Chi Dao cũng dừng lại. Y cúi người xuống, rút ngắn khoảng cách giữa hai người chỉ một đốt tay. Trong đôi mắt hơi hé mở đó tựa như phủ một lớp lụa mỏng ánh trắng nhạt, song lại tựa như ánh trăng mờ ảo lan khắp không gian.

“… Nếu là trước kia thì ta đương nhiên không muốn. Có quá nhiều thứ ta không muốn nhìn thấy, bọn chúng toàn là lũ bẩn thỉu. Nhưng bây giờ, ta muốn ngắm nhìn em.”

Bao nhiêu lần vẽ nên hình bóng cô trong đêm tối, bao nhiêu lần kề sát đến gần, y khao khát được nhìn thấy Lý Nhược Thủy không chỉ một lần.

Dù chỉ trong khoảnh khắc, vậy cũng sẽ trở thành vĩnh hằng trong ký ức của y.

“Được.”

Lý Nhược Thủy đưa tay chạm vào mắt Lộ Chi Dao rồi nhẹ nhàng hôn lên đó.

Đôi mắt ấy giống như khối ngọc thô, cô muốn mài giũa nó.

Cô muốn thật sự bước vào đôi mắt của y, chứ không chỉ dừng lại trên bề mặt.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...