Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 96



Chương 96

“Ngự Phong sơn trang?”

Giang Niên trừng lớn mắt rồi quay sang nhìn sư phụ của Lục Phi Nguyệt.

“Bọn họ là người làm việc thiện có tiếng trong hoàng thành cơ mà? Ngay cả Hoàng đế cũng phải nhìn họ bằng con mắt khác, lẽ nào Phi Nguyệt lại bị bọn họ bắt đi?”

Sư phụ của Lục Phi Nguyệt gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Ta không nhận lầm đâu. Nói gã đó quản gia của Ngự Phong sơn trang thì chi bằng nói gã là lão quản gia nhà Từ lão Thái phó… Những năm gần đây gã luôn dưỡng bệnh, rất hiếm khi ra ngoài.”

Trong sổ sách có ghi chép rất nhiều khoản giao dịch qua lại với quan viên. Bọn họ đã âm thầm điều tra những người đó, thậm chí còn lần ra kha khá chứng cứ giao dịch. Cộng thêm những thứ có thể coi là chứng cứ này là họ hoàn toàn có thể xin lệnh điều tra và đưa tất cả những người bị hại đến Tuần Án Ti để ghi lời khai. Bọn họ nhất định có thể đưa đám người kia ra trước pháp luật.

“Giờ chúng ta không đi cứu Phi Nguyệt sao?” Thấy bà ấy thu dọn đồ đạc như muốn vào cung, Giang Niên không khỏi sốt ruột.

“Bây giờ đi sẽ chỉ bị chặn lại thôi. Như thế chẳng khác nào báo tin cho những kẻ đứng sau Từ phu nhân cả. Muốn nhổ tận gốc thì chỉ có thể ra tay trước một bước.”

Giang Niên lập tức xoay người chắn trước mặt bà ấy: “Thế còn Lục Phi Nguyệt? Các người không lo cho cô ấy sao?”

“Ta nói rồi, cậu có thể lấy danh nghĩa của mình để dẫn người đi cứu con bé. Còn ta giờ phải vào cung, xin tránh đường.”

Tính cách của Lục Phi Nguyệt và sư phụ chị quá giống nhau, Giang Niên biết không thể khuyên nổi nên đành tránh sang một bên, rồi lập tức phóng ra khỏi Tuần Án Ti.

Anh ta là trộm nhà nghề, khinh công xuất chúng nhưng quyền cước thì lại rất thường, một mình xông vào chắc chắn không địch nổi. Nhưng anh ta không định nhờ bổ khoái của Tuần Án Ti giúp, mười hay hai mươi người cũng chẳng bằng một mình Lộ Chi Dao.

Trên đường đi, Giang Niên đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng dẫu có nghĩ thế nào thì kết cục anh ta hình dung ra cũng sẽ là bị từ chối.

Nếu Lộ Chi Dao không chịu ra tay, vậy anh ta sẽ quỳ xuống cầu xin Lý Nhược Thủy.

Giang Niên đã nghĩ sẵn vô số cách thuyết phục, vậy mà khi bước vào Bạch phủ thì anh ta vẫn khựng lại. Bởi trong phủ không có một ai, cửa phòng lại bị khóa từ bên ngoài.

Chẳng lẽ họ đã rời khỏi hoàng thành rồi?

Trong lòng như lửa đốt, Giang Niên đẩy cửa phòng ra, song chỉ thấy một tờ giấy trên bàn.

Trên đó chỉ viết đúng một câu: Việc buôn bán người, điều tra triệt để Ngự Phong sơn trang. Lý Nhược Thủy.

Dòng chữ ấy quá giống lời nhắn trước khi rời đi. Đáy lòng Giang Niên chợt hoảng loạn, thậm chí còn có thôi thúc muốn chạy ngay ra bến đò tìm họ.

Song Giang Niên hất văng ý nghĩ đó sang một bên, xoay người phóng thẳng về phía Ngự Phong sơn trang.

Đúng như lời Lý Nhược Thủy nói, anh ta nên phát huy điều mình giỏi nhất. Nếu không thể đối đầu chính diện thì anh ta hoàn toàn có thể lén lút xâm nhập để cứu Lục Phi Nguyệt ra ngoài.

*

“Chị Lục, đừng sợ, Lộ Chi Dao nhất định sẽ đến ngay thôi.”

Lý Nhược Thủy ngước mắt nhìn địa lao âm u, song chẳng sợ hãi xíu nào. Cô dìu Lục Phi Nguyệt ngồi xuống góc tường rồi mình cũng ngồi phịch xuống bên cạnh. Trong đây ngoài hai người họ thì còn có mấy cô nương xinh xắn khác, họ thẫn thờ nhìn xung quanh nhưng lại như thể chẳng thấy điều chi.

Trước đó, sau khi tra tấn cô một lúc trong linh đường, Từ phu nhân liền ném cô vào địa lao, nói là phải canh giữ thật nghiêm, đợi đến khi Lộ Chi Dao xuất hiện thì dùng cô làm con tin.

Vừa vào trong là Lý Nhược Thủy thấy ngay Lục Phi Nguyệt ở trong góc, trên người chị toàn vết thương, gục xuống như quả cà bị sương đánh. Ban đầu Từ phu nhân bắt chị chỉ để nhử Lý Nhược Thủy, nhưng không ngờ trên người chị lại thứ cực kỳ quan trọng, ví như cuốn sổ ghi lời khai kia.

“May mà chị nhét bức họa ấy vào áo trong, nếu không chắc họ đã giết chị rồi.”

Lục Phi Nguyệt không sợ bị tra khảo, chị chỉ day dứt vì mình trở thành mồi nhử và cũng day dứt vì không truyền được tin ra ngoài.

“Không sao, ra được rồi thì em sẽ làm nhân chứng cho chị.” Lý Nhược Thủy mỉm cười nhìn chị, sức sống ẩn chưa trong đôi mắt cô rõ ràng khác hẳn người trong hoàng thành.

“Em nói chuyện với bà ta trong linh đường khá lâu, có biết được không ít. Tính ra em cũng xem như nửa người làm chứng rồi, đúng không?”

Lý Nhược Thủy vỗ nhẹ lên lưng Lục Phi Nguyệt, chỉ về phía cửa địa lao và nở nụ cười.

“Chị tin không, chẳng bao lâu nữa Lộ Chi Dao sẽ bước vào từ chỗ đó. Chờ chúng ta ra ngoài, cộng thêm lời làm chứng của các cô nương ở đây thì chắc chắn bọn chúng không thể trốn thoát.”

Lần trước là như thế, và lần này cũng sẽ không ngoại lệ.

Hai người đang lần lại toàn bộ đầu đuôi vụ buôn người lần này thì cánh cửa địa lao bất ngờ bị mở ra. “Két” một tiếng, theo sau đó là tiếng xích sắt va chạm leng keng.

Lý Nhược Thủy và Lục Phi Nguyệt đồng thời nhìn về phía đó. Một bóng người đổ dài xuống đất, rồi đến bóng thứ hai, thứ ba.

Không phải Lộ Chi Dao. Đó là ba kẻ do Từ phu nhân đặc biệt phái tới để đưa Lý Nhược Thủy đến một nơi giam giữ khác. Ba người này đều là tay buôn người lão luyện giỏi ăn nói của Ngự Phong sơn trang, nếu đổi thành kẻ ngu ngốc hơn, sợ rằng chỉ cần lơ đễnh là đã bị Lý Nhược Thủy xoay vòng vòng.

Hiện giờ không tiện đối đầu trực diện, Lý Nhược Thủy ấn vai Lục Phi Nguyệt rồi đứng dậy đi theo bọn họ rời khỏi địa lao.

Từ phu nhân đang trong cơn tức vốn muốn ném Lý Nhược Thủy xuống địa lao cho chịu khổ, nhưng địa lao lại quá xa phòng mụ ta, e còn chưa kịp đợi đến lúc đàm phán với Lộ Chi Dao thì mụ đã bị y một kiếm kết liễu rồi.

Cái cảm giác vừa bực vừa không thể làm gì Lý Nhược Thủy thực sự khiến người ta khó chịu, đến mức khi thấy vẻ thản nhiên của Lý Nhược Thủy thì Từ phu nhân suýt nghẹn hơi không thở nổi.

Mụ thật sự muốn xem thử dáng vẻ Lý Nhược Thủy cầu xin tha thứ sẽ ra sao!

“Đưa nó lại đây.” Từ phu nhân cười lạnh. Bà ta để một lọ thuốc trên bàn trước mặt, trông có khá quen.

“Đây là trùng độc à? Bà định dùng thứ này khống chế tôi rồi gián tiếp trừ khử Lộ Chi Dao sao? Không có tác dụng đâu.”

Lý Nhược Thủy thẳng thừng phá vỡ ý đồ của mụ, rồi cũng cho ra câu trả lời của mình.

Nói vậy thôi chứ cô hiểu rõ: Lúc này chỉ cần khống chế được cô thì tức là khống chế được Lộ Chi Dao. Cho dù bảo y tự sát, vậy y cũng sẽ chẳng do dự một giây.

Chỉ khi không có nhược điểm thì con người mới mạnh nhất.

“Trừ khử hắn?” Từ phu nhân che môi khẽ cười, trông rất dịu dàng vô hại.

“Một thanh kiếm hữu dụng đến thế, vậy ta việc gì phải bẻ gãy nó? Để hắn phục tùng dưới tay ta mới là sự giày vò lớn nhất, đúng không?”

“Tổ sư!” Lý Nhược Thủy lập tức lùi một bước, “Bà sao cứ thích tìm cớ cho những việc ác mình làm thế.”

Từ phu nhân chẳng cười nữa, vẻ mặt lại trở nên lạnh lẽo. Sự chuyển đổi không hề có độ dừng khiến người ta như đang từ mùa hè ấm áp bị quẳng thẳng vào giữa mùa đông.

“Đây là ý hay mà ta mới nghĩ ra. Chỉ cần nghĩ đến việc hắn sau này có thể giúp ta kiếm về gấp mấy chục lần, còn phải mặc cho ta đánh mắng, sống trong nỗi đau bị chia cắt là cơn giận của ta với hắn dường như đã tắt ngóm ngay tức khắc.”

“Còn nữa…” Từ phu nhân cầm lọ thuốc ném vào tay người đứng phía sau Lý Nhược Thủy.

“Đây không phải trùng độc, mà là loại độc mới được chúng ta điều chế. Bằng không ta trở mặt với Bạch Khinh Khinh làm chi?”

Bọn họ chẳng hề do dự bởi sợ chậm trễ sẽ xảy ra chuyện, thế là dứt khoát đổ cả lọ thuốc vào miệng cô.

Loại độc này ở dạng lỏng, tuy đắng nhưng rất dễ nuốt, chẳng cho cô cơ hội nôn ra.

Nhưng Lý Nhược Thủy cũng không định nhổ, bởi thực tế cô chẳng sợ loại độc này.

Từ phu nhân vốn muốn thấy cô đau đớn, nhưng Lý Nhược Thủy lại không hề tỏ ra sợ hãi, có cau mày thì cũng chỉ vì vị khó nuốt thôi. Ngọn lửa trong lòng Từ phu nhân bùng lên ngùn ngụt, giờ ai thấy mụ cũng phải gọi một tiếng “Từ phu nhân” nên bao năm rồi không ai còn dám chọc giận mụ đến mức này cả.

“Dẫn nó sang phòng bên cạnh cho ta!” Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Lý Nhược Thủy lại bị đưa sang căn phòng bên cạnh, song thẩm mỹ bài trí ở đây cũng khiến người ta chỉ muốn bỏ chạy.

Phòng tối om, trên tường chỉ có một ô cửa sổ vuông vức là lọt chút ánh sáng. Chiều cao và kích thước của cửa vừa đủ để Lý Nhược Thủy chỉ lộ cái đầu ra ngoài.

Điều khiến người ta khó hiểu nhất là trong phòng đặt hai quan tài bằng nhau, trông còn mới, thoang thoảng mùi mùn cưa. Chắc đây chính là những quan tài Từ Tư từng đặt làm trước đó cho bọn họ.

Nhìn khá là rùng rợn. Lý Nhược Thủy quay mặt về phía cửa sổ, trông chẳng khác gì một phạm nhân đang chờ người vào thăm.

Ba người đàn ông còn lại cũng đứng trong phòng. Hình như họ không ý định ra ngoài, nhưng cũng không hẳn đến để canh giữ cô.

Họ trò chuyện như bên cạnh chẳng có Lý Nhược Thủy, khoe khoang những “chiến tích” chẳng mấy vẻ vang của mình.

“Xem ra ba người các anh cũng dễ nói chuyện nhỉ, có thể cho tôi biết vì sao các anh đứng đây không?”

Ba người liếc Lý Nhược Thủy bằng ánh mắt chất chứa vẻ thương hại.

“Cũng chẳng sợ nói với cô. Nếu phu nhân và người kia đàm phán thất bại, bà ấy sẽ bảo chúng tôi nhốt cô vào quan tài cho đến chết, có khi còn ép người kia phát điên.”

Lý Nhược Thủy: …

Cũng không cần phải cực đoan đến vậy đâu. Mà nói đi cũng phải nói lại, các nhân vật trong tiểu thuyết này tính cách lạ thật, cứ như ngoài Lục Phi Nguyệt và Giang Niên ra thì toàn kẻ xấu vậy.

Lý Nhược Thủy nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ cao tầm bằng đầu mình rồi thở dài một hơi dài.

Cô ngửi ngửi ống tay áo, hóa ra cũng còn dính cái mùi kỳ lạ của linh đường kia.

“Haizz, uổng công tối qua làm thơm thế.”

*

“Sao trên người ngươi lại có mùi của em ấy?”

Càng lại gần người này thì hương hoa dành dành trên Lý Nhược Thủy càng rõ ràng hơn, Lộ Chi Dao vô thức siết chặt tay.

“Cái gì, mùi gì cơ…”

Người đàn ông bị Lộ Chi Dao bóp cổ. Khi nuốt xuống, phần xương họng của hắn khó khăn trượt lên trượt xuống qua lòng bàn tay siết chặt của Lộ Chi Dao, gây nên cảm giác đau đớn đè nặng. Hắn biết rõ đây là kẻ điên nên chưa bao giờ muốn đối mặt trực diện, nào ngờ vẫn bị kéo đến trước mặt y vì những lý do chẳng đâu vào đâu.

“Hương hoa dành dành thoang thoảng pha chút mùi bồ kết trên vai phải của ngươi.”

Lộ Chi Dao khẽ thở dài rồi rút con dao găm ở đùi ra, thoáng cãi đã đâm thẳng vào vai phải hắn, máu nóng chảy theo lưỡi dao nhỏ giọt xuống. Người đàn ông bị trói hai tay ra sau lưng, cung tên đã rơi xuống, máu trên vai chảy thành vũng trên mặt đất, phản chiếu nỗi khiếp sợ trên gương mặt hắn.

Hắn chẳng thể theo kịp tốc độ tiến bộ võ lực của kẻ điên này. Tám năm trước hắn có thể đấu lại một lúc, nhưng tám năm sau thì hắn chỉ còn biết chờ chết.

Máu chảy xuống lòng bàn tay, cơn bực bội trong lòng Lộ Chi Dao mới giải tỏa được phần nào. Y mím môi cười rồi bóp xương hàm của đối phương: “Em ấy bị mày bắt rồi đúng không? Cũng ở Ngự Phong sơn trang à?”

Lộ Chi Dao đang kiềm chế bản thân, dù vẻ mặt y vẫn bình thường nhưng âm cuối giọng nói lại hơi cao, tựa như tình thế trước khi gió dữ ập tới.

“Đúng! Nhưng tôi không phải kẻ chủ mưu, toàn bộ đều là ý của Từ phu nhân, chẳng liên quan gì tới tôi cả!”

Trong tình cảnh này, ai cũng biết nói thật là lựa chọn duy nhất.

“Lại vậy, hết lần này đến lần khác, ta chịu không nổi nữa rồi…”

Lộ Chi Dao nghe xong câu trả lời của đối phương thì nhẹ nhàng thở dài, đôi mắt nhắm chặt khẽ mở, ngẩng đầu nhìn lên. Trong đôi mắt mờ sương đó phản chiếu ánh nắng rực rỡ rất đẹp, song y lại chẳng thể nhìn thấy. Từ trước tới nay Lộ Chi Dao chưa bao giờ nhìn thấy, bởi vậy y chỉ có thể cảm nhận được hơi ấm ấy liên tục tràn vào tận đáy mắt. Nhưng giờ đến quyền đó mà bọn chúng cũng muốn cướp mất. Chỉ vì muốn y tiếp tục bò rạp trong bóng tối mà chúng cứ hết lần này đến lần khác che hết ánh sáng đó của y.

Chúng chỉ muốn lợi dụng y và giết y.

Y chỉ muốn ở bên Lý Nhược Thủy, cớ sao lúc nào cũng có người đến phá rối?

Những trở ngại, những kẻ muốn chia cắt họ, tất cả đều phải bị loại bỏ. Không thể để sót ai.

Lộ Chi Dao rút kiếm, những đường vân li ti trên lưỡi kiếm lấp lánh dưới ánh nắng, nhìn từ xa tựa như những ngôi sao nhỏ. Y mỉm cười, đôi môi mỏng tựa được điểm son, mắt cũng bị ánh nắng rọi đỏ nhẹ, giọng nói nhẹ nhàng mà mềm mại.

“Các người đi chết đi.”

“Chạy mau!” Người đàn ông la lớn. Những kẻ còn lại vốn đã sững sờ thì lập tức tỉnh ra, vội vàng quay đầu chạy trốn. Thậm chí còn có kẻ bắn pháo hiệu cho người trong sơn trang rằng kế hoạch thay đổi.

Nhưng tiếng chân họ quá lớn, Lộ Chi Dao bắt từng tên một lại. Họ còn chưa kịp kêu thì đã bị một kiếm xuyên cổ, rồi không thể phát ra bất cứ âm thanh nào nữa.

Con ngõ nhỏ trở nên yên lặng, chỉ còn tiếng chim vỗ cánh bay đi phành phạch.

Người đàn ông kia bất động trốn trên cây lê gần đó, không phát ra bất kỳ thanh âm nào. Trước đây hắn từng giao đấu với Lộ Chi Dao, khi ấy sư phụ Lộ Chi Dao còn đứng phía sau chỉ điểm cục diện cho y. Bởi y là một kẻ mù, phạm vi cảm nhận dựa vào thính giác quá hạn chế nên y cần một đôi mắt thay mình quan sát.

Vừa rồi hắn hô một tiếng “chạy mau” cũng không phải thật lòng muốn nhắc nhở ai, mà chỉ để khiến bọn họ cử động, che giấu tiếng động lúc hắn di chuyển.

Hắn bị thương quá nặng, chẳng thể rời khỏi đây nên lúc này chỉ đành dựa vào điểm yếu là “bị mù” của Lộ Chi Dao mà cố sống.

Mây trên trời cuộn lại tựa một đám bông mềm, lững lờ trôi rồi dần che khuất ánh mặt trời rồi phủ xuống hoàng thành một mảnh bóng râm. Ánh sáng giữa những gốc lê tối hẳn, làn gió mát thổi tan cái oi nóng, cuốn sạch mùi máu còn phảng phất trong không khí, làm lá cây xào xạc reo vang.

Mũi kiếm trong tay Lộ Chi Dao chạm xuống đất, lướt dọc phiến đá xanh, ma sát ra tiếng “két két” kéo dài. Âm thanh ấy vang lên trong con ngõ nhỏ, nhưng chẳng hề chói tai mà ngược lại còn rất hòa hợp với không gian xung quanh.

Đây không phải tàn sát, mà là nỗ lực của y để có thể ở bên Lý Nhược Thủy.

“Ngự Phong sơn trang…” Y kéo lê kiếm bước tới, dường như cuối cùng đã tìm được cái tên nằm trong góc ký ức.

Lần trước y đến nơi đó chính là để hoàn thành lời hứa báo thù cho sư phụ, không ngờ hôm nay lại chạm phải lần nữa.

“Đúng là có duyên thật.”

Lưỡi kiếm cứa qua phiến đá, từng tiếng vang lên như một khúc đoạt mệnh, từng nhát cứa xuống như tra tấn bên tai. Thanh âm ấy ngày càng gần, người đàn ông đang ngồi trên cành lê nín thở, không dám nhìn xuống, cố gắng biến mất khỏi “tầm nhìn” của y.

Tiếng cào dừng ngay dưới gốc cây, cơn gió khẽ thổi qua, cả con ngõ bỗng lặng ngắt, chỉ còn tiếng tim hắn đập thình thịch. Hắn thả lòng thở dài, đưa tay ôm vai rồi gạt nhành lê trước mặt rồi chuẩn bị xuống. Nhưng khi nhìn thấy vạt áo trắng bên ngoài tán lá, hắn lập tức nghẹn thở.

Mây trắng đã trôi đi, ánh nắng chiếu xuống trở lại, mảng trắng ấy sáng chói lóa mắt. Trong thoáng chốc, hắn như trở lại cái ngày Lộ Chi Dao đến Ngự Phong sơn trang báo thù vào tám năm trước.

Hắn chẳng tin ma quỷ nên tiếp tục vạch nhành lê ra. Lộ Chi Dao đang mỉm cười đứng trên tường, thanh kiếm trong tay y nhỏ máu, loang ra mấy vệt đỏ trên bức tường trắng.

“Tìm được ngươi rồi.”

Như ác mộng tái hiện, đó là bốn chữ mà tất cả những người lớn tuổi của Ngự Phong sơn trang đều vô cùng căm ghét.

“Xin, xin đừng giết ta. Ngươi hỏi gì ta cũng nói. Đúng là bọn ta làm ăn với bọn buôn người suốt bảy năm, nhưng bọn ta cũng chỉ để nuôi sống gia đình…”

Hắn vừa khóc vừa sụt sịt, như thể mình là kẻ đáng thương nhất trên đời.

“Ta không quan tâm chuyện đó.” Nụ cười của Lộ Chi Dao trông thì dịu dàng, nhưng thực chất lại rất vô hồn.

“Dẫn ta đến Ngự Phong sơn trang.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...