Quận Chúa Không Nhẫn Nhịn

Chương 7



Phụ vương vỗ đùi một cái, vẻ mặt như ngộ ra điều gì: “Xem ra là về tay ta mới thành ra như vậy.”

Câu ấy nghe như trách móc, nhưng thực ra trên mặt phụ vương toàn là vẻ tự hào.

Dù sao ông vẫn luôn miệng nói: “Đông Cung ta không nuôi loài hoa yếu đuối. Con trai con gái gì cũng phải biết múa đao luyện kiếm. Dám lười biếng thì đi đứng góc tường mà nhịn đói!”

Không biết Nhậm Thế An nghĩ gì, mặt lộ vài phần đắc ý.

Hắn bắt đầu thao thao bất tuyệt, ca ngợi Nhậm Chi Chi từ nhỏ đã thông minh hiểu chuyện, nay cầm kỳ thư họa đều tinh thông, trong giới tiểu thư Kinh thành cũng có chút danh tiếng.

Ta đứng ngoài nghe mà liên tục ngáp vặt.

Hắn rốt cuộc mới nói tới câu cuối: “A Ninh tính tình không đủ tinh tế, e rằng không kham nổi phúc phận hầu hạ Thái tử và Thái tử phi. Ngược lại, Chi Chi tâm tư cẩn trọng…”

“Điện hạ? Điện hạ?”

Lúc này, thái giám đứng bên ghé tai nhắc khẽ: “Gọi gì nữa? Điện hạ vất vả cả đường dài, khó lắm mới ngủ được, ngươi lải nhải cái gì? Người đâu, mời Nhậm đại nhân và Nhậm cô nương ra ngoài đi.”

Nói xong không chờ Nhậm Thế An phản ứng, liền sai tiểu thái giám kéo người ra ngoài.

Phụ vương ta… thật sự ngủ rồi à?

Ta ngáp dài một cái, định lén lút chuồn đi.

Chợt bên trong điện vang lên tiếng nói: “Lại con khỉ con nào rình trộm ngoài cửa đấy?”

Ta cứng đờ sống lưng: “Phụ vương không phải ngủ rồi sao?”

Phụ vương cười ha hả: “Giả vờ thôi! Ta đâu muốn nghe hắn lải nhải.”

“Nhậm Thế An ấy mà, xuất thân thám hoa, vậy mà toàn thích nghĩ mấy trò tà môn. Đáng tiếc ông trời lại ban cho hắn bao nhiêu tài hoa.”

Ngài lắc đầu, nhấp một ngụm trà: “Đợi thêm dăm ba tháng nữa, tìm cho hắn ít rắc rối, tống cổ về Giản Châu là vừa. Đỡ cho hắn làm bẩn phong khí kinh thành.”

Nói đoạn lại nhìn ta: “Còn ngươi, không được lui tới với nhà họ Nhậm nữa. Lỡ bị họ làm hư thì phiền lắm.”

Tuy ta không chủ động dây dưa với người nhà họ Nhậm, nhưng gần đây, nhà họ lại càng lúc càng lộ liễu nơi kinh thành.

Sau khi biết ta là nghĩa nữ của Thái tử, bọn họ tựa hồ cho rằng thân phận của mình cũng nên được đặt ngang hàng với ta.

Nhậm Thành Phong cả ngày ở tửu lâu khoác lác nói năng, say khướt rồi thì khắp nơi tự xưng là ca ca của Quận chúa, thậm chí còn khoe khoang là “huynh đệ” với các hoàng tôn.

Nhậm Chi Chi cũng thường xuyên xuất hiện trong các yến tiệc mùa xuân ở các phủ, cùng các công tử đối thơ uống rượu, mở miệng ra là tự xưng “muội muội Quận chúa”.

Phụ vương và mẫu phi nể mặt ta nên đã chừa cho họ chút thể diện.

Chuyện va chạm trong Đông Cung hôm đó cũng chưa từng truyền ra ngoài.

Vậy mà họ cứ thế thuận đà leo lên, được một tấc lại muốn lấn một thước.

Ta đang nghĩ hay là sai người đi tới các phủ trong kinh truyền lời, dứt khoát cắt sạch quan hệ với nhà họ Nhậm, thì nha hoàn bên cạnh khẽ cười nói: “Quận chúa, Yến tiểu công gia tới rồi. Ủa, người bên cạnh chàng là…”

Ta ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Nhậm Chi Chi mặc một bộ áo lụa vàng nhạt, dưới ánh nắng chói chang, đang e lệ thẹn thùng nói gì đó với Yến Vân Tranh.

Ta cúi đầu nhìn lại chính mình.

Cũng là một thân lụa vàng nhạt.

Ta ngồi trên giả sơn trong đình, cách bọn họ không xa, lời nói nghe rõ mồn một.

Nhậm Chi Chi trông thấy cổ tay Yến Vân Tranh quấn băng, liền hốt hoảng hô to: “Tiểu công gia bị thương sao? Kiểu quấn băng này xem ra không ổn lắm, chi bằng ngài ngồi xuống, để muội thay ngài băng lại lần nữa.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...