Quận Chúa Không Nhẫn Nhịn

Chương 8



Yến Vân Tranh không dừng bước, chỉ liếc nàng một cái, ánh mắt như nhìn một vật gì kỳ quái, hoàn toàn không đáp lời.

Nhậm Chi Chi vội chạy nhanh vài bước mới đuổi kịp hắn.

“Tiểu công gia nay còn trẻ khỏe, đương nhiên không bận tâm vết thương nhỏ như thế, nhưng nếu xử lý không khéo, ngày sau để lại di chứng phiền lắm.”

“Muội biết công gia không thích muội, hay là để tỳ nữ của muội ra tay đi, muội sẽ không đụng vào công gia đâu.”

Yến Vân Tranh bỗng khựng lại.

Nhậm Chi Chi không kịp dừng, lao thẳng vào người chàng.

Chàng nghiêng người né, để nàng ngã nhào xuống đất.

Sắc mặt chàng âm trầm cực điểm.

“Ta đã cảnh cáo ngươi rồi, không được đến gần A Ninh. Giờ ta nói thêm một câu, cũng không được tới gần ta.”

“Ta mà nổi giận, bất kể nam hay nữ, đều đánh như nhau.”

Nói xong, chàng quay đi, không thèm ngoái lại.

Tâm trạng ta đang khá tốt, liền giơ tay gọi: “Yến Vân Tranh, bên này nè.”

Chàng nghe tiếng quay lại, thấy ta đứng trên giả sơn, liền cười tươi như hoa chạy tới.

Vừa tới gần, đã bày vẻ đáng thương, chìa tay ra trước mặt ta: “Bị thương rồi, đau chết mất thôi.”

Ta: “……”

Tên này đúng là hai mặt thật đấy.

Lúc hồi cung, ta lại thấy Nhậm phu nhân đứng chờ trước cửa cung.

Ta bảo Yến Vân Tranh đi trước, còn mình thì mời Nhậm phu nhân lên tửu lâu.

“Nhậm phu nhân, mời ngồi.”

Ta hờ hững nói, bản thân đã ngồi phịch xuống uống trà trước rồi.

Nhậm phu nhân cười bất đắc dĩ: “Đúng là Quận chúa rồi, thân phận khác xưa, đến cả thân mẫu cũng chẳng nhận.”

“Dù sao đi nữa, ngươi cũng nên gọi ta một tiếng nương chứ.”

Ta cười với bà: “Ta cũng muốn gọi lắm, chỉ sợ ngươi gánh không nổi. Nếu rút ngắn thọ mệnh thì phiền.”

Sắc mặt bà lập tức thay đổi: “Lời này là ý gì?”

“Không có ý gì cả,” ta nhàn nhạt nói, “có chuyện cứ nói thẳng, nếu muộn quá mẫu phi sẽ lo.”

Nghe ta nhắc đến mẫu phi, vẻ lạnh lùng trên mặt bà bớt đi vài phần, ngồi xuống đối diện ta.

“Vi nương biết, giờ ngươi vào Đông Cung, tất nhiên sẽ coi thường phụ mẫu.”

“Nhưng chúng ta là người một nhà, đánh gãy xương còn dính gân. Huyết mạch này đâu phải nói đoạn là đoạn được.”

“Phụ thân ngươi, huynh trưởng ngươi, muội muội ngươi… ngươi đều nên giúp đỡ họ. Chúng ta mới là người thân của ngươi.”

Ta nhai lạc rang, đợi bà thao thao bất tuyệt xong, mới lười biếng mở miệng: “Nếu hôm nay ta chỉ là một nha đầu lớn lên trong thôn quê, không danh không phận, Nhậm phu nhân có đến nói những lời này không?”

Nhậm phu nhân nghẹn lời.

Cố gắng lắm mới bật ra hai chữ: “…Tất nhiên.”

“Đã thế.” Ta nhìn bà: “Vì sao những năm qua không tìm ta? Ngược lại nuôi người chẳng liên quan, còn để nàng ta thế chỗ ta?”

Sắc mặt Nhậm phu nhân dịu đi, đưa tay nắm tay ta, ánh mắt chan chứa từ ái: “Nói trắng ra, ngươi vẫn thấy chúng ta thương Chi Chi hơn, không thương ngươi đúng không? Hài tử à, nó chỉ là con nuôi của nhà họ Nhậm, làm sao so được với ngươi? Trong lòng cha mẹ, dĩ nhiên ngươi mới là quan trọng nhất.”

“Thực ra chỉ cần ngươi đồng lòng với chúng ta, thì dù ngươi ở Đông Cung, cũng có thể giúp phụ thân và huynh trưởng ngươi được nhiều điều.”

Ta cười tủm tỉm, ngắt lời bà: “Đã vậy thì đuổi Nhậm Chi Chi đi. Dù sao ta mới là con gái ruột, ta bằng lòng rời Đông Cung về nhà phụng dưỡng phụ mẫu. Ngươi thấy sao?”

Nhậm phu nhân ngẩn người, há miệng mà chẳng thốt nên lời.

Ta cười lạnh một tiếng.

Diễn cũng diễn không nổi nữa rồi.

Thấy ánh mắt ta bỗng lạnh băng, bà ta rốt cuộc hiểu ra mình bị đùa cợt.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...