Bay từ Thượng Hải đến Côn Minh mất tầm hai tiếng.
Cố Tiêu dẫn theo một nhóm sinh viên, phần lớn là sinh viên năm nhất năm hai vô cùng sôi nổi náo nhiệt.
Thành phố S chỉ có khoảng bảy, tám trường đại học, Vân Thư đến trước giờ checkin, đã thế còn trốn trong một góc nên người chú ý đến cô không nhiều. Lúc này, cô vừa lên máy bay, bỗng có người nhận ra Vân Thư, sẵn máy bay chưa xuất phát nên mọi người bu đen bu đỏ xin kí tên, chụp hình.
Trái tim Vân Thư rối bời/ xoắn xuýt nhưng cô cố nặn một khuôn mặt tươi cười, cùng một tốp mấy cô gái ùa đến chụp liên hồi.
May mắn thay đến giờ máy bay cất cánh, tiếp viên hàng không thúc giục thì đám người cũng giải tán.
Cố Tiêu ngồi xuống cạnh Vân Thư, thắt dây an toàn. Nước da ngăm rám nắng, từ trên xuống dưới Cố Tiêu không mặc bất kì nhãn hiệu nào trên 1000 NDT (~ 3 triệu 6), một người ăn chơi trác tác hai năm gần đây đã rửa tay gác kiếm: “Tâm trạng cậu không tốt à?”.
Vân Thư quay sang, nhìn đô thị phồn hoa dần thu nhỏ, cuối cùng khuất dạng dưới tầng mây cao.
“Không có gì” – Vân Thư rầu rĩ.
Máy bay vừa rời khỏi mặt đất, cô bắt đầu hoài nghi liệu mình đã đưa ra quyết định sai lầm không.
Nếu Vân Thư không phá vỡ mối quan hệ hợp tác, có lẽ còn một thời gian yên bình ở bên Chương Tư Niên. Cho dù một, hai ngày cũng được.
—— Đúng là khi yêu là luôn sợ được sợ mất.
“Chậc chậc… Cậu tin tôi đi. Không xảy ra chuyện gì đâu, nếu chưa kịp mang hành lý thì cứ tay không đến Vân Nam với tôi”.
Vân Thư dửng dưng lườm Cố Tiêu, không muốn nói nhiều, xin tiếp viên một chiếc chăn nhỏ rồi cuộn thành một trái bóng nhỏ.
Trái tim Vân Thư rối loạn, cánh mũi chua xót, cô tê dại nhìn chằm chằm điện thoại không có tín hiệu tắt ngúm.
Xuống máy bay sẽ nhận được câu trả lời gì đây.
Trong đầu Vân Thư hình dung 7749 cảnh Chương Tư Niên ly hôn mình, mắt và mũi cô cay xè. Cô hoảng loạn nhắm mắt, nghiêng đầu sang một bên, kìm nén dòng nước mắt chực trào.
Mắt Vân Thư nheo nheo, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Trong lòng đầy rẫy những lo toan băn khoăn, đương nhiên ngủ không yên, máy bay lắc lư hạ cánh, Vân Thư choàng tỉnh.
Sân bay Vân Nam ngày một gần, áp suất không khí ép Vân Thư hơi đau tai, cộng thêm cơn đau đầu như mưa sương vùi dập cây bắp cải nhỏ ướt đẫm, trong lòng tràn đầy tủi thân.
Vân Thư bước xuống, tâm trạng bối rối chưa thể tháo gỡ, dẫn theo mấy chục sinh viên ham vui cũng không phải dễ. Cố Tiêu không mọc ba đầu sáu tay được, Vân Thư không còn cách nào ngoài hệ thống đội ngũ, kiểm kê số người.
Giải quyết xong vấn đề điểm danh, ngồi lên xe buýt, cô mới căng thẳng khởi động điện thoại.
Màn hình điện thoại bừng sáng, logo China Mobile[1] xuất hiện, Vân Thư sợ hãi nhắm tịt mắt. Đấu tranh vài giây, Vân Thư gom nhặt đủ dũng khí để ti hí mắt, tay chạm vào mục SMS, chuẩn bị đọc tin nhắn trả lời.
[1]Danh mục tin nhắn hiện ra, ấy mà không ngờ Chương Tư Niên chưa hồi âm.
Quay về màn hình chính, mục cuộc gọi hiện con số 10 đỏ chói. Mười cuộc gọi nhỡ liên tiếp đều của Chương Tư Niên, từng cuộc cách nhau đều đặn 10 phút. Cuộc gọi cuối cùng cách đây 1 tiếng trước.
Chuyện này là sao?.
Ngón tay Vân Thư run rẩy bấm gọi lại.
Bên tai vang lên giọng nữ máy móc: “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau….”.
Một thau nước lạnh dội thấu tâm can Vân Thư, hoặc không phải nước, mà là đá tảng.
—— Chương Tư Niên đã chán ghét đến mức không muốn quan tâm cô nữa sao?.
Vân Thư cấu mạnh lòng bàn tay, có lẽ như vậy mới nuốt ngược nước mắt vào trong. Từ đó Vân Thư luôn trong trạng thái ngẩn ngơ suốt quãng đường.
Đường núi mười tám khúc quanh, xe khách ôm trọn cung đường quanh co. Tuy kinh tế nơi không phát triển nhưng phong cảnh xung quanh khá đẹp đẽ. Mấy cô bé ngồi phía sau vẫn tám chuyện rôm rả, cầm điện thoại chụp hình tách tách.
Chứng say xe của Vân Thư quá kinh khủng, cuối cùng Cố Tiêu phải đưa cô hai miếng dán say xe và vài viên thuốc. Khi cơn buồn ngủ ập tới, Vân Thư mới đỡ cảm giác chật vật.
Thuốc say xe tác dụng quá mạnh, đầu óc Vân Thư mê man, những suy nghĩ chua chát dần bị từng cơn từng cơn lờ đờ nhấn chìm. Ngay lúc Vân Thư sắp nhắm mắt thì điện thoại đột nhiên reo lên.
Cơn ngái ngủ khiến đầu óc Van Thư uể oải hồi lâu, cô mò mẫm điện thoại, cố hết sức chống lại cơn buồn ngủ ríu mắt. Ba chữ “Chương Tư Niên” hiển thị trên điện thoại, Vân Thư giật mình đứng phắt dậy, kinh ngạc đến độ đánh trượt điện thoại. Đúng lúc xe xóc nảyvì chạy ngang một ổ gà, theo quán tính trán Vân Thư va trúng nóc xe.
Cô ôm đầu, một chiếc túi to rơi xuống đầu đánh cốp một tiếng, Vân Thư luống tay cuống chân nhấc máy: “Alo?”.
“Em đang ở đâu?”.
Đầu dây bên kia lạnh nhạt, dù gì Vân Thư cũng nghe ra anh đang kìm nén lửa giận.
“Vân…Vân Nam”.
“Vân Nam chỗ nào?”.
“Em….Em không biết. Xe đang trên đường. Em…Em đi hỏi thử”.
Vân Thư quay xuống hỏi Cố Tiêu, cuối cùng báo cáo điểm đến ngôi làng nhỏ kia cho Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên lời ít ý nhiều: “Anh đến Côn Minh rồi, em ngoan ngoãn ở đó đợi anh”.
Nói xong Chương Tư Niên dừng lại vài giây, thòng thêm một câu: “Em thử chạy lung tung lần nữa thử xem?”.
Anh hơi nâng giọng, cổ Vân Thư chợt ớn lạnh, bây giờ cô như con mèo bị người ta tóm ngay chỗ yếu nhất, lông gà lông vịt dựng đứng.
Không đợi Vân Thư trả lời, Chương Tư Niên cứ thế cúp máy.
Chiều tà nặng trĩu, sương mù vùng núi len lỏi khắp nơi, tâm trí Vân Thư còn khúc khuỷu hơn đường núi đẫm mây.
Địa điểm dạy học tình nguyện là thôn nhỏ của người Lật Túc [2] đầy ắp những căn nhà gỗ dựa vào núi thoang thoảng hơi thở đất mẹ, đan cài tăm tắp. Trời xanh mây trắng thả dáng dạo chơi, ngôi nhà cao nhất không khác gì mọc giữa vương quốc trên mây. Dưới chân núi là một hồ nước được mặt trời lặn tráng quầng đỏ lung linh.
[2]: Một dân tộc thuộc Nhóm ngôn ngữ Tạng-Miến, dân tộc này cư trú tại các khu vực đồi núi của Myanma, Tây nam Trung Quốc, Thái Lan và bang Arunachal Pradesh của Ấn Độ. Khoảng 730.000 người thuộc dân tộc này sống tại các địa khu Lệ Giang, Bảo Sơn, Châu tự trị dân tộc Lật Túc Nộ Giang, Châu tự trị dân tộc Tạng Diqing và Châu tự trị dân tộc Thái và dân tộc thuộc tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Người Lisu (Lật Túc) được công nhận là một trong 56 dân tộc của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa

Cô sinh viên đi cùng há hốc bật ra tiếng tán thán, sau khi chia phòng xong xuôi thì vui vẻ giải tán, quả núi đâu đâu cũng ngân vang tiếng cười.
Vân Thư nằm trên giường nhà dân, đầu óc trắng xóa, cô nhìn chằm chằm xà nhà gỗ xen kẽ. Hai tay ôm ngực, hô hấp thất thường.
Khi Chương Tư Niên nhận được tin nhắn của cô, anh đã tới Vân Nam.
—— Vậy có nghĩa là, Chaương Tư Niên cũng thích cô một chút, đúng không?.
Giường nông thôn cứng thật, Vân Thư vừa trở mình nó đã kêu cót két. Cô ôm nỗi lòng, trằn trọc cả đêm. Lúc choàng tỉnh, hừng đông xa xa bắt đầu nhóm lửa cam trên một mảng mây nhỏ.
Vân Thư không buồn ngủ, bụng hơi đói, cô rửa sạch quả đào mua trong thôn hôm qua dưới dòng nước trong veo, cô nhấm nháp nó trong lúc men theo đường núi thoải mái rảo bước vô định.
Trên người Vân Thư vẫn là trang phục bản địa. Không biết chất vải là gì, gió sáng vùng cao thổi qua cực kì thoáng mát. Khe núi tĩnh mịch chỉ âm vang tiếng chim hót du dương.
Vân Thư dõi mắt phía chân núi xa xa, dưới nắng sớm, cuối con đường ngoằn nghoèo có một chiếc ô tô màu xám chậm rãi tiến đến.
Phút chốc mặt trời nhảy phốc khỏi những rặng núi, tia nắng lan tỏa khắp nơi, chiếc xe xuyên qua như khoác trên mình áo gấm hào quang.
Đường núi gập ghềnh, tốc độ xe không nhanh, lăn bánh từng chút một.
Trái tim Vân Thư không thể khống chế đập loạn. Cô nhanh chân chạy dọc theo con đường đá. Làn gió mát rượi thổi tung một mảnh tóc, giữa không gian im lặng chỉ nghe tiếng bước chạy thoăn thoắt xen lẫn giọng chim hát vang.
Vân Thư đến nơi, chiếc xe kia đồng thời dừng lại. Cửa xe bật mở, một đôi chân thon dài xuất hiện, hình bóng xuống xe vô cùng quen thuộc.
Khóe miệng Chương Tư Niên cong cong, gột rửa trong ban mai, đi về phía Vân Thư.
Ánh vàng rực rỡ bao bọc, sáng lóa như một vị thần.
Mặc dù chạy một đoạn đường ngắn, trái tim Vân Thư đập liên hồi hệt vừa hoàn thành marathon 3000 mét, adrenaline phóng thích khắp cơ thể. Quả tim cô lơ lửng, chân có lẽ mới giẫm qua một lớp mây.
Chương Tư Niên đến trước mặt cô, anh cong ngón tay, tức giận gõ trán cô một cái đau điếng
Vân Thư “ui da”, đưa tay che trán. Cô đáng thương ngước nhìn anh.
“Em to gan thật, dám nhắc đến chuyện ly hôn, còn dám chạy nữa hả?”.
Vân Thư buồn tủi vô cùng: “Rõ ràng…..là anh nói….trước”.
Chương Tư Niên nhướng mày: “Sao anh không nhớ mình đã nhắc chuyện ly vậy?”.
“Hôm đó dì đề cập đến chuyện ly hôn, anh bảo sẽ xử lý tốt”.
Chương Tư Niên bất lực xoa xoa cái trán đo đỏ của Vân Thư, thở dài: “Ngốc nghếch đến nỗi anh không biết phải nói với em như thế nào”.
“Đàn anh của em gặp anh một chuyến đã có thể nhận ra anh thích em, mỗi ngày em ở bên anh mà không cảm nhận được một – chút xíu nào à?”.
Vân Thư ngây ngô, quả đào cắn dở rơi bộp xuống đất, cô không tài nào tin được, kéo kéo cổ tay anh: “Anh….Anh nói lại lần nữa, nói câu thích em”.
Chương Tư Niên mỉm cười, giữ vai Vân Thư trịnh trọng: “Cái gì cần phải nghe rõ rồi chứ, anh cũng chỉ nói một lần thôi”.
“Đến bây giờ anh chưa từng có ý định ly hôn, anh yêu em, chính là loại tình cảm muốn ở bên, cùng em già đi. Anh muốn bầu bạn với em đến cuối đời và cái chết không thể chia lìa đôi ta”.
Chương Tư Niên nói xong, giữa gió sơn du dịu dàng, anh cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Vân Thư: “Em nghe rõ hết chưa?”.
Vân Thư không thể tin vào tai mình, lòng bàn tay Chương Tư Niên đặt trên bả vai cô truyền đến sự ấm áp yên lòng của bình minh. Trái tim Vân Thư cũng vì nhiệt độ này mà dần tăng tốc.
Cô ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt ý đậm tình sâu của Chương Tư Niên, nước mắt rơi lã chã.
Cả chặng đường, nào là say máy bay, say xe, đầu thì bị một chiếc túi lớn rơi trúng, mấy cái đó thì thôi đi, dày vò nhất vẫn là vướng mắc tình duyên giữa hai người khiến cô phải cắn răng chịu đựng. Chính giờ phút này Chương Tư Niên đứng đây, đối diện Vân Thư, khuôn mặt trìu mến, cô bỗng cảm thấy oan ức trỗi lên cay xè, nước mắt không thể dừng lại. Vân Thư bắt đầu nức nở: “Sao bây giờ anh mới nói?”.
Sau cuộc họp kết thúc hôm qua, Chương Tư Niên đọc xong tin nhắn lại không liên lạc được, phải nói anh đã nổi giận lôi đình.
Anh đã đặt Vân Thư lên đầu quả tim từ lâu, nhưng bản thân cứ chậm chạp trì hoãn khiến cô nghĩ anh sẽ ly hôn, ném một tin nhắn rồi bỏ chạy.
Quãng đường dốc đứng lượn quanh hiểm trở, dưới lớp tro hờn giận mòn mỏi chỉ còn những tiếc nuối trăn trở. Anh hối hận không nói sớm hơn để Vân Thư đừng miên man suy nghĩ, sợ cô đi xa xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lo lắng điều kiện trên núi làm cô ăn không ngon ngủ không yên.
Khoảnh khắc Vân Thư rơi nước mắt, trái tim Chương Tư Niên như bị vắt kiệt.
Chương Tư Niên thở dài, anh đã hoàn toàn rơi sâu vào tình yêu này. Cô gái bé nhỏ chậm tiêu trước mắt đang nắm giữ cánh cổng cuộc đời anh, chiếm vị trí sâu thẳm mềm yếu nhất nhưng thậm chí cô ấy còn chẳng hề hay biết.
Anh cúi đầu buông một chuỗi hôn nhỏ vụn lên gò má Vân Thư: “Em đừng khóc, lòng anh bị nước mắt của em hòa tan rồi”.
“Tất cả đều là lỗi của anh”.
Ở trước Vân Thư, sự bình tĩnh, khách quan, lý trí, nguyên tắc đều bị ném ra phía sau.
Vân Thư thút thít trong chốc lát, nắm tay vô lực đấm vào ngực Chương Tư Niên vài cái mới ngừng khóc.
Hốc mắt chóp mũi đỏ bừng, đồng tử màu hổ phách lấp loáng hơi nước, cánh môi ẩm mượt.
Yết hầu Chương Tư Niên trượt nhẹ, anh khom người áp vào trán Vân Thư, hơi thở lưu luyến hòa quyện thành một dải.
Giọng nói trầm thấp, Chương Tư Niên nhìn đôi mắt ướt át như chú nai con: “Anh hôn em được không?”.
Đầu óc Vân Thư ngưng hoạt động, ngơ ngác nhìn anh.
Chương Tư Niên gần như ghé sát vào tai cô: “Không được sao?”.
Vành tai Vân Thư hồng rực như đóa tường vi diễm lệ ngày xuân, anh cười ngâm nga: “Không phản đối xem như đồng ý nhé”.
Âm thanh cuối cùng nhẹ bẫng tựa gió, khuếch tán vào màng nhĩ Vân Thư, thiêu đốt nó.
Vân Thư khẽ nắm chặt hai tay thành nắm đấm, cô nhắm mắt, đốm nắng rắc lỗ chỗ trên lông mi. Cô kiễng mũi chân, nhẹ nhàng chạm môi Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên cảm nhận xúc cảm ấm áp từ đôi môi, anh sửng sốt một giây, đôi mắt cong cong. Anh ôm eo Vân Thư, nhanh chóng chiếm thế thượng phong, dịu dàng ngậm lấy, nhẹ nhàng cọ xát.
Sau đó anh khẽ cắn đôi môi mềm, mập mờ chỉ đạo: “Mở ra”.
Vân Thư đỏ mặt, hé một khe nhỏ giữa hai hàm răng, môi lưỡi quấn quýt. Chương Tư Niên dịu dàng trước đây đang tấn công dồn dập mọingóc ngách. Thậm chí Vân Thư cảm thấy mình không thể thở nổi.
Mãi đến khi Vân Thư gần như tắt thở, Chương Tư Niên mới buông cô ra, anh vươn tay quẹt nhẹ chóp mũi cô, giọng điệu mềm mại: “Đúng là đồ ngốc. Em không chịu thở sao?”.
Không rõ mặt Vân Thư với quả cầu phía xa kia đâu mới là mặt trời, cô thẹn quá hóa giận cầm tay Chương Tư Niên lên cắn một cái.
Không nặng không nhẹ để lại một dấu răng nhàn nhạt.
Chương Tư Niên híp mắt, tiếp tục trêu Vân Thư: “Cũng ngọt đấy, giống kẹo trái cây tan chảy vậy”.
Suy nghĩ gì đó vụt ngang nhưng Vân Thư không bắt kịp.
Để Chương Tư Niên nắm tay mình, hai người tản bộ dọc đường núi, cuối cùng dừng chân ở một băng ghế đá xanh dưới gốc cây cổ thụ.
Thấy quả đào đung đưa trên cành, rốt cuộc cô cũng nhận ra mình đã quên điều gì. Vân Thư không quan tâm đến việc ngại ngùng, rối tay rối chân bổ nhào vào lòng Chương Tư Niên kiểm tra mặt cổ, cánh tay, giọng nói có chút nghèn nghẹn: “Em vừa ăn một quả đào….Anh không dị ứng đấy chứ?”.
