“Em vừa ăn một quả đào….Anh không dị ứng đấy chứ?.
Dị ứng hay không Chương Tư Niên không biết, bây giờ anh chỉ thấy nửa người Vân Thư nhào vào lòng mình, sờ trên sờ dưới, mỗi một nhịp đều thắp lên lửa nóng.
“Nếu dị ứng thật thì thường khởi phát ở các vùng da mỏng như khuỷu tay, các khớp ngón tay, còn có trên lưng nữa”.
Hô hấp Chương Tư Niên trượt dốc, anh giữ Vân Thư sốt ruột kiểm tra hết đầu ngón tay, khuỷu tay đang cố gắng vén tay áo sơ mi anh lên.
Vân Thư ngẩng đầu đối mắt với Chương Tư Niên, đôi đồng tử trong suốt phản chiếu hình ảnh anh, rèm mi dày cong vút cực kì giống nai con vô tội. Đầu mũi hồng hồng, khuôn môi hình chữ M xinh đẹp, môi châu[1] căng mọng, thoạt nhìn… thật mềm.
[1]Chương Tư Niên chăm chú vào đóa môi của Vân Thư, yết hầu trơn trượt, một dáng hình thích hợp để hôn.
Một tay Chương Tư Niên bế Vân Thư ngồi lên đùi, một tay vòng quanh eo, khoảng cách hai người ngày càng gần.
Vân Thư vô thức chống tay lên v*m ng*c Chương Tư Niên, như thể chạm trúng cơ bắp săn chắc và trái tim loạn nhịp dưới lớp vải.
Đôi mắt Chương Tư Niên lóe lên tia mờ ám, anh cúi đầu, cắn môi Vân hệt trừng phạt, tiếp theo l**m nó an ủi. Sau đó tay giữ chặt đầu Vân Thư, mạnh mẽ cuồng quét.
Vân Thư hoảng hốt đẩy Chương Tư Niên, giọng nói lùng bùng ậm ờ: “Ị ứng….ó”. Những chữ cuối cùng có lẽ bị môi lưỡi nhấn chìm.
Chim trên cành hợp xướng bản tình ca du dương, suối giữa núi chảy róc rách, nắng sớm màu quýt phủ lên nụ hôn ngọt ngào một lớp bụi vàng.
—— Nếu dị ứng thật thì nụ hôn này cũng không tệ lắm.
Chương Tư Niên chẳng thèm ngó ngàng. Anh khẳng định Vân Thư là tập hợp tất cả những khi anh cảm tính nhất.
Nụ hôn kết thúc, Vân Thư chỉ cảm giác mình đang trên mây, đứng thẳng dậy thì chân mềm nhũn.
“Dị ứng….”.
“Không phải bây giờ vẫn ổn đó sao” – Chương Tư Niên xoa xoa đỉnh đầu Vân Thư. “Quan sát thêm chút nữa đi. Dù sao cũng ăn không bao nhiêu”.
Vân Thư nghe cụm “ăn không bao nhiêu”, khuôn mặt bầu bầu càng đỏ, màu đỏ một lúc một lan rộng đến tận cổ.
“Em….Về em sẽ súc miệng ngay”.
Chương Tư Niên mỉm cười với Vân The.
Vân Thư véo mình một cái, súc miệng gì chứ, chẳng khác nào…..Cô mong chờ lắm vậy.
Thôi được….thành thật mà nói….ừ thì…cô cũng chẳng ghét hôn môi Chương Tư Niên lắm.
“Đi thôi” – Chương Tư Niên nắm tay cô đứng dậy. “Đưa anh tới chỗ em ở, thu dọn đồ đạc rồi về nhà”.
“Hở?”.
“Vốn là nếu thời gian dư dả sẽ ở lại chơi với em vài ngày, nhưng anh còn một đối tác đang đợi ở thành phố S chưa đàm phán xong”.
“Ầ…..” – Vân Thư hơi rầu rĩ, có lẽ cô toàn phá hỏng mọi thứ. “Em xin lỗi”.
Chương Tư Niên xoay sang, anh nâng gương mặt Vân Thư hơi phúng phính trẻ con: “Là anh sai, đúng ra anh nên nói sớm để em đừng suy nghĩ lung tung”.
Chương Tư Niên nắm tay Vân Thư về nhà trong thôn.
“Không chậm trễ mấy, anh nói vợ tôi nổi giận bỏ đi rồi, tôi phải đón cô ấy về. Người đó là bạn bè lâu năm, không chỉ thư thả vài ngày mà còn rất muốn gặp em”.
Vân Thư đỏ mặt siết tay Chương Tư Niên, hai bàn tay giờ đây đan vào nhau, cô mím môi, trong lòng khấp khởi mừng thầm. Bắt đầu từ hôm nay Vân Thư chính là bà Chương rồi.
Quay về nhà gỗ, Vân Thư bắt đầu thu dọn đồ đạc, dọn đến bộ quần áo hôm qua, chuyện quan trọng không kém là Vân Thư vẫn mặc nguyên trang phục bản địa. Một bộ đồ xanh lam mỏng, thêu một đóa hoa lớn sặc sỡ, kiểu gì cũng thấy có chút…..quê mùa.
Soi gương lần nữa, Vân Thư bên trong tóc tai lộn xộn, màu tóc hơi phai thành màu vàng xen lẫn màu hồng, trên đỉnh đầu đã mọc ra chân tóc đen.
Hiện Vân Thư rất hối hận về quyết định bất chấp đến Vân Nam, những lời Chương Tư Niên thổ lộ trong sơn cốc thật sự lãng mạn cực.
Tuy nhiên bản thân lại ăn mặc lôi thôi lếch thếch, mái tóc lem nhem bù xù, buổi sáng mới rửa mặt đã rời khỏi cửa, ngay cả trang điểm cũng không thèm làm.
Làm sao trong tương lai Vân Thư có thể hồi tưởng cảnh Chương Tư Niên tỏ tình với mình chứ?!
Vân Thư đi tay không đến, lúc quay về có mấy đồ đạc, sắp xếp vài phút đã hoàn tất.
Ngoảnh lại, Chương Tư Niên đang đứng đó, dịu dàng nhìn cô.
Trông mấy quả đào bày biện trên bàn, Vân Thư hỏi: “Anh thật sự không dị ứng sao?”.
Chương Tư Niên giơ tay cho cô xem: “Không có”.
Bỗng nhiên Vân Thư nảy ra một ý tưởng, hơi mông lung: “Hay anh không dị ứng thịt đào mà là lông đào?”.
Bạn cùng bàn Vân Thư hồi cấp 3 cũng vậy, bạn ấy không chạm quả đào được, nhưng mỗi khi lột vỏ thì có thể ăn đào ngon lành.
“Không chắc lắm, anh từng ăn một lần, vẫn dị ứng, nên có thấy cũng không động tới”.
Vân Thư lờ mờ: “Nếu thế, anh ăn thử một miếng em xem”.
Đây là trái cây Vân Thư yêu thích nhất, Chương Tư Niên không dị ứng đến mức không thể chạm vào, tuy không phải chuyện gì lớn nhưng cô vẫn thấy tiếc rẻ một chút.
Chương Tư Niên gật đầu, khi nãy không phản ứng gì, nói không chừng là nguyên nhân Vân Thư đề cập.
“Nhưng, khoan, em sang chỗ Cố Tiêu lấy thuốc dị ứng đã”.
Vân Thư không đợi Chương Tư Niên trả lời, cô chạy vội xuống lầu, thẳng tiến về phía hòm thuốc Cố Tiêu mang theo.
Chương Tư Niên hơi buồn cười trước một Vân Thư nghiêm nghị cầm mấy lọ thuốc đặt lần lượt lên bàn. Vân Thư rửa sạch đào, cắt cẩn thận như đang tiến hành một thí nghiệm quan trọng nhất.
Quả đào dần biến thành từng miếng nhỏ, bỏ vào trong bát, cắm cây tăm vào một miếng, đưa cho Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên nhướng nhướng mày, cười nói: “Em ăn thử một miếng xem ngọt không?”.
Vân Thư ngoan ngoãn cắm một miếng, bỏ vào miệng.
Câu “Ngọt quá” chưa kịp thốt ra thì môi Chương Tư Niên bao phủ, đầu lưỡi linh hoạt cuốn đầu lưỡi Vân Thư. Miếng đào mềm tan giữa hai đôi môi, mùi hương trong veo thơm mát lan tỏa lịm tim.
Nụ hôn của Chương Tư Niên cuồng say, môi răng gắn kết tựa như muốn hút hết vị ngọt trong khoang miệng. Lúc lưỡi rời đi vẫn đọng chút màu hồng. Anh cố ý lượn quanh viền môi Vân Thư, mãi tới khiddoas tường vi hồng phấn chuyển thành đỏ mọng mới buông Vân Thư ra.
“Ngọt thật”.
Vân Thư chẳng biết mình ngồi trong lòng Chương Tư Niên bằng cách nào, thẹn quá hóa giận lườm anh cháy mặt. Chương Tư Niên quay lưng với cửa sổ, bỏ lại tia nắng phía sau, anh không rời mắt khỏi Vân Thư. Mặt mày anh thấm đẫm thỏa mãn, khóe môi nhếch lên không khác gì thời tiết Vân Nam xán lạn tốt đẹp, Vân Thư thần điên bát đảo.
Vân Thư sửng sốt vài giây, cô hoàn hồn, mắc cỡ thò tay đấm anh.
Chương Tư Niên cười, anh ôm cô ngồi rất sát, Vân Thư tựa hồ cảm nhận được nhịp tim Chương Tư Niên thình thịch…thình thịch…
“Được rồi, đừng nghịch nữa. Lỡ tí anh dị ứng thì sao?”.
Vân Thư nghe lời ngay không dám hó hé, cô co thành một khối nhỏ, mặc Chương Tư Niên ôm trong tay.
Ngón tay Chương Tư Niên quấn một lọn tóc Vân Thư để giết thời gian, bình thường Vân Thư hoạt bát ầm ĩ nhưng giờ lại ngoan ngoãn giữa vòng tay anh như một con mèo lanh lợi dễ bảo.
Mười phút sau, tựa như Vân Thư kỳ vọng nhất, chưa từng có bất kì dấu hiệu nào. Vân Thư nhảy phốc ra khỏi Chương Tư Niên, lia mắt nhìn tất cả vùng da trần ngoài lớp áo. Quan sát đánh giá một lượt mới yên tâm.
Chương Tư Niên mỉm cười như không: “Có vẻ anh không dị ứng với thịt đào”.
“Vậy bé Thư đút anh thêm mấy miếng đi”.
Từ “đút” nhấn mạnh đặc biệt, Vân Thư hiểu ngay ẩn ý phía sau. Vân Thư hừ một tiếng, sắc mặt đỏ lựng, tóm quả đào ném vào Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên theo phản xạ chụp lấy, không trêu Vân Thư nữa: “Về thôi”.
Vân Thư dẫn Chương Tư Niên tới tạm biệt Cố Tiêu, bỏ lại ánh mắt trêu chọc, Vân Thư trèo lên xe.
Sân bay cách đây rất xa, trên đường đi, Vân Thư không tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ. Hai người mới xác định quan hệ, vấn đề đơn giản chính là, chính là câu hỏi anh thích em từ khi nào?.
Nhưng Vân Thư càng muốn thêm chuyện khác.
Vân Thư hỏi: “Anh cũng không biết em thích anh cho đến khi nhận được tin nhắn của em, đúng không?”.
Nếu Chương Tư Niên biết điều đó từ trước, nghĩa là những việc “ngu ngốc và hấp dẫn” mà Lí Úy từng xếp vào kế hoạch theo đuổi cũng có chút tác dụng.
Chương Tư Niên khẽ nhìn, nụ cười dửng dưng: “Còn dám nhắc đến tin nhắn đó nữa hả?”.
Vân Thư rụt cổ, không nhắc chủ đề này nữa.
“Anh biết lâu rồi” – Chương Tư Niên chuyên tâm lái xe, buông một câu nhẹ bẫng.
“Anh biết hồi nào?”.
Chương Tư Niên cười, anh không trả lời.
Sự kiện Vân Thư mượn rượu tỏ tình là điều bất ngờ, bây giờ bản thân Vân Thư vẫn chưa nhận ra.
Chuyện tỏ tình này, anh chủ động thì tốt hơn nhiều.
Vân Thư giống một cô mèo cào cào móng, nũng nịu: “Anh nói đi”.
Thật ra Vân Thư hơi tò mò, cô bày trò theo đuổi Chương Tư Niên đều bị Lí Úy phân loại vào hạng mục “sự thu hút ngốc nghếch”, Chương Tư Niên xuất chúng như vậy, làm sao anh biết tình cảm của cô?.
Chương Tư Niên ho khụ một tiếng, đánh trống lảng: “Nghỉ hè này em có dự định gì không?”.
Ngày trước chỉ là quan hệ hợp tác, dĩ nhiên anh không can thiệp vào những chuyện này của Vân Thư. Nhưng bây giờ, với tư cách là chồng hợp pháp, anh cảm thấy mình phải quan tâm phương diện này.
Vân Thư là đang đứng trước nguy cơ thi trượt, nếu điểm trung bình cuối kì của bà Chương đây quá thấp, không thể tốt nghiệp thì sợ rằng bạn học sẽ cười rụng răng.
Vân Thư gãi đầu, bình thường không hóa thành Cát Ưu[2] xem drama thì cũng dành thời gian quay video talkshow.
[2]: Nằm dài kiểu như này nè :>Cơ mà tuyệt đối không thể trả lời vậy được.
“Chưa….Chưa có kế hoạch gì hết”.
Chương Tư Niên nhíu nhíu mày, thay cô vạch kế hoạch: “Chưa tính toán gì, vậy em viết luận văn tốt nghiệp bằng kép đi. Học kì sau đỡ phải viết”.
“Hả?!?” – Vân Thư trừng trừng, khó tin.
Chương Tư Niên càng nghĩ càng thấy kế hoạch khả thi, nếu bây giờ không viết, đối với những gì anh hiểu về Vân Thư thì 80% nước đến cổ cô mới nhảy: “Thế nào? Kết thúc phổ cập anh không thể quản lí việc học hành của em được sao?”.
“Không….Không phải” – Vân Thư yếu ớt trả lời. “Chỉ là em hơi ngạc nhiên”.
Chương Tư Niên sắc mặt như cũ: “Về thân phận, anh là chồng, về tuổi tác, anh còn là bậc cha chú trong nhà. Quan tâm về việc học tập của em là lẽ thường”.
Vân Thư nhất thời không thể nhảy số phản bác như thế nào: “Dạ….”.
“Quyết định vậy nhé. Cuối tuần em đưa dàn ý luận văn anh xem”.
Vân Thư “hào hứng” đáp lời: “Dàa”.
Vân Thư bé nhỏ ròng ròng hai hàng nước mắt, tủi thân vô cùng— Đây rõ ràng không phải chồng, anh quản em như cha mà huhuhuhu.
