Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 57



Buổi ghi hình kết thúc, đám đông bắt đầu ùn ùn tuồn về hậu trường nghỉ ngơi, nhân viên hậu cần ôm đạo cụ đi qua đi lại như mắc cửi. Dụng cụ trang điểm, ly tách nằm ngổn ngang trên bàn.

– Vân ơi, lát nữa mọi người sẽ đi ăn đồ nướng, em có muốn đi không? – Cậu Việt rống lên từ phía bên kia của phòng chờ.

– Hôm nay thì không được. – Vân Thư dọn dẹp đồ đạc, cất vào trong túi, cô cười từ chối.

– Em đừng gấp thế, chị còn chưa tẩy trang sạch cho em đấy. – Thợ trang điểm không nghĩ cô nhóc định chuồn đi. Chị vội giữ chặt Vân Thư, tẩy trang đường kẻ mắt lem nhem cho cô nhóc.

– Đây chính là ưu thế của người có mặt mộc mịn màng đấy, trước hay sau trang điểm đều không khác nhau là mấy. – Thợ trang điểm cười, khen.

Chị gỡ trang sức cho Vân Thư, châm chọc: “Bé Vân không phải kẻ độc toàn thân giống tụi mình nên có hẹn chắc rồi, tối nay là Noel mà”.

– Với lại chị nghe nói hôm nay nhân vật chính ngồi phía dưới phải không, chưa biết thật hư ra sao mà thấy em vội vã ra về thế này, chị nghĩ chắc có người chờ thật rồi.

Mọi người “à” một tiếng đầy ẩn ý.

– Bởi mới nói sao hôm nay bé Vân dạt dào cảm xúc thế…

– Không biết nam thần nghe lời bày tỏ này sẽ xúc động biết bao nhiêu…

– Thôi mà, – Vân Thư đỏ mặt tía tai giơ chéo tay xin tha. “Đừng chọc em nữa, lần sau em mời mọi người uống trà sữa nhé. Em về trước đây”.

– Bye em.

Chương trình của Lí Úy hiện đã quay tới mùa ba, mặc dù đã dốc hết nguồn tài lực nhưng vẫn còn nghèo nàn. Trường quay nằm khuất nẻo, sau khi kết thúc, người xem tràn về lối ra còn khách mời trở về phòng chờ, trong trường quay có lác đác vài nhân viên hậu cần.

Vân Thư đọc được tin nhắn của Chương Tư Niên, cô phóng như bay khu vực nghỉ ngơi gần cửa.

– Chồng. – Cách một khoảng, nhác thấy hình bóng của người ấy, cô khum tay gọi lớn.

Chương Tư Niên ngồi ở sô pha, hôm nay mặc áo khoác choàng dài màu xám đậm kết hợp với một chiếc cà vạt lụa màu chàm. Anh im lặng đọc tờ rơi quảng cáo chương trình do một người xem đánh rơi.

Nghe Vân Thư gọi, anh cất tờ rơi vào cặp táp rồi đứng thẳng dài. Anh cong mắt cười dịu dàng, ôm chầm cô gái đang nhào về phía mình vào lòng.

– Hôm nay quay xong sớm, chúng ta có thể…

Chưa dứt lời, Chương Tư Niên đã nâng cằm Vân Thư, vòng tay qua eo và hôn cô say đắm.

Khu vực nghỉ ngơi không có điều hòa, đôi môi Vân Thư có cảm giác man mát.

Xa xa vọng đến tiếng người nói chuyện, Chương Tư Niên kiềm chế, kết thúc nụ hôn ngắn ngủi. Anh hạ ánh mắt nhìn Vân Thư chăm chú: “Em nói hay lắm”.

Mọi khi, mỗi khi làm được một việc nhỏ nhặt, Vân Thư đều bày ra bộ dạng tranh công trạng “khen em nhanh lên”, tuy nhiên việc công khai bày tỏ tâm ý khiến cô ngượng ngùng hẳn.

Cô gãi đầu sồn sột: “Thật…Thật hả anh?”.

Vân Thư bẽn lẽn cúi đầu, một vùng cổ trắng ngần lộ ra dưới ánh đèn. Từ góc nhìn của Chương Tư Niên, anh thấy được những sợi lông tơ li ti trên mặt Vân Thư, thấy cả những dấu hôn mờ mờ sau vành tai anh để lại tối qua. Mái tóc xoăn đã được buộc nhẹ lên, trên dây cột tóc đính một quả dâu tây nhỏ vô cùng đáng yêu.

Chương Tư Niên khẽ nuốt nước bọt, đôi con ngươi nhìn Vân Thư thẫm lại. Im lặn khoảng mười giây, anh mỉm cười, nắm tay cô: “Hôm nay em muốn đi đâu?”.

Vân Thư cúi đầu tra trên điện thoại, từ khu phim trường heo hút đến trung tâm thương mại sầm uất gần nhất cũng mất hơn một tiếng.

– Đi vòng vòng quanh đây đi anh, em quay hai tập rồi mà vẫ chưa biết rõ chỗ này.

Tuy chỗ này xa tít mù khơi nhưng phần lớn phim trường đều tập trung ở đây, khu vực xung quanh đã phát triển thành một khu phức hợp văn hóa nhỏ đầy tính sáng tạo. Kiến trúc của các tòa nhà nơi đây được xây dựng theo kiến trúc Thượng Hải thời dân quốc, tập trung khá nhiều cửa hàng hấp dẫn, vì hôm nay là giáng sinh nên nô nức hơn.

– Được. – Chương Tư Niên quàng chiếc khăn lông cừu mang theo hơi ấm của mình quàng lên cổ Vân Thư, cô không ngừng cọ mặt vào lia lịa.

– Em lại quên khăn quàng. – Chương Tư Niên nhéo nhẹ đầu mũi Vân Thư.

– Tại sáng nay em đi vội quá, với lại hôm nay trời cũng không lạnh mà.

Mặt trời ban sáng sưởi ấm cộng với trường quay ấm áp cả ngày làm Vân Thư không trụ nổi trước cơn gió lạnh bên ngoài. Vẫn cứ phải ủ ấm tay bằng một ly trà sữa nóng thì Vân Thư mới khá hơn.

Chương Tư Niên ôm chặt vợ vào lòng: “Dạo một vòng rồi mình về nha”.

Vân Thư áp mặt vào ly trà sữa, gật đầu.

Khu phim trường ồn ã hơn so với dự kiến.

Chương Tư Niên mua một bó hoa nhỏ của một cô bé. Chỉ là một đóa hoa bé xíu mà Vân Thư không nén được niềm vui, cô nâng niu trong lòng bàn tay.

Nội khu được giăng dây đèn xanh – đỏ đặc trưng, trên những nhánh cây, những ông già Noel, tuần lộc và kẹo gậy được treo đung đưa.

Thi thoảng có vài đôi tay trong tay lướt qua, trẻ con cầm bong bóng vui cười khanh khách, âm thanh rôm rả lan tỏa trong không gian.

Bong bóng rất hợp với dịp giáng sinh, một quả bóng bay lớn chứa những quả bóng nhỏ, ở bề mặt bên ngoài được trang trí hình ông lão có bộ râu trắng và đội nón đỏ. Những sợi đèn led trang trí làm quả bong bóng sáng lung linh.

Vân Thư dõi theo những quả bóng bay, đã đi được vài bước mà vẫn ngoái đầu lại.

– Mình đi vào chút nữa chắc sẽ có bán. – Chương Tư Niên cười, xoa đầu Vân Thư.

Quả không sai, ở sảnh trung tâm, một bác tròn người đang được đám nhỏ líu ríu vây xung quanh, biến chỗ bán bong bóng trở thành điểm nổi bật nhất sảnh chính.

Những cửa hàng san sát nhau trong quảng trường không thể thu hút Vân Thư bằng.

– Anh mua cho em một cái nha? – Chương Tư Niên cười, hỏi.

Vân Thư thấy một đám con nít xúm xít qua bà bán bong bóng, cô lắc đầu. Hình như trẻ con quá, hơn thế trời đã vào đông, thật khó khăn nếu phải xếp hàng giữa gió máy.

Cả hai đi dạo một vòng quảng trường rồi chọn một quán cà phê.

Quán cà phê trang trí theo phong cách châu Âu điển với tông đèn vàng ấm, cánh cửa vừa mở, hơi nóng cuốn hương cà phê lấp đầy cánh mũi. Vân Thư bất giác hít hà, sà và chiếc sô pha nhung mềm mịn bên cửa sổ.

Chương Tư Niên gọi cho Vân Thư một phần Red velvet và một Americano cho bản thân.

Cả hai trò chuyện một lát, với lối suy nghĩ Vân Thư cởi mở nên cô cứ huyên thuyên mãi một chủ đề. Chương Tư Niên bưng tách cà phê, kiên nhẫn ngồi lắng nghe phía đối diện.

Giữa cuộc độc thoại, Vân Thư ngẩng đầu lên nhìn Chương Tư Niên. Đối diện với ánh mắt “chỉ mình em” đầy chăm chú và chân tình.

Vân Thư hơi lạc giọng, mặt cô đỏ bừng. Vân Thư xoa đầu mũi rồi tiếp tục câu chuyện.

Lan man đến câu chuyện Vân Lam hỏi khi nào Vân Thư về thăm nhà.

Chương Tư Niên khẽ hắng giọng: “Ba mẹ anh đang trong kỳ nghỉ Giáng sinh, cuối tuần sẽ về”.

– Chúng ta sắp xếp một bữa cơm cho hai nhà, bàn bạc chuyện cưới hỏi nhé.

Vân Thư khựng tay, lớp kem rơi xuống dĩa. Lần trước, mẹ của Chương Tư Niên đã đề cập tới chuyện ly hôn khiến cô có cảm giác hai bác không hài lòng về mình.

– Em đừng lo, anh đã thu xếp với ba mẹ rồi.

– Vì khi đó ba mẹ anh không biết chúng ta đã yêu nhau nên mới nhắc chuyện ly hôn.

Vân Thư gật đầu nhưng vẫn lo lắng một chút. Nếu hai bác không thích mình thì phải làm gì bây giờ?

– Em đừng nghĩ ngợi nhiều. – Chương Tư Niên xoa đầu Vân Thư. “Ba mẹ vẫn luôn tôn trọng mọi quyết định của anh, vả lại ông bà nội rất yêu mến em”.

Nhận ra tâm trạng Vân Thư xuống dốc, Chương Tư Niên bỗng hơi hối hận khi nhắc tới chuyện này. Anh nhỏ nhẹ an ủi cô một hồi.

Chương Tư Niên quay nhìn hàng người mua bong bóng đã vơi bớt, anh xoa đầu cô, đứng dậy.

– Sao thế anh?

Chương Tư Niên vỗ nhẹ đầu Vân Thư: “Anh đi mua bong bóng cho em, em biết mình về phía đó mấy lần rồi không?”.

– Tụi mình cùng đi nha.

– Ngoài trời lạnh lắm, em cứ ngồi trong này đi. Anh mua cái ông già Noel cho em nhé?

Vân Thư gật đầu, cô dõi theo Chương Tư Niên, hôm nay anh mặc chiếc áo choàng dài tôn lên dáng người cao ráo thon thả. Anh băng ngang qua quảng trường, xếp hàng sau mấy đứa nhỏ để mua cho cô một cái bong bóng.

Kế tiếp, Chương Tư Niên quay lại, mỉm cười đỡ cậu nhóc tông trúng mình. Quả bong bóng đung đưa rẽ đoàn người trên quảng trường, nó đang đi về phía Vân Thư.

Chương Tư Niên nhanh chóng đến nơi, nở một nụ cười thương yêu với Vân Thư qua khung cửa kính.

*Bùm*, một đóa pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm. Mọi người vỡ òa, túa ra. Chương Tư Niên quay về phía có tiếng động.

Mới quay lại, Vân Thư đã lấp đầy cõi lòng Chương Tư Niên.

Vân Thư kiễng mũi chân, nắm kéo cà vạt Chương Tư Niên để anh cúi thấp người và hôn anh cuồng nhiệt.

Pháo hoa nở rộ giữa không trung đặc sánh.

. . . . . .

Có lẽ Chương Tư Niên đã phát điên.

Dưới bóng cây, điều hòa trong xe được chỉnh ở mức tối đa, áo sweater của Vân Thư được vén lên cao. Chương Tư Niên ôm Vân Thư vào lòng, tay che đầu cô để những cú th*c m*nh không dồn đầu cô đập vào trần xe.

Chương Tư Niên gần như không khống chế được hành động mạnh bạo.

Vân Thư r*n r* đứt quãng, tiếng rên khẽ và kéo dài trong mềm như mèo con. Gương mặt Vân Thư ửng đỏ, khóe mắt cô long lanh, trái lại tay cô giữ chặt cổ anh, những nụ hôn nhẹ nhàng đáp lên mặt anh liên hồi.

Đèn trần xe ấm áp, ánh đè phủ lên lông mi một lớp mềm mại.

Niềm tự hào làm chủ bản thân mà Chương Tư Niên luôn tự hào đã sụp đổ.

. . . . . .

Đến tận tờ mờ sáng, cả hai mới về tới nhà.

Sau đó lại dập dềnh đến khi mặt trời sắp ló dạng, tiếng động ầm ĩ đánh thức Kẹo Bông Gòn.

Lúc Vân Thư ôm Chương Tư Niên, cô mơ màng nghe Kẹo Bông Gòn ư ử ngoài cửa nên cứng người khiến Chương Tư Niên kẹt cứng.

. . . . . .

Chương Tư Niên dùng khăn ấm lau nước mắt trên mặt cô nhỏ.

Cô gối đầu lên gối, vùi vào giấc ngủ sâu giữa căn phòng bật đèn, miệng hơi chu.

Chương Tư Niên ngồi bên giường, quấn sợi tóc của Vân Thư, trái tim anh tan chảy thành nước.

Chương Tư Niên biết mình đã bứt cương. Ý nghĩ duy nhất trong đầu anh vào khoảnh khắc Vân Thư thổ lộ tâm tình giữa sân khấu chói lóa là bế thẳng cô xuống, ôm cô thật chặt và khảm cô vào trong xương cốt.

Sau đó Chương Tư Niên lấy lại bình tĩnh, anh kiềm chế d*c v*ng, anh muốn trải qua kỳ nghỉ lễ giáng sinh này cùng vợ một cách vui vẻ.

Chắc hẳn Vân Thư sinh ra để đối nghịch với anh, chỉ một nụ hôn đã khiến anh đánh mất sự tự chủ.

Sau Tết năm nay, Chương Tư Niên chính thức bước qua tuổi ba mươi. Trong gần ba mươi năm qua, anh đã từng tưởng tượng về hình mẫu bạn đời của mình, đó là một người dịu dàng, chu đáo, điềm tĩnh và thông minh. Một người xứng đôi với mình.

Vân Thư là một cá thể vượt qua toàn bộ kế hoạch và mọi mong mỏi của Chương Tư Niên.

Cô nhiệt tình, tự do, hoạt bát và cũng không ngừng gây phiền toái.

Chương Tư Niên nằm xuống, tắt đèn. Vân Thư cảm nhận được hơi ấm nên chui vào lòng anh rồi dụi đầu vào cổ, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.

Anh khẽ hôn cô giữa căn phòng tối.

Nếu vì Vân Thư, không một kế hoạch nào mà không thể thay đổi.

Anh đã hoàn toàn thua cuộc.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...