Là thành phố biển, ngoài mùa đông rét mướt thì hều hết các thành phố ở phía Nam còn đón nhận những cơn gió biển giá lạnh ù ù kéo tới.
Vân Thư sinh ra và lớn lên ở thành phố B từ nhỏ, cô được sống trong sự ấm áp của khí hậu phương bắc nên dù đã chuyển đến thành phố S ba năm, cô vẫn chưa thể quen với mùa đông khắc nghiệt.
Chương Tư Niên mở cửa, toàn thân bị hơi lạnh quấn quanh được không gian trong nhà sưởi ấm.
Chương Tư Niên cởi áo choàng lạnh giá, bước vào nhà: “Trong nhà nóng hơn hẳn. Hôm nay em có mở cửa sổ không?”.
Vân Thư mặc một cái áo choàng dài bằng vải nhung san hô. Cô cầm một quyển sách, ngồi co người, gác đôi chân được che phủ bởi lớp áo dày lên Kẹo Bông Gòn, chỉ để lộ một phần mắt cá chân nhỏ nhắn. Cô cọ chân vào bụng nhóc cún, nó ngoan ngoãn duỗi thẳng người, nhắm tít mắt khoái chí.
Nghe tiếng động, Vân Thư mỉm cười, quay sang nhìn Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên vòng ra phía sau, anh nâng đầu Vân Thư, cúi xuống rồi cả hai trao cho nhau một nụ hôn nồng nàn.
Đầu lưỡi Chương Tư Niên lưu lại vị sữa ngọt ngào, anh đứng thẳng dậy, gỡ cà vạt và cởi nút trên cùng: “Anh đã dặn không được ăn vặt trước khi ăn tối, em quên rồi à?”.
Vân Thư nắm tay áo anh nũng nịu: “Em ăn có một viên à, không ăn nhiều đâu”.
Cô ngồi đần người trong nhà mở điều hòa cả ngày làm hai mắt đỏ ửng, nom đáng yêu không chịu được.
Chương Tư Niên xoa gương mặt hồng hào của Vân Thư, có lẽ gần đây được ăn uống đầy đủ, cộng thêm ngồi văn phòng cả ngày, ít vận động nên dạo này cô ấy đầy đặn hơn. Tuy mặt không thay đổi mấy nhưng vòng eo mỗi đêm Chương Tư Niên ôm đúng là đã tròn trịa lên, cảm giác khá thích tay. Vòng eo là công tắc nhạy cảm của Vân Thư, mỗi khi bị chạm vào là mặt cô sẽ đo đỏ, giọng nói sẽ mềm nhũn, dễ thương vô cùng.
Chương Tư Niên lấy điều khiển điều hòa, giảm nhiệt độ và mở một khe cửa sổ nhỏ phòng khách.
– Em về hồi nào? – Anh vừa xắt rau, hỏi.
Thời điểm thi cuối kì và viết luận văn tốt nghiệp trùng với thời gian ghi hình chương trình của Lí Úy. Vân Thư còn nhiều việc hơn Chương Tư Niên, tần suất cô đến công ty cùng anh ngày một ít. Mặc dù Vân Thư có đến công ty thì cô sẽ vùi mình trong phòng dùi mài kinh sử và viết kịch bản. Mấy ngày gần đây lạnh cóng, Vân Thư cứ cắm rễ trong nhà, anh có uy h**p thế nào cũng không ra ngoài. Nếu không phải Lí Úy có việc cần gặp thì Vân Thư đã núp trong nhà ba ngày.
– Buổi sáng em trao đổi về kịch bản chương trình với Lí Úy, khoảng tầm trưa là em về nhà, đến buổi chiều thì em dẫn Kẹo Bông Gòn đi dạo
– Gần đây Kẹo Bông Gòn nghịch quá, em không cài dây đeo được. Em không biết em dắt nó hay nó dắt em nữa? – Vân Thư “chùi” chân lên Kẹo Bông Gòn, than trách.
Chó con phát triển khá nhanh, chưa đầy ba tháng đã lớn nhanh như thổi. Thuở mới về nó còn nhát cáy, lẽo đẽo theo chân Vân Thư từng bước, ấy vậy mà dạo này dạn dĩ hẳn ra. Cơ mà nó vẫn hơi khờ khạo. Lần trước Vân Thư dắt nó đi dạo, sẵn tiện ghé ngang văn phòng quản lý, Kẹo Bông Gòn đã lao như tên b*n r* ngoài. Ầmm một cái, nó tông thẳng vào cửa kính. Không biết do sợ hay điều gì mà nó ngồi ghé vào cửa, trông rất tội nghiệp. Vân Thư ngồi xuống, nào là xoa đầu, an ủi nhưng Kẹo Bông Gòn vẫn không chịu đi. Rốt cuộc Chương Tư Niên đi đến, nhấc bổng nó lên mà không nói câu nào.
Chương Tư Niên mường tượng lại cảnh tưởng Vân Thư kể, khóe miệng bất giác cong lên dịu dàng.
– Khi nào em bắt ghi hình?
– Dạ thứ tư tuần sau, ngày 25 tháng 12 đó anh. – Vân Thư nhỏ giọng phàn nàn. “Ban đầu cả đoàn không định quay vào ngày đó nhưng khách mời nổi tiếng chỉ sắp xếp được một ngày đó thôi.
– Hôm đó là Noel mà. – Vân Thư chôn mặt vào đầu gối, giọng buồn buồn. Sau khi xác định quan hệ, cả hai chỉ đón tết trung thu với bà nội chứ chưa bao giờ cùng đón một ngày lễ riêng tư.
– Phải ghi hình cả ngày à?
– Em sẽ phải quay từ chiều đến đêm vì quay tận hai tập liền. Chắc đến sáng sẽ xong.
– Vậy khi nào em ghi hình xong, anh sẽ đến đón em.
Vân Thư hơi lưỡng lự: “Hay là anh đến xem em ghi hình đi…. Xem hết tập buổi tối là về rồi”.
Chương Tư Niên cụp mắt, suy tư một lát: “Chiều hôm đó anh có một cuộc họp, sau đó thì chẳng sao. Em sẽ bắt đầu lúc mấy giờ?”.
– Giờ ghi hình tập sau phải tùy thuộc giờ kết thúc tập trước. Khi nào anh đến thì gọi em, em sẽ nói Lí Úy đưa anh vào trường quay.
– OK, em gửi địa chỉ cho anh đi. – Chương Tư Niên lột vỏ tôm bỏ vào nồi.
– Dạ. – Vân Thư chồm lại giúp anh rửa rau, tay chạm vào dòng nước lạnh buốt làm cô khẽ xuýt xoa.
Chương Tư Niên xếp món tôm luộc Vân Thư yêu thích nhất lên dĩa, còn Vân Thư đã xếp rau xanh sạch lên.
Vân Thư ngẩng lên, cô nhướng mày tâm đắc, trên mặt hiện “Mau khen em, mau khen em” rành rành.
Chương Tư Niên cúi xuống, xoa mấy ngón tay đo đỏ đã lạnh cóng trong lòng bàn tay anh: “Em lấy ly nước ấm ủ ấm tay đi”.
Vân Thư không được khen ngợi như mong muốn thì chớp chớp mắt, thừa dịp Chương Tư Niên quay đi, cô đã nhảy lên lưng và thò tay vào cổ áo sơ mi Chương Tư Niên. Thấy anh hơi rụt cổ, Vân Thư cười hí hửng: “Làm như vậy cũng ấm nè”.
Chương Tư Niên vòng tay ra sau, nâng Vân Thư lên: “Đừng nghịch nữa, anh vẫn chưa tắt bếp”.
Vân Thư nở một nụ cười xấu xa, rút bàn tay lạnh lẽo để cởi nút áo Chương Tư Niên, sau đó thò tay vân vê chỗ nhạy cảm bên trong. Nghe nhịp thở Chương Tư Niên trũng xuống, Vân Thư vội rụt tay lại, cô nhảy xuống, mang dép chạy lẹp kẹp. Khắp không gian vang vọng tiếng cười lanh lảnh.
Chương Tư Niên cười, anh khuấy thức ăn trong nồi. Tối nay sẽ cho cô nhóc biết tay.
Mặc dù Lí Úy sắp xếp nội dung hai tập liền kề với các chủ đề khác nhau nhưng vẫn cùng một dàn khách mời nổi tiếng. Giữa lúc quay hai tập sẽ có thời gian giải lao ăn uống.
Chương Tư Niên theo nhân viên công tác vào trường quay, hiện tại đã quay được gần nửa tiếng của thời lượng tập tiếp theo.
– Tuyệt vời, trễ hơn nữa thì không kịp. – Cô nhân viên tóc đuôi ngựa cầm theo thẻ nhân viên dẫn anh rẽ qua trường quay nhộn nhịp. Đa số nhân viên đã biết mặt anh, còn người khác chỉ liếc sơ đánh giá thì cho anh qua.
– Đã sắp quay xong rồi sao? – Chương Tư Niên giơ tay xem đồng hồ, vẫn còn sớm. Nếu hôm nay kết thúc ghi hình nhanh thì có thể đưa Vân Thư ra ngoài đi chơi lễ Giáng sinh.
– Không đâu, vừa mới bắt đầu đây mà. – Cô tóc đuôi ngựa lớn tuổi hơn Vân Thư một tí, tính cách phóng khoáng cởi mở. Tiếp theo sẽ đến lượt bé Vân đó, tôi cứ sợ anh đến trễ, sẽ không kịp xem.
Chương Tư Niên luồn lách theo tóc đuôi ngựa ngồi xuống hàng ghế cuối của trường quay.
Địa điểm ghi hình khá nhỏ, tính luôn phần sân khấu thì không lớn hơn văn phòng làm việc bao nhiêu. Trong khán phòng có xấp xỉ 200 người xem, hướng lên sân khấu được trang trí lộng lẫy với những gam màu rực rỡ. Trông mắt Chương Tư Niên, nó hơi lòe loẹt. Không riêng gì sân khấu mà cả khán giả lẫn khách mời cũng ăn mặc bắt mắt, một vài người xem còn dán hình dán lên mặt.
Chương Tư Niên ngồi xuống, hẳn người kế bên đã nhận ra anh nên nhìn trộm anh vài lần.
– Anh yên tâm, bé Vân đã bố trí ổn thỏa, anh sẽ không lọt vào khung hình đâu.
Chương Tư Niên gật đầu.
Ngay bây giờ, trên sân khấu có một cậu trai đang huyên thuyên, cậu ta pha trò rất giỏi nên mỗi lần dứt tiếng, khán giả ngồi phía dưới cười không ngớt.
Chương Tư Niên nghe kĩ càng nội dung, đại khái anh ta đang trào phúng những chuyện hằng ngày của mình và bạn gái. Trong khi mọi người xung quanh cười nghiêng ngả thì Chương Tư Niên cảm thấy câu chuyện nhạt toẹt. Anh lắc đầu, có lẽ mình không thể hiểu khiếu hài hước của giới trẻ hiện nay.
Anh ngẩng đầu nhìn màn hình LED, nơi có mấy chữ to rõ đập vào mắt.
[Cưới hay không cưới?]
Chương Tư Niên nhìn khắp sân khấu, Vân Thư ngồi ở giữa cánh trái, cô mặc một chiếc áo thun in hình rộng thùng thình, mái tóc xoăn đã được cột lên gọn gàng. Anh chỉ thấy được góc nghiêng của Vân Thư, mặc dù đang ngồi tít hàng cuối nhưng Chương Tư Niên có thể nhìn được nhất cử nhất động vô cùng đáng yêu như mọi ngày vì khán phòng nhỏ.
Chẳng bao lâu sau, mọi người vỗ tay, Vân Thư bắt đầu “lên sóng”.
Cậu trai vừa rồi cao ít nhất 1m85, Vân Thư lại nhỏ người nên việc làm đầu tiên là chỉnh giá đỡ micro.
Trong khi chỉnh, Vân Thư bông đùa: “Tổ biên tập cắt giúp em đoạn này nhé, ekip không được lan truyền ra ngoài đâu đấy. Anh trai Lí Úy của tôi đỉnh thật, sắp xếp lượt xuất hiện cũng ác nên mới để tôi lên ngay sau Việt, bị cả nước phát hiện cao 1m6 rồi”.
– Thôi đừng cười nữa, chúng ta bắt đầu nhé.
– Về chủ đề kết hôn thì.. chắc mọi người ở đây đều biết rõ, tôi là một số ít phụ nữ đã kết hôn đứng trên sân khấu ngày hôm nay. – Vân Thư giơ tay, khoe chiếc nhẫn trên ngón áp út trước máy quay.
– Đúng vậy, tôi là phụ nữ đã kết hôn. – Nói thế, Vân Thư còn nhấn mạnh từng chữ, gương mặt phúng phính nét trẻ con đối lập với lời khẳng định khiến khán giả ngồi dưới cười ha hả.
– Hầu như mọi người đã quen mặt chồng tôi rồi, anh ấy là gương mặt quen thuộc của trang bìa tạp chí kinh tế và tài chính.
– Thành thật thì chúng tôi rất khác nhau. – Vân Thư nhẩm tính trên đầu ngón tay. “Tôi học dở nè, nghề nghiệp không đàng hoàng nè, tôi còn là sát thủ nhà bếp sống không có nguyên tắc và chưa tạo được thành tựu lẫy lừng trong sự nghiệp nữa. Không những thế, tôi nhỏ hơn chồng mình tận tám tuổi, đến tận bây giờ vẫn có người chê chúng tôi không xứng đôi”.
– Tôi đang học song ngành, phải nhờ anh ấy bổ sung tín chỉ mới được thông qua. Tôi còn lén lút đạo một đoạn vào luận văn, cuối cùng phát hiện tác giả nguyên tác chính là chồng mình. Mọi ngày tôi thường phải chép phạt và anh ấy sẽ kiểm tra xem tôi đã làm đúng chưa. Anh ấy chăm tôi hệt ba mẹ chăm con.
Khán giả ngồi dưới cười ồ lên.
– Hai người ở bên nhau đơn giản chỉ vì yêu.
– Đúng, vài khách mời trước từng nói, yêu và cưới là hai chuyện khác nhau.
– Bản thân tôi thích bay nhảy, là người thiếu cảm giác an toàn, thậm chí còn hơi nhút nhát, ngay cả việc đứng trên sân khấu hôm nay đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội. Tôi mới 21 tuổi, trước khi gặp được anh, ý nghĩ kết hôn còn chưa tồn tại trong đầu tôi.
– Tuy tính cách của chúng tôi hoàn toàn trái ngược nhưng tôi cho rằng ở đây không có cặp đôi nào ở đây hòa hợp bằng chúng tôi. Anh ấy nhìn xa trông rộng, mạnh mẽ, trầm tĩnh và lý trí. Anh ấy trao cho tôi cái ôm khi tôi đang lạc lối, đưa tôi vào giấc ngủ, người sở hữu trí óc siêu phàm từng đầu tư hàng chục triệu đã kiên nhẫn dạy tôi về đầu tư và quản lý tài chính, đặt từng viên gạch đầu tiên cho kiến thức đầu tư và quản lý tài chính của tôi…
– Lý do tôi kết hôn với anh ấy, ngoài yêu ra, có lẽ là vì…
Vân Thư khựng lại, nhìn về hàng ghế cuối.
Đèn sân khấu sáng chói, anh nhìn cô đầy trìu mến. Nếu bây giờ cô đi xuống, nhất định anh sẽ gõ trán cô một cái, thốt lên trong sự cưng chiều xen lẫn bất lực: “Em đó”.
Vân Thư kìm nén trái tim đập rộn, khẽ khàng:
– Chồng của tôi bao dung cho tất cả sự tùy hứng, nhạy cảm và yếu đuối của tôi. Đứng trước mặt anh, tôi không cần phải ra chiều vui vẻ, tôi có thể sống thật với cảm xúc của mình. Anh ấy là chốn dừng chân bình yên của tôi.
