Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 59




– Thư ơi, phải nhuộm lại thật sao? – Lâm Sở Sở bối rối không đành.

Vân Thư nhìn bản thân đang trùm áo choàng kín mít, chừa mỗi cái đầu ra ngoài, cô gật đầu.

– Hic, cậu giữ quả đầu đỏ cháy phố này lâu vậy rồi mà phải nhuộm lại, tiếc thật.

Vân Thư chần chừ, cô soi gương rồi đưa ra quyết định. Cô quay sang yêu cầu nhà tạo mẫu tóc: “Chị nhuộm đen lại rồi duỗi thẳng giúp em nhé, cậu thấy mình để kiểu nào đẹp hả Sở?”.

– Cái gì? Cậu còn muốn duỗi thẳng nữa hả?

Vân Thư vò mái tóc được chăm sóc bóng khỏe, thở dài: “Ba mẹ Chương Tư Niên sắp về nước rồi, gặp người lớn phải nghiêm chỉnh chứ”.

– Thường giáo viên thích con gái dịu dàng ngoan ngoãn.

– Hồi trước cậu vẫn đi gặp ông bà nội thầy ấy với mái tóc khét lẹt, mình có nghe họ chê cậu đâu?

– Nhưng mình nghĩ ba mẹ anh ấy không có cảm tình với mình. – Nói dứt lời, Vân Thư cúi đầu, mắt cứ nhìn chăm chăm vào họa tiết chấm bi đen trên nền váy xám.

Lâm Sở Sở thở dài bất lực: “Vậy cậu duỗi đi, duỗi rồi tỉa bớt, để dài qua vai chút. Hay cậu muốn uốn phần đuôi?”.

Lâm Sở Sở nhìn sang thợ làm tóc ruột của Vân Thư.

Người nọ hơi đắn đo: “Nhuộm đen thì dễ nhưng phải mất rất lâu mới có thể quay về màu hồng”.

Đầu tóc của Vân Thư được chăm chút ở salon này, thợ làm tóc ở đây đều đã quá quen với cô bé tóc hồng xoăn.

– Với lại tóc của em xoăn tự nhiên nên duỗi vô nghĩa lắm, cỡ một thời gian là xoăn lại vì tóc mới là tóc xoăn. Em nên cân nhắc kĩ nha.

Vân Thư quả quyết tới cùng: “Duỗi thẳng rồi tính tiếp, qua được ải này là được rồi”.

Quả như hairstylist cảnh báo, mái tóc xoăn của Vân Thư cực kì khó duỗi. Bôi hóa chất và ép duỗi hai lần đến khi da đầu hơi đỏ lên, mái tóc mới miễn cưỡng nghe lời. Sau khi sấy một hồi, mái tóc mới ngoan ngoãn vào nếp.

Kế tiếp là cắt tỉa đến hơn hai giờ chiều, Lâm Sở Sở đói sô bụng, ngồi thừ trên sô pha, cô đành phải cầm cự bằng kẹo vỏ quýt mà tiệm làm tóc để sẵn.

Vân Thư nhìn chính mình trong gương. Mái tóc đen tuyền ôm trọn gương mặt, đuôi tóc hơi cụp vào trong khiến khuôn mặt cô trông bé bằng một bàn tay.

Vốn là người sở hữu mái tóc xoăn bẩm sinh, Vân Thư nhìn mái tóc thẳng lúc này bỗng hơi phản cảm.

Trông… ngoan ngoãn hơn trước nhỉ?

Đẹp không… – Vân Thư quay lại hỏi Lâm Sở Sở.

– Đẹp lắm, trông trẻ.

Gương mặt Vân Thư có nét trẻ con, nếu ra ngoài với mái tóc đen thẳng thì sẽ có người tin cô đang học cấp 3.

– Ặc, không biết khi Chương Tư Niên hạ thủ với cậu trong bộ dạng này có thấy tội lỗi không? Cửa hàng nội y mình vừa đi qua có mẫu váy thủy thủ đấy, hay một lát mình mua cho cậu nha. Cậu mà mặc là đẹp trong veo, hấp dẫn tuyệt cú mèo luôn á.

Vân Thư đỏ mặt: “Sở…”.

Được rồi, mình không nói nữa.

– Hay là sửa thành kiểu trưởng thành, chín chắn?

– Cậu đừng xoắn xuýt nữa, gương mặt và đôi mắt cún con này chỉ hợp với giao điện đáng yêu trong sáng thôi, cậu giả vờ trưởng thành để làm gì? Như thế này là ngoan nhất đấy, áp lực thêm chi?

Thế rồi, Lâm Sở Sở bẹo má Vân Thư: “Coi mặt cậu núng nính luôn nè, Chương Tư Niên nuôi cậu tốt quá chừng”.

– Cậu đừng chọc mình, tưởng tượng đến cảnh gặp ba mẹ anh ấy là mình không còn tâm trạng để ôn thi nữa.

– Ừ, thôi bây giờ đi ăn nha, mình đói lả người rồi.

Lúc Chương Tư Niên mở cửa vào nhà, anh ôm chầm lấy Vân Thư chạy ào tới như mọi khi.

Thấy mái tóc của Vân Thư, Chương Tư Niên khựng lại, anh ngỡ ngàng: “Em nhuộm tóc hả”.

Dạ… – Vân Thư ngửa đầu lên nhìn Chương Tư Niên. “Đẹp không anh?”

Chương Tư Niên ngắm nghía một hồi: “Xinh lắm”

Vân Thư thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi, nãy Kẹo Bông Gòn ngớ ngẩn không nhận ra em”.

Vân Thư ngồi mòn mông làm tóc cả buổi sáng, cô muốn nhận được đánh giá cụ thể hơn. Cô cầm cặp cho anh rồi lon ton theo sau: “Xin anh Chương hãy đưa ra nhận xét kĩ hơn”.

– Có phải nhìn em đã ngoan ngoãn hiền dịu hơn không?

Chương Tư Niên dừng bước, anh hơi bất lực: “Thư à, chúng ta chỉ gặp gỡ ba mẹ thôi nên em thả lỏng bản thân chút nào”.

Gần đây Vân Thư chọn rất nhiều quà biếu, mỗi ngày trước khi ngủ, Vân Thư ép Chương Tư Niên nhớ lại sở thích của ba mẹ. Món quà Chương Tư Niên nghĩ ra vẫn chưa làm cô hài lòng nên buộc anh nghĩ tiếp, số quà tính đến hôm nay đã lấp đầy gần nửa kho.

Mái tóc niềm tự hào của Vân Thư, cô thường xuyên đi chăm sóc tóc định kỳ, khi chân tóc đen dài ra là nhuộm dặm ngay. Ngoại trừ lý do sắp gặp mặt ba mẹ mình, Chương Tư Niên không nghĩ ra lý do khác.

– Anh không thích sao? – Vân Thư nắm vạt áo Chương Tư Niên, cô cúi đầu như sắp khóc bất kì lúc nào

Thấy thế, Chương Tư Niên chợt hoang mang. Anh vỗ nhẹ đầu động viên Vân Thư.

– Anh chỉ không muốn em cưỡng ép bản thân để gặp ba mẹ thôi.

– Thế nhìn em có ngoan ngoãn điềm đạm không? – Phải mất cả buổi sáng, nếu không nhận được câu trả lời xác đáng, Vân Thư không cam.

– Có, em rất ngoan..

Chương Tư Niên nhìn Vân Thư từ trên xuống. Vân Thư vén mái tóc đen ra sau tai, để lộ làn da trắng hệt phát sáng. Vân Thư chớp mắt, vành mắt cô hồng hồng, trông đáng yêu và thuần khiết.

Có điều… nhìn nhỏ tuổi quá….

Nhận được câu trả lời mong muốn, Vân Thư tươi tỉnh hẳn, cô ngồi phịch xuống sô pha: “Không uổng công em “ngồi đồng” cả buổi”.

– Ba mẹ anh đi du học hồi còn trẻ rồi trở thành giảng viên giảng dạy ở nước ngoài nên ông bà có tư tưởng hiện đại, phóng khoáng của người phương Tây. – Chương Tư Niên phân trần. Nhất là ba, ba đã cho anh quyền tự quyết định mọi việc khi còn nhỏ. Việc học tập trong nước, chọn trường, chọn chuyên ngành hay nghề nghiệp đều do một mình anh đưa ra câu trả lời cho mình. Với ba mẹ, từ khi 18 tuổi anh đã là một cá thể hoàn toàn độc lập, vậy nên dù cho viễn cảnh tệ nhất là ba mẹ không hài lòng về em nhưng ba mẹ vẫn sẽ tôn trọng lựa chọn của anh, không ngăn cản cuộc hôn nhân của chúng ta.

– Mà em dễ thương thế này thì làm sao ba mẹ không thích em được?

Trái tim Vân Thư đã dần thả lỏng, cô vòng tay quanh eo Chương Tư Niên, mè nheo: “Thế anh có thích em không?”.

Tuy đã biết đáp án nhưng Vân Thư vẫn muốn nghe từ chính miệng Chương Tư Niên.

Chương Tư Niên quệt mũi Vân Thư, giọng nói thể hiện sự cưng chiều: “Anh thích chứ, em bé nhà anh là đáng yêu dễ thương nhất luôn”.

Vân Thư thỏa mãn dụi đầu vào ngực anh, lúm đồng tiền nho nhỏ thấm đẫm ngọt ngào

Mái tóc vừa tân trang còn thoang thoảng mùi thuốc, vì Vân Thư dùng loại thuốc nhuộm tốt nhất nên không khó ngửi lắm.

Song Vân Thư chưa quen với mùi này, thợ làm tóc dặn cần để thuốc nhuộm thấm nên Vân Thư cố gắng đợi đến tối muộn mới gội đầu.

Gội đầu xong, Vân Thư dùng khăn lau mái tóc ướt sũng rồi chui vào lòng Chương Tư Niên

Chương Tư Niên sấy khô tóc cho Vân Thư kĩ càng.

Ngón tay anh nhẹ nhàng xoa bóp da đầu Vân Thư vô cùng êm ái, tiếng máy sấy nhỏ cộng với không gian ấm áp nên Vân Thư nằm ghé đầu lên đùi anh, khẽ nhắm mắt, ngâm nga.

Chương Tư Niên đang sấy tóc, anh ngập ngừng: “Thư này, hình như tóc em hơi xoăn lại rồi”.

Vân Thư ngồi bật dậy, cô chạy vào phòng tắm soi gương. Vân Thư thất thanh: “Anh vừa sấy vừa quấn tóc em phải không?”

Hồi trước Chương Tư Niên thường xuyên quấn tóc Vân Thư trong lúc sấy tóc, đúng là thoải mái vô cùng.

Chương Tư Niên không thể xác định nổi: “Anh không nhớ nữa.

Vân Thư gãi đầu: “Chắc gội xong sẽ thẳng lại thôi”.

– Ừ – Chương Tư Niên mở tủ lấy quần áo chuẩn bị đi tắm. Anh chú ý đến chiếc túi giấy bị vùi vào trong góc, anh nhìn vào, cười hỏi: “Đây là gì vậy Thư?”

Vân Thư búng đến như tôm, cô giật lấy túi giấy trong tay anh rồi giấu sau lưng: “Không… không có gì đâu. Sở tặng quần áo cho em”.

Đây là bộ nội y thủy thủ mà Vân Thư không muốn mua. Lâm Sở Sở đã lôi cô vào tiệm, đọc số đo của bạn mình rồi thanh toán, cuối cùng nó đã nằm gọn trong tay Vân Thư.

Cô trịnh trọng: “Bù đắp quà tân hôn cho cậu nhé” Mĩ kỳ danh viết: “Tiếp tế tiếp viện của ngươi tân hôn lễ vật.”

Vân Thư đành nhận món quà và giấu vào góc tủ quần áo, không ngờ Chương Tư Niên tinh mắt đến thế.

Chương Tư Niên đã bắt gặp rõ rành rành: “Đồng phục thủy thủ hả? Em thay cho anh xem đi”.

Chắc là hợp với kiểu tóc mới của Vân Thư.

Vân Thư siết chặt miệng túi: “Đồ lót thì phải giặt sạch mới được mặc”

Nghe đến hai chữ “đồ lót”, yết hầu của Chương Tư Niên khẽ chuyển động, con ngươi hơi thẫm lại một chút: “Đêm mai em mặc cho anh xem nha”.

Tưởng tượng đến bộ nội y để lộ nguyên phần lưng và chỉ che được đến đùi, mặt Vân Thư đỏ bừng, cô giãy nãy: “Em không mặc đâu.”

– Vậy anh mặc giúp em nhé?

– Thôi… Để… Để em tự mặc thì hơn

Chương Tư Niên cúi người, thì thầm vào tai Vân Thư: “Anh cực kì háo hức đấy”.

Anh vỗ đầu cô bé đang đỏ ửng người như tôm luộc, mãn nguyện đi tắm.

Ngày hôm sau, Vân Thư soi gương, chải tóc.

Chải chuốt một hồi, Vân Thư kinh ngạc nhận ra: Sao trông còn xoăn hơn tối qua thế này?

Đêm hôm trước, cô “thủy thủ” suýt bị chàng sói xám hành ra bã. Vân Thư không còn hơi sức, cô ôm cổ Chương Tư Niên khóc nức nở van xin anh nhẹ tay. Cô thất bại, Chương Tư Niên còn “ra tay” thô bạo hơn làm cái gối nằm ướt đẫm nước mắt và cái lưng run lên từng nhịp vì nhạy cảm.

Đến ngày thứ ba, Vân Thư vật lộn để thức dậy. Tay chân cô rã rời, những dấu hôn nằm chi chít dưới áo. Vân Thư mơ màng đánh răng, cô nhìn mình trong gương đầy sửng sốt: “Mình đã duỗi tóc rồi, cái đầu xoăn tít này là từ đâu ra?”.

Vân Thư thở hồng hộc, cô gọi điện cho salon tóc.

– Những mái tóc xoăn tự nhiên rất dễ bị xoăn trở lại, hôm đó chúng tôi đã cảnh báo cho cô rồi – Salon tóc Tony trả lời.

– Trước giờ tôi chưa từng xử lý thẳng các mái tóc xoăn tự nhiên, không ngờ tóc nhả thuốc nhanh vậy. Hay là cô quay lại để chúng tôi duỗi thêm lần nữa, nhưng đã ép thuốc hai lần rồi nên rất có hại cho tóc đấy nhé.

Vân Thư nhìn mái tóc đen như chưa từng duỗi trong gương, cô tuyệt vọng cực độ

Tốn công sức đến thế mà phải gặp ba mẹ chồng với quả đầu xoăn tít thò lò này sao…

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...