Kỳ nghĩ của Mỹ và Trung Quốc chênh lệch, sau khi hai nhà gặp mặt dùng bữa và ấn định ngày cưới cùng các công tác tổ chức, ông bà Chương đã quay về Mỹ vào cuối tháng giêng.
Vân Thư và Chương Tư Niên đã đưa ra quyết định đón giao thừa cùng bà nội ở thành phố S rồi quay về thành phố B vào ngày đầu tiên của năm mới.
Thời điểm cuối năm là lúc Chương Tư Niên nhiều việc nhất. Kết thúc kì thi, Vân Thư được nghỉ nên thảnh thơi ở nhà cả ngày. Vì trời lạnh, Vân Thư ngủ đến tận khi mặt trời đứng bóng. Chương Tư Niên không vừa mắt với bộ dạng Vân Thư biếng nhác cắm cọc ở nhà, ôm Kẹo Bông Gòn sưởi ấm tay nên lôi cô đến công ty làm việc.
– Chồng. – Cửa phòng làm việc hé mở, một cái đầu nhỏ ló vào.
– Em đi đâu mà lâu thế? – Chương Tư Niên rời mắt khỏi giấy tờ, hỏi.
– Sắp Tết rồi, tiệm nào ở đường Hoài Hải cũng đầy người xếp hàng. Mới qua giữa trưa chút mà đã có 3 hàng người rồi đấy.
– Nếu em không nhanh chân thì không tranh nổi đâu.
Vân Thư giơ túi lớn túi nhỏ lên, đắc ý ngời ngời khoe chiến lợi phẩm mình giành được.
– Vịt om nước tương và bánh đa cua vàng ở Quang Minh, bánh cánh bướm này của lò bánh Cáp Nhĩ Băng. Bánh quy hạnh nhân, bánh quy bơ, món cua ngâm rượu[1] mà bà nội có nhắc tới nè anh. Còn có cả ốc hoàng đế và lạp xưởng nữa.
[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Món ăn truyền thống ngâm ghẹ sống trong hỗn hợp rượu vàng, đường, muối, dầu và giấm và để nó ngấm vào hỗn hợp trong 24 giờ. Kết quả về cơ bản giống như sashimi cua và ceviche, phần bên trong chuyển sang dạng sền sệt sau khi ngâm rượu và ngấm qua nước xốt.Đây là lần đầu tiên cả hai cùng đón năm mới, đối với Vân Thư, mọi thứ đều rất lạ lẫm. Chương Tư Niên làm việc luôn tay, ngày nào cũng phải tăng ca, thậm chí chồng tài liệu còn nhỉnh hơn Vân Thư một tẹo. Cô hòa vào đám đông các cô bác ở thành phố S mua sắm Tết.
– À..- Vân Thư cởi áo len, lấy ra một túi giấy nhỏ. “Bánh bướm mới ra lò, còn nóng hổi nè anh”.
Dứt lời, Vân Thư lấy một cái đút cho Chương Tư Niên.
Anh cắn một cái. Chiếc bánh nóng hổi, giòn rụm, hương thơm của bơ và sữa mềm tan trong miệng. Chương Tư Niên không thích ăn đồ ngọt nên sau khi ăn thêm hai miếng, anh gói bánh vào khăn giấy, để sang một bên.
Vân Thư ngồi ở một góc ăn bánh, cô liệt kê vào danh sách những thứ chưa mua trên điện thoại. Cô tập trung như thể đang giải quyết một công việc nghiêm trọng, biểu cảm nghiêm túc hơn so với lúc làm luận văn.
Vân Thư thích mê bánh ngọt ra mặt, cái bánh bướm nháy mắt đã hết veo, khóe miệng còn dính lụn vụn bánh. Cô vô thức l**m môi, cánh môi hồng trở nên lấp lánh.
“Cứ như mèo con” – Chương Tư Niên nhìn cô, anh khẽ mỉm cười, với tay ăn nốt gần nửa chiếc bánh còn lại. “Ngọt thật đấy”.
Tốc độ lật xem tài liệu nhanh hơn hẳn. Khi nào xong việc, anh sẽ theo cô nhỏ nô nức sắm tết cũng khá vui.
Chương Tư Niên chăm chỉ làm việc không ngừng nghỉ, thế mà phải đến 28 Tết mới hoàn thành.
Sau khi Vân Thư ra tay, căn nhà đã nồng nàn không khí Tết. Nào là chiếc dĩa đầy ắp kẹo màu sặc sỡ, sợi dây treo cá chép yên vị trên tường mỗi năm. Những chiếc cửa sổ dán hoa giấy đỏ, phần lớn hoa giấy do bà nội đích thân chuẩn bị nên đường nét rất tỉ mỉ. Bên cạnh đó, hai thành phẩm méo mó, họa tiết đơn giản là của Vân Thư nhưng cô vẫn vô liêm sỉ dán hai cái xấu nhất lên ngay cửa sổ chính diện.
Ngay cả Kẹo Bông Gòn cũng được khoác lên mình một chiếc quần nhỏ thêu màu đỏ, cổ đeo vòng thắt nơ bướm cũng màu đỏ nốt, chiếc bờm trắng được cột thắt nơ cùng màu quần nên trông Kẹo Bông Gòn giống như được gói trong bao lì xì đỏ rực.
Tối 29 Tết, trời đổ tuyết. Trận tuyết không lớn, trên nắp xe chỉ phủ một lớp tuyết mỏng.
Hai ngày trước, bà nội đã sang nhà. Vào sáng sớm, khi Chương Tư Niên mới dậy, bà nội đã đang chiên thức ăn. Bánh tai heo, bánh quai chèo đã lấp đầy gần nửa rổ, mùi thơm tràn ngập nhà bếp.
– Thư còn ngủ à?
Chương Tư Niên múc một chén cháo hạt kê nấu trong nồi cơm điện: “Dạ, để con hâm nóng đồ ăn sáng cho Thư”
Vào mùa đông, Vân Thư thích nằm ôm cứng giường. Chương Tư Niên bận rộn giải quyết công việc đến gần ngày tất niên, vừa được nghỉ hôm qua nên hai người đã xáp lá cà đến tận nửa đêm. Khi Chương Tư Niên xuống nhà, Vân Thư vẫn co ro trong chăn ngủ say sưa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng còn hằn vết gối. Vì anh biết cần phải sửa soạn nhiều việc nên mới dậy sớm, chứ nếu không anh đã từ bỏ quyết định thức dậy, ôm Vân Thư ngủ thêm một lúc nữa.
Con cháu nhà họ Chương đều phải luyện chữ, mỗi năm phải tự viết câu đối. Năm ngoái người viết là ông nội, năm nay đến lượt Chương Tư Niên.
Khi Vân Thư xuống nhà, Chương Tư Niên đang viết câu đối trải trên bàn. Hai câu liễn đã hoàn tất, đang chờ ráo mực. Anh hơi khom người, tập trung mài mực.
Cô nhón chân, rón rén đến sau lưng Chương Tư Niên.
Vân Thư định ôm chầm Chương Tư Niên, hù anh một phát, song chưa kịp “giở trò” thì anh đã thả thỏi mực xuống, quay lại ôm cô.
– Anh có mắt sau gáy hả chồng?
Chương Tư Niên cười cong mắt, anh cúi xuống hôn Vân Thư.
Vân Thư mới đánh răng nên khoang miệng thoang thoảng mùi kem đánh răng đào ngọt.
Nụ hôn kết thúc, Chương Tư Niên cầm bút lông, nâng tay viết thoăn thoắt xuống tấm giấy đỏ.
Vân Thư ngồi chống cằm trên bàn, cô đọc theo từng chữ Chương Tư Niên viết.
– Có cháo ở trong nồi đó, em múc ăn nhưng đừng ăn nhiều quá, sắp đến giờ ăn trưa rồi
– Dạ.
Lúc Vân Thư quay lại, Chương Tư Niên đã viết câu đối xong, anh đang dọn dẹp bút và mực.
Vân Thư biếng nhác dựa vào ghế sofa, Vân Thư cầm đầu dây có cột một que gặm hình xương cho chó, nhử Kẹo Bông Gòn.
Mỗi lần Kẹo Bông Gòn sắp ngoạm được thì Vân Thư rút sợi dây lại, nhóc chó nhảy chồm chồm vài lần, cuối cùng không giành được nên nó chẳng thèm đoái hoài đến Vân Thư nữa. Kẹo Bông Gòn đành nằm lười bên mép ghế.
Thấy Kẹo Bông Gòn mặc kệ mình, Vân Thư ngả nửa người trên sô pha, thò chân cọ liên hồi lên tấm lưng dày lông của Kẹp Bông Gòn rồi với tay lấy bánh quai chèo giòn rụm bà nội vừa chiên, nhai rôm rốp.
Bản tính Kẹo Bông Gòn hiền lành giống hệt cái tên của nó. Vân Thư di chân trên người Kẹo Bông Gòn nhưng nó vẫn không hề tức giận, nó nằm rạp trên mặt đất, mắt lim dim, thư thả. Cả chú lẫn chó đều đeo kẹp đỏ, dáng vẻ siêu lười.
Chương Tư Niên gõ nhẹ đầu Vân Thư: “Sao lười chảy thây thế này?”.
Vân Thư giỏi nhất là nhìn mặt Chương Tư Niên. Cô đứng dậy, cầm câu đối xun xoe: “Em dán câu đối giúp anh nhé”.
– Ừ.
Tuyết vừa ngừng rơi, bầu trời bỗng u ám, gió thổi vù vù lạnh buốt.
Chương Tư Niên ủ kỹ Vân Thư kỹ càng rồi xách ghế, kéo cô ra ngoài.
Ngoài sân phủ một màu trắng toát, Vân Thư lẽo đẽo theo sau Chương Tư Niên, giẫm lên từng dấu chân anh để lại.
Một cơn gió lùa qua, những mảng tuyết còn sót lại trên cành cây rơi xuống lộp bộp. Chiếc nón đã che chắn hoàn hảo cho Vân Thư nhưng Chương Tư Niên không may mắn đến thế.
Vân Thư phì cười, cuốn theo hơi lạnh ra ngoài. Cô nhón chân phủi tuyết rơi trên đầu anh.
Chương Tư Niên đứng trên ghế, áng chừng câu liễn lên cánh cửa lớn: “Nằm ở giữa chưa em?”
Vân Thư ngó tới ngó lui: “Dạ rồi anh”.
Sau khi Vân Thư xác nhận, Chương Tư Niên mới dán câu đối xuân lên cửa.
Chương Tư Niên miết câu liễn cẩn thận, Vân Thư đứng trước cửa, cho một viên kẹo sữa vào miệng, lúng búng: “Ở giữa rồi đó anh”.
Dán xong, Chương Tư Niên mới phát hiện hai câu đối bị chênh. Anh gõ cốp lên trán cô, nhíu mày: “Sao lệch sang một bên mà em nói đã nằm ở giữa rồi?”.
Vân Thư rướn cổ nhìn hai bên, lè lưỡi: “Cửa to quá, nằm xa nữa nên em không phát hiện ra”.
Thế rồi cô hôn chụt lên mặt anh dỗ dành, nụ hôn dinh dính, ngòn ngọt.
Chương Tư Niên bó tay toàn tập, anh nắm tay cô vào nhà: “Ở tấm sau em phải xem kĩ đấy nhé”.
Vân Thư kéo tay anh, nũng nịu đáp: “Yes sir”
Công đoạn dán câu đối đã hoàn thành, cả hai tò tò theo bà nội treo đèn lồng khắp sân.
Những cành lá thường xuân được phủ một lớp tuyết mỏng, giữa hai màu xanh trắng xen kẽ, chiếc đèn lồng nho nhỏ đỏ rực điểm xuyến nét đẹp tưng bừng, rộn rã.
Vân Thư đang treo giữa chừng, cô vo những lớp tuyết mỏng trên cành cây thành hai quả cầu tuyết nhỏ. Cô cắm hai cành cây vào, biến chúng thành một người tuyết tí hon đơn giản.
Treo đèn xong, Chương Tư Niên thấy một hàng người tuyết nhỏ đứng thẳng tắp trước cửa sổ, anh mỉm cười. Anh nắm bàn tay buốt giá của Vân Thư, ủ ấm chúng.
Tuy chỉ có ba bà cháu ăn bữa cơm tất niên nhưng bà nội và Chương Tư Niên đã chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn. Ngay cả Kẹo Bông Gòn cũng được chiêu đãi một bữa tiệc ức gà (không dùng dầu và muối).
Bà nội hay ngủ sớm, kết thúc bữa ăn, bà ngồi xem gala mừng xuân và ăn sủi cảo với hai cháu, rồi về phòng nghỉ ngơi.
Chỉ còn đôi trẻ ngồi lại, cả hai đắp chăn lông, ngồi xem chương trình mừng năm mới đang chiếu trên tivi với Kẹo Bông Gòn nằm kê phía dưới chân, siêu ấm.
Hai người không tập trung chương trình gala, đơn giản là mở tivi, ngồi bên nhau tán chuyện bâng quơ.
Vân Thư mặc áo len mohair[2] , ôm một bé gấu mầm cây trong lòng. Chương Tư Niên thả lỏng cơ thể, lười nhác quấn lấy sợi tóc Vân Thư.
[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Một loại lông dê Angora.Trên tivi chiếu vở kịch người lớn lì xì cho trẻ nhỏ.
Vân Thư kéo tay Chương Tư Niên, cắn nhẹ: “Năm nay em không được nhận lì xì. Nhà em có nguyên tắc lì xì đến khi tốt nghiệp, năm nay em lấy chồng rồi nên chắc chắn không được nhận nữa”.
Chương Tư Niên khẽ cười: “Để anh bù cho em”.
Thật sao!
– Thường mỗi năm em được mừng tuổi bao nhiêu?
Vân Thư điểm ngón tay đếm lẩm nhẩm: “Ông nội lì xì em 5000, chị là 2000, họ hàng nữa thì phải tầm 10 ngàn đó. Đủ để em mua một cái ván trượt xịn”.
Gia cảnh Vân Thư khá giả tương tư Chương Tư Niên nhưng nhà họ Vân nuông con cái, chỉ lì xì nhiều hơn con cháu nhà khác một chút.
Chương Tư Niên cười, anh lấy bóp tiền, vì ngày mai về thành phố B nên anh chuẩn bị rất nhiều tiền mặt.
Anh lấy ra một xấp, ngồi đếm: “Anh không có bao lì xì”. Chương Tư Niên đảo mắt nhìn xung quanh, anh rút một sợi ruy băng cột lông Kẹo Bông Gòn để cột chặt xấp tiền: “Sau này mỗi năm anh sẽ lì xì cho em”.
– Wow. – Vân Thư kinh ngạc, ánh mắt cô rạng rỡ và tràn đầy vui vẻ. Cô lắc cổ tay anh: “Mỗi năm đều sẽ có thật sao anh?”.
– Thật. Nếu người lớn không lì xì thì để anh. – Chương Tư Niên cười. “Nhận được lì xì rồi phải nói gì hay ho đi chứ”.
Vân Thư mừng rỡ nhào vào lòng Chương Tư Niên, chớp mắt, khẽ cười: “Em cám ơn baaa”.
Chương Tư Niên cười, lắc đầu. – Hệt như có thêm một đứa con gái.
Vân Thư kiên quyết đón giao thừa nhưng đồng hồ chưa điểm 0 giờ, cô đã nằm trong lòng anh, ngủ lơ mơ.
Song tay vẫn nắm chặt xấp tiền lì xì.
Chương Tư Niên nhẹ nhàng gỡ xấp tiền ra, bế Vân Thư lên phòng.
Vân Thư mơ màng: “Em còn phải đón giao thừa”.
Chương Tư Niên dỗ dành: “Qua 12 giờ rồi nên em có thể ngủ”.
– Anh không được lấy tiền lì xì… Phải để tiền xuống gối
– Ừ
Sắp xếp chỗ tiền lì xì xong, Vân Thư yên tâm ngả đầu vào lòng Chương Tư Niên, ngủ say sưa
Chương Tư Niên ẵm Vân Thư lên giường, anh đặt xấp tiền xuống dưới gối, quệt nhẹ chóp mũi cô: “Đúng là cô nhóc mê tiền”.
Đúng mười hai giờ, từng tràng pháo nổ đì đùng dưới nhà.
Nghe âm vang phía xa, Vân Thư mơ màng vùi vào lồng ngực Chương Tư Niên: “Chúc mừng năm mới nha chồng”.
– Chúc mừng năm mới. – Chương Tư Niên ém góc chăn cho Vân Thư, thấp giọng đáp.
