Theo nguyện vọng của Vân Thư, đôi trẻ sẽ tổ chức một tiệc cưới hoành tráng và đi hưởng tuần trăng mật ngay sau đó.
Đề xuất này của Vân Thư đã bị người lớn hai nhà kiên quyết phản đối. Tuy cha mẹ sẽ không tham dự vào việc tổ chức đám cưới nhưng người lớn vốn rất trọng phép tắc, từ đó cho rằng việc kết hôn cần diễn ra theo đúng lễ nghi thông thường.
Vân Thư đành phải nghe lời người nhà.
Vân Thư ngồi xếp bằng trên chiếc ghế lười mới tậu trong phòng làm việc, cô vừa bôi dầu dưỡng tóc vừa than vãn với Chương Tư Niên.
– Sao cưới xin nhiêu khê thế anh?
– Không biết tóc em kịp dài trong một tuần không nữa?
Sau buổi gặp mặt với nhà tạo mẫu tóc, mái tóc xoăn của Vân Thư mới đủ đểmiễn cưỡng thắt tóc, kiểu tóc phù hợp với váy cưới hiện đại. Tuy nhiên, với kiểu tóc búi khi mặc lễ phục truyền thống thì dù có đội tóc giả, Vân Thư vẫn không búi nổi.
Chương Tư Niên đang ngồi viết lời cám ơn đến từng vị khách lên tấm thiệp đỏ được thiết kế riêng.
– Nếu không kịp dài cũng không sao đâu em, cùng lắm thì khỏi bới cao. Tổ chức đám cưới là để em hạnh phúc chứ không phải tạo gánh nặng.
– Không được. – Vân Thư massage tóc tiếp. “Nhất định hôm đó em phải đẹp tuyệt trần, tặng cho anh một sự bất ngờ”.
Chương Tư Niên cười rồi viết nốt lời cám ơn đang dang dở: “Ừ… Anh rất mong chờ đến ngày hôm đó”.
Cả hai đã duyệt toàn bộ các bản phác thảo trang phục mặc trong ngày cưới, tuy nhiên mỗi khi thử quần áo, Vân Thư cấm tiệt Chương Tư Niên đến. Cô bảo sẽ tặng cho anh một sự ngạc nhiên trong ngày quan trọng.
Mát xa tóc xong, Vân Thư nhích từ từ đến ngồi cạnh Chương Tư Niên. Cô chống tay lên bàn, mắt ngắm Chương Tư Niên còn chân thì vung vẩy.
– Em nhìn gì thế?
– Em ngắm anh đó, tụi mình không được gặp nhau trước lễ cưới nên bây giờ em tranh thủ ngắm thêm.
Hình bóng Chương Tư Niên lấp đầy đôi mắt Vân Thư. Vẻ đẹp trai tuấn tú áo lớp đèn, môi anh mỏng, khung xương hàm sắc nét.
– Chỉ một ngày thôi, hôm sau anh sẽ đến đón em.
Mặc dù hai người sống chung nhưng người lớn vẫn giữ nguyên các nghi thức truyền thống của hôn lễ. Vân Thư đã dọn ra căn hộ gần trường vào năm thứ hai đại học, cô sẽ về căn nhà được bố trí đầy đủ tiện nghi đó một ngày trước ngày cưới. Lễ vu quy sẽ được tổ chức ở đây.
Vân Thư trề môi: “Dạ”.
Chương Tư Niên hoàn thành thiệp cám ơn cuối cùng. Anh đặt bút xuống, xoa bóp cổ tay rồi xoa đầu cô bạn nhỏ.
Dạo này Vân Thư chăm chút tóc tai kĩ lưỡng nên mái tóc rất suôn mượt, thoang thoảng hương hoa hồng.
– Không sao, tối hôm đó anh sẽ gọi điện cho em.
– Anh gọi video cho em, thế là em được gặp anh rồi.
– Dạ.
Một đêm trước lễ cưới, Vân Thư bị Vân Lam, Lâm Sở Sở và Lí Úy khảo tất cả thủ tục trong lễ cưới ở phòng khách rồi mới được thả về phòng ngủ
Vừa bước vào phòng, Vân Thư phóng lên giường, vội vã gọi video cho Chương Tư Niên.
Chỉ sau vài hồi chuông, cuộc gọi lập tức được kết nối, khuôn mặt của anh hiện lên màn hình.
– Chồng. – Vân Thư cười tủm tỉm.
– Anh đây, em xong việc rồi à?
– Dạ em xong rồi. Hồi chiều em mới thử lại áo cưới rồi tập dợt các trình tự đón dâu.
– Ngày mai em phải dậy lúc năm giờsáng rồi đó. – Vân Thư kêu ca.
– Vậy em ngủ sớm đi.
– Em không ngủ được. Anh nói em nghe đi, là ai đặt ra cái quy định không được gặp nhau trước đám cưới vậy? Em đã hơi căng thẳng mà anh lại không ở đây nên em không ngủ được.
Chương Tư Niên khẽ cười: “Không phải anh đang ở với em hả?”
Chương Tư Niên xem đồng hồ: “Bây giờ em nằm xuống, nhắm mắt lại. Anh đợi em ngủ rồi cúp máy”.
Vân Thư chớp mắt, nhõng nhẽo: “Thế ba không hát ru em ngủ sao?”.
Chương Tư Niên ngớ người: “Nhưng anh hát không hay”
– Để em chỉ anh nha. “Bé ơi, ngủ đi, đêm đã khuya rồi…” (Lời bài hát Chúc bé ngủ ngon – Sáng tác: Lưu Hà An).
Giọng Vân Thư êm dịu.
Chương Tư Niên cười: “Em đừng làm khó anh, anh nói chuyện với em nhé”.
Vân Thư bĩu môi: “Vậy sau này anh dỗ con ngủ thế nào?”.
– Còn em ở đây mà, anh thấy em hát hay quá chừng.
– Dạ. Mà sao anh còn trong phòng làm việc? – Vân Thư thấy bàn làm việc ở phía sau lưng Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên đằng hắng: “Anh viết vài thứ”.
– Bây giờ trễ rồi, anh đừng viết nữa. Ngủ đi.
– Ừ… Anh viết sắp xong rồi. Em nhắm mắt lại, nếu không ngủ, ngày mai mắt em sẽ thâm quầng đấy.
Nghe Chương Tư Niên nói thế, Vân Thư cắm tai nghe vào điện thoại, tắt màn hình và nhắm mắt: “Em nhắm rồi”.
– Anh đợi em ngủ rồi cúp.
Im lặng vài phút, Chương Tư Niên nghe giọng Vân Thư vang lên trong ống nghe: “Nhưng mà em vẫn không ngủ được…”
– Tụi mình tám chuyện thêm chút nữa nha.
– Nói cái gì nè?
Nghe Chương Tư Niên hỏi, Vân Thư lẩm bẩm mơ màng: “Sao anh còn chưa viết xong nữa, rốt cuộc là anh viết cái gì vậy?”.
– Không có gì. – Chương Tư Niên nhìn trang giấy, mỉm cười. “Ngày mai em sẽ biết”.
– Anh còn giấu giấu giếm giếm nữa.
Nói chuyện một hồi, Chương Tư Niên nghe tiếng Vân Thư nhỏ dần. Cuối cùng, đầu dây bên kia lặng thinh, thi thoảng nghe tiếng cô thở ọ ẹ.
Chương Tư Niên đóng bút, gấp giấy lại.
Anh thì thầm vào ống nghe: “Ngủ ngon nhé em bé đáng yêu của anh”.
Tuy giống với điều Vân Thư muốn nhưng đó là những lời yêu thương ấm áp tan chảy. Có điều lúc này nhân vật chính, Vân Thư, đã chìm trong giấc mơ ngọt ngào.
Sớm mai Vân Thư thức dậy, chân trời chỉ mới được kẻ vàng.
Chị Vân Lam và Lâm Sở Sở chưa dậy, nhà tạo mẫu tóc thì chưa tới. Vân Thư mặc pyjama, cô nhìn chữ “Song Hỷ囍” đỏ rực được dán trên tường và tấm chăn đỏ thêu chỉ vàng mình đang đắp, bỗng ngây người.
Chương Tư Niên và Vân Thư đã đăng kí kết hôn từ lâu, cả hai đã tận hưởng cuộc sống vợ chồngngọt ngào bấy lâu nay. Thời gian chuẩn bị cho đám cưới vừa qua không có cảm giác gì đặc biệt, thay vào đó cô có cảm giác bản thânphải hoàn thiện những khâu cần thiết hơn.
Nhưng ngay lúc này đây, ở không gian tưng bừng hiện tại, bất chợt Vân Thư hơi căng thẳng xen lẫn khấp khởi đợi mong.
Thợ makeup và hairstylist nhanh chóng có mặt.
Vân Thư đã ăn sáng, hiện đã bị ấn vào bàn trang điểm. Mới sáng sớm, Vân Thư đã phải họa mặt với cái mồm ngoác rộng, nước mắt dài nước mắt ngắn.
Vân Lam ở bên cạnhtrông thấy chướng mắt quá thể, chị vỗ một cái thật kêu thì Vân Thư mới tỉnh táo.
Ekip đã dày công tạo kiểu tóc cũng như hoàn thành một tổng thể make up cầu kì.
Trước giờ đón dâu nửa tiếng, Vân Thư đã sẵn sàng.
Áo khỏa của cô dâu hôm nay không được may bằng vải đỏ mà thay vào đó là vải gấm màu hồng nhạt. Phía trên áo khỏa là họa tiết rồng phượng được thêu nổi bằng chỉ bạc. Chiếc váy và cổ áo được đính hạt ngọc rũ, từng chuỗi ngọc đung dưới ánh nắng theo từng cử động, tiếng ngọc vang lên lanh lảnh. Hôm nay, Vân Thư xinh đẹp tuyệt trần.
Mái tóc xoăn mọi ngày được kết hợp với một cặp tóc giả để búi lên cao, chỉ chừa một vài lọn tóc rũ xuống, để lộ gương mặt nhỏ nhắn và đôi mắt ánh lên thần khí rạng rỡ.
Lâm Sở Sở và Lục Tri Ý đã thay lễ phục phù dâu, cả hai chỉnh chân váy cho Vân Thư rồi ngồi xuống bên cạnh.
Ông nội đã đứng quan sát Vân Thư từ lúc cháu gái bắt đầu trang điểm. Ông bước đến, đặt bàn tay nhăn nheo lốm đốm đồi mồi lên vai cháu: “Hôm nay con đã là người có chồng, con phải biết quán xuyến nhà cửa, hai đứa phải biết bao dung cho nhau nghe không?”.
Sống mũi Vân Thư cay cay, cô gật đầu.
Vân Lam không nói gì nhiều, chị cúi xuống ôm Vân Thư.
Có tiếng gõ cửa.
Vân Lam đi ra mở cửa, Lâm Sở Sở và Lục Tri Ý bỗng dưng căng thẳng. Cả hai giúp Vân Thư kiểm tra đầu tóc và váy vóc.
Lâm Sở Sở sửa lại chiếc cài tóc bị lệch: “Cậu phải hạnh phúc nhé, Thư”.
Vành mắt Vân Thư phiếm đỏ, cô gật đầu, chuyển ánh nhìn về phía Chương Tư Nhiên đi về phía mình.
Ngày hôm nay, Chương Tư Niên “phong tư tài mạo tót vời” lạ thường. Khi Chương Tư Niên tiến về phía mình, hơi thở cô chậm nửa nhịp.
Chương Tư Niên quỳ một chân, anh giữ cổ chân mảnh khảnh của Vân Thư, nhẹ nhàng mang giày cưới vào.
Anh lấy hoa cưới từ phù rể theo sau, đôi mắt đen nhánh của anh chan chứa tình yêu: “Thư, em có đồng ý lấy anh không?”.
Chương Tư Niên chưa nói hết câu, Vân Thư đã hồi đáp, giọng của cô và tiếng “không?” của anh hòa vào nhau.
– Không? – “Em đồng ý” – Vân Thư gật đầu ngay tắp lự.
Mọi người xung quanh cười phá lên.
– Trời ơi Thư ơi, cậu nóng gấp quá.
– Đúng rồi, mình gấp lắm. – Trước khi Chương Tư Niên trao hoa, Vân Thư đã tự tay nhận lấy. Cô ngước lên, khoe mẽ.
Chương Tư Niên cười, quệt mũi Vân Thư. Chú rể bế cô dâu lên bằng một tay.
Như thể anh đang dâng một bảo vật quý giá.
– Con sẽ chăm sóc em ấy thật tốt.
– Con sẽ đối xử tốt với em ấy tử tế đến cuối đời.
Chương Tư Niên tự bảo đảm với ông nội và chị vợ.
Xe hoa hướng thẳng đến nhà hàng tổ chức tiệc cưới.
Vân Thư tựa người vào lòng Chương Tư Niên, chưa kịp gục ngã thì xe đã dừng lại, đến lúc cô phải vào thay váy cưới.
Trong sảnh cưới, sắc hoa trắng và những phiến lá xanh nở rộ khắp nơi, nổi bật trên phông nền màu bạc them nâng tầm không gian.
Ở phía ngoài cùng là ảnh cưới theo phong cách hoạt hình. Vân Thư mặc váy cưới và Chương Tư Niên mặc bộ vest lịch lãm đang tay trong tay, có Kẹo Bông Gòn trắng tinh và Kẹo Lạc màu nâu ngọt ngào nằm dưới chân.
Chương Tư Niên đứng bên ngoài chào đón khách mời.
Giờ lành đã điểm, ông nội ăn vận nghiêm trang, ông dắt tay cháu gái sải bước trên thảm hoa tiến về phía cháu rể.
Tà váy gọn gàng ôm sát cơ thể, khoe trọn tấm lưng nõn nà của cô dâu nhỏ nhắn, những chú bướm trắng bằng muslin được đính phía sau điểm xuyến cho phần xương cánh bướm mảnh mai, xinh đẹp.
Mạng che mặt dài chấm đất thay cho phần đuôi váy ngắn.
Những nốt nhạc phiêu diêu trong không trung cùng những lời chúc phúc cặp đôi mới vang lên khắp nơi.
Tuy mang đôi giày cưới cùng màu cao chót vót nhưng Vân Thư vẫn bước đi vũng vàng.
“Mình đang đi về nơi hạnh phúc, tốt đẹp nhất”. – Vân Thư tự nhủ.
Ông nội đặt tay Vân Thư vào tay Chương Tư Niên.
Chương Tư Niên mỉm cười, nhìn vợ dịu dàng: “Thư”.
Vân Thư nở một nụ cười xán lạn, đôi ánh mắt giao vào nhau.
Ngay sau đó, tấm che mạng được vén lên, Chương Tư Niên chạm môi lên môi Vân Thư.
Kẹo Bông Gòn đeo chiếc nơ đen nhỏ chạy trên thảm hoa về phía ba mẹ như đã được luyện tập.
Vân Thư cười, cô ngồi xuống ôm chầm lấy Kẹo Bông Gòn đang lao tới.
Chương Tư Niên khom lưng gỡ chiếc hộp nhỏ chú chó treo trên cổ. Anh mở nắp, đeo nhẫn vào tay cô dâu.
Một nụ hôn nhẹ nhàng đáp xuống trán.
– Anh yêu em.
– Em cũng yêu anh.
Sau khi khách khứa ra về, cả hai cũng quay về tổ ấm.
Bước vào nhà, Chương Tư Niên bế thốc Vân Thư vào phòng ngủ.
Không gian bên trong rộn rã tưng bừng.
Trên giường trải tấm chăn đỏ tươi.
Chương Tư Niên cởi giày giúp Vân Thư, anh đặt cô lên giường, mở từng lớp váy một.
– Em mặc váy cưới đẹp không anh? – Vân Thư nũng nịu.
– Đẹp lắm.
– Em có đẹp lộng lẫy không?
– Đẹp lộng lẫy luôn.
. . . . . .
Tấm vải gấm đỏ rực tô điểm cho làn da Vân Thư càng thêm trắng như tuyết.
Chữ “Song Hỷ” đỏ thẫm trên đỉnh đầu, ngọn lửa nến long phụng[1] (chú thích vào đây) bập bùng đến tận đêm muộn
[1 – Bấm vào đây để xem chú thích]Khi nhà trai đến nhà gái rước dâu, trong lễ vật dâng lên tổ tiên không thể thiếu đôi đèn cầy đám cưới. Nghĩa là vợ chồng yêu thương nhau cũng giống như “giữ lửa trong gia đình” luôn được tồn tại và kéo dài mãi với thời gian. (Theo dịch vụ cưới Chi Chi).. . . . . .
Rốt cuộc Vân Thư cũng được ngả lưng, hôm nay cô mệt rã người. Chương Tư Niên đã vào phòng tắm giặt khăn lau lọt người cho vợ.
Một góc giấy trắng nhô ra khỏi gối.
Vân Thư tò mò rút nó ra.
Em Thư thương quý,
Đã lâu rồi anh không viết thư tay nên suýt quên mất cách viết.
Tự dưng đêm nay anh thao thức, không biết là vì không có em ở bên hay ngày mai chúng ta cưới nhau. Chắc là vì cả hai.
Gió bên ngoài hơi lớn, tối nay em lại vắng nhà, Kẹo Bông Gòn quậy phá tưng bừng rồi bỏ ăn. Dạo này lông nó mọc dài quá, dính đầy người anh. Một mình anh trong phòng tân hôn của tụi mình, chợt anh thấy nhớ em quá.
Trí nhớ quả là một chức năng kì diệu. Trước khi em dọn về đây, anh đã ở phòng này suốt hai năm nhưng anh chẳng nhớ mảy may một điều gì. Vậy mà anh chỉ mới đi lên xuống vài vòng, mỗi một góc lại rõ nét nhộn nhịp hình bóng em.
Em là một cô gái tuyệt vời, anh không biết phải dùng từ ngữ nào để diễn tả về em. Em đáng yêu, thiện lương, nếu cái ngày ở nhà ông nội đó em, nếu ngày ấy em không mềm long chịu cưới anh thì sẽ không có chúng ta của hôm nay. Mỗi ngày thức dậy, khi thấy em ngủ trong lòng mình, anh nghĩ anh phải đối xử tốt với vì em quá tốt đẹp.
Tình yêu này vốn không xuất phát như những tình yêu bình thường. Họ yêu nhau, cầu hôn rồi về cùng một nhà, trong khi chúng ta lại đảo ngược trình tự ấy. Khi ngày mai kết thúc, anh cho rằng em vẫn thiệt thòi dù đã bổ sung đầy đủ các giai đoạn. Không sao, anh sẽ dùng cả cuộc đời mình để bù đắp cho em.
Đây đều là lần đầu tiên em làm vợ, ạm làm chồng. Anh cũng đang dò dẫm từng bước về phía trước nhưng anh tin chắc rằng anh sẽ nắm tay em đi thật xa.
Anh vừa tưởng tượng ra dáng vẻ hai ta lúc về già, tóc em lấm tấm muối tiêu, mặt đầy nếp nhăn nhưng anh nghĩ em vẫn là một bà lão dễ thương. Chắc anh sẽ già hơn em, mong rằng em đừng chán ông già này. Hẳn là lsuc đó chúng ta đã có con và anh cũng đã về hưu, vì vậy anh sẽ ở bên em cả ngày. Viễn cảnh đó làm anh rất kỳ vọng về cuộc sống tương lai.
Chúng mình có tính cách trái ngược, thói quen không tương đồng. Em hay thường hỏi rằng em tồi tệ như vậy, tại sao anh yêu em?
Thật ra trong mắt anh, em không tồi tệ ở một điểm nào cả. Tất cả những điều không hoàn mỹ của em đều rất đẹp đẽ.
Một cuộc sống hoàn hảo với những nguyên tắc khuôn mẫu vô cùng nhàm chá đã được tô những gam màu sặc sỡ bởi sự xuất hiện của em trong cuộc đời anh.
Anh chợt nhớ bài thơ anh từng đọc, anh sẽ dùng khổ thơ này để kết thư
Anh yêu em
Bởi vì em đã đánh thức
Phần sâu thẳm nhất trong con người anh
Vẻ rạng ngời nhất trong tâm hồn anh
Được đơm hoa bởi ánh sáng nơi em (Thương – dịch từ bản tiếng Anh của bài thơ I love you – Roy Croft dưới sự trợ giúp của trợ lý ảo Gemini – Google)
Anh xin nghiêm túc nói, anh yêu em, Thư.
Chồng của em, viết vào đêm trước ngày cưới.
Bàn tay Vân Thư bất giác run rẩy.
Chương Tư Niên cầm khăn ấm bước ra ngoài, thấy lá thư trong tay Vân Thư, anh cười: “Anh chưa kịp đưa mà em đã lấy trước rồi”.
Vân Thư ngẩng đầu hôn Chương Tư Niên, thốt ra lời đã lặp lại vô số lần.
– Em cũng yêu anh, chồng à.
