Quý Ngài Hoàn Hảo Và Cô Nàng Tạm Được

Chương 64



– Em hãy trình bày cơ sở lý luận của vấn đề nghiên cứu. 

Chương Tư Niên đeo gọng kính vàng, anh ngồi ở bàn làm việc, nghiêm túc lật quyển luận văn

Từ lâu Chương Tư Niên đã không nghiêm nghị vậy, Vân Tư gãi đầu: “Em chỉ tìm số liệu, xây dựng khung mẫu và đưa ra kết luận thôi”.

Chương Tư Niên nhướng mắt lên nhìn Vân Thư. Anh gõ viết lên quyển luận văn: “Em trả lời đàng hoàng. Em cứ phản biện như thế này ở buổi bảo vệ luận án chính thức, nếu anh là thành viên hội đồng thẩm vấn thì chắc chắn anh sẽ không cho quá 70 điểm đâu”.

Kỳ nghỉ phép kết thúc, Chương Tư Niên tiếp tục đi làm còn Vân Thư bắt đầu học kì mới.

Chương Tư Niên đã đọc qua toàn bộ luận văn Vân Thư viết, tuy chất lượng không xuất sắc như những sinh viên khác nhưng vẫn chấp nhận được.

Có điều với người sợ thầy cô từ nhỏ như Vân Thư, càng nhiều thầy cô tham dự thì cô nàng học kém càng ngây như phỗng, trái ngược với việc tự tin trình bày trước hàng đông khán giả ngồi phía dưới khán đài.

Chương Tư Niên sợ Vân Thư sẽ mắc lỗi ngay thời khắc mấu chốt nên tập dợt cho cô nàng trước.

Thấy Chương Tư Niên vẫn khó đăm đăm, Vân Thư nặn từng chữ một: “Dạ em chọn bốn biến số là tổng giá trị nhập khẩu, tổng giá trị xuất khẩu, GDP đầu người và tổng vốn đầu tư nước ngoài. Từ đó tạo mô hình vector tự hồi quy để phân tích…”

Nghe Vân Thư trả lời, Chương Tư Niên thản nhiên bác bỏ: “Lan man quá, chúng ta thử lại”

– Hả!!! – Vân Thư chống người lên bàn, nũng nịu: “Chồng — Thầy Chương”.

– Anh đang nghiêm túc với em, rớt là rớt nên em đừng nhõng nhẽo. Làm lại một lần nữa.

– Anh bảo em làm lại thì ít nhất cũng phải cho em biết em sai chỗ nào chứ!

Vân Thư ghé vào bàn học, nắm cánh tay Chương Tư Niên mè nheo, ren cổ áo cọ vào tay anh hơi ngứa ngáy.

Cổ váy ngủ hơi rộng làm một mảng trắng của không gian sâu thăm thẳm lộ ra ngoài. Vân Thư không hề hay biết mà cứ kéo tay anh không ngừng, cổ áo cô đung đưa theo. Giọng nói cô tan chảy, ngọt ngây.

Chương Tư Niên khẽ hắng giọng, cương nghị: “Đề tài của luận án nghiên cứu này là gì? Là sự tổng kết giữa phương pháp phân tích và kết luận của các học giả trong và ngoài nước. Em đã chọn phương pháp phân tích gì, những biến số nào, kết quả cuối cùng ra sao? Từ đó kết luận cho đề tài nghiên cứu là gì?

– Em dựa theo những luận điểm này rồi trình bày lại.

– Anh nói từ từ thôi… Nói lại lần nữa đi, em chưa nhớ được.

Chương Tư Niên bất lực thở dài, anh giảm tốc độ nói và lặp lại toàn bộ nội dung vừa rồi.

Dựa theo chỉ dẫn của Chương Tư Niên, Vân Thư bắt đầu trình bày. Chỗ nào chưa hoàn thiện, Chương Tư Niên sẽ nhắc nhở cho Vân Thư bổ sung.

– Hội đồng thường hỏi câu này nên em nhất định phải nhớ kỹ, em biết chưa?

Vân Thư ngoan ngoãn gật đầu.

Chương Tư Niên nêu ra vấn đề tiếp theo: “Tôi thấy dữ liệu đầu tiên trong nghiên cứu là dữ liệu được thu thập vào năm 2003. Tổng thời gian phân tích quá ngắn, vì vậy kết luận này không vững chắc. Em giải thích về vấn đề này như thế nào?”.

– Mười lăm năm mà vẫn không đủ sao? – Mắt Vân Thư trợn tròn, cô chớp mắt liên hồi, khiếp đảm.

Chương Tư Niên giải thích: “Nếu anh không nhớ sai thì dữ liệu này được thu thập vào nămt 1979. Trước đây anh không yêu cầu em mở rộng chuỗi thời gian là vì lượng số liệu này đã đủ với một luận văn song ngành. Tuy nhiên nếu gặp thành viên ban hội đồng khó tính thì họ có khả năng họ sẽ chú trọng vấn đề này”.

Vân Thư mếu máo: “Sao mà rắc rối quá”.

– Vậy phải trả lời thế nào anh? – Vân Thư nhìn Chương Tư Niên với vẻ mặt mong chờ. Nếu anh hỏi được câu này thì nhất định anh đã có câu trả lời.

– Vì số liệu được sử dụng có tính chính xác tới hàng tháng, có tổng cộng 180 nhóm trong quãng thời gian 15 năm. Vì ban đầu nền kinh tế quốc gia trong vài thập niên gần đây có sự thay đổi lớn, đồng thời xu hướng phát triển kinh tế của Trung Quốc có những đặc tính nhất định nên kết quả nghiên cứu không có sự chênh lệch đáng kể với tình hình kinh tế hiện tại

– Em đã nhớ chưa?

Vân Thư gật đầu lia lịa.

Chương Tư Niên tiếp tục đặt câu hỏi, phần lớn Vân Thư trả lời bằng cách ngẩn người, rốt cuộc anh phải hướng dẫn.

Hỏi dồn vài lần, cô nàng không còn kiên nhẫn nữa.

Vân Thư vòng qua bàn, ngồi lên đùi Chương Tư Niên, cô ôm cổ nài nỉ: “Chỉ hỏi đáp 20 phút thôi mà, cuối cùng là có bao nhiêu câu hỏi vậy anh?”.

– Nếu em mệt thì nghỉ một chút đi, một tí nữa chúng ta tiếp tục.

Vân Thư phồng mang cụp mắt, trông cực kì đáng thương.

Chương Tư Niên dửng dưng: “Tuần sau phải bảo vệ luận án rồi, việc này là tốt cho em”.

Vân Thư nhạy bén chớp lấy thời cơ: “Hay anh liệt kê toàn bộ câu hỏi và câu trả lời tương ứng đi rồi em học thuộc”.

Dứt lời, Vân Thư chớp hàng mi dày cong như chiếc chổi nhỏ. Cô nắm cổ áo anh, vẻ mặt đầy chờ mong.

Chương Tư Niên nuốt nước bọt, anh gõ trán cô: “Học tập giúp ta rèn luyện tính kiên nhẫn và sự điềm tĩnh”.

– Vấn đáp 1-1 vầy, em vừa không trả lời được mà còn tốn nhiều thời gian.

– Anh tổng hợp cho em được không? – Vân Thư đang ngồi trên đùi Chương Tư Niên, tay luồn vào quần.

Tay cô hơi lạnh khiến nhịp thở anh đình trệ.

– Anh đang nói chuyện nghiêm chỉnh, em đừng phá. – Chương Tư Niên hắng giọng.

– Đêm rồi đó anhhhh ~~ – Vân Thư kéo dài  giọng, cô ngước đầu lên, chớp mắt liên hồi. Vân Thư nở một nụ cười mập mờ, tay chuyển động liên tục.

Chương Tư Niên nhướng mắt xem giờ – 8 giờ rưỡi, “trễ” thật.

Vân Thư nũng nịu êm ái: “Anh đừng làm khó em được không?”.

Đôi đồng tử của Vân Thư thẫm đặc, anh giữ bàn tay của Vân Thư lại. Hành động này của cô nhỏ này đang tự đẩy mình vào ngõ cụt.

Vân Thư dán vào lồng ngực Chương Tư Niên, tay tiếp tục sờ: “Em mặc kệ, dù gì em cũng không biết trả lời”.

–  Nếu anh mà không giúp em… Em sẽ… em sẽ bỏ nhà đi, em dọn về ký túc xá ở.

Vân Thư đã dọn khỏi ký túc xá từ năm hai đại học, thực ra cô còn không biết ký túc xá mở cổng nào

Đoạn, Vân Thư nắm lấy bàn tay đang giữ tay mình. Cô nhướng mày, cười hả hê.

Hơi thở Chương Tư Niên nặng nề, cứ thế bế Vân Thư.

Dạo này lời nói của Chương Tư Niên không còn trọng lượng nữa, Vân Thư vòng quanh cổ anh, không hề sợ hãi chút nào. Cô cười khì, cọ tới cọ lui: “Về phòng ngủ đi anh, ở đây bàn cứng lắm”.

    . . . . . .

Khuya hôm ấy, anh Chương tổng tài – người được no nê cả thể xác lẫn tinh thần đang ôm laptop siêu mỏng ngồi trên giường.

Tiếng gõ bàn phím lách cách nhẹ nhàng, Chương Tư Niên đang vạch ra những vấn đề quan trọng cho bà Chương – người đang đứng bên bờ vực không thể tốt nghiệp. Cô nhóc nằm bên cạnh vô tư ôm eo, gác chân lên đùi anh ngủ say sưa.

Thứ tự bảo vệ luận văn chuyên ngành kép được sắp xếp theo mã số sinh viên. Vân Thư, người duy nhất còn sót lại từ khóa trước, được xếp lượt cuối.

Đợi càng lâu, Vân Thư càng căng thẳng, đặc biệt khi nghe những sinh viên trước đó bị hỏi tới tấp. Người đó cầm cuốn luận văn, mặt đỏ gay, nghẹn họng không phản biện.

Song Chương Tư Niên đã khái quát cực kì chuẩn xác những vấn đề cần lưu tâm, những câu hỏi hôm nay đều nằm trong dự đoán của anh.

Vân Thư là người cuối cùng, bàn tay cô run rẩy. Vân Thư tranh thủ chút ít thời gian cuối cùng đọc lại câu hỏi và câu trả lời Chương Tư Niên tóm tắt cho mình.

Đến lượt mình, không biết có phải do Vân Thư nhột hay không mà khi ba giảng viên nhận quyển luận văn cô nộp đã nhìn nhau cười, ánh mắt nhìn cô lóe lên tia khó hiểu.

Bàn tay cầm quyển luận văn của Vân Thư hơi run.

May mà thầy cô không gây khó dễ gì, họ chỉ gọi năm câu, trong đó có ba câu Chương Tư Niên đã soạn, tuy không trả lời mượt mà hai câu còn lại nhưng vẫn tạm ổn.

Khi bước xuống bục, Vân Thư thở một hơi nhẹ nhõm.

Quá trình học vất vả này— đã kết thúc vào ngày hôm nay.

Vân Thư ra ngoài, lúc đi xuống cầu thang, cô nhận ra một hình bóng quen thuộc ở cửa tòa nhà dạy học.

Vân Thư rón rén chạy đến, ôm chầm lấy Chương Tư Niên.

– Có vẻ kết thúc suôn sẻ nhỉ? – Chương Tư Niên vòng tay ra sau lưng, cõng cô lên.

– Dạ. – Vân Thư gật đầu, cô hôn chụt một cái thật kêu lên má Chương Tư Niên. Có người đi ngang qua, Vân Thư vội vàng tụt xuống.

Chương Tư Niên đưa chiếc túi nhỏ mình đang cầm cho Vân Thư.

Vân Thư nhận lấy, vừa mở ra, đôi mắt cô sáng rực niềm hạnh phúc.

Đó là một ly trà sữa, trên nắp in logo của tiệm trà sữa The Alley mới khai trương gần trường.

– Tại sao anh mua cái này? – Vân Thư cắm ống hút vào, trân châu và đường nâu hòa quyện với sữa tươi khiến Vân Thư cười tít mắt.

– Anh tới sớm vì không biết em là thí sinh cuối cùng nên anh đi mua. Không phải lần trước em chưa uống được sao?

The Alley là tiệm trà sữa nổi đình nổi đám trên mạng, hãng vừa mở cửa hàng gần đây. Lần trước Vân Thư phải xếp hàng gần nửa tiếng để rồi món sữa tươi trân châu đường đen đã hết sạch. Cô tiếc rẻ ra về, còn than phiền với Chương Tư Niên.

– Chắc anh phải xếp hàng lâu lắm. – Sự ấm áp len lỏi trong trái tim Vân Thư. Miệng Vân Thư phồng lên vì trân châu, cô đưa ống hút cho Chương Tư Niên: “Ngon lắm anh”.

– Không lâu đâu. – Chương Tư Niên nhẹ nhàng đáp, hút một ngụm trà sữa.

– Thầy Chương. – Ba thầy cô thành viên trong hội đồng đánh giá đã thu dọn đồ đạc xong, gọi Chương Tư Niên lúc bước x uống.

– Dạ thầy Lưu, cô Lí, thầy Chương. – Chương Tư Niên nắm tay Vân Thư, lên tiếng chào.

– Cả hai đã chọn được ngày cưới chưa? – Ba người cười.

– Dạ khoảng cuối tháng sáu hoặc đầu tháng bảy, khi nào chọn được ngày em sẽ tự tay đưa đến thầy cô.

– Vậy thì tốt quá, à, cô nhỏ này có nhắc đến em trong luận văn đấy. Nhớ xem nhé.

– Tụi thầy còn phải họp với phòng giáo vụ, đi trước nha.

Tạm biệt thầy cô, Chương Tư Niên nhướng mày: “Em viết gì về anh đấy?”.

Chương Tư Niên đã sửa luận văn của Vân Thư ba lần, ở phiên bản cuối cùng, Chương Tư Niên chẳng thấy tên mình ở chỗ nào.

Vân Thư nhai trân châu nhóp nhép: “Em cám ơn chồng em – Chương Tư Niên đã giúp đỡ viết bài luận văn này”.

– Nếu không nhờ anh, làm sao em tốt nghiệp dễ dàng vậy được? – Vân Thư mải mê uống trà sữa.

Chương Tư Niên cười híp mắt, nắm tay Vân Thư ra về.

Một hành động nhỏ bé của Vân Tư vô tình khiến anh cảm thấy ấm áp.

Vân Thư bận không ngơi tay trong suốt học kì cuối.

Tiếp theo là bảo vệ luận văn chuyên ngành.

Trái với chương trình học song ngành gây không ít trở ngại cho Vân Thư, chương trình chuyên ngành vẫn dễ dàng hơn. Tuy không nỗ lực 100% vào việc học tập nhưng Vân Thư vẫn có nền tảng. Dựa theo hướng dẫn của giáo sư hướng dẫn, Vân Thư đã hoàn thành luận văn một cách thuận lợi, không cần Chương Tư Niên nhúng tay quá nhiều.

Điều đáng lo lắng hơn là đám cưới.

Từ trang trí địa điểm cưới, danh sách khách mời, áo cưới truyền thống, áo cưới đi tiệc, lễ phục mời rượu, thực đơn…

Tuy đã mời đội ngũ wedding planner chuyên nghiệp nhưng Vân Thư vẫn áp lực trước lịch trình chuẩn bị đám cưới khắc nghiệt.

– Vì sao phải chuẩn bị nhiều thứ cho đám cưới thế?- Vân Thư cầm to do list do phía công ty tổ chức đám cưới cung cấp. Hàng tá túi lớn nhỏ đang chất đống dưới chân, cô nằm vật lên bàn trà, than vãn với Lâm Sở Sở và Lí Úy.

– Ok, khoan nghỉ nha. Cậu còn phải chọn áo cưới với Chương Tư Niên và phải chọn xong ba đôi giày cưới cần mang trong hôm nay. Tới giờ mới chọn được một đôi thôi. – Lâm Sở Sở đánh dấu đánh dấu vào danh sách.

Lí Úy bổ sung: “Em còn phải chuẩn bị hai bộ trang sức cưới, một bộ cho lễ phục truyền thống và bộ còn lại cho áo cưới buổi tối”.

Lâm Sở Sở và Lí Úy vác Vân Thư dậy, tiếp tục công cuộc “tiêu tiền”.

Công việc khiến thời gian trôi vùn vụt, một ngày nhanh chóng kết thúc.

Vào ngày tổ chức lễ tốt nghiệp, trời xanh trong vắt, xanh thăm thẳm.

Vân Thư đi theo hàng, ngồi xuống vị trí được chỉ định trong hội trường. Lúc nghe bài phát biểu của thầy hiệu trưởng, Vân Thư bỗng cảm thấy hơi mơ màng.

Mãi đến lúc nhà thi đấu sạch bóng người, Vân Thư mới hoàn hồn, cô cầm mũ cử nhân, bước xuống những bậc thang dài dằng dặc rồi ra ngoài.

Chương Tư Niên ôm một bó hoa, anh đang đứng chờ ở cửa.

Hôm nay chàng trai cao ráo khoác lên bộ cánh chỉnh tề giúp anh toát vẻ phong độ. Thoáng thấy Vân Thư, Chương Tư Niên mỉm cười dịu dàng.

– Chồng.

Chương Tư Niên giắt tua nón của Vân Thư từ trái sang phải, hôn cô đầy dịu dàng.

– Chúc mừng em yêu tốt nghiệp nhé.

Vân Thư không quan tâm ánh mắt của những người xung quanh, hôn Chương Tư Niên mãnh liệt.

Cả hai dạo bước trong khuôn viên trường đã quen thuộc vô cùng.

– Chỗ này là phòng em học tập viết cho hệ đại học hồi năm nhất nè, thầy đó khủng khiếp lắm, em phải học ba cuốn giáo trình trước khi thi luôn đó.

– Hình như phòng ký túc xá của em nằm ở tầng ba, phòng số bốn, mà em ở có một năm à.

– Anh dạy em ở phòng này nè.

    . . . . . .

Khi ra đến cổng trường, mặt trời đã dần buông.

Vân Thư nắm tay Chương Tư Niên đi qua những con đường mình đã đi nhẵn chân suốt bốn năm học qua. Hoàng hôn rắc những lấp lánh vàng xuống những tán cây ngô đồng, những bông hoa me đất nhỏ nhỏ nở tim tím khắp mặt cỏ.

Những cơn gió nhẹ nhàng miên man, lá cây lay sàn sạt, những cành hoa đung đưa — như thể nói lời tạm biệt.

Vân Thư dừng bước, ngoảnh lại: “Em tốt nghiệp rồi”.

Chương Tư Niên nhẹ nhàng xoa đầu cô.

– Em không biết mình đang vui hay buồn nữa… Chắc là vui.

– Sau khi tốt nghiệp là một khởi đầu mới, em còn chưa biết mình muốn gì, trước tiên là cưới chồng đã.

– Chị em đã chuyển nhượng cổ phần công ty cho em, chị ấy nói em tự đầu tư bằng phần lợi nhuận em nhận.

– Nhưng mà em không tự tin vào bản thân mình, mặc dù anh đã dạy dỗ cho em nhiều thứ. Nếu thất bại thật thì, Chương Tư Niên, anh giữ cái bàn làm việc của em ở chỗ anh được không?

Vân Thư cúi gằm nhìn những ô vuông nhỏ của gạch lát sàn, giọng cô rầu rĩ.

Chương Tư Niên siết tay Vân Thư, chậm rãi tiến về phía trước: “Nếu em muốn thì nó vẫn luôn ở đó”.

Từ nay về sau, chúng ta sẽ đồng hành với nhau qua mỗi chương mới của cuộc đời em.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...