Trong phòng họp, Tạ Khuynh Mục đã dành cả ngày để họp, còn vài vị lãnh đạo của Lê Hải cũng ngồi nguyên một ngày trong phòng họp của anh.
Tiểu Ngũ tiễn các vị lãnh đạo ra về, mệt mỏi vận động giãn cơ một chút, nói: “Anh tư, em thật sự ngưỡng mộ anh. Mấy vị lãnh đạo này người nào cũng sắc sảo, lão luyện, nói gì cũng mưu mẹo. Nào là kinh tế Lê Hải phải nhờ cậy ngài Tạ, nào là xây dựng thiếu vốn, bộ phận nọ bộ phận kia khó khăn tài chính… nói trắng ra là muốn chúng ta cung cấp vô hạn, đúng kiểu cướp có bằng cửa luôn.”
“Không ngờ là anh vẫn có thể giữ cho bản thân hoàn toàn sạch sẽ trước mấy vị lão luyện đó, còn khiến họ rời đi với nụ cười trên môi. Quả thật khi đi lính là thoải mái nhất, chỉ cần hai từ ‘tuân lệnh’, chẳng phải nghĩ gì cả!”
Tạ Khuynh Mục nắm lấy chiếc khăn tay, cúi đầu khẽ ho hai tiếng, giọng bình thản: “Có đi có lại là chuyện bình thường.”
Trở lại văn phòng, anh lấy điện thoại ra xem tin nhắn, nhưng chẳng có một tin nào, có vẻ cô đang ở nhà rất thoải mái.
Còn một giờ nữa mới tan ca, anh quyết định về nhà xem cô thoải mái tới mức nào.
Nửa giờ sau, Trang Trọng vội vã tới: “Thưa sếp, cô Đinh Oánh vừa gọi điện, nói rằng hợp tác bên Hải Thành vừa mới đổ bể.” Một lúc sau, anh nói tiếp: “Có lẽ cô Đinh Oánh bị thiệt một chút, cậu Lê đã lên đường tới Hải Thành. Đối phương có chút lai lịch.”
Tạ Khuynh Mục gọi cho Tạ Đinh Oánh, nhưng báo máy bận, anh nhíu mày.
Anh quá hiểu tính khí của Lê Yến Giác, những chuyện khác anh có thể nhẫn nhịn, nhưng liên quan đến Tạ Đinh Oánh, nhất định không thể nhịn, nhất là khi cô còn chịu thiệt thòi.
Anh có thể lật tung cả Hải Thành cũng chưa biết chừng.
Tạ Khuynh Mục hỏi: “Người không sao chứ?”
Trang Trọng im lặng một lúc rồi đáp: “Bị tát một cái.”
Có lẽ, còn không chỉ đơn giản như vậy.
Tạ Khuynh Mục hít mạnh một hơi, không trách Lê Yến Giác lại nổi cơn thịnh nộ. Anh ho sặc sụa, liền mấy tiếng.
Trang Trọng lo lắng mấp máy môi, Tạ Khuynh Mục biết anh ta muốn nói gì, liền khoát tay, ánh mắt trầm xuống: “Chuyện này tạm thời đừng để Tiểu Ngũ biết. Để tôi đi giải quyết.”
Trang Trọng nói chậm rãi: “Tiểu Ngũ gia đã biết rồi ạ. Trợ lý của cậu Lê gọi điện cho cậu ấy, cậu ấy đang đi cùng với cậu Lê, trước sau chỉ cách nhau một chút.” Nếu không phải cô Đinh Oánh gọi điện cho anh, nhờ tiên sinh ngăn cản Tiểu Ngũ gia và cậu Lê, thì lúc này e rằng anh còn chưa chắc đã nhận được tin, rõ ràng đã muộn rồi.
“……” Tạ Khynh Mục xoa xoa ấn đường, cố nén cơn ho, một lát sau trầm giọng nói: “Chú năm nhỏ gần đây đang họp ở Hải Thành, cậu gọi cho chú năm nhỏ và nói rõ toàn bộ sự việc với chú ấy.”
Hai người kia đi cùng nhau, rất dễ xảy ra chuyện lớn.
Anh không có mặt tại đó.
Chỉ có chú năm nhỏ mới đủ sức trấn giữ cục diện.
Tạ Khuynh Mục lại nói: “Xin anh hai một tuyến bay, một tiếng rưỡi nữa sử dụng. Nguyên nhân tạm thời đừng nói.” Tiểu Ngũ và Lê Yến Giác đã đủ đau đầu rồi, thêm cả anh hai nữa thì ngày mai trang nhất tin tức Hải Thành chắc chắn sẽ bị bọn họ chiếm trọn.
Tạ Khuynh Mục cầm áo khoác, sải bước dài rời khỏi văn phòng.
Ban ngày đã định xong ngày đăng ký kết hôn và ngày cưới, anh vốn nghĩ tan làm về là có thể ôm lấy ai đó mà ngủ, ban ngày không thuộc về anh, nhưng ban đêm là của anh.
Nhưng tối nay, định sẵn là không thể ôm cô mà ngủ được rồi.
Tạ Khuynh Mục bước theo ánh hoàng hôn, tiến vào phòng của Minh Kinh Ngọc.
Minh Kinh Ngọc đang nghiên cứu kiểu thêu mới mà hôm nay Tạ lão phu nhân dạy cô, ngẩng đầu lên nhìn Tạ Khuynh Mục cao lớn, anh tuấn.
Khóe môi cô khẽ cong lên: “Hôm nay tan làm sớm vậy sao?”
Tạ Khuynh Mục cười: “Cũng đâu phải ngày nào cũng nhất định phải nửa đêm mới tới trèo vào phòng em.”
Minh Kinh Ngọc cạn lời, cô chỉ vào hộp trà đặt trên bàn tròn nhỏ: “Đó, thím tư nói anh thích uống trà Bạch Ngọc Linh Lung của Minh Đức Lâu. Vốn định pha cho anh một chén, nhưng nghĩ lại thì thôi, buổi tối vẫn nên uống ít trà thôi.”
“Không tệ, cũng có chút giác ngộ của bà Tạ rồi.” Tạ Khuynh Mục cầm hộp trà nhỏ lên, ngắm một lát rồi nhét vào túi áo khoác, nói: “Yểu Yểu, anh phải bay đến Hải Thành một chuyến.”
“Bây giờ sao?” Minh Kinh Ngọc kinh ngạc.
“Ừ, bây giờ.” Tạ Khuynh Mục đáp.
“Khi nào anh về?” cô lại hỏi.
“Chưa chắc.” Tạ Khuynh Mục trả lời.
Minh Kinh Ngọc trầm ngâm một lúc: “À, vậy à… thế đến ngày đi đăng ký kết hôn, anh có kịp về không?”
Tạ Khuynh Mục đưa ngón tay dài gõ nhẹ lên trán cô: “Em nghĩ gì thế? Bà Tạ, cho dù trời có mưa dao, không có tuyến bay để dùng, anh cũng sẽ bơi từ biển về để đi đăng ký kết hôn với em.”
Quả thật là rất có quyết tâm.
Minh Kinh Ngọc xoa xoa cái trán chẳng hề đau, mỉm cười.
“Vui không?” Tạ Khuynh Mục hỏi cô.
“Ừm.” Rất vui. Lúc này cô mới biết, hóa ra có nhiều người nhà như vậy là cảm giác thế nào. Vừa nãy gọi video với bà ngoại, bà còn nói cô đến Lê Hải mới có hai ngày mà đã cười nhiều hơn, chính cô cũng nhận ra. cô thoải mái hơn hẳn. Giá như bà ngoại có thể ở cùng thì tốt biết mấy, chỉ là cô hiểu ý nghĩa của cố hương. Bà ngoại đang kiên trì gìn giữ ký ức và niềm tin của riêng mình.
“Vậy là tốt rồi.” Tạ Khuynh Mục nói.
Minh Kinh Ngọc đặt công việc trong tay xuống, nhón chân lên, hai tay tùy ý đặt lên vai anh: “Đợi mừng thọ cho bà nội Tạ xong, em sẽ quay về Tứ Cửu Thành.”
Tạ Khuynh Mục dùng một tay giữ lấy vòng eo thon của cô: “Làm gì có người như em, vừa đăng ký kết hôn xong đã định bỏ rơi chồng à? Bà Tạ?”
Chồng… Phu nhân…
Cô không gọi nổi.
Sao anh có thể thuận miệng nói ra như thế.
“Bà ngoại nói là đã bàn bạc xong với bà nội Tạ, em sẽ xuất giá ở Tứ Cửu Thành.” Cô còn rất nhiều công việc cần xử lý.
Đạo lý này anh hiểu, nhất định phải để cô gái của anh xuất giá thật vẻ vang ở Tứ Cửu Thành. Chỉ là anh không muốn cô rời đi sớm như vậy: “Mừng thọ cho bà nội xong, em chắc là mình đã đi được chưa? Không chụp ảnh cưới sao?”
“Chụp ảnh cưới rất nhanh mà.” Nhiều lắm là một tuần.
“……” Thôi rồi, cô ấy đã lên kế hoạch xong hết cả.
Tạ Khuynh Mục còn định nói thêm gì đó thì điện thoại của Trang Trọng gọi tới.
Chắc là tuyến bay đã xin được.
“Yểu Yểu, tối nay anh ăn kẹo rồi.” Tạ Khuynh Mục cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
“Ăn ở đâu, vẫn đắng lắm mà.” Minh Kinh Ngọc mím môi.
“Đang ăn đây.” Anh lại cúi xuống, đặt thêm một nụ hôn lên môi cô, cười nói: “Ngọt.”
“……” Minh Kinh Ngọc.
Chưa kịp bao lâu, điện thoại của Trang Trọng lại gọi tới. Minh Kinh Ngọc đẩy anh một cái: “Thôi được rồi, anh mau đi đi.” Chuyện có thể khiến anh đích thân tất bật chạy tới, nhất định là đại sự: “Trên đường nhớ chú ý an toàn.”
“Ừ. Có chuyện gì cần nói với bà nội thì đừng ngại.”
“Em biết mà. Em đâu phải kiểu người tự trói mình.” Minh Kinh Ngọc gật đầu lia lịa.
Tạ Khuynh Mục lại hôn nhẹ lên môi cô một cái nữa, lúc này mới nỡ rời đi.
Minh Kinh Ngọc khẽ chạm vào đôi môi vẫn còn phảng phất mùi thuốc bắc của mình.
Lần này, cô thật sự có chút tin rằng, anh đúng là kiểu luyến ái não.
Minh Kinh Ngọc bước ra khỏi phòng, nhìn theo bóng Tạ Khuynh Mục rời đi.
Tạ Khuynh Mục vừa đi xuống lầu vừa gọi điện: “Chào chú Bạch, cháu là Khuynh Mục. Là thế này, cháu gặp chút rắc rối ở Hải Thành… làm phiền chú Bạch rồi. Cháu nhất định sẽ đích thân đến thăm nhà chụa.”
Minh Kinh Ngọc đang định quay vào phòng thì thang máy tầng hai mở ra, Tạ lão phu nhân ngồi trên xe lăn được người hầu đẩy ra.
Bà lo lắng gọi cô lại: “Yểu Yểu à, Khuynh Mục vừa vội vã trở về, lại vội vã rời đi, thư ký Trang còn dẫn theo mấy vệ sĩ nữa, làm rùm beng cả lên.”
Cái khí thế này, bà đã bao nhiêu năm rồi chưa thấy, trông như sắp đi đánh nhau vậy.
Minh Kinh Ngọc vừa rồi loáng thoáng nghe Tạ Khuynh Mục nhờ người xử lý chuyện. Chuyện có thể khiến anh phải cúi đầu nhờ cậy người khác, nhất định không hề nhỏ.
Anh chắc chắn không muốn để người trong nhà biết.
Minh Kinh Ngọc chợt nảy ra ý, bước tới, nắm lấy tay cầm xe lăn của lão phu nhân, mỉm cười bịa một câu: “Bà nội Tạ, là thế này ạ, Tiểu Ngũ trong lúc xã giao uống quá chén, nhất quyết đòi luyện tay chân mấy hiệp. Với thân thủ của cậu ấy thì một mình thư ký Trang không kham nổi. Khuynh Mục tức quá nên buông một câu, bảo thư ký Trang tới trang viên chọn mấy người đánh đấm giỏi, nói là tối nay không xử lý Tiểu Ngũ thì không ai được về. Thế nên anh ấy lại không yên tâm, sốt ruột chạy theo qua đó luôn.”
Tạ lão phu nhân tin lời Minh Kinh Ngọc, quả đúng là chuyện thằng tư có thể làm ra.
Con khỉ quậy Tiểu Ngũ kia, cũng chỉ có anh tư và chú nhỏ của nó mới trị nổi.
Trái tim đang treo lơ lửng của Tạ lão phu nhân, lúc này mới hơi buông xuống.
“Cái tính của Tiểu Ngũ ấy à, ở trong quân đội sáu bảy năm rồi mà vẫn chưa mài giũa cho hết. Đợi nó về, ta nhất định phải nói cho ra lẽ. Làm ta sợ muốn chết, cứ tưởng xảy ra chuyện lớn gì rồi.” Những năm còn trẻ, Lê Hải chẳng yên ổn, trong ngoài đều bất an. Nhiều năm trước, chồng bà và các con trai lần lượt ngã xuống trong những chiến dịch chi viện. Nay đất nước ngày một hưng thịnh, phồn vinh, bà cũng theo đó mà sống yên ổn mấy chục năm. Bà không muốn nhìn thấy thêm bất kỳ dấu hiệu gió lay cỏ động nào nữa. Bà thật sự không chịu đựng nổi thêm lần nào nữa rồi.
Minh Kinh Ngọc ngồi xổm xuống bên cạnh Tạ lão phu nhân, nắm lấy tay bà: “Bà nội Tạ à, bà cứ yên tâm đi ạ, Tiểu Ngũ tự biết chừng mực mà. Cứ để cậu ấy xả bớt một chút là ổn thôi.”
Vừa an ủi lão phu nhân, cô vừa thầm nghĩ trong lòng.
Tiểu Ngũ, xin lỗi nhé, đành kéo cậu ra làm bia đỡ đạn.
Khi cậu về, ráng chịu chút, để bà nội Tạ mắng vài câu vậy.
Lát nữa tôi sẽ xin lỗi cậu sau.
Tạ lão phu nhân khẽ thở dài. Bà sao lại không biết, oán khí mấy tháng gần đây của Tiểu Ngũ là vì điều gì.
Chồng bà và các con trai đã hiến dâng cho mảnh đất này là đủ rồi; đến đời cháu chắt, nhất định không thể để họ bước tiếp trên con đường ấy nữa.
*
Tối hôm đó, vừa hạ cánh xuống Hải Thành, Tạ Khuynh Mục liền gửi cho Minh Kinh Ngọc một tin nhắn báo bình an.
Vài ngày sau đó, hai người vẫn giữ liên lạc, chia sẻ với nhau những chuyện thường ngày, Tạ Khuynh Mục còn hỏi cô mấy ngày nay đang làm gì.
Minh Kinh Ngọc ở Lê Hải cũng không hề rảnh rỗi: ngoài việc học các mũi khâu vá với Tạ lão phu nhân, cô còn cùng các thím học cắm hoa, chăm hoa.
Cô cũng thiết kế hai mẫu trang phục, và ghé cửa hàng của mình ở Lê Hải vài lần.
Chiều ngày thứ bảy kể từ khi Tạ Khuynh Mục ở Hải Thành, anh đã gọi video cho Minh Kinh Ngọc.
Anh đã uống rượu, tựa người vào hành lang gọi video với cô. Anh điều chỉnh lại góc máy, màn hình xoay nhẹ, chỉ lướt qua trong chớp mắt nhưng Minh Kinh Ngọc đã nhìn rõ toàn bộ căn phòng riêng phía sau anh với cánh cửa khép hờ.
Ngoài Tiểu Ngũ và Trang Trọng mà cô quen biết, còn có rất nhiều gương mặt xa lạ; ngoài mấy vị lớn tuổi trông vô cùng quyền quý, còn có vài người đàn ông phong thái tuấn nhã, khí chất xuất chúng.
Minh Kinh Ngọc mỉm cười hỏi: “Ông chủ Tạ định khi nào thì về Lê Hải?”
Ngày mai đã là ngày họ đi đăng ký kết hôn rồi, cũng không biết anh có kịp trở về hay không.
“Hôm nay về.” Có lẽ vì đã uống rượu, giọng anh không còn vẻ ôn hòa như thường ngày, nụ cười cũng nhuốm thêm vài phần trầm thấp.
Cuộc gọi video giữa hai người không kéo dài lâu, Tạ Khuynh Mục vẫn đang phải tiếp khách, nói mấy câu đơn giản rồi liền tắt máy.
*
Tạ Khuynh Mục nói hôm nay sẽ về, vậy mà đến tối vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.
Đêm đó, Minh Kinh Ngọc như bị ma xui quỷ khiến mà chờ anh.
Cô ở trong phòng vẽ bản thảo thiết kế, thoáng chốc đã đến nửa đêm, Tạ Khuynh Mục vẫn chưa trở về.
Đúng lúc cô định không chờ nữa, thì tấm kính nơi bệ cửa sổ của cô bỗng bị một luồng ánh sáng quét qua.
Minh Kinh Ngọc đặt cây bút vẽ trong tay xuống, bước chân nhẹ nhàng ra ban công. Một chiếc xe màu đen chạy xuyên qua trang viên nhà họ Tạ, từ xa tiến lại gần, cho đến trước tòa nhà chính thì động cơ dừng hẳn.
Cửa ghế lái mở ra, Trang Trọng bước xuống xe, rồi lập tức vòng sang mở cửa ghế sau.
Người ngồi hàng ghế sau cúi người bước ra, khoác một chiếc áo gió đen, sống lưng thẳng tắp.
Trên tay anh vẫn cầm điện thoại nghe máy.
Không phải Tạ Khuynh Mục thì còn có thể là ai nữa!
Minh Kinh Ngọc xách vạt váy ngủ, bước ra khỏi phòng.
Khoảnh khắc cửa lớn của tòa nhà chính được mở ra, bước chân cô khẽ khựng lại.
Tạ Khuynh Mục ngẩng mắt nhìn lên, trông thấy Minh Kinh Ngọc đang đứng trên cầu thang.
Anh nghiêng đầu, thản nhiên nói với Trang Trọng, người đang định bước vào nhà: “Vất vả rồi, về nghỉ ngơi đi.”
Trang Trọng còn chưa hiểu chuyện gì, liếc nhìn Minh Kinh Ngọc trên cầu thang một cái thì lập tức hiểu ra, liền thu ánh mắt lại, gật đầu rồi lùi ra ngoài.
Cánh cửa lớn vừa mở, ánh trăng nhàn nhạt theo bóng dáng Tạ Khuynh Mục tràn xuống nền đất, kéo dài thân hình cao lớn, tuấn tú của anh.
Trên vai anh như khoác một lớp ánh bạc của trăng, tinh quang lấp lánh vụn vỡ.
Minh Kinh Ngọc xách vạt váy, từng bước thong thả đi xuống cầu thang, nhưng đến bậc áp chót thì dừng lại. Tạ Khuynh Mục đã đứng ở chân cầu thang, cô cong môi cười: “Về rồi à.”
Tạ Khuynh Mục nhìn lên Minh Kinh Ngọc đang đứng trên cầu thang, mặc chiếc váy hai dây trắng, dáng người mềm mại uyển chuyển: “Ban ngày đã nói hôm nay về, thì hôm nay nhất định về.”
“Ồ, vậy chẳng lẽ ngài Tạ bơi về sao?” Minh Kinh Ngọc đứng cao hơn, hếch cằm trêu chọc anh.
Tạ Khuynh Mục bất đắc dĩ bật cười, có một người vợ miệng lưỡi không chịu thua như vậy, biết làm sao đây.
“Sao còn chưa ngủ?” Tạ Khuynh Mục cười hỏi.
Anh hỏi trúng điểm mà cô không muốn thừa nhận. Minh Kinh Ngọc khẽ ho một tiếng để che đi vẻ lúng túng: “Em đang vẽ bản thiết kế, còn chưa xong thì anh về, tiện xuống xem một chút thôi.”
Người đàn ông nhìn cô, trong mắt đọng lại ý cười nhàn nhạt, rõ ràng là chẳng tin mấy vào lời giải thích ấy.
“Ồ, anh còn tưởng là em đang đợi anh cơ đấy.” Dứt lời, Tạ Khuynh Mục bước lên hai bậc, khoảng cách giữa hai người không còn. Anh cúi mắt nhìn cô, nơi khóe môi mỏng xoay quanh nụ cười: “Em đang đợi anh.” Giọng anh chắc nịch.
“……” Tự luyến.
Minh Kinh Ngọc lẩm bẩm một câu, quay mặt đi, chỉ cảm thấy thân thể bỗng nhẹ hẫng, chân đã rời khỏi mặt đất, cả người bị Tạ Khuynh Mục vòng tay bế xốc lên ngang eo.
“Ưm… coi chừng người khác!” Minh Kinh Ngọc vội ôm lấy cổ Tạ Khuynh Mục, cố nén tiếng kêu suýt bật ra, thấp giọng nói.
Tạ Khuynh Mục khẽ cười: “Không có người khác đâu. Người hầu đều đã về khu ở của mình, các thím không ở tòa nhà chính, bà nội cũng sẽ không xuống.”
“……” Được rồi, anh nói không sai.
Nhưng anh cũng đâu cần đột nhiên làm vậy chứ, hồn vía cô suýt nữa bay mất.
Đây là lần đầu Minh Kinh Ngọc biết sức của Tạ Khuynh Mục lại lớn đến thế, dễ dàng nhấc bổng cô lên.
“Anh làm gì vậy, thả em xuống đi.” Đi cầu thang kiểu này rất khó chịu, lắc thêm chút nữa là cô có thể nôn mất.
“Ngậm về ổ.” Tạ Khuynh Mục thản nhiên ném ra ba chữ.
“!” Nhưng mà cũng ngậm nhầm chỗ rồi, phòng của cô đã đi quá mất rồi.
Tạ Khuynh Mục biết cô đang nghĩ gì: “Tối nay đổi chỗ, sang phòng anh ngủ.”
“……” Minh Kinh Ngọc bị Tạ Khuynh Mục “ngậm” thẳng lên giường lớn, anh đè người xuống. Cô đưa tay chống lên ngực anh: “Ông chủ Tạ, hôm nay rốt cuộc anh uống bao nhiêu vậy?”
“Có mùi rượu à?” Trước khi lên máy bay anh đã thay quần áo rồi, sao vẫn còn mùi rượu được? Chính anh còn không ngửi ra, mũi cô lại thính đến thế.
Minh Kinh Ngọc ghé sát lại, hít hít trên người Tạ Khuynh Mục: “Có, còn có cả mùi thuốc lá nhàn nhạt nữa.” Rất rất nhạt, nhưng cô vẫn ngửi ra được: “Ông chủ Tạ hút thuốc à?”
“Không thường xuyên, thỉnh thoảng thôi.” Cơ thể anh không thích hợp hút thuốc, bản thân anh cũng không quá nghiện. Mấy ngày nay ở trong phòng toàn người hút thuốc, anh châm một điếu nhưng chẳng hút mấy, chủ yếu là bị ám mùi.
Minh Kinh Ngọc không hỏi thêm. Người có thể khiến Tạ Khuynh Mục phải đích thân ra mặt tiếp khách, nhất định là rất quan trọng.
Cô không phản cảm với việc hút thuốc, chỉ cần không phải kiểu nghiện lâu năm là được.
“Anh đi tắm trước.” Tạ Khuynh Mục cúi đầu hôn nhẹ lên trán Minh Kinh Ngọc một cái, rồi rời khỏi trước mặt cô.
Minh Kinh Ngọc nửa ngồi nửa nằm trên giường của Tạ Khuynh Mục, cầm điện thoại xem.
Một thông báo hot search hiện lên:
Một nhân vật quyền quý nào đó ở Hải Thành đã ngã ngựa, nghe nói là con trai gây chuyện, liên lụy đến cha bị điều tra, rồi tra ra không ít vấn đề.
Trên các nền tảng mạng, những kẻ khoe của, ăn nói ngông cuồng quá nhiều.
Dựa hơi chồng, cha, ông mà khoe khoang thì càng không hiếm.
Ở Tứ Cửu Thành, kiểu tin tức như thế này cách dăm bữa nửa tháng lại xuất hiện.
Minh Kinh Ngọc không thấy có gì lạ, lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt.
Tạ Khuynh Mục tắm xong, vén chăn lên giường.
Khoảnh khắc anh lại gần, tim Minh Kinh Ngọc khẽ run lên mấy nhịp.
Tạ Khuynh Mục kéo cô vào lòng, ngẩng đầu hôn cô, từ mái tóc, trán, rồi đến chóp mũi, xuống nữa là đôi môi. Anh khẽ dừng lại, ánh mắt càng thêm sâu thẳm quấn lấy cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* gò má. Chỉ trong khoảnh khắc sau đó, anh chậm rãi ngậm lấy môi cô, từng chút một xâm chiếm hơi thở và mùi hương của cô.
Minh Kinh Ngọc từ lâu đã đắm chìm trong ánh nhìn vừa dịu dàng quyến luyến vừa đầy tiết chế của Tạ Khuynh Mục, hai tay luồn qua mái tóc cắt ngắn gọn gàng của anh.
Như dòng nước thuận theo cá mà vui.
Trong chuyện giữa cô và Tạ Khuynh Mục, cô luôn giữ thái độ thuận theo tự nhiên.
*
Buổi sáng, Minh Kinh Ngọc vẫn ngủ rất say.
Tạ Khuynh Mục đã ăn mặc chỉnh tề đứng trước giường, cúi người xoa nhẹ trán cô, lại vỗ vỗ sau lưng eo cô, ghé sát tai cô nói bằng giọng ấm áp: “Dậy thôi, nhân viên của phòng đăng ký kết hôn đã chờ dưới nhà nửa tiếng rồi.”
Thật sự ngại để họ tiếp tục đợi thêm.
“Ưm.” Minh Kinh Ngọc mơ mơ màng màng tỉnh lại vì câu nói của anh, rồi chợt giật mình: “!!!” Phòng đăng ký kết hôn tới tận nhà rồi sao!?
Cô nheo đôi mắt còn chưa mở hẳn, ngồi dậy, tầm nhìn dần dần rõ hơn.
Là phòng của cô, cô qua đây từ lúc nào vậy?
Tạ Khuynh Mục cúi người lấy từ tủ đồ ra một đôi dép nữ mới tinh, đặt trước giường Minh Kinh Ngọc: “Sợ em ngại, nên lại ‘ngậm’ em về đây.”
“!” Minh Kinh Ngọc.
