Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 27



Minh Kinh Ngọc vội vàng thức dậy trang điểm, may mà cô có một chiếc váy dài cổ điển màu trắng để mặc chụp ảnh làm giấy đăng ký kết hôn.

Tạ Khuynh Mục nhìn bóng dáng xinh đẹp đang tất bật trong phòng, anh kéo tấm rèm dày sang một bên. Ánh sáng buổi sớm dịu nhẹ tràn vào, rải lên thân hình mềm mại và xinh đẹp của cô gái.

Cô đứng trước gương ngắm nhìn lớp trang điểm tinh tế của mình, tùy ý chỉnh sửa tạo hình, thuận tay khẽ nắm lọn tóc, để lộ một đoạn cổ thiên nga trắng ngần.

Cô gái trong bộ váy cổ điển màu trắng, dưới ánh sáng ấm áp, tựa như tiên nữ lạc xuống cõi trần, thuần khiết trắng trong như ngọc.

Thân hình cao ráo, thẳng tắp của Tạ Khuynh Mục đứng phía sau Minh Kinh Ngọc, ánh mắt rực nóng chăm chú dõi theo dáng vẻ xinh đẹp của cô.

Minh Kinh Ngọc nhìn Tạ Khuynh Mục đang đứng cách đó không xa qua tấm gương.

“Sao anh không gọi em dậy sớm hơn chứ.” Làm hại cô đến cả trang điểm cho thật xinh cũng không được yên ổn.

Tạ Khuynh Mục chậm rãi bước tới, thân hình cao lớn áp sát vào tấm lưng mảnh mai của cô.

“Ồ, là lỗi của anh. Không ngờ bà Tạ lại gấp gáp đến vậy, nếu biết trước thì nhất định đã gọi bà Tạ dậy sớm rồi.” Giọng nói dịu dàng, mang theo ý trêu chọc nhẹ nhàng.

Minh Kinh Ngọc định phản bác anh vài câu, nhưng vừa quay đầu lại, trong mắt đã tràn ngập gương mặt anh tuấn mà ôn nhã của Tạ Khuynh Mục.

Minh Kinh Ngọc là người mê nhan sắc, mê đôi tay, mê giọng nói, mà người đàn ông này, thứ gì cũng chiếm trọn.

Hôm nay anh còn ôn nhu, cao quý hơn ngày thường, khiến người ta biết sống sao cho nổi.

Minh Kinh Ngọc tim đập thình thịch, những lời định phản bác lại một câu cũng không nói ra được. Cô khẽ hắng giọng: “Ông chủ Tạ, xin chú ý lời nói và hành vi của anh.” Ngón tay anh còn đang v**t v* nơi vòng eo cô.

Giọng nói trầm từ tính của Tạ Khuynh Mục mang theo vài phần trêu chọc: “Ồ, xin lỗi nhé, là anh quá nóng vội, đặt lịch cho nhân viên của phòng đăng ký kết hôn đến nhà quá sớm, làm phiền bà Tạ nghỉ ngơi rồi.”

“……” Cô tức đến nghẹn lời. Sao Tạ Khuynh Mục lại là kiểu Tạ Khuynh Mục như thế này chứ!

Tạ Khuynh Mục nhìn Minh Kinh Ngọc trong gương, khuôn mặt nhỏ phồng lên như cá nóc con, vừa đáng yêu vừa sinh động. Ánh mắt anh trầm xuống, yết hầu khẽ lăn, cúi sát lại gần.

Minh Kinh Ngọc đưa ngón tay chặn gương mặt tuấn tú đang định ghé sát má mình của anh: “Đừng hòng phá hỏng lớp trang điểm của em.”

Cô vừa dứt lời liền xoay người, thoát ra khỏi vòng tay anh.

Tạ Khuynh Mục mỉm cười, đưa tay sờ sống mũi, bà xã thông minh quá, đúng là chẳng dễ lừa chút nào.

Minh Kinh Ngọc được Tạ Khuynh Mục nắm tay dắt xuống lầu. Hai người mặc trang phục cùng tông màu, một người ôn nhu như ngọc, một người xinh đẹp cao quý.

Mấy vị thím đứng trước mặt lão phu nhân cười nói đôi câu: “Lão thái thái xem kìa, đúng là một đôi xứng lứa vừa đôi.”

Lão phu nhân cười rạng rỡ, mặt mày hớn hở.

Quy trình đăng ký kết hôn diễn ra rất nhanh.

Nhân viên làm thủ tục chụp cho hai người một bộ ảnh chứng nhận.

Khi chụp ảnh, dưới sự nhắc nhở nhẹ nhàng của nhân viên, cả hai đều nghiêng người lại gần nhau hơn.

Trên gương mặt xinh đẹp của cả hai đều thấp thoáng nụ cười dịu dàng.

Hai cuốn sổ đỏ vừa cầm trên tay, Tạ Khuynh Mục còn đang mải ngắm nghía.

Trong khi đó, Minh Kinh Ngọc đã bị mấy vị trưởng bối gọi tới bên cạnh.

Lão phu nhân trao cho cô một chiếc hộp gỗ lê hoa, nói: “Yểu Yểu, chiếc hộp này là một bộ kim thêu vàng mà năm xưa bà giành được trong cuộc thi thêu. Với tư cách là người truyền thừa, bà giao lại cho con.”

“Cảm ơn bà nội.”

Minh Kinh Ngọc hiểu rất rõ sự quý giá của món quà này, nó chẳng khác nào sự truyền thừa y bát.

Cô hai tay nhận lấy chiếc hộp, rồi quỳ xuống trước mặt Tạ lão phu nhân, hành một đại lễ.

Tạ lão phu nhân hoàn toàn không ngờ Minh Kinh Ngọc lại hành lễ long trọng đến vậy, vừa kinh ngạc vừa xúc động: “Đây là làm gì thế, mau đứng dậy đi.” Trong lòng lại xen lẫn một niềm vui khó nói thành lời.

Tạ Khuynh Mục bị hành động ấy của vợ làm rung động. Anh hiểu rõ tâm ý của Minh Kinh Ngọc lúc này, đó là sự trân trọng, tiếp nhận truyền thừa và một lời hứa nặng tựa ngàn cân.

Anh vừa đứng dậy nửa chừng từ sofa lại ngồi xuống, bàn tay định đỡ cô cũng chậm rãi thu về.

Minh Kinh Ngọc hai tay trân trọng nâng chiếc hộp do lão phu nhân trao tặng, bóng dáng thẳng tắp quỳ trước mặt bà, chân thành nói: “Bà nội, cái quỳ này là lễ ra mắt của con với tư cách cháu dâu, cũng là lễ tiếp nhận với tư cách người kế thừa. Bà yên tâm, con nhất định sẽ không phụ những lời dạy bảo và sự chỉ dẫn của bà suốt thời gian qua, nhất định sẽ giống như bà, tiếp tục gìn giữ và truyền nối nghề thêu cổ pháp.”

Hốc mắt sâu của Tạ lão phu nhân ánh lên một tầng ướt át: “Đứa trẻ này… quả không hổ là người do một tay Cảnh Như dạy dỗ, hiểu chuyện lại biết đại cục. Lễ này của con, bà già này nhận. Mau đứng dậy đi.” Đứa cháu dâu này, bà không hề nhìn lầm. Ai nói cháu dâu bà kiêu căng vô lễ? Đợi có dịp bà lên Tứ Cửu Thành, xem bà không khâu chặt những cái miệng nói lời bẩn thỉu ấy lại mới lạ!

Tạ Khuynh Mục lập tức cất kỹ hai cuốn sổ đỏ, đỡ Minh Kinh Ngọc đứng dậy, nắm tay cô kéo ngồi xuống bên cạnh mình.

Anh hạ giọng hỏi: “Đầu gối có đau không?” Cô mặc váy, đôi chân dưới tà váy dài non mềm trắng mịn đến mức nào, anh là người đã từng tận mắt thấy qua, chắc chắn không chịu nổi đâu.

Minh Kinh Ngọc lắc đầu. Dưới đất là tấm thảm đắt tiền, cô quỳ chưa tới một hai phút, sao có thể đau được.

Trước kia, bị Minh Thịnh Huy phạt quỳ, nhốt vào phòng tối cả ngày là chuyện thường như cơm bữa. Dù phần lớn thời gian người quỳ thay cô là Minh San, nhưng không phải cô chưa từng quỳ qua.

Các thím cười nói: “Yểu Yểu à, lão thái thái còn có một món đại lễ nữa muốn tặng con đấy.”

Tạ lão phu nhân nghiêng đầu sang một bên, dùng khăn lụa nhẹ nhàng chấm đi khóe mắt còn vương ướt, rồi ra hiệu cho quản gia bên cạnh mang đồ lên.

Quản gia bưng một khay gỗ sồi đỏ, trên đó đặt một chiếc túi gấm thêu hoa sen, bên trong túi là một chiếc chìa khóa.

Minh Kinh Ngọc thoáng ngơ ngác. Tạ lão phu nhân liền nói: “Đừng nghe mấy thím con trêu chọc, chẳng phải đại lễ gì đâu. Bà già này mấy năm nay cũng không có việc gì làm, chỉ thích tích góp chút đồ đạc cho vui, cất giữ ít bảo thạch và cổ vật. Đây là một gian kho nhỏ trong kho tàng của bà, tặng cho con, coi như quà mừng con và lão Tư đi đăng ký kết hôn.”

Ngoại bà từng nói, bà nội Tạ thích nhất là sưu tầm đá quý, ngọc phỉ thúy, cùng đủ loại cổ vật, tranh cổ và các món châu báu quý hiếm.

Dưới ánh mắt ra hiệu của Tạ Khuynh Mục, Minh Kinh Ngọc nhận lấy chiếc chìa khóa.

Cô không ngờ việc mình và Tạ Khuynh Mục đi đăng ký kết hôn lại còn nhận được quà. Minh Kinh Ngọc dịu giọng cảm ơn: “Cảm ơn bà nội.”

Mà không chỉ có Tạ lão phu nhân, các thím cũng đã chuẩn bị quà từ trước.

Thím tư cười hì hì, đặt một phong bao lì xì vào lòng bàn tay Minh Kinh Ngọc: “Yểu Yểu, thím tư tặng con mấy thẻ hội viên, còn có cả một studio triển lãm chuyên đề ở Paris. Sau này thương hiệu Y của con sẽ chẳng lo không có chỗ triển lãm, chính là bên họ đó. Quà mọn nhưng tình nghĩa nặng.” Đó là thẻ VIP phiên bản giới hạn, thẻ hội viên đặt may riêng của giới xa xỉ toàn cầu, còn kèm theo cả một studio thời trang ở Paris.

Bác dâu cả cười trêu: “Thím tư của con đúng là chơi lớn rồi. Mấy thẻ hội viên đó bà ấy quý lắm, người thường muốn cũng không có đâu, mấy cái còn là bản đặt riêng cá nhân. Đặc biệt là studio kia, trước giờ đều chuyên dùng cho bà ấy thử đồ và trình diễn thời trang.”

Trong lòng Minh Kinh Ngọc xúc động đến nghẹn ngào, mềm ra một mảnh: “Cảm ơn thím tư ạ.”

Bác dâu cả mỉm cười, đưa cho cô hai cuốn giấy chứng nhận bất động sản: “Yểu Yểu, lần trước cùng con đi tham quan gian hàng Y gia ở trung tâm thương mại, thím tư của con có đề nghị sau này chuyển studio của con về Lê Hải, khỏi phải chạy đi chạy lại giữa Tứ Cửu Thành và Lê Hải. Khi đó bác đã cho người sang nhượng luôn quán cà phê bên cạnh rồi, cả tầng đó là sản nghiệp của bác. Hai cửa hàng sát bên cửa tiệm của con, bác tặng hết cho con.”

Bác dâu thứ cười nói: “Yểu Yểu, bác thì mộc mạc hơn một chút, tặng con một cửa hàng trang sức. Phụ nữ chúng ta ai cũng nên có lĩnh vực riêng của mình, có bộ trang sức thuộc về chính mình.”

Minh Kinh Ngọc nhìn những món quà quý giá trước mắt.

Trong lòng cô dâng lên một dòng ấm áp khó gọi thành tên.

Thì ra, được nhiều người thân cùng lúc yêu thương, lại là cảm giác như thế này.

Rất ấm áp, cũng khiến trái tim cô an yên vô cùng.

Không còn giống như những năm tháng ở Tứ Cửu Thành trước kia nữa, dù tiền bạc có thể tiêu xài tùy ý, cô vẫn như một cọng bèo không tìm được nơi nương tựa, trôi theo dòng nước, dạt tới đâu thì ở đó.

Thím tư ôm hết những món quà ấy nhét vào lòng Minh Kinh Ngọc: “Yểu Yểu, đừng khách sáo với chúng ta, mau nhận hết đi. Quà của chúng ta tuy không quý giá, không giá trị bằng của lão thái thái, nhưng đều là tấm lòng của mấy người lớn chúng ta. Chúc con và Khuynh Mục trăm năm hòa hợp, cả đời êm ấm hạnh phúc.”

Lão phu nhân cười nói: “Mấy người đừng có mà chua chát. Bảo mấy thằng nhóc nhà các người sớm rước vợ về đi, ta chuẩn bị sẵn cả rồi, không thiếu đứa nào đâu.”

Các thím đều bật cười.

Họ cũng chỉ là rảnh rỗi trêu đùa vài câu cho vui miệng mà thôi.

Lão phu nhân trước giờ luôn công bằng, đối với mỗi hậu bối đều yêu thương như nhau, sao có thể thiên vị ai được chứ.

Hôm nay Tạ lão phu nhân tâm trạng rất tốt, liền tiện miệng nhắc tới chuyện nhà đại bá mẫu: “Nhà các con, thằng cả rốt cuộc tính toán thế nào vậy? Đã đăng ký kết hôn nửa năm rồi, khi nào mới dẫn người ta tới chào hỏi bà già này một tiếng? Con gái nhà người ta đã ở bên nó rồi, vậy mà còn chậm trễ như thế sao? Bà vẫn nói câu đó, bất kể cô gái mà bọn trẻ thích có thân phận thế nào, chỉ cần là cô gái tốt, gia thế trong sạch, bà đều nhận.”

Thím tư dùng khuỷu tay huých nhẹ bác dâu cả, cười nói: “Chị dâu cả, chị nghe chưa. Mau mau bảo thằng cả nhà chị dẫn người về đi. Theo em thấy thì nhân dịp sinh nhật lão thái thái, gom hết chuyện vui trong nhà lại một lượt, náo nhiệt biết bao. Ôi chao, vậy là mấy cái thẻ hội viên trong túi em lại phải ‘hy sinh’ thêm mấy cái rồi. Chị nhớ hỏi thử con dâu tương lai xem nhé, đừng có làm thiết kế thời trang đấy, em không moi đâu ra được cái studio triển lãm Paris thứ hai đâu. Đến lúc đó đừng nói thím tú này thiên vị nha.”

Mọi người đều không nhịn được bật cười, cả phòng khách rộng lớn tràn ngập tiếng cười vui vẻ.

Tứ thẩm vốn là người hoạt bát, nhí nhảnh. Bà nhìn sang Tạ Khuynh Mục, người từ đầu đến cuối vẫn nắm tay Minh Kinh Ngọc trong lòng bàn tay, thong thả v**t v*, rồi trêu chọc: “Khuynh Mục à, chúng ta ai cũng đã tặng quà cho vợ con rồi. Con với tư cách là chồng, đã ‘bắt cóc’ người ta ghi tên vào sổ hộ khẩu rồi, sao chẳng thấy con tỏ vẻ gì hết thế?”

Trong mắt Minh Kinh Ngọc, Tạ Khuynh Mục đã tặng cô món quà lớn nhất rồi, cho cô có được nhiều người thân đến vậy. Món quà ấy, quý giá hơn bất cứ thứ gì khác.

Tạ Khuynh Mục dịu dàng nhìn Minh Kinh Ngọc bên cạnh một lúc, rồi mỉm cười nhạt, đáp lời thím tư: “So với các trưởng bối ở đây, món quà tôi tặng Yểu Yêu… e là có chút không đủ để mang ra bàn luận.”

“Bất kể là quà gì, mau lấy ra cho chúng ta xem đi.” Thím tư tiếp lời trêu chọc, cười hì hì nói: “Chẳng lẽ con nghĩ bản thân mình chính là quà đấy chứ? Con không thấy ngại à. Nói về chuyện cưới gả thì rõ ràng là Yểu Yẻu chịu thiệt, con mới là người được lợi.”

Minh Kinh Ngọc khẽ cụp mắt, mỉm cười nhẹ.

Cái người nắm quyền Tạ Khuynh Mục này, rõ ràng là kẻ có tiền có thế nhất, vậy mà trước mặt các trưởng bối, lại thành ra… chẳng đáng giá mấy.

Hôm nay tâm trạng Tạ Khuynh Mục rất tốt, chỉ cười mà không đáp.

Một lát sau, tiếng cánh quạt trực thăng vang lên trên không trung khu trang viên. Anh ghé sát tai Minh Kinh Ngọc, khẽ nói: “Anh đi một lát rồi quay lại.”

Các thím liền cười trêu: nếu quà tặng không đủ tốt thì Yểu Yểu đừng nhận, tối nay không cho anh vào phòng.

Gương mặt xinh đẹp tinh xảo của Minh Kinh Ngọc nhuốm đầy ý cười.

Bất kể là món quà gì, chỉ cần là do Tạ Khuynh Mục tặng, với cô đều là tốt nhất.

Chẳng bao lâu sau, Tạ Khuynh Mục ôm vào một bó hoa hồng rực rỡ, tươi thắm như sắp nhỏ nước, đưa tới trước mặt Minh Kinh Ngọc: “Bà Tạ, chúc mừng ngày đăng ký kết hôn.”

Minh Kinh Ngọc cong môi cười, đón lấy bó hoa. Hương hoa hồng lan tỏa khắp không gian, khác hẳn những mùi hoa hồng cô từng ngửi qua, đậm đà mà không hề gắt.

“Cảm ơn anh.” Cô khẽ nói lời cảm ơn, rồi mỉm cười bổ sung: “Anh Tạ cũng vậy.”

Thím tư nghiêng người lại gần. Bà vốn là người theo chủ nghĩa lãng mạn, liếc mắt một cái đã nhận ra giống hoa hồng ấy: “Đây là hoa hồng Damascus được vận chuyển bằng đường hàng không từ Thung lũng Hoa Hồng Bulgaria phải không? Ôi chao, cũng được đấy. Lần này không phải tùy tiện hái mấy nụ sen trong ao, cũng không phải hoa hồng ở vườn nhà mình. Tạm coi là đạt yêu cầu.”

“……” Tạ Khuynh Mục.

Bác dâu thứ cười, nói: “Khuynh Mục, mỗi hoa hồng thôi thì vẫn chưa đủ thành ý đâu, nhẫn đâu.”

Các thím kẻ xướng người họa: “Phải chọn loại thật to, tốt nhất là đeo vào nặng trĩu, cong cả ngón tay ấy.”

Minh Kinh Ngọc ôm bó hoa hồng đỏ rực trong tay, cúi đầu ngửi hương hoa, vừa nghe tứ thím cười cợt trêu đùa.

Nhẫn làm cong cả ngón tay ư, thế thì đeo sao được chứ?

Minh Kinh Ngọc từ nhỏ chưa bao giờ thiếu tiền. Trong công ty, cô có số cổ phần mẹ để lại, tiền lãi từ cổ phiếu mỗi năm tiêu mãi cũng không hết.

Về tiền bạc, Minh Thịnh Huy xưa nay luôn hào phóng với cô, cô muốn mua gì thì mua nấy.

Chỉ là, cô chưa từng nhận được một món quà nào từ cha mình.

Nhìn Minh San từ bé đã có quà, ngoài sự khinh thường, cô cũng từng có lúc ngưỡng mộ.

Về sau thì thật sự không còn để tâm nữa.

Từ nhỏ đến lớn, ngoài những món quà chân thành của ông bà ngoại, thì lần này là lần cô nhận được nhiều quà nhất, cũng là quý giá nhất trong cuộc đời.

Chỉ là không ngờ, việc cùng Tạ Khuynh Mục đi đăng ký kết hôn lại nhận được nhiều món quà đắt giá đến vậy, hơn nữa quà của các bậc trưởng bối đều vô cùng dụng tâm.

Tạ Khuynh Mục nhàn nhạt mỉm cười, mặc cho mấy vị trưởng bối trêu chọc, nắm tay Minh Kinh Ngọc dẫn cô lên lầu.

Vào đến phòng của anh, Tạ Khuynh Mục khóa trái cửa phòng lại.

“Anh làm gì thế?” Cứ thế kéo cô lên lầu, các thím còn đang cười trêu phía dưới kia mà.

Tạ Khuynh đặt bó hoa từ tay Minh Kinh Ngọc lên kệ gần đó, rồi vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, kéo cô vào lòng. Anh cúi đầu hôn lên môi cô, rồi áp môi mình vào môi cô. “Bà Tạ, vừa nãy em không nói ‘chúc mừng đăng ký kết hôn’ với anh ở phòng khách.”

“Em đã nói rồi mà!” Tất nhiên là cô ấy đã nói rồi.

“Em chỉ nói ‘anh Tạ, anh cũng vậy’,” Tạ Khuynh Mục mỉm cười nói, phát âm rõ ràng từng chữ.

Ừm—

Được rồi.

Anh định soi mói chuyện đó à?

Lần này cô ấy sẽ nói cho đúng.

Minh Kinh Ngọc chống tay lên hông, đôi mắt thông minh và xinh đẹp lấp lánh nụ cười: “Ngài Tạ, chúc mừng đăng ký kết hôn.”

“Ừ, bà Tạ, anh rất hạnh phúc.” Tạ Khuynh Mục cười, đáp.

Từ giọng nói của anh, Minh Kinh Ngọc có thể nghe ra được niềm vui của anh. Trên gương mặt tuấn tú, ôn nhã ấy vẫn luôn phảng phất một nụ cười như có như không.

Chỉ là, khi Minh Kinh Ngọc còn chưa kịp nhìn rõ, một chiếc nhẫn kim cương đã được đeo vào ngón áp út của cô.

Viên đá lớn đến mức… thật sự làm nặng cả ngón tay.

Minh Kinh Ngọc đưa tay sờ chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay, mỉm cười nói: “Giờ thì em hiểu rồi. Các thím trêu anh bao lâu như thế mà anh vẫn không chịu lấy nhẫn ra, hóa ra là vì em chưa nói câu ‘Chúc mừng anh Tạ đăng ký kết hôn’, nên anh Tạ không định đưa nhẫn cho em, đúng không?” Thật ra cô vốn chẳng có khái niệm gì về nhẫn, nhưng khoảnh khắc Tạ Khuynh Mục đeo nhẫn vào tay cô, trong lòng vẫn dâng lên một cảm xúc rung động khó tả.

Tạ Khuynh Mục bất lực bật cười: “Không phải là không định đưa cho em. Chiếc nhẫn này anh đã mang theo trong túi khá lâu rồi. Tối qua anh đã muốn đưa cho em, chỉ là sợ em nói anh là gã đàn ông tệ bạc chuyên lừa con gái, lúc nào cũng muốn đi trước cả nghi thức.”

“……” Cô chỉ nói có một lần thôi mà, Minh Kinh Ngọc.

Đầu ngón tay Tạ Khuynh Mục khẽ v**t v* ngón tay cô cùng chiếc nhẫn: “Dẫn em lên đây là để lén đeo nhẫn cho em, không cho các thím nhìn thấy.”

“……” Minh Kinh Ngọc khẽ bật cười. Rốt cuộc là anh bị các thím ám ảnh đến mức nào chứ.

Tạ Khuynh Mục lại nắm tay Minh Kinh Ngọc đưa lên bên môi, thành kính hôn nhẹ lên ngón tay đang đeo nhẫn kim cương: “Chiếc nhẫn này em cứ đeo tạm một thời gian. Bản vẽ thiết kế nhẫn cưới của chúng ta anh vẫn đang chỉnh sửa, anh đã hẹn nhà thiết kế đến Lê Hải rồi, rất nhanh là có thể hoàn thành.”

Minh Kinh Ngọc nhìn viên kim cương to như trứng bồ câu trên tay mình: “Các thím chỉ cố ý trêu anh thôi, anh lại coi là thật sao. Chiếc nhẫn này đã rất đẹp rồi.” Còn đặt làm riêng làm gì nữa chứ, viên kim cương lớn thế này, thật sự đè nặng cả ngón tay cô.

“Không giống nhau.” Hôm nay Tạ Khuynh Mục thực sự rất vui, nụ cười trên gương mặt nhiều hơn ngày thường, “Chiếc nhẫn kim cương này là loại có thể thấy ở khắp nơi trên thị trường.”

Thôi vậy.

Anh đúng là lắm điều thật, chẳng phải đều chỉ là nhẫn cả sao.

Minh Kinh Ngọc nghĩ như thế ở bên ngoài, nhưng trong lòng lại mềm nhũn, tê tê ngọt ngào.

Cô hiểu rất rõ, tình cảm cô dành cho Tạ Khuynh Mục đã không còn đơn thuần chỉ là có thiện cảm nữa rồi.

Minh Kinh Ngọc lại đưa tay chạm vào chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay mình, ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt, khóe môi cong lên: “Nhẫn của anh đâu rồi, anh Tạ? Chẳng lẽ chỉ có mỗi em có nhẫn thôi sao? Như vậy thì gọi gì là nhẫn đăng ký kết hôn chứ.”

Tạ Khuynh Mục mỉm cười, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung đưa cho cô.

Nhẫn nữ đã ở trên tay cô rồi, trong hộp còn có một chiếc nhẫn nam.

Minh Kinh Ngọc lấy chiếc nhẫn nam ra, nâng tay Tạ Khuynh Mục lên, nhẹ nhàng đeo vào cho anh.

Hai chiếc nhẫn đôi được đeo lên ngón áp út của hai người.

Khoảnh khắc này, Minh Kinh Ngọc mới thực sự có cảm giác rằng cô và Tạ Khuynh Mục đã đăng ký kết hôn, trở thành vợ chồng gắn bó làm một.

Minh Kinh Ngọc nắm lấy tay Tạ Khuynh Mục, bắt chước cách anh hôn lên tay cô khi nãy, cúi đầu hôn nhẹ lên vị trí anh đang đeo nhẫn cưới.

Đôi môi mềm mại, ướt át của cô gái như chạm thẳng vào tim anh.

Tim Tạ Khuynh Mục khẽ chấn động, một tay ôm lấy vòng eo mảnh mai của Minh Kinh Ngọc, tay kia đỡ lấy sau đầu cô, một nụ hôn nhẹ nhàng, tinh tế rơi xuống môi cô.

Minh Kinh Ngọc kiễng chân, nhiệt tình đáp lại, ánh mắt dịu dàng mà quyến rũ.

Trong chuyện hôn nhau, Minh Kinh Ngọc chưa bao giờ e dè hay ngượng ngùng.

Cô và anh giống nhau, đều là kiểu tình cảm nồng nhiệt.
Hậu quả sau một trận hôn nồng cháy, người chịu không nổi luôn là Tạ Khuynh Mục.

Phản ứng ấy rõ ràng đến mức không giấu được.

Trong đôi mắt lấp lánh như sao của Minh Kinh Ngọc lúc nào cũng ánh lên nụ cười tinh quái.

Tạ Khuynh Mục bất lực xoa xoa trán, nhìn ánh nhìn ranh mãnh trong mắt cô gái, anh khẽ bật cười, ôm cô ngồi tựa vào sofa, làm như không có chuyện gì xảy ra, tiện tay cầm một cuốn tạp chí thời trang mà Minh Kinh Ngọc thích, giúp cô lật từng trang.

Minh Kinh Ngọc lại cố tình không yên phận trong lòng anh, cứ động đậy qua lại.

Hơi thở của Tạ Khuynh Mục trở nên nặng nề hơn hẳn, anh nghiêng đầu cắn nhẹ lên cổ cô, giọng trầm xuống theo hơi thở: “Ngoan một chút, yên lặng đọc sách đi.”

Ssh——

Anh lại làm thật, đau thật đấy.

Minh Kinh Ngọc vốn không phải kiểu người chịu lép vế, dựa vào đâu mà dạo này toàn là anh cắn cô?

Cô cũng muốn cắn lại anh.

Minh Kinh Ngọc trước giờ nghĩ là làm, vừa xoay đầu đã cắn nhẹ lên cổ Tạ Khuynh Mục một cái.

Cô cắn không nặng không nhẹ, nhưng lại cực kỳ trêu người, còn cố ý thè chiếc lưỡi nhỏ ra l**m nhẹ một cái lên cổ anh.

Tạ Khuynh Mục nào ngờ cô lại chơi chiêu này, sống lưng lập tức căng cứng, hơi thở rối loạn, anh khép cuốn tạp chí lại, xoay người đè lên, nắm chặt hai cổ tay cô, giữ cô trong vòng tay mình, thấp giọng nói: “Con nhím nhỏ không chích người nữa, bắt đầu học cách cắn người rồi à?”

“Tạ Khuynh Mục anh đừng có vu khống nhé, rõ ràng là anh bắt đầu trước mà!” Cái gì mà bảo cô bắt đầu cắn người chứ, cô chỉ là ăn miếng trả miếng thôi, như vậy cũng không được sao?

“Ồ.” Tạ Khuynh Mục khẽ cười một tiếng, cúi đầu xuống tiếp tục cắn lên cổ cô.

“Ưm… Tạ Khuynh Mục anh là chó à?” Minh Kinh Ngọc bị anh giữ chặt trong lòng, vừa nói vừa nghẹn ngào.

Ưm ưm ưm…

Anh còn cắn cổ cô hết miếng này đến miếng khác.

Minh Kinh Ngọc không chịu thua, cắn lại anh. Không cắn được cổ thì cắn cằm, cắn vai, chỗ nào cũng không buông tha.

Hai người vừa trêu chọc vừa đấu sức, Tạ Khuynh Mục vẫn chiều theo cô, sợ chọc giận con nhím nhỏ, lúc cần nhường thì cũng nhường vừa đủ.

Minh Kinh Ngọc đắc ý nhìn Tạ Khuynh Mục đang bị cô đè dưới người.

Tạ Khuynh Mục dùng ánh mắt cưng chiều và dịu dàng nhìn cô gái đang dương dương tự đắc trên người mình.

Ánh mắt chạm nhau, ánh nhìn của hai người càng thêm quấn quýt. Minh Kinh Ngọc mím môi, quay mặt đi, định từ trên người anh xuống.

Tạ Khuynh Mục xoay người ngồi dậy, trong khoảnh khắc hai người đổi chỗ, cô ở dưới, anh chiếm thế chủ động, cúi xuống ngậm lấy đôi môi mềm mại của Minh Kinh Ngọc.

Từ ghế sofa đến dưới sàn, những nụ hôn nối tiếp, quấn quýt triền miên.

Cuối cùng, Tạ Khuynh Mục vào phòng tắm.

Tiếng ho khẽ của anh vọng ra từ trong phòng tắm.

Minh Kinh Ngọc có chút lo lắng, cô biết mình đã trêu đùa hơi quá.

Cô quỳ ngồi trên ghế sofa, hai tay đan chéo đặt lên lưng ghế, cằm tựa lên đó, ánh mắt không rời khỏi Tạ Khuynh Mục vừa bước ra khỏi phòng tắm. Anh mặc áo ngủ đen, lại khôi phục vẻ ôn nhã, thanh quý quen thuộc.

Vừa rồi, kẻ bị d*c v*ng chiếm trọn lý trí kia dường như chẳng liên quan gì đến anh lúc này.

Minh Kinh Ngọc khẽ cong môi: “Anh vẫn ổn chứ?” Trông có vẻ là ổn.

Nếu thật sự vì chuyện này mà anh xảy ra vấn đề gì…

Thì đúng là mất mặt chết đi được.

Tạ Khuynh Mục dừng bước sau lưng ghế sofa, cúi người xuống để nhìn cô ngang tầm mắt: “Em bớt hành hạ anh một chút thì sẽ không sao.” Lời vừa dứt, ánh mắt anh đã vô thức rơi xuống đôi môi hồng hào, hơi sưng của cô, yết hầu khẽ động, rất muốn hôn.

Minh Kinh Ngọc vội đan hai tay che chặt môi mình, ngăn đôi môi của Tạ Khuynh Mục lại gần.

“Làm gì thế?” Tạ Khuynh Mục bật cười. “Tạ phu nhân lúc nãy còn nhiệt tình như vậy, giờ đến cả hôn cũng không cho hôn à?”

Minh Kinh Ngọc khẽ nhướn đuôi mắt, cười nói: “Lỡ đâu Tạ tiên sinh hôn em xong lại không kiềm chế được, rồi lại phải đi tắm nước lạnh thì sao? Như thế chẳng phải rất khó chịu à.”

Tạ Khuynh Mục giơ tay xoa xoa huyệt thái dương. Vợ anh quá thích trêu chọc người khác, lời gì cũng dám nói, xem ra cũng chưa hẳn là chuyện tốt.

“Tạ phu nhân, là em sợ mình không kiểm soát được thì có.” Tạ Khuynh Mục vòng qua lưng ghế sofa, ngồi xuống bên cạnh cô.

Nhưng anh vừa mới ngồi xuống, Minh Kinh Ngọc đã chạy vội sang đầu kia của ghế sofa, ôm một chiếc gối nhỏ, co người trong góc ghế, nhìn anh với vẻ đầy cảnh giác.

Tạ Khuynh Mục bất lực bật cười, đi theo rồi kéo cô vào lòng: “Anh có ăn em đâu, em sợ cái gì chứ?”

Anh thì không ăn người thật, nhưng anh cắn người đấy, Tạ tiên sinh!

Minh Kinh Ngọc lặng lẽ oán thầm trong bụng.

Tạ Khuynh Mục cúi đầu hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô: “Hay là em lo cho sức khỏe của anh? Đừng lo, không phải ho vì vấn đề cơ thể, vừa nãy anh bị sặc nước thôi.”

“…” Lo thì có lo, nhưng không muốn bị anh “gặm” cũng là một lý do rất quan trọng.

Trên người Tạ Khuynh Mục sau khi tắm là mùi sữa tắm thanh mát, dễ chịu. Minh Kinh Ngọc không còn quậy phá nữa, ngoan ngoãn cuộn mình trong vòng tay anh.

Ánh mắt cô dừng lại trên bàn trà, những món quà quý giá bày ở đó, cùng với chiếc chìa khóa của “tiểu kim khố”, khiến cô ngẩn người ra suy nghĩ.

Tạ Khuynh Mục hiểu rõ suy nghĩ của cô: “Đối với bà nội mà nói, mấy thứ đó chỉ là một góc rất nhỏ của tảng băng thôi. Một phần sản nghiệp của anh cả là trang sức, mỗi năm đưa đến tay bà nội đều là hàng cực phẩm. Tiểu kim khố của mấy thím cũng toàn đồ tốt, sẽ không vì tặng em quà mà đến mức trống rỗng đâu. Các thím đều có sản nghiệp riêng, công ty mỗi năm còn có cổ tức. Lùi một vạn bước mà nói, nếu thật sự cần tiếp tế, thì chồng em sẽ bù.”

Cô biết là không cần thiết, những món quà các thím tặng cô đều là tấm lòng.

Chỉ là trong một khoảng thời gian ngắn, cô bỗng nhận được quá nhiều thứ mà trước đây mình chưa từng có.

Cô có chút chưa kịp thích nghi.

Nhưng câu nói cuối cùng của Tạ Khuynh Mục, “chồng em sẽ bù” trực tiếp đánh trúng đáy lòng cô, mang đến cảm giác an tâm khó tả.

Minh Kinh Ngọc vốn không phải là người quen dựa dẫm vào người khác.

Nhưng trực giác nói cho cô biết, Tạ Khuynh Mục là một người đàn ông có thể dựa vào, là người mà cô có thể yên tâm giao cả tấm lưng của mình cho anh.

Tạ Khuynh Mục nắm lấy bàn tay thon trắng như ngọc của Minh Kinh Ngọc, chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay cô lấp lánh vô cùng bắt mắt: “Đến ngày cưới của chúng ta, danh sách quà mừng nhận được chỉ sẽ còn nhiều hơn nữa, tất cả đều bỏ vào tiểu kim khố mà bà nội tặng em. Sau này, thu nhập cá nhân hàng tháng của anh cũng sẽ chuyển hết vào tiểu kim khố của em. Gần đây anh sẽ tìm thời gian để quản gia tài chính kiểm kê xem tài sản cá nhân của anh có bao nhiêu, rồi toàn bộ đều nhập vào tiểu kim khố của em.”

“Tạ tiên sinh, tài sản riêng của anh chắc là rất đồ sộ nhỉ?” Minh Kinh Ngọc nhanh chóng nắm trúng trọng điểm. Tài sản riêng của Minh Thịnh Huy đã đủ khiến người ta choáng váng rồi, huống chi là của Tạ Khuynh Mục.

“Không rõ, chưa từng kiểm kê. Nhờ người điểm một lần là biết thôi. Chắc cũng coi như khá phong phú, đủ miễn cưỡng chống đỡ cho tiểu kim khố của em.” Những năm qua, anh cá nhân cũng chẳng có mấy chỗ cần tiêu tiền, con số cụ thể anh chưa bao giờ tính.

Minh Kinh Ngọc chớp chớp đôi mắt sáng ngời, tùy tiện như vậy, anh thật sự không để tâm sao?

Tạ Khuynh Mục nhìn dáng vẻ mê mẩn tiền bạc của cô, bật cười trêu chọc: “Tiểu tài mê.”

Minh Kinh Ngọc đổi sang một tư thế thoải mái hơn, ngoan ngoãn cuộn mình trong vòng tay Tạ Khuynh Mục: “Đúng vậy, em là người thấy tiền là sáng mắt.”

Những năm qua, cô chẳng ít lần đối đầu với Minh Thịnh Huy, cô sống không dễ chịu, thì ông ta cũng chẳng khá hơn là bao. Chỉ riêng chuyện tiền bạc, cô chưa từng đem ra làm cái cớ để cáu giận với Minh Thịnh Huy. Thẻ nào đưa cho cô, cô nhận hết không sót tấm nào; còn những thứ không cho, cô cũng sẽ theo đúng quy tắc, tìm cách hợp lý để đưa vào túi mình.

Tạ Khuynh Mục xoa xoa mái tóc mềm như lông tơ trên đỉnh đầu cô.

Thích tiền, cũng rất tốt.

“Vậy thì, Tạ tiên sinh, như thế chẳng phải em sẽ trở thành người giàu có giống các thím sao?” Minh Kinh Ngọc cười nói trong vòng tay Tạ Khuynh Mục.

Tạ Khuynh Mục hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cô: “Cộng thêm của anh nữa, có lẽ còn giàu hơn các thím.”

Đôi mắt Minh Kinh Ngọc sáng rực, hơi thở cũng vô thức sâu hơn vài phần.

Đúng là tiểu tài mê thật rồi. Tạ Khuynh Mục cười lắc đầu: “Kho vàng nhỏ riêng của nữ chủ nhân nhà họ Tạ, đương nhiên phải có chút khí thế chứ? Như vậy có coi là thỏa mãn một trong những ‘nguyện vọng’ của Tạ phu nhân, lỡ đâu có ngày nào đó… kế thừa tài sản riêng của anh không?”

Trước khi đi đến bước này với Tạ Khuynh Mục, những lời như thế đối với cô chỉ là buột miệng nói ra, chẳng hề để tâm.

Nhưng khi chính Tạ Khuynh Mục nửa đùa nửa thật nói câu ấy, trong lòng Minh Kinh Ngọc lại dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ.

Hai tay cô nằm gọn trong bàn tay to của anh, lặng lẽ siết nhẹ, đan xoắn vào nhau.

Những ngày sau đó, hai người cùng nhau lựa chọn địa điểm chụp ảnh cưới và phong cách chụp.

Tạ Khuynh Mục còn hẹn trước một nhà thiết kế nhẫn kim cương đến từ Pháp.

Minh Kinh Ngọc chống cằm, nhìn Tạ Khuynh Mục đang nghiêm túc trao đổi bản vẽ chiếc nhẫn với nhà thiết kế, không nhịn được khẽ bật cười.

Đợi đến khi Tạ Khuynh Mục chốt xong bản thiết kế cuối cùng, Minh Kinh Ngọc cong cong khóe môi nói: “Sếp Tạ đúng là buồn cười thật đó. Người ta đặt nhẫn đều lén lút, sợ đối phương biết trước. Còn anh thì hay rồi, nhất định kéo em đi cùng.”

“Biết làm sao được,” Tạ Khuynh Mục vòng tay ôm lấy eo cô, cười đáp: “Ai bảo anh cưới một bà xã hiểu biết quá nhiều, lại còn kén chọn, chẳng thể lừa cho qua. Thôi thì để cô ấy tự mình kiểm tra, còn yên tâm hơn.”

Cô kén chọn chỗ nào chứ, đừng có vu khống cô được không!

Tạ Khuynh Mục đặt làm hai chiếc nhẫn, trong đó có một chiếc nhẫn kim cương hình vầng trăng khuyết.

Cả hai chiếc đều được anh đặt tên là: Vầng trăng duy nhất.

Được đặt làm cùng với nhẫn cưới.

Tạ Khuynh Mục nói, cô giống như mặt trăng.

Minh Kinh Ngọc cũng chẳng biết anh lấy đâu ra kết luận ấy, nhưng… cô lại rất thích nghe.

Chiếc nhẫn của anh chỉ có một viên kim cương nhỏ, kín đáo là sự kết hợp giữa trăng khuyết và trăng tròn, trong vầng trăng khuyết có một vầng trăng sáng.

Sau khi chốt xong bản thiết kế nhẫn, Tạ Khuynh Mục hỏi cô có muốn mua thêm túi xách hay trang sức gì không, có muốn đi dạo phố không.

Minh Kinh Ngọc lắc đầu hết lần này đến lần khác, lại phát hiện khóe môi Tạ Khuynh Mục mang ý cười. Cô ghé sát, đưa tay chọc chọc gương mặt đẹp trai của anh: “Anh cười cái gì vậy?” Trong trung tâm thương mại anh đã cười, lên xe rồi vẫn cười, còn mang vẻ bất lực.

Tạ Khuynh Mục thở dài: “Vợ quá giàu rồi, châu báu trang sức túi xách đều không lọt mắt, làm chồng mà thấy bất lực ghê.”

“……” cũng không phải là chê bai gì, chỉ là cô ấy đã có quá nhiều túi xách và trang sức rồi, bà nội còn tặng cho cô một quỹ riêng nho nhỏ nữa, mua thêm thì cũng chỉ để đó bám bụi, chẳng có ích gì.

Tạ Khuynh Mục nắm tay cô đặt vào lòng bàn tay mình: “Thế này đi, anh chỉ có thể đưa em đến xem nhà của chúng ta sớm hơn một chút.”

“Nhà của chúng ta?” Minh Kinh Ngọc kinh ngạc hỏi.

Chiếc xe chậm rãi chạy vào trang viên nhà họ Tạ. Tạ Khuynh Mục nói với tài xế phía trước một tiếng, đi đến khu biệt thự ven vịnh.

Sau đó anh đáp lời Minh Kinh Ngọc: “Ừm, dùng làm tân phòng cho đêm tân hôn.”

Nghe bốn chữ “đêm tân hôn”, Minh Kinh Ngọc vẫn có chút ngượng ngùng, trong lòng không khỏi nóng lên.

Xe tiến vào khu biệt thự ven vịnh. Tạ Khuynh Mục nắm tay Minh Kinh Ngọc xuống xe, mười ngón tay đan chặt, cùng cô bước đi trong khu biệt thự tựa núi kề sông. Nơi này khác với khu nhà chính, bên kia trang nghiêm xa hoa, còn nơi này lại yên tĩnh thanh nhã, rất thích hợp để sinh sống.

Tạ Khuynh Mục giới thiệu: “Nhà chính của trang viên là tài sản chung của nhà họ Tạ, không thuộc sở hữu cá nhân. Còn tân phòng của chúng ta tuy nằm trong trang viên nhà họ Tạ, nhưng là bất động sản tư nhân.”

Minh Kinh Ngọc nhìn về phía trước, cách đó vài cây số là những căn biệt thự đơn lập hiện ra. Mỗi căn biệt thự đều có kiểu dáng và kết cấu giống nhau, chỉ khác ở cách bài trí bên trong, được thiết kế theo sở thích riêng của từng người.

Tạ Khuynh Mục lần lượt giới thiệu: “Căn này là của anh cả, bên cạnh là của anh hai. Anh cả và anh hai đều có sự nghiệp riêng, sống ở bên ngoài, phần lớn thời gian không về trang viên ở, nên biệt thự do bác cả và bác hai ở. Căn bên cạnh anh hai là nhà của chị ba. Chị ba sống bên ngoài cùng Lê Yến Giác, nên biệt thự của chị ấy đa phần đều để trống.”

Quan hệ gia đình nhà họ Tạ, Minh Kinh Ngọc vốn đã biết. Khi dạy cô thêu cổ pháp, bà nội từng nhắc đến, anh cả là con trai của bác dâu cả; bác dâu thứ có hai người con, anh hai và một chị gái tên là Tạ Đình Oánh. Người chị ấy lớn hơn Tạ Khuynh Mục một tuổi, đã đính hôn, hai năm gần đây quay về Tập đoàn Tạ thị để hỗ trợ Tạ Khuynh Mục quản lý công ty.

Anh ba là con trai của thím tư, là một bác sĩ; còn Tiểu Ngũ thì cha hy sinh trong lúc tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình, mẹ cậu qua đời vì khó sinh khi sinh cậu. Tiểu Ngũ do chính tay bà nội Tạ nuôi lớn, vì thế được bà thương yêu, cưng chiều hơn vài phần.

Cha của Tạ Khuynh Mục xếp thứ ba trong nhà, nhưng Minh Kinh Ngọc lại chưa từng nghe Tạ Khuynh Mục nhắc đến cha mẹ mình.

Trước đó cô từng nghe bà nội Tạ nói thoáng qua một câu, cha của Tạ Khuynh Mục là người duy nhất trong thế hệ trước của nhà họ Tạ theo con đường kinh doanh. Cơ nghiệp mà nhà họ Tạ có được ngày hôm nay đều là do một tay ông gây dựng trong thời cuộc rối ren ở Lê Hải năm xưa.

Những năm gần đây, các đối thủ cạnh tranh vẫn luôn dòm ngó nhà họ Tạ. Việc Tạ Khuynh Mục có thể khiến sản nghiệp của nhà họ Tạ ngày càng mở rộng, ngày càng phát triển tốt hơn, chứng tỏ anh quả thực có những thủ đoạn và năng lực riêng.

Tạ Khuynh Mục nắm tay Minh Kinh Ngọc dẫn cô đi sâu vào khu biệt thự ven vịnh: “Nhà của chúng ta ở dãy cuối cùng, cách nhà Tiểu Ngũ không xa. Ban đầu mấy vị trưởng bối còn bàn tính sẽ lấy phòng của anh ở nhà chính làm phòng tân hôn. Nhưng bà nội nói nên chừa cho chúng ta một chút không gian riêng tư, sợ tối hôm đó chúng ta sẽ không được tự nhiên.”

“!!!” Minh Kinh Ngọc liếc nhìn Tạ Khuynh Mục, “Là bà nội Tạ nói, hay là anh tự nghĩ ra?”

“Không hổ là Tạ phu nhân, chút tâm tư nhỏ của Tạ tiên sinh cũng không giấu được.” Tạ Khuynh Mục khẽ cười, cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán cô, “Là anh không muốn bị người khác làm phiền, chủ yếu là sợ em không thả lỏng được.”

“!!!”

Minh Kinh Ngọc cạn lời, ánh mắt cụp xuống, hai má hơi nóng lên.

Hiếm khi thấy Minh Kinh Ngọc ngượng ngùng như vậy, khóe môi Tạ Khuynh Mục cong lên càng rõ.

Khi họ bước vào sân, đám người làm đều đang bận rộn, dán chữ Song Hỷ, treo đèn lồng lên các tán cây.

Khung cảnh như vậy khiến Minh Kinh Ngọc không khỏi nhớ đến lần cô trở về nhà họ Minh trước Tết.

Nhà họ Minh khi ấy cũng rực rỡ đèn hoa, người làm dựng thang lên, trong sân còn đặt những chậu hoa bách hợp mà Minh San yêu thích nhất.

Trong sân nhà Tạ Khuynh Mục cũng đang chuẩn bị những thứ tương tự, chỉ là quy mô hoành tráng hơn, mức độ coi trọng cũng lớn hơn.

Minh Kinh Ngọc cảm thán: “Chuẩn bị sớm thế này sao?”

Hôn kỳ vẫn còn gần ba tháng nữa.

“Không sớm đâu, mấy thứ này chỉ mới là định hướng tổng quát, còn rất nhiều chi tiết phải cân nhắc.”

Tạ Khuynh Mục mỉm cười nói, “Đợi họ chuẩn bị xong đại khái, chúng ta lại qua xem. Em thấy chỗ nào cần chỉnh sửa, hoặc không thích điểm nào, cứ nói ra. Đây là nhà của chúng ta, mọi thứ đều lấy sở thích của em làm chuẩn.”

Đến lúc này Minh Kinh Ngọc mới hiểu, một cuộc hôn nhân được trân trọng thật sự là như thế nào.

Gia đình ư.

Cô bỗng có chút mong chờ.

Những người giúp việc đang bận rộn thấy Tạ Khuynh Mục và Minh Kinh Ngọc đến, liền lần lượt tiến lên chào hỏi: “Tứ thiếu gia, thiếu phu nhân.”

“Vất vả rồi, mọi người tiếp tục làm việc đi.” Tạ Khuynh Mục nhàn nhạt gật đầu, nắm tay Minh Kinh Ngọc lên lầu, đi thẳng vào phòng ngủ chính.

Phòng ngủ chính đang thay giường. Minh Kinh Ngọc nói: “Giường vẫn còn mới mà, thay làm gì?” Ngay cả lớp màng bảo vệ trên giường còn chưa tháo, thật quá lãng phí. Dù biết Tạ Khuynh Mục rất giàu, cũng không cần phung phí đến vậy.

Tạ Khuynh Mục cười cười: “Ừm, cái giường trước đó độ thoải mái không tốt lắm, còn kém hơn giường trong phòng ngủ ở nhà chính của anh. Trải nghiệm sẽ không được tốt.”

“……”

Ờ… cô đúng là không nên hỏi.

Dù sao thì, trong chuyện nam nữ, cô cũng không phải kiểu người quá câu nệ hay giả vờ thanh cao.

Nhất là trong khoảng thời gian này, đêm nào Tạ Khuynh Mục cũng sang “leo giường”, nghe anh nói như vậy, Minh Kinh Ngọc vẫn không tránh khỏi có chút ngượng ngùng.

Ảnh cưới chính của hai người đã được Tạ Khuynh Mục đặt trong phòng ngủ chính, anh hỏi cô có muốn treo lên không.

Minh Kinh Ngọc lập tức từ chối: “Treo đầu giường quê lắm.” Đặt lên kệ trang trí sẽ đẹp hơn.

“Chuyện này nghe em hết.” Tạ Khuynh Mục mỉm cười nói.

Minh Kinh Ngọc nhìn bức ảnh cưới của hai người. Trong ảnh, cô ôm một bó hoa tươi, Tạ Khuynh Mục vòng tay ôm eo cô, đôi mắt ôn nhu tràn đầy thâm tình nhìn cô.

Cô chợt nhớ lại những ngày chụp ảnh cưới. Cảnh tượng khi ấy đến giờ cô vẫn chưa quên được, đặc biệt là ánh mắt mập mờ đầy ý vị của trợ lý trang điểm khi cười trêu cô. Tất cả đều tại Tạ Khuynh Mục! Anh luôn lén hôn cô, khiến son môi phải dặm lại mấy lần liền.

Đang mải nghĩ đến lúc chụp ảnh cưới, Minh Kinh Ngọc thất thần, thì Tạ Khuynh Mục đã áp sát phía sau cô, dịu giọng gọi: “Yểu Yểu.”

“Hửm?” Cô quay đầu lại.

Cơ thể Tạ Khuynh Mục khẽ ép sát lưng cô, cằm đặt l*n đ*nh đầu cô, giọng nói ôn hòa trầm xuống vài phần: “Anh rất mong chờ hôn lễ của chúng ta.”

Anh mong chờ điều gì, trong lòng Minh Kinh Ngọc hiểu rõ như soi gương.

Dạo này, hai người tối nào cũng chung giường, mỗi đêm đều lảng vảng bên ranh giới cuối cùng.

Anh lại không chịu ngủ riêng.

Nào là nói phải ở bên cạnh cô ngủ, nếu không sợ cô không ngủ được.

Cô thì làm sao mà mất ngủ được chứ, trái lại người khổ sở hơn rõ ràng là anh.

Mỗi lần anh khó chịu, dáng vẻ có phần chật vật, vậy mà vẫn cố tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, vừa đáng thương, lại vừa buồn cười.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...