Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 40



Minh Kinh Ngọc nói rõ ràng, từng chữ từng câu, trình bày minh bạch yêu cầu và suy nghĩ của mình.

Tạ Khuynh Mục chẳng những không có phản ứng rõ ràng nào, ngay cả thứ trong cơ thể cô cũng không còn hưng phấn.

Cô rất không hài lòng với biểu hiện của anh, khẽ nhíu mày, đưa tay véo lấy gương mặt tuấn tú khiến người ta trầm luân ấy của Tạ Khuynh Mục, hỏi: “Anh không muốn sao?”

Vị trí của hai người đã đổi khác, mà tối nay cô lại đặc biệt chủ động, trên chuyện này dốc hết sức lực.

Tạ Khuynh Mục thanh quý như chẳng vướng bụi trần, dưới thân cô khẽ rên khe khẽ, trầm thấp uyển chuyển.

Thân thể anh cứng rắn như sắt thép, không sao ép xuống được.

Anh sợ cô bị thương, liền đỡ lấy cô, chậm rãi cất tiếng: “Em đã nghe rồi đấy.”

Minh Kinh Ngọc căng cứng gương mặt nhỏ, lạnh giọng nói: “Nếu không phải em nghe được, có phải là ạn không định nói cho em biết không? Cũng đúng thôi, anh là Tạ tiên sinh, người có tiếng nói nhất nhà họ Tạ, là vị vua một tay che trời ở Lê Hải. Em có biết hay không thì có liên quan gì? Em tính là cái gì chứ?” Cô càng nghĩ càng tức, cúi đầu cắn mạnh một cái lên cổ anh.

Cơn đau nhói truyền đến từ cổ, Tạ Khuynh Mục hít vào một hơi, một tay nắm lấy bàn tay đang chống trên ngực anh của cô, dịu giọng nói: “Em là phu nhân của Tạ Khuynh Mục anh. Em rơi một giọt nước mắt thôi cũng đủ khiến anh đau lòng cả nửa ngày, mặc cho phu nhân muốn hành hạ thế nào cũng được. Mọi biểu cảm và cảm xúc của em đều có thể dễ dàng khuấy động anh, em nói xem như vậy là gì? Là trái tim bé bỏng duy nhất anh nâng niu trên đầu ngón tay.”

“Đừng nói với tôi mấy lời đó. Anh biết thứ tôi muốn nghe không phải là cái này.” Tối nay cô chẳng thèm để tâm đến bất kỳ lời ngọt ngào nào, cô chỉ muốn một câu trả lời ấy: “Giờ em hỏi anh lần nữa, có phải anh không muốn có con với em không?”

Sao có thể là không muốn chứ?

Là niềm hạnh phúc mà ngay cả trong mơ cũng từng bao lần tưởng tượng.

Tạ Khuynh Mục khẽ bóp lấy đường eo của Minh Kinh Ngọc, “Anh cầu còn không được.” Dưới sự giày vò của cô, thân thể anh càng lúc càng căng cứng, hơi thở trầm nặng. Anh cố gắng kiềm chế sự cám dỗ dằn vặt ấy, khó nhọc mở lời: “Nhưng, Yểu Yểu à, không phải bây giờ.” Vào lúc này mà có em bé, đối với cô chỉ toàn là bất lợi, không có chút lợi ích nào. Nếu là khi anh khỏe mạnh, cô chủ động nói muốn có con, anh chắc chắn vui mừng đến phát điên. Nhưng hiện tại thì không thể. Anh không thể đảm bảo được điều gì cả. Điều anh mong cầu là có thể cho cô và con một tương lai yên ổn, đợi đến khi ấy rồi hãy sinh cũng chưa muộn.

Minh Kinh Ngọc không hài lòng với câu trả lời ấy, đôi mắt quyến rũ ánh lên vẻ kiên quyết: “Tạ Khuynh Mục, đây là cơ hội cuối cùng em cho anh. Anh từ chối em, sau này sẽ không còn cơ hội nữa.”

Bàn tay đặt trên eo cô của Tạ Khuynh Mục siết chặt đến mức như thể không bẻ gãy vòng eo ấy thì không cam lòng.

Không còn cơ hội ư? Trừ khi anh chết.

Bằng không, anh sẽ quấn lấy cô cả đời, để cô sinh con cho anh, sống hạnh phúc viên mãn.

Điều kiện tiên quyết là anh có thể cho cô một tương lai trọn vẹn.

Khi chưa có được sự chắc chắn tuyệt đối, anh không dám mạo hiểm. Lỡ như…

Anh không thể đáp ứng được yêu cầu ấy.

Vì vậy, anh trịnh trọng nói lại lần nữa: “Yểu Yểu, có rất nhiều chuyện không thể đem ra đánh cược, đều phải có chừng mực và cân nhắc.”

Cảm xúc của Minh Kinh Ngọc bùng nổ: “Ai thèm quan tâm mấy cái cân nhắc chó chết của anh? Em chỉ tin vào suy nghĩ của em!”

“……” Tạ Khuynh Mục.

“Anh có biết không, Tạ Khuynh Mục? Quyết định này đối với em là một lần thử thách nhân tính lớn đến mức nào.” Cô vốn là người ích kỷ, trước nay vẫn luôn như vậy. Quyết định muốn có em bé này của cô, hoặc là đã được cân nhắc từ sớm, hoặc chính là khoảnh khắc bộc phát ngay lúc ấy. Nhưng khi lời đã nói ra, cô rất rõ ràng, đó không phải là nhất thời bốc đồng. Dù lý trí không ngừng nhắc nhở cô rằng điều này là sai, rằng cô nên nghĩ nhiều hơn cho bản thân. Có em bé rồi, lỡ như Tạ Khuynh Mục xảy ra chuyện thì sao? Cô và con phải làm thế nào? Tương lai của cô sẽ ra sao? Liệu có giống như bà nội, các thím, chỉ có thể dựa vào nỗi nhớ nhung và ký ức quá khứ mà sống tiếp hay không? Đó hoàn toàn không phải kết cục mà cô mong muốn. Thế nhưng trái tim và bộ não lại vượt lên trên lý trí. Cô muốn một đứa con của Tạ Khuynh Mục. Dù phải đối mặt với một tương lai mà cô chưa chắc có thể gánh vác nổi.

Anh biết.

Chính vì biết rõ điều đó, nên anh mới không đồng ý với quyết định của cô.

Anh trầm giọng nói: “Yểu Yểu, đây không nên là tác phong của em.” Cô vốn nên sống một cuộc đời coi mọi thứ đều không đáng bận tâm. Anh biết, gần một năm ở chung từ Tứ Cửu Thành đến Lê Hải, Yểu Yểu đã nảy sinh tình cảm với anh. Nhưng cho dù thế nào, đặt bản thân mình lên hàng đầu mới là cô, đó mới là con người cô. Lần này anh thật sự đã sai. Anh vẫn luôn hiểu rõ, thực chất cô còn nặng tình nặng nghĩa, để tâm đến mọi thứ hơn bất kỳ ai.

Minh Kinh Ngọc cười lạnh, hỏi ngược lại: “Vậy em nên có tác phong thế nào? Tạ Khuynh Mục, là anh hết lần này đến lần khác giẫm lên ranh giới phòng tuyến trong lòng tôi; là anh cưỡng ép chen vào cuộc sống của tôi; cưỡng ép để trong ký ức của em có sự tồn tại của anh; cưỡng ép kéo tôi vào vòng xoáy chỉ thuộc về anh. Anh có thể dễ dàng thao túng cảm xúc của người khác, vậy anh dựa vào cái gì mà lại can thiệp vào quyết định của em?”

Nước mắt của Minh Kinh Ngọc từng giọt to như hạt châu, rơi lộp bộp xuống lồng ngực rắn rỏi, vững chắc của Tạ Khuynh Mục.

Với Tạ Khuynh Mục mà nói, mỗi giọt nước mắt cô rơi xuống đều như dung nham, thiêu đốt nơi tim anh, đau đớn đến không sao chịu nổi.

Tạ Khuynh Mục ngồi dậy, hai người đang khít khao liền tách ra. Anh ôm cô vào lòng, nâng gương mặt cô lên, dịu dàng hôn đi từng giọt nước mắt, khẽ khàng dỗ dành: “Bảo bối, đừng khóc. Chỉ là có rủi ro thôi, chứ không phải là không thể thành công. Anh rất có lòng tin vào y thuật của anh ba.”

Cô không phải là không tin người khác, mà là không tin chính bản thân mình.

Trước đây cô chưa từng tin vào số mệnh, luôn cho rằng con người có thể thắng được trời. Giống như khi tất cả mọi người đều khuyên cô từ bỏ việc điều trị cho bà ngoại, cô vẫn cố chấp đi đến cùng, dù trong lòng rất rõ, suốt gần hai năm qua việc chạy thận đã khiến bà đau đớn đến nhường nào.

Nhưng cô không nỡ buông tay. Dù biết bà đau khổ, cô vẫn muốn giữ bà lại, cho dù quãng thời gian ấy chẳng còn bao lâu.

Thế nhưng, giấc mơ tối nay đã đánh sụp toàn bộ nhận thức của cô.

Luôn có cách để, sau khi cô vừa chạm tay vào thứ mình có được, lại bắt cô mất đi một cách thảm khốc.

Cô sợ.

Sợ đến cuối cùng chẳng còn gì trong tay, sợ dốc hết tất cả, mà rốt cuộc vẫn không nắm giữ được điều gì.

Tạ Khuynh Mục khẽ hôn lên đôi môi hồng hào sưng đỏ của cô, đầu ngón tay dịu dàng lau đi vệt nước mắt trên má: “Bảo bối, em như thế này làm anh cảm thấy mình sắp không xong rồi. Khiến bệnh nhân như anh áp lực lớn lắm đấy. Lúc này em nên an ủi ông xã nhiều hơn, nói với anh rằng nhất định sẽ thành công, chỉ là một ca tiểu phẫu thôi.”

Anh ta đúng là nghĩ hay thật một người đàn ông cáo già.

Cố tình lái sang chuyện khác.

Gương mặt nhỏ của Minh Kinh Ngọc trượt khỏi hai bàn tay của Tạ Khuynh Mục, cô lại cúi đầu cắn lên bờ vai anh lần nữa, vừa ác vừa chuẩn, không hề nương tay.

Tạ Khuynh Mục hít thở trầm thấp, mặc cho cô trút giận.

Cho đến khi mùi máu tanh lan vào khoang miệng, cơn giận chất chứa trong lòng Minh Kinh Ngọc mới miễn cưỡng dịu xuống: “Chuyện em bé, không có gì để thương lượng. Anh hoặc là đồng ý, hoặc là chúng ta ly… ưm…” Ngay khi chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra, Tạ Khuynh Mục đã cúi xuống chặn lấy môi cô, chặn luôn cái từ mà anh chẳng muốn nghe dù chỉ một chút: “Không được nói bậy. Chồng em đâu phải sắp chết rồi?”

Minh Kinh Ngọc nước mắt mờ nhòe nhìn anh.

Tạ Khuynh Mục cúi đầu, trán kề trán với cô, trầm giọng nói khẽ: “Bảo bối, em mà nói ra cái từ đó, thì khỏi cần lo ca phẫu thuật của anh có thành công trăm phần trăm hay không nữa. Anh có thể… chết tại chỗ luôn rồi.”

Minh Kinh Ngọc không nói gì nữa, thân thể cũng mềm ra, không còn chống cự gay gắt như trước.

Tạ Khuynh Mục nhìn người con gái vừa mới ổn định lại cảm xúc, không dám nói thêm bất cứ lời nào có thể kích động cô, dịu giọng dỗ dành: “Được, anh nghe hết theo vợ. Chúng ta sinh con, nhất định phải sinh.”

“Bắt đầu ngay bây giờ.” Minh Kinh Ngọc vẫn kiên quyết.

Tạ Khuynh Mục bất lực bật cười: “Yểu Yểu, cho dù muốn có em bé, cũng phải chuẩn bị mang thai chứ, đúng không? Tối nay anh bàn việc với anh cả, anh hai và chú nhỏ, có uống một chút rượu. Lúc trước khi họp anh còn uống nửa cốc cà phê.”

Quả thật, cô đã nếm thấy trong miệng anh chút vị đắng của cà phê.

Tạ Khuynh Mục tiếp tục dịu dàng nói: “Chuyện sinh con, chúng ta vẫn cần tính toán lâu dài. Em hẳn cũng đã nghe anh ba nói rồi, ca phẫu thuật của anh còn cần chuẩn bị, tạm thời chưa thể làm ngay. Chúng ta còn rất nhiều thời gian để chuẩn bị mang thai.”

Cảm xúc kích động của Minh Kinh Ngọc đã ổn định hơn nhiều. Tạ Khuynh Mục bế cô lên, đi về phía phòng ngủ: “Bảo bối Yểu Yểu ba tuổi rưỡi à, có phải nên thương chồng rồi không? Chồng… vẫn còn đói đấy.”

Có lẽ vì ban ngày đã mệt mỏi cả ngày, tối lại trải qua dao động cảm xúc quá lớn, hoặc cũng có thể vì cuối cùng đã nhận được câu trả lời mình mong muốn, tinh thần thả lỏng. Quãng đường ngắn từ thư phòng về phòng ngủ, Minh Kinh Ngọc đã ngủ thiếp đi trong vòng tay của Tạ Khuynh Mục.

Tạ Khuynh Mục vốn không hề định thật sự tiếp tục “bắt nạt” cô. Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, cô mệt lắm rồi.

Anh giúp cô tắm rửa xong, lại thoa kem dưỡng thể cho cô.

Đặt cô nằm lên giường, anh nhìn Minh Kinh Ngọc đang ngủ say.

Đôi mắt cô sưng đỏ, sống mũi hồng hồng, đôi môi cũng hơi sưng lên.

Nhìn mà Tạ Khuynh Mục xót xa không chịu nổi, anh cúi đầu hôn nhẹ lên mí mắt và chóp mũi cô.

Anh cởi khăn tắm trên người, khoác áo choàng tắm, rồi xuống lầu luộc trứng.

Tạ Khuynh Mục dựa vào đầu giường, kéo cô vào trong lòng, để cô tựa trước ngực mình. Quả trứng gà được bọc trong chiếc túi nhỏ nhẹ nhàng lăn trên quầng mắt cô, lặp đi lặp lại nhiều lần. Đến khi trứng đã nguội hẳn, anh mới vứt đi, bàn tay to dịu dàng v**t v* gương mặt nhỏ chỉ bằng một bàn tay của cô, khẽ thì thầm: “Yểu Yểu, anh có chút hối hận rồi thì phải làm sao đây?”

Hối hận vì đã kéo cô vào vực sâu của tình yêu này.

Đáng lẽ cô vẫn nên là Minh đại tiểu thư đao thương bất nhập, mọi thứ trên đời đều không đáng lọt vào mắt, sống tùy ý phóng khoáng.

Có lẽ khi đó anh nên chờ thêm một chút.

Anh nên đợi đến khi phẫu thuật xong, đợi đến khi thân thể hồi phục rồi mới đi gặp cô.

Nhưng khi ấy… cô có đợi anh không?

Không.

Để đề phòng những biến cố ngoài ý muốn, anh vẫn sẽ chọn cách giữ cô bên mình từ sớm.

Suy cho cùng, anh vẫn là một kẻ ích kỷ.

Minh Kinh Ngọc trở mình trong vòng tay anh, lẩm bẩm một câu: “Hối hận cái gì chứ, Tạ Khuynh Mục… chuyện em bé này anh đừng hòng hối hận, anh đã đồng ý rồi.”

Tạ Khuynh Mục khẽ bật cười. Ngủ rồi mà vẫn có thể nối lời sao?

Anh cúi đầu, dịu dàng hôn lên trán cô: “Không hối hận. Ngủ đi.”

*

Ngày hôm sau, Tạ viên náo động không nhỏ.

Mà cái “đại động tĩnh” này lại chính là do Minh Kinh Ngọc gây ra.

Toàn bộ rượu đủ loại đỏ trắng vàng mà Tạ Khuynh Mục sưu tầm, cùng với máy pha cà phê và cả cà phê hạt của anh, đều bị Minh Kinh Ngọc “mời ra khỏi nhà”.

“Chuẩn bị mang thai?” Tiểu Ngũ ngơ ngác chẳng hiểu đầu cua tai nheo, “Tôi… không nghe nhầm đấy chứ?”

“Nếu tai cậu không có vấn đề gì, thì chắc là không nhầm.” Minh Kinh Ngọc hừ nhẹ một tiếng.

Tiểu Ngũ gãi gãi đầu, anh ta thật sự bắt đầu nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Lần trước bà nội từng lén hỏi chuyện này với anh tư.

Khi đó anh tư còn nói rất dứt khoát, rằng vài năm nữa mới tính đến chuyện con cái.

Anh ta nghe rõ mồn một.

Người lớn tuổi dù rất mong được bế chắt trai, nhưng vẫn sẽ tôn trọng quyết định của người trẻ.

Vậy mà mới chỉ mấy tháng trôi qua, hai người đã tích cực, chủ động trở thành “đội tiên phong chuẩn bị mang thai” rồi?

Lại còn là do chị dâu tư đề nghị?

Anh ta nhìn thế nào cũng không thấy chị dâu tư là người sốt ruột chuyện này.

Có vội thì… cũng phải là anh tư mới đúng chứ.

Tiểu Ngũ hai tay đút túi, nhìn đống rượu ngon trong hầm rượu của anh tư đã bị chuyển ra ngoài, rồi từ đại sảnh ngước lên tầng hai nhìn Tạ Khuynh Mục.

Tạ Khuynh Mục đứng ở tầng hai, một tay đặt trên lan can, mặc cho Minh Kinh Ngọc sắp xếp mọi thứ, khóe môi mỏng cong lên nụ cười đầy chiều chuộng.

Quản gia đứng trong đại sảnh cũng nhìn sang với vẻ mặt bối rối. Tạ Khuynh Mục đưa nắm tay lên che miệng, khẽ cười thấp giọng: “Cứ nghe theo thiếu phu nhân. Trong nhà này, thiếu phu nhân muốn làm chủ thế nào cũng được.”

Quản gia tỏ vẻ đã hiểu.

Sau này trong căn nhà này, thiếu phu nhân nói là tính.

Hôm qua lão phu nhân cũng đã dặn dò ông như vậy, có chuyện gì đều có thể hỏi ý thiếu phu nhân.

Mọi suy nghĩ và ý kiến của thiếu phu nhân, cũng chính là ý của bà.

Hai ngày nay, động tĩnh ở khu nhà chính và biệt thự của Tạ Khuynh Mục quá lớn, mấy vị trưởng bối đều đã hay tin.

Biết được hai người là vì chuẩn bị mang thai mà làm những việc này, đương nhiên là chuyện vui lớn trên trời.

Không chỉ ủng hộ việc dọn sạch rượu trong hầm rượu của nhà chính, ngay cả hầm rượu ở các biệt viện trong nhà cũng bị mấy thím khóa lại. Nhân tiện đó, cũng coi như trị luôn thói quen uống rượu, hút thuốc của đám tiểu bối.

Ngay cả thuốc diệt cỏ mà người làm dùng để nhổ cỏ cũng được đổi sang loại thân thiện với môi trường.

Tiểu Ngũ vừa cắn hạt dưa vừa cười, thuốc đã đổi sang loại “xanh sạch” như vậy rồi, còn diệt cỏ kiểu gì nữa chứ.

Nhưng nghĩ đến việc không lâu nữa có thể sẽ có một cô cháu gái hoặc cậu cháu trai nhỏ, anh ta lại thấy rất mong đợi.

*

Tạ Quân Cảnh vừa về đến Tạ viên đã nghe được tin này.

Ở khu biệt thự, anh bắt gặp Minh Kinh Ngọc đang vẽ bản thảo thiết kế.

Anh khựng bước lại một chút: “Trò chuyện vài câu nhé.”

Minh Kinh Ngọc khẽ đáp một tiếng.

Tạ Quân Cảnh đặt tay lên lan can trước mặt cô, giọng nói mang theo chút nặng nề: “Với tư cách là anh của Khuynh Mục, là người nhà họ Tạ, tôi có thể ích kỷ một chút. Nhưng với tư cách là một bác sĩ, tôi không hy vọng hai người có con vào lúc này. Tình trạng của Khuynh Mục, tôi không dám nói là không thể thành công, nhưng cũng không có sự chắc chắn tuyệt đối. Chuyện con cái hoàn toàn có thể chậm lại, không cần gấp gáp trong chốc lát này.”

Minh Kinh Ngọc vẫn kiên định với suy nghĩ của mình: “Đây là đứa trẻ tôi muốn. Cho dù…” Hai chữ thất bại cô không sao nói ra được. Cổ họng khẽ chuyển động, cô hạ giọng: “Cũng không liên quan gì đến nhà họ Tạ các anh. Anh không cần khuyên nữa.” Chỉ là đứa trẻ của cô và Tạ Khuynh Mục. Chỉ thuộc về một mình cô.

Tạ Quân Cảnh xem như đã hiểu rõ tính cách của Minh Kinh Ngọc. Một khi cô đã quyết định điều gì, thì không ai có thể thay đổi được.

Anh không nói thêm nữa.

Đúng là chuyện gì đâu không.

Từng người một, ai cũng bướng bỉnh đến mức đáng sợ.

Cuối cùng, tất cả áp lực đều đổ dồn hết lên người anh.

*

Buổi chiều, Hề Gia gọi video tới: “Đứa em gái hời của cậu sắp đính hôn với công tử nhà họ Trần rồi.”

“Nhà họ Trần nào?” Cô không nhớ ra nhân vật này.

“Chính là người lần trước dính scandal tai tiếng với nữ hot mạng, lên trang nhất suốt cả ngày ấy. Nghe nói bên ngoài còn có cả con riêng, không biết thật hay giả.”

“Cô ta không gả vào nhà họ Quý sao?” Cô cứ nghĩ với thủ đoạn của Lương Ý, kiểu gì cũng phải bám chặt lấy nhà họ Quý không buông.

“Quý Hoài đã ra nước ngoài tiếp quản công ty bên đó rồi, người còn chẳng gặp được, lấy đâu ra chuyện gả. Từ sau vụ lần trước, bà cụ nhà họ Quý cũng cho rằng hai mẹ con đó quá đê tiện, hoàn toàn không thèm để ý nữa. Đúng là ác giả ác báo.” Ghét nhất là mấy chuyện tiểu tam, kết cục như vậy đúng là hả dạ.

Minh Kinh Ngọc cũng chẳng còn mấy hứng thú với những chuyện này nữa. Có vài việc, trong lòng đã hình thành một rãnh sâu ngăn cách, không muốn chạm lại lần nào nữa.

Cô cúi đầu nhìn điện thoại, xem giờ: “Không nói chuyện với cậu nữa nhé, tớ phải đi đón chồng tan làm rồi.”

“Hả? Cậu đi đón ai cơ? Đón… đại lão họ Tạ tan làm á?”
Ơ kìa?

Minh đại tiểu thư đây là bị nhập hồn rồi sao?

Hề Gia không thể tin nổi.

Minh Kinh Ngọc đáp: “Ừ. Bọn tớ đang chuẩn bị mang thai, tớ phải theo sát anh ấy mọi lúc, phòng anh ấy giở trò gì đó.”

Cô cứ cảm thấy anh đồng ý quá dễ dàng, nhất định có âm mưu. Phải tự mình trông chừng mới yên tâm.

Cái gì? Chuẩn bị mang thai?

Đây là lời mà đại tiểu thư Minh có thể nói ra sao?

Hình như… còn là do chính đại tiểu thư Minh cực lực yêu cầu nữa chứ!

“Cá nhỏ à nhà họ Tạ… không chơi cái trò mẹ quý nhờ con đấy chứ?” Hề Gia dò hỏi.

Cô đã gặp người nhà họ Tạ rồi, ai cũng đối xử rất tốt với Cá nhỏ, chắc là không đến mức ấy đâu.

Nhưng kiểu hào môn đỉnh cấp như vậy… cũng không phải là không có khả năng?

Minh Kinh Ngọc vừa đưa xấp bản thảo đã thu lại cho người giúp việc bên cạnh, vừa nói: “Không chơi. Là tớ chơi chồng quý nhờ con.”

“……” Hề Gia giơ ngón cái lên. Đỉnh! Bái phục! Hình mẫu phụ nữ thời đại mới!

*

Trước tòa nhà tập đoàn Tạ thị, một chiếc siêu xe màu đỏ lao tới “vút” một cái, dừng ngay trước cửa công ty của Tạ Khuynh Mục.

Bảo vệ ở cổng đã quá quen mặt Minh Kinh Ngọc.

Dạo gần đây, phu nhân nhà họ ngày nào cũng đúng giờ đúng điểm tới đón Tổng giám đốc Tạ tan làm.

Bảo vệ lập tức bước tới chào hỏi, còn giúp cô đỗ xe.

Lần đầu tiên Minh Kinh Ngọc tới công ty của Tạ Khuynh Mục, cô còn nghĩ chắc phải thông báo hay làm thủ tục gì đó.

Nào ngờ xe cô vừa tới trước cổng, bảo vệ cùng mấy cô lễ tân đã đồng loạt ra đón.

Đến lúc đó cô mới biết, ngay từ khi cô vừa đặt chân tới Lê Hải, Tạ Khuynh Mục đã chào hỏi, dặn dò toàn bộ công ty rồi.

Cô còn nhớ khi mới tới Lê Hải, Tạ Khuynh Mục từng bảo cô theo anh đến công ty cho đỡ buồn. Nhưng mấy lần gần đây tới đây, cô mới phát hiện ra, công ty của anh mới là nơi buồn chán nhất.

Sau khi biết đến sự tồn tại của Minh Kinh Ngọc, đám bảo vệ ngày nào cũng không dám lơ là. Thư ký Trang còn đặc biệt mở họp, cho họ xem ảnh của thiếu phu nhân; thậm chí cả biển số của mấy chiếc xe mà thiếu phu nhân thường lái cũng được đọc rõ ràng cho từng người nghe, chỉ sợ có ngày nào đó chặn nhầm người, khiến thiếu phu nhân không vui.

Thư ký Trang từng nói, chỉ cần chọc thiếu phu nhân không vui, thì ông chủ vốn đoan chính ôn hòa của họ sẽ nổi giận.

Từ sau khi thư ký Trang dặn dò xong, toàn bộ công ty trên dưới đều biết, ông chủ có một người vợ tuyệt sắc cưới về từ Tứ Cửu Thành, được ông chủ nâng niu chiều chuộng đến mức không được đụng vào.

Minh Kinh Ngọc ném chìa khóa xe cho bảo vệ: “Tổng giám đốc Tạ có ở công ty không? Có đang họp không?” Nếu đang họp thì cô sẽ lên sau, qua quán trà đối diện uống trà chờ một lát, văn phòng của anh thật sự quá khô khan vô vị.

Bảo vệ khổ sở nói: “Thưa phu nhân, cô cứ trực tiếp lên trên đi ạ. Ông chủ đã dặn rồi, không cho cô sang quán trà đối diện ngồi.” Thậm chí còn hạ mệnh lệnh cứng, nếu thiếu phu nhân còn sang đối diện uống trà thì…

“……” Minh Kinh Ngọc cạn lời.

Sở dĩ Tạ Khuynh Mục làm căng đến vậy, còn phải kể từ mấy ngày trước, chỉ vì một nhiếp ảnh gia chụp tạp chí, lén bắt được một loạt ảnh cô ngồi uống trà, đọc sách.

Không những thế, người đó còn nhiều lần mời cô làm nhân vật trang bìa.

Tạ Khuynh Mục vừa hay tin, sắc mặt lập tức tối sầm. Anh lần đầu tiên sử dụng quan hệ cá nhân, trực tiếp tiêu hủy toàn bộ phim gốc trong tay đối phương, đồng thời đưa ra lời cảnh cáo.

Lúc đó Minh Kinh Ngọc còn cười trêu anh: “Tạ Khuynh Mục, cả Lê Hải đều nói anh là người chưa từng tùy tiện dùng quan hệ cá nhân.”

Tạ Khuynh Mục mặt dày véo nhẹ gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô, cúi xuống hôn một cái: “Trước mặt phu nhân của anh, mọi nguyên tắc đều không cần bàn tới.”

“……”

*

Khi Minh Kinh Ngọc tới văn phòng của Tạ Khuynh Mục, anh đang ngồi trên sofa tiếp khách bàn công việc với mấy vị lãnh đạo cấp cao.

Không phải cuộc họp chính thức gì, nên bầu không khí cũng không quá câu nệ.

Tạ Khuynh Mục đối với cấp dưới trong công ty xưa nay luôn bao dung, ôn hòa. Anh rất ít khi mang cảm xúc cá nhân vào công việc, tâm trạng ổn định, trò chuyện công việc với anh cũng khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái.

Chỉ có một điều, ánh mắt của mọi người tuyệt đối không được liếc sang phía phu nhân.

Minh Kinh Ngọc chẳng hứng thú gì với chuyện công việc của họ.

Cô ngồi sau bàn làm việc của Tạ Khuynh Mục, chơi trò dò mìn, trò chơi duy nhất có sẵn trong máy tính của anh.

Không biết từ lúc nào Tạ Khuynh Mục đã đứng phía sau cô: “Lát nữa anh sẽ bảo Trang Trọng tải thêm vài trò chơi nữa vào.” Các lãnh đạo cấp cao trong văn phòng cũng đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người họ.

Minh Kinh Ngọc tắt trò chơi trên máy tính: “Không cần đâu, em chỉ rảnh thì chơi cho đỡ chán. Tan làm được chưa?”

“Ừ. Có thêm vài trò chơi nhỏ, chuyên trị chứng buồn chán của em.” Tạ Khuynh Mục nghiêng đầu, khẽ hôn lên vành tai cô, đúng lúc đó lại bị Lê Yến Giác, người đến đón Tạ Đinh Oánh tan làm, nhìn thấy trọn vẹn.

Lê Yến Giác đi công tác một thời gian, đã lâu không ghé văn phòng của Tạ Khuynh Mục. Không ngờ ngày đầu tiên quay lại, đã được chứng kiến cảnh ông chủ lạnh lùng ngày thường đang ôm ấp, chiều chuộng bà xã bảo bối của mình, còn là một màn tình tứ không hề che giấu.

Minh Kinh Ngọc bình thản đẩy Tạ Khuynh Mục ra, rồi đi vào phòng nghỉ bên trong lấy túi xách.

Tạ Khuynh Mục đứng thẳng người, hướng về phía Lê Yến Giác mà đắc ý nói: “Sếp Lê, kiểu đãi ngộ được vợ tới đón tan làm thế này, chắc anh còn chưa từng được hưởng qua nhỉ?” Mấy tháng trước hai người họ còn trước mặt anh ta mà khoe ân ái, giờ thì cũng đến lượt anh khoe ngược lại rồi.

“……” Lê Yến Giác.

Lê Yến Giác chỉ ghé qua văn phòng Tạ Khuynh Mục lộ mặt một chút rồi rời đi, không quấy rầy hai vợ chồng đang tình tứ mặn nồng kia.

Minh Kinh Ngọc từ phòng nghỉ bước ra, Tạ Khuynh Mục tiện tay nhận lấy chiếc ví cầm tay trong tay cô: “Vợ à, tối nay anh có một buổi tiệc riêng.”

“Ồ, vậy anh đi đi. Em về nhà, không được uống rượu.” Cô vươn tay định lấy lại chiếc túi đã bị anh cầm đi.

Tạ Khuynh Mục nắm lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau: “Đi cùng anh. Là xã giao phải mang theo người nhà.”

Minh Kinh Ngọc nhướng nhẹ đuôi mắt: “Được thôi. Nhưng bắt đầu từ tối nay em sẽ kiểm tra thành quả!” Hai người đã chuẩn bị mang thai hơn một tháng, các chỉ số sức khỏe đều bình thường, có thể chính thức bắt đầu rồi.

Con hồ ly nhỏ xảo quyệt, còn biết mặc cả với anh.

Tạ Khuynh Mục khẽ cười thấp giọng đáp: “Được.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...