Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 41



Hai người đang chuẩn bị xuất phát thì Trang Trọng gõ cửa bước vào. Trước tiên anh gật đầu chào Minh Kinh Ngọc, rồi mới nói: “Thưa tổng giám đốc, phó tổng giám đốc Tạ mời ngài sang phòng họp một chuyến. Trong cuộc họp họ đang bàn về một vấn đề khá nan giải, cần ngài đưa ra quyết định.”

Ở công ty, Tạ Đinh Oánh luôn có thể tự mình đảm đương mọi việc, rất hiếm khi gặp chuyện không giải quyết được. Tạ Khuynh Mục quay sang Minh Kinh Ngọc bên cạnh, giọng nói dịu dàng: “Bảo bối, chờ anh thêm một lát nhé. Anh sẽ quay lại ngay.”

“Anh cứ đi đi.” Cô cũng chẳng vội. Đang làm việc mà còn gọi những cái tên sến súa như vậy làm gì chứ. Trước vẻ mặt không mấy tự nhiên của Trang Trọng, Minh Kinh Ngọc lại càng thấy ngượng. Người đàn ông này đúng là càng ngày càng không để ý đến hình tượng.

Minh Kinh Ngọc rảnh rỗi đến mức phát chán, lại đi vòng ra phía sau bàn làm việc của Tạ Khuynh Mục ngồi xuống, định mở máy tính lên chơi thêm một lát dò mìn.

Cúi người khởi động máy, ánh mắt cô bị chiếc ngăn kéo thứ hai chưa đóng kín thu hút. Đồ vật bên trong khiến cô khựng lại, hình như là ảnh cưới của hai người.

Cô kéo ngăn kéo ra, bên trong là một khung ảnh, chính là bộ ảnh cưới dạng chín ô của họ.

Bảo sao cô cứ thấy bộ chín ô ấy rõ ràng đã được đóng khung. Hồi đó khi kiểm kê ảnh bên phía studio chụp hình, cô luôn cảm thấy như thiếu thiếu thứ gì đó, nhưng cũng không để tâm lắm.

Hóa ra thật sự đã bị anh tiện tay mang về, trên bàn làm việc còn đặt một bộ ảnh cưới của hai người.

Người đàn ông này đúng là chẳng biết phải nói sao cho phải. Bề ngoài thì thanh cao điềm đạm, nhưng thực chất lại là kẻ chiếm hữu cực mạnh, còn hay ghen tuông, đúng kiểu “mặt dày không biết xấu hổ”.

Bàn tay Minh Kinh Ngọc vô thức đặt lên bụng dưới phẳng lặng, khóe môi khẽ cong lên. Cô đặt khung ảnh lại vào ngăn kéo y như cũ. Ngay lúc ấy, một chiếc lọ nhỏ màu trắng nằm ở góc sâu nhất bên trong đã thu hút sự chú ý của cô.

Thuốc Tạ Khuynh Mục dùng để điều dưỡng cơ thể trước nay chưa từng là thuốc Tây, tất cả đều là thuốc Đông y bồi bổ.

Hơn nữa còn là loại “ba không”, không nhãn mác, không hướng dẫn, không nguồn gốc rõ ràng; nhìn bao bì hoàn toàn không đoán ra được là thuốc gì.

Cô vặn nắp chai trắng, đổ ra vài viên nhỏ màu trắng, cúi đầu ngửi thử, không mùi, không phải thuốc kháng viêm.

Trong chai chỉ còn lại chưa đến nửa, xem ra đã uống được một thời gian rồi.

Là thuốc cần dùng trước khi phẫu thuật sao?

Minh Kinh Ngọc cầm chai thuốc ngẩn người ra suy nghĩ, đúng lúc ấy Tạ Khuynh Mục đẩy cửa bước vào, hỏi: “Em đang nhìn gì thế?”

Cô lặng lẽ đổ vài viên thuốc vào lòng bàn tay, nhét vào chiếc túi đặt trên đùi mình, rồi bình thản đặt chai thuốc về chỗ cũ: “Em đang xem ảnh cưới của chúng ta mà. Em cứ thắc mắc sao lại thiếu mất một bộ, hóa ra là bị tổng giám đốc Tạ tiện tay mang lên công ty rồi.”

Tạ Khuynh Mục sải bước dài đi tới, mỉm cười, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên má cô: “Tiện tay mang theo à? Ở nhà bày đầy rồi, công ty thì chỗ còn nhiều, bày thêm được khối. Lần sau về Tứ Cửu Thành, chúng ta chụp thêm một bộ ảnh cưới phong cách cổ điển nữa, tất cả đều để trong văn phòng anh.”

Minh Kinh Ngọc khẽ cười: “Vậy chẳng phải vị tổng giám đốc anh minh thần võ như anh sẽ bị người ta cười cho sao.” Bày hết trong văn phòng thế kia, đừng nói người khác, chính cô cũng sẽ không dám tới nữa, mất mặt chết đi được.

“Bọn họ là đang ghen tị. Ghen tị vì không có được người vợ xinh đẹp như anh.” Tạ Khuynh Mục dụi nhẹ vào cổ cô: “Đi thôi. Có một bữa thọ yến của một vị trưởng bối từng hợp tác làm ăn trên thương trường, chúng ta tới xã giao một chút rồi về nhà.” Anh nắm tay Minh Kinh Ngọc đứng dậy, tay kia thò vào ngăn kéo, cầm chiếc lọ trắng ném thẳng vào thùng rác.

*

Tại buổi tiệc.

Chủ nhà cười trêu: “Tôi nói mà, sao dạo này cháu Tạ càng lúc càng khó hẹn. Có bà xã xinh đẹp như vậy ở nhà rồi, còn tâm trí đâu mà ra ngoài xã giao nữa chứ.”

Tạ Khuynh Mục xưa nay vốn kín tiếng, nhưng hễ ai khen Minh Kinh Ngọc là anh nhất định sẽ nói thêm vài câu: “Lời của bác Ngô quả thật rất đúng. Đây chính là lợi ích sau khi kết hôn, chỗ nào cũng cần đến sự quan tâm của vợ.”

Eo Minh Kinh Ngọc bị anh ôm chặt, không cách nào tránh ra, xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất.

“Ha ha ha, đúng là vậy.” Ai mà chẳng muốn có một bà vợ xinh đẹp chứ: “Gần đây sức khỏe của cháu Tạ thế nào rồi?”

“Cảm ơn bác Ngô đã quan tâm, vẫn ổn ạ.” Tạ Khuynh Mục mỉm cười đáp.

“Vậy thì tốt.”

Gần đây Minh Kinh Ngọc rất không muốn nghe bất cứ chuyện gì liên quan đến sức khỏe của Tạ Khuynh Mục. Cô khẽ kéo khóe môi: “Em đi vào nhà vệ sinh một chút.”

“Có cần anh đi cùng không?” Tạ Khuynh Mục nói thẳng thừng, chẳng hề kiêng dè.

“……” Minh Kinh Ngọc cạn lời. Người này nói chuyện càng lúc càng chẳng để ý hoàn cảnh. Cô liếc anh một cái: “Không cần, em đi một lát rồi về. Không được uống rượu đâu.”

“Hahaha, cháu Tạ đúng là có phúc lấy được người vợ tốt. Cô ấy quan tâm đến sức khỏe của cháu lắm. Tối nay không uống rượu nữa.”

Trên gương mặt xinh đẹp của Minh Kinh Ngọc là nụ cười điềm đạm, rộng rãi: “Bác Ngô quan tâm rồi, bọn cháu đang chuẩn bị mang thai.”

Chủ nhà nhất thời sững người.

Tạ Khuynh Mục vừa cưng chiều lại vừa bất lực mỉm cười. Gần đây cô gặp ai cũng nói chuyện chuẩn bị mang thai, rõ ràng là cố ý tự chặn đường lui của mình, để anh hiểu rõ quyết tâm của cô trong chuyện này.

Ánh mắt ôn hòa của Tạ Khuynh Mục chợt tối đi, tim đau nhói.

Có một khoảnh khắc, quyết định của anh bắt đầu lung lay.

Lời Tạ Quân Cảnh nói với anh một tháng trước chợt lướt qua trong đầu anh: “Đồ tôi có thể đưa cho anh. Nhưng anh vẫn nên biết chừng mực một chút, tính cách vợ anh thế nào anh rõ hơn ai hết. Ca phẫu thuật đã định sau Tết, chỉ mong trong khoảng thời gian này đừng để sự việc bại lộ.”

Chủ nhà lập tức hiểu ra, nâng ly lên cười nói: “Vậy thì tôi xin chúc mừng hai vị sớm ngày có tin vui. Đến lúc đó nhất định phải mời chúng tôi uống rượu đấy.”

Minh Kinh Ngọc đang rửa tay trong phòng vệ sinh thì nghe thấy mấy vị thiên kim nhà giàu ở khu vực hút thuốc, vừa rít thuốc vừa lấy cô ra làm đề tài trà dư tửu hậu.

“Trời ơi, hôm nay tôi cuối cùng cũng được gặp bà xã của Tạ Khuynh Mục rồi! Người thật còn xinh hơn hẳn cái góc nghiêng hoàn hảo duy nhất trong đám cưới của họ trước kia!” Cô ta khi ấy bị góc nghiêng của Minh Kinh Ngọc mê đến thần hồn điên đảo, còn nhờ bạn bè ở Tứ Cửu Thành tìm ảnh của cô trên mạng xã hội, tiếc là chẳng tìm được gì. Minh Kinh Ngọc ở Tứ Cửu Thành vốn luôn độc lai độc vãng, đến cả tài khoản mạng xã hội cũng không có.

Dù đã gả tới Tứ Cửu Thành, bọn họ cũng chẳng dám mời cô đi chơi cùng. Trước đó từng có vài tiểu thư, phu nhân trong giới mời Minh Kinh Ngọc tham gia các buổi tụ họp, nhưng đều bị cô từ chối. Tính khí của Minh Kinh Ngọc vốn nổi tiếng là không dễ chọc, lại thêm nhà họ Tạ ở Lê Hải gần như che cả nửa bầu trời, nên chẳng ai dám gây chuyện với cô.

“Đẹp thì đúng là đẹp thật.” Một vị danh viện khác tiếp lời, “nhưng vừa nãy tôi nghe nói Minh Kinh Ngọc và Tạ Khuynh Mục đang chuẩn bị mang thai. Tạ Khuynh Mục trông có vẻ rất bất đắc dĩ, giống như bị ép buộc vậy.”

Một thiên kim khác lập tức hứng thú: “Nhắc đến chuyện này thì tôi cũng phải nói đôi câu. Tôi có tán gẫu với một chị em thân thiết, nghe nói chính vị đại tiểu thư Minh này là người chủ động đòi sinh con. Bạn của chị em tôi là lãnh đạo cấp cao trong tập đoàn họ Tạ, nhân viên trong tập đoàn đều biết chuyện của họ. Đại tiểu thư Minh còn nhờ họ giúp ‘giám sát’ nữa cơ. Tôi đoán cô ta sợ một ngày nào đó Tạ Khuynh Mục không còn, mình sẽ không giữ được vị trí thiếu phu nhân nhà họ Tạ, nên mới sốt ruột như vậy, ngày nào cũng kè kè theo dõi Tạ Khuynh Mục.”

Đúng lúc mấy vị danh viện thiên kim đang trò chuyện hăng say nhất, một giọng nói nhàn nhạt của Minh Kinh Ngọc vang lên từ phía sau họ: “Có vẻ mấy cô nói chuyện rất hăng hái, sao mới nói có hai câu đã thôi rồi? Không nói thêm vài câu nữa à?”

Cả nhóm đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy Minh Kinh Ngọc xinh đẹp rực rỡ đứng ngược sáng. Cô khoác trên người bộ váy cao cấp đặt may riêng đắt giá, tay cầm chiếc ví cầm tay nạm kim cương vụn, mang giày cao gót bước tới không nhanh không chậm. Gương mặt tinh xảo tuyệt mỹ không lộ ra chút cảm xúc dư thừa nào, toát lên vẻ lạnh lùng và cao quý.

Dù đang buôn chuyện về cô, nhưng phải thừa nhận một điều, đẹp thì đúng là đẹp thật.

Vị thiên kim nói nhiều nhất lắp bắp: “Minh… Minh Kinh Ngọc?” Sao cô ấy lại ở đây? Chẳng phải vẫn luôn được Tạ Khuynh Mục nâng niu bảo bọc, gần như không rời nửa bước sao?

Những lời họ vừa nói… chẳng lẽ cô ấy đều nghe thấy cả rồi?

Minh Kinh Ngọc từng bước tiến về phía họ.

Khí thế quá mạnh, mạnh đến mức khiến người ta không hiểu sao lại thấy sợ.

Những chuyện về Minh Kinh Ngọc ở Tứ Cửu Thành, họ cũng có nghe loáng thoáng, nghe nói cô nổi giận là ra tay đánh người, lại còn cực kỳ thù dai, ai đắc tội cũng không tha.

Nhưng đây là Lê Hải. Cô ta… chắc không đến mức ngang ngược như ở Tứ Cửu Thành chứ?

Huống chi, một người còn phải dựa vào con cái để giữ vững địa vị, chưa chắc đã được tất cả người nhà họ Tạ yêu quý.

Dù Tạ Khuynh Mục có cưng chiều cô thì sao chứ, suy cho cùng anh ta cũng chỉ là một kẻ ốm yếu bệnh tật.

Vị thiên kim buôn chuyện nhiều nhất chột dạ nhìn Minh Kinh Ngọc, giọng lắp bắp: “Cô… cô nhìn chúng tôi như vậy làm gì? Chúng tôi… chúng tôi nói có sai gì đâu chứ?”

Minh Kinh Ngọc đưa tay nhận lấy điếu thuốc nữ đang run rẩy giữa hai ngón tay của vị thiên kim kia, ấn tắt rồi ném vào gạt tàn: “Những gì các cô nói không sai, cũng là sự thật. Việc chuẩn bị mang thai đúng là do tôi đề nghị. Tôi và chồng tôi là vợ chồng hợp pháp, cũng chẳng phải mối quan hệ mờ ám gì, chuẩn bị sinh con là chuyện hết sức bình thường.”

Vị thiên kim kia cắn răng, như liều mạng nói ra: “Ở Lê Hải chúng tôi, chỉ có những bà vợ muốn giữ vững địa vị mới nghĩ đủ mọi cách để sinh con. Cô làm như vậy thì tính là gì?” Trong ánh mắt tràn đầy vẻ khinh miệt và khiêu khích, ở Lê Hải, những kẻ dùng cái bụng để trói chặt phú quý là loại người mà họ khinh thường nhất.

“Ồ.” Minh Kinh Ngọc hạ mi mắt, liếc nhìn bộ móng tay vừa mới làm hôm nay, tâm trạng bỗng tốt lên không ít. Sau đó cô lười biếng nâng mắt lên: “Ở chỗ tôi, Minh Kinh Ngọc, không có cái quy tắc đó. Cuộc sống của tôi có pháp tắc riêng để vận hành, ‘tính là gì’ còn chưa đến lượt những người không quan trọng lên tiếng bàn luận. Các cô nói xem, nếu tâm trạng tôi xấu thêm một chút, mỗi người các cô ăn một bạt tai, có phải sẽ hả giận hơn không?”

!!!

Minh Kinh Ngọc muốn đánh người?

Mấy vị thiên kim bị dọa đến tái mét mặt mày, lùi về sau mấy bước, cố tình đứng xa cô hơn. Trong đó có một người run run nói: “Minh Kinh Ngọc, tôi nói cho cô biết, cha của bọn tôi ở Lê Hải đều là nhân vật có máu mặt. Cô dám đánh bọn tôi, cô cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu. Đây là Lê Hải, không phải Tứ Cửu Thành của cô. Cô dám tùy tiện ra tay, cô nghĩ sẽ có ai đứng ra chống lưng cho cô sao?” Cho dù Tạ Khuynh Mục có cưng chiều Minh Kinh Ngọc đến đâu, nếu cô ra tay trước thì cũng không thể nói cho xuôi. Huống hồ nếu thật sự động thủ, bọn họ người đông, chưa chắc đã thua Minh Kinh Ngọc.

“Là tôi chống lưng cho cô ấy. Sao nào, chư vị có ý kiến gì không?” Đúng lúc mấy vị thiên kim còn đang hùng hổ khí thế, một giọng nói thanh nhã nhưng không cho phép phản bác bỗng vang lên từ phía sau.

Minh Kinh Ngọc nghe thấy giọng nói ấy liền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người đàn ông thanh quý, đoan chính Tạ Khuynh Mục đã đứng ngay bên cạnh cô từ lúc nào.

Cô hỏi: “Anh sao lại qua đây?” Đây là khu vực bên ngoài nhà vệ sinh, dù là khu hút thuốc thì cũng không hợp với thân phận của Tạ Khuynh Mục, quá mất hình tượng, lại còn vì chuyện nhỏ thế này mà đích thân ra mặt. Cô vốn có thể tự mình giải quyết gọn gàng.

Tạ Khuynh Mục đứng bên cô, giọng nói ôn hòa: “Thấy em mãi chưa quay lại, anh không yên tâm nên qua xem thử.” Nào ngờ lại bắt gặp vợ mình bị người khác bắt nạt. Trên địa bàn Lê Hải của anh, lại có người dám ức h**p phu nhân của Tạ Khuynh Mục, chuyện này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt anh.

Gương mặt nho nhã của anh trong khoảnh khắc lạnh đi mấy phần: “Vài vị đây, tôi sẽ nhớ kỹ. Lát nữa tôi sẽ nói một tiếng với bác Ngô, thông báo cho phụ huynh của các cô. Những nhà đang có hợp tác với nhà họ Tạ, toàn bộ sẽ xem xét lại. Nhà nào chưa hợp tác, sau này cũng sẽ không hợp tác.”

Mấy vị thiên kim lập tức hoảng hốt: “Tạ Khuynh Mục, cho dù anh ở Lê Hải có thể che trời bằng một tay, thì đây cũng chỉ là mấy chuyện buôn dưa lê giữa con gái với nhau thôi, anh dựa vào đâu mà kéo lên chuyện làm ăn của người lớn?”

Tạ Khuynh Mục quát lạnh: “Dựa vào việc các cô công khai bắt nạt vợ tôi. Tôi, Tạ Khuynh Mục, xưa nay bảo vệ người mình rất gắt. Các cô bôi nhọ tôi thế nào cũng được, nhưng chỉ cần động đến vợ tôi nửa chữ cũng không xong. Con cái không được dạy dỗ đàng hoàng là lỗi của cha mẹ — các cô nói xem, vì sao không nên kéo lên chuyện của gia đình?”

“!!! Đó là vì vợ anh nói sẽ đánh bọn tôi!” Vị đại tiểu thư Minh từ Tứ Cửu Thành này sao lại thô lỗ, nóng nảy như vậy chứ, mở miệng ra là đòi đánh người.

Tạ Khuynh Mục chẳng mấy bận tâm: “Vợ tôi là người hiểu lễ nghĩa, biết đại cục. Nếu không phải các cô khiêu khích trước, vợ tôi sao có thể nảy sinh ý định tự mình động tay?”

“……” Mấy vị thiên kim cạn lời. Cái gì cơ? Anh ta không thấy việc Minh Kinh Ngọc mở miệng là nói đánh người rất quá đáng, rất thô lỗ sao? Nhà họ Tạ chẳng phải xưa nay coi trọng lễ nghi quy củ nhất à?

Tạ Khuynh Mục lại nói tiếp: “Ngoài ra, mượn lời của vợ tôi một câu, đã có thể động tay thì cố gắng đừng giảng đạo lý. Bởi vì đạo lý là để nói với người. Các vị… hiểu chứ?”

Mấy vị thiên kim tức đến giậm chân bình bịch rồi hậm hực bỏ đi.

Lúc này họ mới hiểu ra, Tạ Khuynh Mục đúng là kiểu cuồng vợ không não.

Tạ Khuynh Mục quay đầu lại, thấy Minh Kinh Ngọc cười đến gần như cong cả người xuống.

Ánh mắt anh cũng nhuốm ý cười: “Em cười cái gì?”

Minh Kinh Ngọc thu lại nụ cười, đưa tay bóp nhẹ hai bên má vì cười quá lâu mà căng lên: “Tạ Khuynh Mục, anh có hơi… trẻ con đó. Chuyện nhỏ giữa con gái với nhau, để con gái tự giải quyết tại chỗ là được rồi, cần gì anh phải đứng ra chống lưng.” Còn làm mọi thứ nghiêm trọng đến vậy nữa.

Tạ Khuynh Mục đưa hai tay ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, cúi đầu nhìn thẳng vào Minh Kinh Ngọc, giọng nói nghiêm túc: “Ở chỗ tôi, Tạ Khuynh Mục, phàm là chuyện khiến Tạ phu nhân của tôi không dễ chịu, thì đều là chuyện lớn.”

Minh Kinh Ngọc khẽ rũ mắt, lòng mềm ra đến mức không còn hình dạng, tim đập thình thịch dữ dội.

Cô thật sự… không ổn rồi.

Ánh mắt Minh Kinh Ngọc khẽ lay động, đưa tay chỉnh lại mấy lọn tóc mai bên má: “Thế là xong rồi đấy, lần này anh làm hỏng sạch hình tượng của mình trong lòng đám thiên kim ở Lê Hải rồi.”

Tạ Khuynh Mục cúi đầu, khẽ cọ mũi mình vào mũi cô: “Anh đã là đàn ông có gia đình rồi, còn cần giữ hình tượng gì trong mắt người khác nữa chứ. Anh chỉ muốn hình tượng của mình trong lòng vợ là hoàn mỹ, độc nhất vô nhị.”

“Ít nói linh tinh thôi.” Minh Kinh Ngọc cong môi cười: “Xong hết rồi chứ?”

“Ừ.” Chỉ là đi cho đủ thủ tục.

“Vậy… chúng ta về nhà nhé?” Đuôi mắt cô khẽ nhướng lên.

Tạ Khuynh Mục xót xa ôm cô vào lòng: “Họ nói em như vậy, sao em không đẩy hết vấn đề sang anh?” Còn thuận theo lời họ nói nữa.

“Họ nói đâu có sai.” Cô khẽ đáp, “Bây giờ em thật sự muốn có một đứa trẻ.” Một đứa trẻ của cô và Tạ Khuynh Mục: “Cho nên, Tạ tiên sinh… anh hiểu rồi chứ?”

Tạ Khuynh Mục nhìn cô thật sâu, cảm xúc nơi đáy mắt cuộn trào, phức tạp khó lường.

Minh Kinh Ngọc bật cười: “Tạ Khuynh Mục, anh nhìn em bằng ánh mắt gì thế? Cứ như thể em là yêu tinh thèm anh mấy trăm năm rồi, còn anh là miếng thịt Đường Tăng mà muốn trăm phương nghìn kế chạy trốn ấy.”

“Đó là vì Đường Tăng không hiểu được cái hay của yêu tinh.” Tạ Khuynh Mục đáp, giọng trầm thấp mang theo ý cười. “Có yêu tinh xinh đẹp như vậy, anh sao nỡ chạy trốn. Đắm chìm trong ôn nhu hương, ngày đêm không dứt mới là việc nên làm.” Bàn tay anh hơi dùng lực, Minh Kinh Ngọc bỗng chốc rời khỏi mặt đất.

Cô vội vòng tay ôm lấy cổ Tạ Khuynh Mục, kêu lên: “Á… Tạ Khuynh Mục, anh còn cần hình tượng nữa không hả!” Sao có thể ngay giữa chốn công cộng mà đã bế xốc cô lên thế này chứ!

*

Minh Kinh Ngọc đã ném hết đồ bảo hộ an toàn trong nhà đi.

Cô tắm xong bước ra, thấy Tạ Khuynh Mục đang lục tìm gì đó trong ngăn tủ đầu giường, liền hất cằm hỏi: “Anh đang tìm gì vậy?”

Tạ Khuynh Mục mỉm cười, không đáp.

Minh Kinh Ngọc khoanh tay trước ngực, bước đến trước mặt anh, nheo mắt: “Tạ Khuynh Mục, em đã nói rồi, đừng lừa em. Nếu không thì… ưm…” Lời còn chưa dứt, cô đã bị Tạ Khuynh Mục cúi xuống hôn chặn lại, mọi lời nói đều bị nuốt trọn vào trong.

Hai người lần đầu tiên gần gũi nhau mà không còn bất kỳ rào cản nào.

Đây cũng là lần đầu tiên sau khi xong xuôi, Minh Kinh Ngọc không bảo Tạ Khuynh Mục bế mình đi tắm ngay.

Mà là nhét một chiếc gối xuống dưới mông.

Tạ Khuynh Mục không hiểu hành động của cô, cười hỏi: “Bảo bối, em làm vậy để làm gì?”

Minh Kinh Ngọc liếc anh một cái: “Em đọc trên mạng thấy nói, làm thế này có lợi cho việc mang thai.”

Ánh mắt Tạ Khuynh Mục trầm xuống, dòng suy nghĩ thoáng chốc trở nên phiêu đãng.

“Đang nghĩ gì thế?” Minh Kinh Ngọc bỗng ghé sát lại, chăm chú nhìn anh: “Tạ Khuynh Mục, tối nay anh rất không ổn nha. Anh không phải là đã làm chuyện gì có lỗi với em đấy chứ?”

Tạ Khuynh Mục hoàn hồn, giơ tay khẽ gõ nhẹ lên sống mũi cô, bật cười: “Ăn nói linh tinh. Cho dù có phụ chính bản thân anh, anh cũng tuyệt đối không làm chuyện có lỗi với em. Tạ phu nhân, đi tắm được chưa? Anh bế em đi, mình tắm chung.”

Minh Kinh Ngọc đưa hai tay ra, đòi được ôm.

Tạ Khuynh Mục vững vàng bế trọn cô vào lòng.

Người trong ngực lẩm bẩm: “Anh đừng đi nhanh quá, không có lợi cho việc em mang thai đâu.”

“……” Tạ Khuynh Mục.

*

Trước Tết một tháng, Hề Gia gọi điện cho cô.

“Hai người chuẩn bị mang thai thế nào rồi? Cũng được ba tháng rồi nhỉ? Có tin vui gì chưa? Tết này có bất ngờ không?”

Minh Kinh Ngọc đưa tay sờ lên bụng dưới phẳng lì, cảm xúc có chút sa sút.

Cô cũng không hiểu vì sao, từ lúc bắt đầu chuẩn bị mang thai, hoàn toàn không dùng bất kỳ biện pháp nào, đã hơn ba tháng trôi qua mà vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Dạo gần đây Tạ Khuynh Mục lại đi công tác ở nội địa, có mấy lần cô đã nảy sinh ý định tự mình đến bệnh viện kiểm tra xem có phải cơ thể có vấn đề gì không.

Cuối cùng nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn quyết định chờ Tạ Khuynh Mục về rồi cùng anh đến bệnh viện khám một lượt.

Hề Gia an ủi cô: “Cậu cũng đừng vội quá. Có những lúc là như vậy đó, càng mong một việc thành công thì càng dễ căng thẳng, mà càng căng thẳng thì lại càng dễ trục trặc. Lúc cậu nằm viện ở bệnh viện bọn mình, tớ đã xem qua báo cáo khám sức khỏe của cậu rồi, hoàn toàn không có vấn đề gì, rất hoàn hảo. Gia đình đại lão Tạ cũng không thể nào có vấn đề về gen được, con cháu đông đúc lắm. Cứ thả lỏng tinh thần đi.”

“Cá nhỏ à, tuy có câu này tớ không nên nói, nhưng đứng trên lập trường của một người chị em, tớ vẫn thấy… cậu hoàn toàn có thể đợi sau khi đại lão Tạ phẫu thuật xong rồi hãy tính đến chuyện có em bé.” Về những di chứng sức khỏe của Tạ Khuynh Mục, cô đã từng hỏi ý kiến thầy và các đàn anh. Ca phẫu thuật của anh có rủi ro rất lớn, thứ đó đã tồn tại trong cơ thể anh suốt bao nhiêu năm, lại còn liên quan đến các cơ quan nội tạng, chỉ cần sơ suất một chút là không ai dám chắc điều gì. Lỡ như xảy ra chuyện gì bất trắc thì sao?
Cuộc đời của Cá nhỏ còn rất dài, thật sự phải giống như những trưởng bối khác của nhà họ Tạ, thủ tiết cả một đời ư? Cô hiểu rõ tính cách của Cá nhỏ, cô hiểu quá rõ, cố chấp, kiêu ngạo, đã đuối lý thì rất dễ đi đến cùng. Một khi đã xác định một chuyện, rất có khả năng sẽ canh giữ cả đời. Có lẽ cũng chính vì vậy… nên Ngư Nhi mới quyết tâm muốn có một đứa bé.

Minh Kinh Ngọc im lặng.

“Cá nhỏ à… cậu không phải là đã yêu Tạ đại lão rồi đấy chứ?” Hề Gia hít hít mũi, giọng hỏi cẩn trọng, mang theo chút chua xót.

Minh Kinh Ngọc không phủ nhận, còn đáp lại rất đỗi hiển nhiên: “Anh ấy là chồng tớ. Tớ yêu anh ấy, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”

Hề Gia không nói thêm gì nữa.

Cô nghĩ cũng phải.

Với tính cách của Cá nhỏ, nếu không phải đã yêu rồi, thì làm sao có thể đưa ra một quyết định bốc đồng đến như vậy.

*

Kết thúc cuộc gọi với Hề Gia, Minh Kinh Ngọc lại tiếp tục vẽ bản thảo. Dạo này số lượng thiết kế ra quá nhiều, cả studio đều đang tất bật chạy tiến độ cho các mẫu mới của năm sau.

Vẽ bản thiết kế một lúc, cô cũng thấy mệt.

Minh Kinh Ngọc xuống hậu viện nghỉ ngơi. Cây ngân hạnh do Tạ Khuynh Mục trồng đã lớn lên không ít, dáng cây rất đẹp, đợi đến khi trưởng thành hẳn, chắc chắn sẽ giống như một chiếc ô lớn xòe rộng.

Cô thấy hậu viện toàn trồng ngân hạnh thì quá đơn điệu, nên đã cho người trồng thêm hoa cỏ, còn cả giàn nho nữa.

Hai tháng trước, Tạ Khuynh Mục đã cho người dựng một chiếc xích đu dưới gốc cây ngân hạnh, kèm theo hai chiếc ghế nằm.

Lúc này Minh Kinh Ngọc đang nằm trên ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Bỗng nhiên, tiếng mấy người làm vườn đang tỉa hoa cắt cành, vừa làm vừa trò chuyện khe khẽ, chậm rãi truyền vào tai cô.

“Một người đồng hương của tôi làm việc cho một gia đình chủ nhà rất thú vị. Hai vợ chồng họ là hôn nhân liên kết, nam chủ nhân không thích nữ chủ nhân, nhưng không chịu nổi gia đình thúc ép nên buộc hai người phải sinh con. Hai người ở bên nhau hơn một năm không dùng biện pháp gì mà vẫn không mang thai, nhà trai còn tưởng là nữ chủ nhân có vấn đề, dù sao nam chủ nhân còn có cả con riêng. Sau này không biết bằng cách nào lại phát hiện ra, hóa ra là nam chủ nhân không muốn sinh con với nữ chủ nhân, nên lén uống một loại thuốc tránh thai dành cho đàn ông.”

Minh Kinh Ngọc nghe đến câu đó thì bỗng chốc tỉnh hẳn, lập tức ngồi dậy, bước về phía mấy người làm vườn cách đó không xa.

Mấy người hầu nhìn thấy cô thì giật mình hoảng hốt: “Thiếu phu nhân, xin lỗi ạ, bọn tôi không cố ý làm phiền cô nghỉ ngơi.” Họ không hề biết thiếu phu nhân đang nằm nghỉ ở bên này.

Minh Kinh Ngọc lắc đầu: “Không sao.” Rồi cô hỏi tiếp: “Vừa rồi các cô nói gì cơ? Đàn ông uống thuốc tránh thai? Loại như thế nào?”

Người hầu không hiểu ý của Minh Kinh Ngọc là gì, lắp bắp đáp: “Đúng, đúng vậy ạ. Tôi, tôi nghe đồng hương nói, lúc dọn dẹp vệ sinh có nhìn thấy. Hình như là loại viên nhỏ màu trắng.”

Viên nhỏ màu trắng.

Cơ thể Minh Kinh Ngọc khẽ lảo đảo hai vòng tại chỗ, mấy người hầu vội vàng bước lên đỡ cô, nhưng cô xua tay ra hiệu mình không sao.

Dòng ký ức bỗng quay ngược về hai tháng trước, lọ thuốc cô từng nhìn thấy trong văn phòng của Tạ Khuynh Mục.

Lần sau quay lại, chiếc lọ màu trắng ấy đã không còn nữa.

Cô chỉ cho rằng đó là loại thuốc thông thường nào đó nên không để tâm. Cũng quên mất rằng khi ấy, trong túi xách của mình vẫn còn mấy viên.

Một ý nghĩ như sét đánh chợt lóe lên trong đầu Minh Kinh Ngọc, đồ trong văn phòng của Tạ Khuynh Mục, chính là thứ đó!

Sắc mặt cô tái nhợt, hoảng hốt chạy lên lầu, mở phòng để đồ, tìm chiếc túi xách cô đã dùng hai tháng trước. Thuốc vẫn còn trong túi, chỉ là đã hơi ẩm, mềm ra.

Cô cuống quýt gọi điện cho Hề Gia: “Gia Gia, thuốc bị ẩm mềm rồi, còn có thể giám định được tác dụng không?”

Hề Gia không hiểu vì sao cô lại gấp gáp như vậy, vẫn trả lời đúng sự thật: “Chỉ cần còn vật mẫu thì đều có thể kiểm tra ra được. Không có chuyện quá hạn hay không đâu.” Cho dù đã nghiền thành bột, vẫn có thể đem đi xét nghiệm.

“Vậy tớ cần cậu giúp tớ một việc.” Giọng Minh Kinh Ngọc hơi run. “Giúp tớ kiểm tra công dụng của một loại thuốc. Bao lâu thì có kết quả?”

Hề Gia vẫn còn mơ hồ: “Nhanh nhất cũng phải ba ngày. Cậu định kiểm tra thuốc gì thế?”

*

Đêm Tạ Khuynh Mục kết thúc cuộc họp ở nội địa trở về, mưa lớn trút xuống ào ạt.

Xe chậm rãi chạy vào Tạ viên, anh gọi điện cho Minh Kinh Ngọc, nhưng cô không bắt máy.

Nhìn dòng ghi chú “vợ” trên lịch sử cuộc gọi, lòng anh mềm hẳn ra, nôn nóng muốn về nhà ngay.

Anh tới trước tòa nhà chính, quản gia nói, thiếu phu nhân mấy ngày nay đều ở bên này, nhưng tối nay không qua, đã nghỉ lại ở khu biệt thự phía ngoài rồi.

Tạ Khuynh Mục có chút ngạc nhiên. Mấy tháng nay mỗi khi anh đi công tác không ở nhà, cô đều ở lại tòa nhà chính, nói là cho đông vui.

Sao tối nay lại về khu biệt thự bên kia rồi?

Anh không nghĩ nhiều. Tạ Khuynh Mục cũng không ngồi xe điện tuần hoàn trong khu trang viên, mà tự mình cầm ô, một mình bước trong màn mưa, đi về phía khu biệt thự.

Muốn gặp cô, rất muốn gặp.

Suốt một tuần công tác bên ngoài, điều anh nghĩ đến nhiều nhất chính là cô.

Chỉ muốn nhanh chóng được nhìn thấy cô.

Khóe môi Tạ Khuynh Mục khẽ cong lên, trong tay cẩn thận nắm chặt món quà định tặng cô, một sợi dây chuyền có giá trị sưu tầm.

Tiểu tài mê tiền chắc chắn sẽ rất thích.

Anh bước vào nhà, phòng khách rộng lớn chìm trong bóng tối, một tia chớp xé toạc bầu trời, soi sáng ô cửa kính sát đất trong khoảnh khắc.

Tạ Khuynh Mục nhìn thấy Minh Kinh Ngọc đang ngồi trên sofa.

Đang đợi anh sao?

Anh thay giày rồi bước tới, khóe môi cong lên nụ cười sâu lắng: “Yểu Yểu, sao không bật đèn?” Ngay cả người hầu cũng không thấy đâu.

Lúc này trong đầu Tạ Khuynh Mục chỉ có một ý nghĩ, ôm cô vào lòng. Anh nhớ cô đến phát điên.

Chỉ là đôi tay vừa dang ra, còn chưa kịp chạm tới Minh Kinh Ngọc.

“Rào…”

Mấy tờ giấy kết quả xét nghiệm thẳng tay ném vào người anh.

Những tờ báo cáo xoay lượn trong không trung vài giây, rồi chậm rãi rơi xuống đất.

Minh Kinh Ngọc đứng cách anh chỉ trong gang tấc, ánh mắt nhìn anh lạnh lẽo đến cực điểm, như thể có thể xuyên thẳng vào tận xương tủy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...